Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 148

05/02/2026 15:08
Chế độ tối

Chương 148: Chernobyl E5.

Một làn sương mỏng bồng bềnh hiện ra, hai mắt Lê Tiệm Xuyên bất ngờ đối diện với một ánh mắt cảnh giác và sắc bén.

Nhưng Lê Tiệm Xuyên phản ứng ngay.

Bởi vì đó là một tấm gương xiêu vẹo, trong gương đang phản chiếu bóng dáng cảnh giác quay đầu lại của hắn, chủ nhân của ánh mắt là chính hắn, ngoài ra không có gì phía sau lưng hắn cả.

Nói chính xác thì không phải là không có gì, đi theo ở chếch phía sau hắn còn có ba người Tạ Trường Sinh, hắn liếc nhìn những bóng dáng thấp thoáng này trong màn sương, xác nhận không có thêm bóng dáng kỳ lạ nào trong đó.

Tiếng bước chân dư thừa bên tai đã biến mất ngay khi Lê Tiệm Xuyên quay đầu lại, như thể mọi thứ chỉ là ảo giác sợ chuyện không đâu của hắn.

“Sao vậy?”

Tạ Trường Sinh chú ý tới động tác của Lê Tiệm Xuyên, giọng nói phát ra từ bộ đồ bảo hộ nặng nề.

“Tôi nghe được nhiều hơn một tiếng bước chân.” Lê Tiệm Xuyên nói thẳng.

Hắn không có ý định che giấu chuyện này, cũng hi vọng có thể cảnh báo cho nhóm Tạ Trường Sinh, nhưng Tạ Trường Sinh nghe xong lại ngước nhìn Lê Tiệm Xuyên qua mặt nạ và nói, “Tôi cũng nghe thấy.”

Tạ Trường Sinh dừng một chút, đè thấp giọng, bồi thêm một câu, “Hình như nó đến từ phía sau lưng anh.”

Đồng tử của Lê Tiệm Xuyên hơi co lại, lập tức hiểu được ý Tạ Trường Sinh __ Hắn nghe thấy tiếng bước chân thừa ra là ở phía sau mình, mà Tạ Trường Sinh đang đi ở sau lưng hắn nghe được lại đến từ phía sau lưng hắn, phía trước Tạ Trường Sinh.

Lời này nghe cực kỳ rùng rợn.

Lê Tiệm Xuyên không nói thêm nữa, lại liếc nhìn tấm gương dựng nghiêng ở phía sau nay đã cách hắn vài bước, quay đầu tiếp tục đi về phía trước, đồng thời nói với Evgeni: “Anh Evgeni, ở đây hình như có vấn đề.”

“Tôi chưa bao giờ đến khu tàn tích này. Chúng ta chỉ có thể đi tiếp.” Giọng của Evgeni từ phía trước truyền đến, mơ hồ hư ảo.

Andrea nói: “Chúng ta đã đi lâu lắm rồi, anh Evgeni, khu tàn tích này… hay khu rừng này, chúng ta phải đi bao lâu mới có thể băng qua nó?”

Evgeni trầm mặc rồi trả lời: “Bảy ki lô mét, chúng ta sẽ có thể nhìn thấy điểm tiếp tế.”

“Trời ạ.”

Andrea có chút bực mình thấp giọng kêu lên, nhìn ra được thể lực của cô ta hình như không theo kịp, phải rút gậy trekking ra hỗ trợ.

Ninh Chuẩn ở bên cạnh duỗi bàn tay đeo bao tay dày tới nắm lấy tay Lê Tiệm Xuyên, Lê Tiệm Xuyên đến gần cậu, trong lòng bàn tay cảm nhận động tác gõ của cậu, đó là một chuỗi mã Morse: “Nhìn kỹ mặt đất.”

Lê Tiệm Xuyên cúi đầu.

Sương mù ở khu tàn tích tuy thưa hơn một chút, nhưng so với sương mù dày đặc trong rừng rậm thì sương mù ở đây vẫn như rong biển quấn vào người, vướng víu không đi.

Khi bước đi, làn sương mù dày đặc trôi nổi ở mặt đất sẽ bị đẩy ra như sóng nước. Từ những khe hở bị đẩy ra này, Lê Tiệm Xuyên loáng thoáng nhìn thấy một vài dấu chân lộn xộn.

Chúng nó hoàn toàn khác với những dấu chân mà các nhà nghiên cứu để lại, có màu đen như máu, chỉ có phân nửa, giống như dấu vết để lại khi người trưởng thành đi kiễng chân vậy.

Lê Tiệm Xuyên chú ý đến phương hướng của những dấu chân này, thấy rằng tất cả đều bắt đầu xuất hiện trước tấm gương ở rìa đường, dần dần tụ vào giữa đường.

Đây là __ tiếng bước chân thừa ra đến từ trong gương sao? Trong gương có người ư?

Lê Tiệm Xuyên cau mày.

