Tiểu nha hoàn Ngọc Phiến của Thu Thủy viện ôm con mèo trắng tên là Li Nô chạy một mạch vào Thu Thủy viện.
Vừa sợ vừa hoảng, cô ta thở hổn hển bước vào chính phòng, miệng lắp bắp không nên lời, chỉ một mực nói: "Di nương, không hay rồi, không hay rồi..."
Liễu di nương đang tựa trên sập mỹ nhân để Ngọc Thoa xoa vai bóp chân, nghe vậy liền nhíu mày, nhổ miếng lê tuyết đang ngậm trong miệng ra, hỏi: "Hoảng hốt cái gì, rốt cuộc có chuyện gì?"
Vừa dứt lời, từ trong ngực Ngọc Phiến liền vang lên mấy tiếng "meo meo" yếu ớt.
Con mèo Li Nô yếu ớt nằm trong vòng tay Ngọc Phiến, bộ lông trắng như tuyết lấm tấm những vệt máu.
Liễu di nương kinh hãi, bật dậy khỏi sập, Ngọc Thoa vội hầu hạ bà ta mang đôi giày thêu đính ngọc trai.
"Li Nô bị sao thế này?"
Ngọc Phiến vội đáp: "Di nương, chân của Li Nô bị thương rồi!"
Liễu di nương nhận lấy Li Nô xem, lập tức dựng mày liễu, nổi giận mắng: "Đồ vô dụng, đến một con mèo cũng không trông nổi, nếu Li Nô có mệnh hệ gì, coi chừng cái mạng của ngươi!"
Ngọc Phiến "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu hai cái.
Di nương bảo cô ta hàng ngày chăm sóc Li Nô, nhưng Li Nô nghịch ngợm, thường lén lút ra khỏi viện chơi, hôm nay Li Nô lại chạy ra ngoài, đến khi cô ta tìm thấy Li Nô thì nó đã co rúm trong góc tường, chân bị thương.
"Di nương, nô tỳ sai rồi, xin di nương nguôi giận."
Liễu di nương nhìn rõ vết thương trên chân Li Nô, càng thêm đau lòng tức giận, giơ tay tát vào mặt Ngọc Phiến một cái.
Một tiếng "chát" vang lên, trên mặt Ngọc Phiến lập tức hiện lên dấu năm ngón tay đỏ ửng.
Cô ta ôm mặt, quỳ thẳng tắp, không dám hó hé nửa lời.
Liễu di nương nghiến răng nghiến lợi giơ tay, cái tát tiếp theo sắp giáng xuống thì giọng của Tứ phu nhân Thôi thị đã vang lên từ ngoài cửa.
"Di nương, đừng trách Ngọc Phiến, chuyện này không phải lỗi của nó," Thôi thị như một cơn gió đi vào chính phòng, nhìn thấy con mèo bị thương trong lòng Liễu di nương, lắc đầu chậc chậc mấy tiếng, bĩu môi nói nhỏ, "Nha hoàn của ta tận mắt nhìn thấy, là tiểu Khương thị mới gả vào cửa đã bắt mèo của di nương, còn đánh nó một trận tơi bời!"
Liễu di nương sững sờ, cười lạnh gật đầu, "Thì ra là nàng ta, cũng chỉ có thể là nàng ta! Đúng là làm phản rồi, nàng ta lại dám đánh Li Nô của ta!"
Một chân sau của Li Nô máu chảy ròng ròng, nó co rúm yếu ớt trong vòng tay Liễu di nương, Liễu di nương đau lòng v**t v* mấy cái, liền sai Ngọc Thoa đi lấy thuốc trị thương đến băng bó cho mèo.
Thôi thị thở dài mấy hơi, nói: "Vết thương này không phải vừa đâu, tiểu Khương thị kia ra tay độc ác, sợ rằng chân con mèo này phải phế mất."
Liễu di nương nhíu chặt mày, nghiến răng cười lạnh mấy tiếng.
Lén lút nhìn sắc mặt lạnh đi của Liễu di nương, Thôi thị thở dài khuyên nhủ: "Di nương, ta đến đây, tuy là báo cho di nương biết tiểu Khương thị làm mèo của di nương bị thương, nhưng không phải muốn di nương gây sự với nàng ta. Di nương nghĩ xem, nàng ta là đứa lớn lên từ nghề mổ lợn, lúc gả vào cửa còn cầm theo một con dao, hung hãn lắm, di nương đừng chấp nhặt với nàng ta, nuốt cục tức này cho qua đi."
Sắc mặt Liễu di nương càng thêm xám xịt, "Tứ phu nhân đúng là độ lượng, bà có lòng khoan dung như vậy, chứ ta thì không thể."