Cả đội im lặng đi về phía trước, đi được một đoạn, Lê Tiệm Xuyên lại nghe thấy tiếng bước chân thừa ra, vẫn ở phía sau hắn.

Hắn lại quay đầu nhìn, vẫn không bắt được thêm bóng dáng nào, nhưng không biết có phải ngẫu nhiên hay không, khi hắn quay lại thì tình cờ có một tấm gương vỡ đối diện với hắn.

Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao lớn trong bộ đồ bảo hộ trong gương, không hiểu sao lại nhìn ra một chút cảm giác xa lạ quỷ dị từ hình ảnh phản chiếu này.

“Cẩn thận mấy tấm gương này.”

Lê Tiệm Xuyên gõ vào lòng bàn tay Ninh Chuẩn.

Ninh Chuẩn cúi đầu bước đi, gõ trả lại vài cái: “Em luôn tin rằng ngoại trừ mấy con quái vật nhàm chán kia thì bản thân trò chơi Hộp Ma sẽ không thiết lập bất kỳ nội dung vô nghĩa nào… Cho nên, anh cảm thấy bảo tàng gương này đại diện cho cái gì?”

“Bảo tàng gương…”

Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ: “Sưu tầm, trưng bày, biểu diễn…”

“Chính xác mà nói, còn có phương diện thu thập và nghiên cứu.” Ninh Chuẩn gõ gõ, “Nhưng em không nghĩ thứ mà bảo tàng gương sưu tầm, trưng bày và biểu diễn chỉ có những tấm gương này.”

Từ lời nói của Ninh Chuẩn, Lê Tiệm Xuyên mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, song còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng, Chris trước mặt đột nhiên đứng lại, mang theo chút sợ hãi nói: “Mấy người… mấy người có để ý thấy hình như chúng ta cứ đi lại một con đường không… Chúng ta đang lòng vòng tại chỗ!

“Đây là ký hiệu mà tôi để lại lúc mới bước vào đây, chúng ta quay trở lại gần lối vào rồi!”

Giọng nói của Chris thu hút sự chú ý của mọi người, mọi người đều nhìn theo hướng cậu ta chỉ, liền nhìn thấy một cái ống kim loại nằm trên mặt đất sát mép gương. Phong cách hiển nhiên không thuộc về khu tàn tích này, cũng không biết Chris đã để lại ký hiệu từ khi nào.

“Đây, đây là thật sao? Nó là ống kim loại mà anh đã để lại hả?”

Andrea kinh ngạc nói: “Không thể nào, cũng có thể là bị gió thổi tới đây, loại ống kim loại này rất nhẹ…”

“Nhưng ở đây không có gió mạnh như vậy, bạn của tôi ơi!” Chris vặn lại.

Andrea im lặng, mà lúc này Hứa Chân vẫn lặng lẽ rớt ở cuối đội, đột nhiên nói: “Ở phương Đông, cái này được gọi là quỷ đánh tường. Nhưng tôi nghi ngờ chúng ta bị lạc đường có lẽ là do những tấm gương này đã phản chiếu tia sáng gây cho chúng ta ảo tưởng thị giác.”

Chris thở dài: “Tôi có nghe qua chuyện này, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ, anh Evgeni?”

Chris nhìn Evgeni.

Lúc này Evgeni đã bước tới, rọi đèn pin vào ống kim loại do Chris để lại làm dấu, cẩn thận đến gần một chút, như thể đang ngắm nghía ký hiệu.

Vào lúc này, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong đầu Lê Tiệm Xuyên.

— Một xúc tu trơn trượt đầy giác m*t đột nhiên chui ra khỏi gương, trong chớp mắt kéo phắt đầu Evgeni xuống!

Không chút do dự, Lê Tiệm Xuyên lập tức nghe theo bản năng và trực giác của mình, lao tới nắm lấy vai Evgeni, nhanh chóng kéo người về phía sau!

Lúc này, rầm một tiếng, tấm gương trước mặt Evgeni vỡ tan tành không chút dấu hiệu. Một cái xúc tu đen sì nhiễu máu tí tách xẹt qua chóp mũi Evgeni cùng với một chiếc gương vỡ nát đầy đất, như thể chỉ là một khoảnh khắc ảo giác của con người.

“Anh làm gì thế… Á __ Trời ơi! Đó là cái gì vậy!”

Andrea ở phía trước bị Lê Tiệm Xuyên làm cho giật mình, lúc đang định trách cứ thì đã bị cảnh tượng thình lình biến hóa làm cho sợ đến hét lên một tiếng.

Evgeni bị kéo về sau lại bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lê Tiệm Xuyên cảm thấy bắp thịt căng cứng của Evgeni ở dưới lòng bàn tay hắn lập tức hơi thả lỏng sau khi nhìn thấy tấm gương vỡ vụn, cảm giác sắc bén vốn dĩ nhắm vào hắn cũng biến mất.

Rút tay về, Lê Tiệm Xuyên đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên và nghi ngờ của vài người, giải thích rất qua quít: “Tôi đột nhiên cảm thấy nguy hiểm.”