Nếu không phải tiểu Khương thị mới gả vào cửa lắm mồm lắm miệng đáng ghét, Giang thị đã sớm bù cho con dâu của bà ta một đôi vòng rồi, bây giờ thật nực cười, bà ta chưa tính sổ với nàng ta, nàng ta lại dám bắt nạt mèo của bà ta trước!
Bắt nạt mèo của bà ta, có khác gì đến tận cửa bắt nạt bà ta?
Thôi thị nghe vậy, vội khuyên tiếp: "Ôi chao, di nương dù sao cũng là bậc trưởng bối, đừng tức giận với một tiểu bối như nàng ta, chuyện này cứ cho qua đi."
Liễu di nương chỉ cúi đầu nhìn nha hoàn bôi thuốc lên chân Li Nô, không đáp lời Thôi thị.
Sau khi Thôi thị rời đi, Liễu di nương ôm Li Nô với cái chân quấn mấy lớp vải dày, lửa giận trong lòng càng không thể kìm nén.
Ngọc Thoa rót một chén trà mang đến, mời bà ta uống trà cho nguôi giận, nhỏ giọng hỏi: "Di nương định làm thế nào?"
Liễu di nương lạnh lùng nói: "Tiểu Khương thị làm Li Nô bị thương, ta nhất định phải cho nàng ta biết hậu quả, nếu không hôm nay nàng ta dám làm mèo của ta bị thương, sau này sẽ dám đến tận cửa tát vào mặt ta, sao ta có thể để nàng ta tùy tiện làm càn?"
Ngọc Thoa nhìn quanh phòng không có ai, bèn hạ giọng nói: "Di nương nói phải, nhưng Tứ phu nhân cũng chưa chắc có ý tốt gì."
Liễu di nương cúi mắt suy nghĩ kỹ.
Không có lợi thì không dậy sớm, Thôi thị đến đây chính là để đổ thêm dầu vào lửa, muốn xúi giục bà ta ra mặt dạy dỗ tiểu Khương thị.
Nghĩ đến đây, khóe môi Liễu di nương hiện lên một nụ cười lạnh, chậm rãi nói: "Sao ta có thể trúng kế của Thôi thị được? Trong lòng bà ta nghĩ gì ta còn không rõ sao? Ngươi yên tâm, ta tự có tính toán."
"Giang thị ốm yếu kia cũng không sống được bao lâu nữa, tiểu Khương thị vừa gả vào đã làm ta mất mặt, ta đang lo không có cớ để trị nàng ta, bây giờ nàng ta tự dâng mình đến cửa, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua?"
Ngọc Thoa suy nghĩ một lúc, hỏi: "Ý di nương là muốn đi tìm đại phu nhân, để đại phu nhân làm chủ phạt đại thiếu phu nhân?"
Giang thị tính tình mềm yếu, như người nặn bằng đất sét, nô tỳ có phạm lỗi lớn đến đâu cũng chỉ quở trách qua loa cho xong chuyện, nếu để bà ta đi phạt tiểu Khương thị, cùng lắm cũng chỉ là vài lời khiển trách, có tác dụng gì?
Liễu di nương ôm mèo ngồi trên sập mỹ nhân, nhìn Ngọc Thoa nói: "Bảo ngươi thông minh, sao lúc này lại ngốc thế? Ta đi tìm Giang thị làm gì, tự rước thêm bực vào người sao? Chuyện này cũng không cần ta tự mình ra mặt, sai người đi mời Thế tử gia đến, để Thế tử gia làm chủ cho ta là được."
Nhắc đến Thế tử gia, mắt Ngọc Thoa không khỏi sáng lên, nói: "Nô tỳ lập tức sai người ra ngoài phủ mời Thế tử gia trở về, để người đòi lại công bằng cho di nương."
~~~
Qua giữa trưa, Tĩnh Tư viện yên tĩnh lạ thường.
Hạ Tấn Viễn đang nghỉ ngơi ở gian trong, Khương Ức An không có thói quen ngủ trưa, gọi Nam Trúc đến, đứng dưới mái hiên nhỏ giọng nói chuyện với hắn.
Dải lụa thuốc che mắt của Hạ Tấn Viễn phần lớn đều qua tay hắn, nàng hỏi kỹ dải lụa ngâm nước thuốc mỗi ngày phải đeo bao lâu, buổi tối có thể tháo ra không, dù sao cả ngày bịt một dải lụa trên đầu, mắt cũng sẽ không thoải mái.
"Thiếu phu nhân, thái y nói lúc thức cần phải đeo, buổi tối đi ngủ có thể tháo ra." Nam Trúc nói.
Chỉ là, thiếu gia trước đây rất ít ngủ, dải lụa đó phần lớn đều che trên mắt, hiện tại buổi tối ngủ ngon giấc, nên không cần phải đeo suốt nữa.
Khương Ức An hiểu ra, hỏi tiếp: "Mắt của thiếu gia ngoài việc đắp dải lụa thuốc, có từng thử phương pháp nào khác không?"
Khi nàng ở trấn Thanh Thủy, có một người thợ săn thường vào núi săn bắn từng bị ngã xuống vách núi bị thương đôi mắt, ban đầu ai cũng nghĩ mắt ông ta không thể chữa khỏi, nào ngờ đại phu trong trấn châm cứu cho ông ta ba tháng, mắt của người đó lại khỏi một cách kỳ diệu.
Nàng lạc quan nghĩ, biết đâu mắt của Hạ Tấn Viễn thử châm cứu, một ngày nào đó cũng có thể khỏi thì sao!
Nhưng Nam Trúc lại thở dài với sắc mặt nặng nề, nói: "Đại thiếu phu nhân, phàm là phương pháp có thể nghĩ đến, đều đã thử qua hết rồi, danh y mời không dưới trăm người, đều không có hiệu quả. Hiện đang dùng phương pháp của Phùng đại phu ở Thái y viện, cứ cách một khoảng thời gian, ông ấy sẽ đến phủ chúng ta để kiểm tra và chữa trị mắt cho thiếu gia."
Khương Ức An nhíu mày gật đầu, hỏi: "Mắt của phu quân, rốt cuộc là bị thương vì nguyên nhân gì?"
Nguyên nhân bị mù mắt, Hạ Tấn Viễn không nói cho nàng biết, vì sợ chạm đến cảnh tượng năm xưa, gợi lại ký ức đau buồn của hắn nên nàng cũng không hỏi thêm.
Nhưng Nam Trúc nghe nàng hỏi, lại đột nhiên trầm mặc, mặt cũng quay sang một bên, giơ tay áo lau nước mắt.
Gả đến đây mới hai ngày ngắn ngủi nhưng Khương Ức An đã quen thân với Thạch Tùng và Nam Trúc.
Mấy lần trước nàng thấy Nam Trúc đều cười tủm tỉm, lần này đột nhiên thấy hắn lén lau nước mắt, Khương Ức An nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Lẽ nào việc Hạ Tấn Viễn bị mù mắt, là quá khứ đau buồn mà chủ tớ họ đều không muốn nhắc đến?
Thấy Nam Trúc cứ cúi đầu lau nước mắt, nàng bèn nói: "Thôi không nói nữa, lát nữa thiếu gia sắp tỉnh rồi, ngươi đi pha hai chén trà để sẵn đi."
Nam Trúc nghẹn ngào lau nước mắt, đáp một tiếng rồi đến phòng trà pha trà.
Hắn vừa đi không lâu, ngoài viện đột nhiên vang lên tiếng bước chân nặng nề ngày càng gần.
Trong chớp mắt, Ngọc Thoa dẫn theo bốn nha hoàn hùng hổ đi vào trong Tĩnh Tư viện.
Cô ta lạnh lùng nhìn quanh Tĩnh Tư viện một vòng, ánh mắt dừng lại dưới mái hiên, nhìn thấy bóng dáng Khương Ức An, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Đại thiếu phu nhân, người đã phạm lỗi, Thế tử gia phạt người đi quỳ từ đường, còn yêu cầu người quỳ đủ ba ngày để suy ngẫm lại lỗi lầm, thời gian chưa đủ, Đại thiếu phu nhân không được bước ra khỏi từ đường một bước!"
Khương Ức An: "?"
Nàng ngẩn người, vô thức hỏi: "Phạt ta quỳ từ đường? Dựa vào đâu?"
Ngọc Thoa cười lạnh một tiếng, cũng không giải thích, đột ngột vung tay, bốn nha hoàn lập tức xông lên, trái phải giữ lấy cánh tay Khương Ức An, định áp giải nàng ra ngoài viện.
Ngọc Thoa cao giọng nói: "Đại thiếu phu nhân, ta khuyên người nên ngoan ngoãn đến từ đường quỳ đi, nếu đi muộn, Thế tử gia nổi giận, bị phạt sẽ không chỉ ba ngày đâu!"
Trước khi đến Tĩnh Tư viện, vì biết đại thiếu phu nhân này có chút bản lĩnh không dễ đối phó, mấy nha hoàn đã sớm bàn bạc xong, không đợi Khương Ức An hành động đã ra tay trước, nên lúc này đều dùng sức kẹp chặt cổ tay và vai nàng, không cho nàng giãy ra.
Bọn họ đông người, vốn nghĩ đại thiếu phu nhân này không thể giãy thoát, chỉ có thể ngoan ngoãn theo họ đến từ đường, nào ngờ, còn chưa áp giải nàng đi được một bước, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cực lớn đột nhiên ập đến!
Bốn người còn chưa kịp phản ứng, đã bị hất ngã sõng soài trên đất, ai nấy đều đau đớn ôm bụng.
Khương Ức An thong thả cử động cổ tay, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám nha hoàn ngã chỏng vó trên đất, dừng lại trên mặt Ngọc Thoa.
Ngọc Thoa lập tức sợ xanh mặt, vội vàng lùi lại mấy bước, hỏi: "Đại thiếu phu nhân làm gì vậy? Lẽ nào ngay cả lời của Thế tử gia, người cũng không nghe?"
Khương Ức An nheo mắt nhìn chằm chằm cô ta: "Ngươi là nha hoàn trong viện của Liễu di nương?"
Ngọc Thoa chỉ cảm thấy da đầu căng cứng, mồ hôi lạnh sắp chảy ra, hoảng loạn gật đầu, "Vâng."
Khương Ức An chậm rãi nở nụ cười lạnh, đột nhiên xoay người, sải bước đi về phía Thu Thủy viện.
~~~
Trong Thu Thủy viện, Liễu di nương mắt long lanh ngấn lệ, liếc nhìn lư hương tỏa khói mờ ảo trên bàn, cầm khăn thêu chấm chấm khóe mắt.
"Thế tử gia, hôm nay may mà người lấy lại công bằng cho thiếp, nếu không phải người làm chủ cho thiếp, thiếp chỉ có thể mặc cho tiểu Khương thị kia bắt nạt."
Bà ta cố nặn ra hai giọt nước mắt, nhào vào lòng Hạ Tri Nghiễn khóc nức nở, lớp áo mỏng manh che thân, đường cong mê người lấp ló.
"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, khóc hỏng giọng rồi làm sao hát được?"
Mùi hương trong phòng nồng nặc, Hạ Thế tử vẫn chưa tỉnh rượu, mắt lim dim đảo qua chỗ nhô cao trên ngực Liễu di nương, tay lớn xoa lưng, vuốt eo.
Liễu Lan Âm ca hay múa giỏi, năm xưa là ca kỹ của Giáo phường ty, nổi danh khắp kinh thành, gả cho ông ta làm thiếp nhiều năm, con trai của họ cũng đã thành thân, bà ta vẫn giữ được vóc dáng yêu kiều, nhan sắc không phai.
"Thế tử gia nói xem, tiểu Khương thị bất kính với thiếp như vậy, có phải phu nhân cũng phải chịu trách nhiệm vì quản giáo không nghiêm không?" Liễu di nương bắt lấy bàn tay đang di chuyển của ông ta, ngón tay cào nhẹ vào lòng bàn tay ông ta, hờn dỗi hỏi.
Khói hương càng lúc càng nồng, Hạ Thế tử ợ một cái đầy hơi men, đáy mắt dâng lên ý xuân nóng bỏng, càng thêm tùy tiện nhào nặn trên người bà ta.
"Giang thị làm không đúng, ngày mai ta nhất định sẽ quở trách bà ấy mấy câu, bảo bà ấy xin lỗi nhận sai với nàng, bồi thường cho nàng một đôi vòng có được không?"
Không phải một chiếc vòng, mà là một đôi, cái mà Giang thị không cho Liễu di nương, ông ta muốn bà ấy phải trả lại gấp đôi.
Liễu di nương mân mê đai ngọc bên hông Thế tử gia, ý cười lan tỏa.
Nha hoàn hầu hạ ở gian trong ý tứ lui ra ngoài.
Trong phòng truyền ra tiếng nũng nịu trêu đùa, các nha hoàn đứng ngoài mái hiên canh gác, ai nấy đều cúi đầu, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, coi như không nghe thấy gì.
Ngay lúc tiếng th* d*c và tiếng cười nũng nịu trở nên khó nghe, cửa lớn của Thu Thủy viện bất ngờ bị người ta một cước đá văng.
Khương Ức An khoanh tay bước qua ngưỡng cửa.
Gió mạnh đột nhiên thổi qua sân, cuốn lên tà váy màu đỏ lựu của nàng.
Nàng liếc nhìn đám nha hoàn dưới mái hiên, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, ngẩng đầu sải bước đi về phía chính phòng.