Thực ra hắn cũng không giải thích được vì sao mình lại đột nhiên xuất hiện cảnh báo nguy hiểm như vậy, đây là chuyện chưa từng xảy ra, cũng không nằm trong khả năng dị thường của hắn, hơn nữa cảnh báo như vậy cũng không nhằm vào hắn.

“Vừa nãy… là cái gì vậy?” Andrea vẫn còn hơi choáng ngợp. “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Không ai trả lời cô ta.

Evgeni liếc nhìn trái phải, kéo lại băng vải của mình: “Tránh xa mấy tấm gương này ra, tiếp tục đi.”

“Chúng ta cứ lòng vòng một chỗ thì biết phải đi như thế nào?” Chris nói, “Đập vỡ mấy tấm gương này có tác dụng không?”

Nói xong, Chris đột nhiên dùng sức vung cây đèn pin trong tay đập vào tấm gương gần nhất.

Lê Tiệm Xuyên không dự liệu được hành động này của Chris nên chẳng cản lại được. Song song lúc tấm gương rầm rầm vỡ nát, Lê Tiệm Xuyên đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, sẵn sàng kéo Ninh Chuẩn chạy đi.

Nhưng kỳ lạ thay, không có gì xảy ra sau khi tấm gương này bị vỡ.

Ngoại trừ việc để lộ thêm nhiều tấm gương ở phía sau nó.

“Anh bị mất trí hả? Việc làm này rất nguy hiểm! Vừa rồi anh không nhìn thấy cái thứ suýt bắt được anh Evgeni sao! Ít nhất anh phải nói cho chúng tôi biết trước khi anh hành động chứ!” Andrea là người đầu tiên phản ứng, tức giận mắng Chris.

Evgeni cũng lạnh lùng nói: “Cậu Chris, tôi đã nói rồi, cậu phải nghe theo đề xuất của tôi.”

Chris đứng trong đống mảnh vỡ gương, cơ thể hơi cứng đờ, im lặng vài giây,  giọng nói có chút hối lỗi, mỉm cười nói: “Tôi xin lỗi, ban nãy tôi không nghĩ nhiều như vậy. Tôi nghĩ đó là cách tốt để nhanh chóng rời khỏi đây.”

“Đừng tự tiện chủ trương lần nữa.” Evgeni lại nói, không để ý tới nữa, xoay người đi về phía trước.

“Được rồi, tôi đã hiểu.” Chris cười và không nói gì nữa.

Andrea vẫn có chút không vui, lẩm bẩm vài câu.

Tất cả những chuyện này trông cứ như một trò hề kỳ quái và khó hiểu. Lê Tiệm Xuyên nắm tay Ninh Chuẩn đi phía sau ba người bọn họ, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng tạm thời không nói ra được.

Hắn vô thức nhìn những dấu chân trên mặt đất mà Ninh Chuẩn nhắc tới trước đó, tầm mắt của hắn chỉ vừa dịch đi một chút liền khựng lại ngay lập tức.

Trong tầm mắt, ba đôi chân trước mặt không biết từ lúc nào đã đồng loạt kiễng chân lên, chỉ đi bằng mũi chân.

Bước chân của Lê Tiệm Xuyên hơi chậm lại, nhưng không lập tức dừng lại.

Theo bản năng, hắn không phá vỡ im lặng hiện tại.

Chẳng mấy chốc, Ninh Chuẩn cũng phát hiện ba người phía trước có gì đó không ổn, cậu gõ vào lòng bàn tay Lê Tiệm Xuyên: “Cẩn thận nha anh.”

“Từ góc nhìn của em, em có thể thấy cử động của Chris. Kể từ khi bước vào khu tàn tích, anh ta không hề ném bất cứ thứ gì xuống đất. Cái ống kim loại đó không phải là ký hiệu do anh ta để lại.”

“Trước khi Chris chỉ ra ký hiệu và chúng ta dừng lại, bọn họ đều bình thường.”

Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến năng lực đặc biệt có thể xuyên mặt kính của mình, nhưng chỗ kỳ lạ của những chiếc gương này hiện đã quá rõ ràng. Một khi hắn bước vào con đường trong gương, không biết sẽ phải đối mặt với điều gì, chưa có hiểu biết nhất định mà đã tùy tiện đi vào rõ ràng không phải là một cách hay.

Mà trong lúc hai người gõ mật mã thảo luận, Lê Tiệm Xuyên phát hiện động tác kiễng chân của ba người phía trước ngày càng rõ ràng, biên độ càng ngày càng lớn, so với chủ động kiễng chân thì càng giống như bị vật gì đó treo lên.

Trong lúc vô tình, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy tiếng bước chân xung quanh càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nhiều, giống như chỉ trong một cái hít vào thở ra, con đường hẻo lánh đã biến thành một quảng trường nhỏ có rất nhiều tiếng bước chân. Giống như có vô số người vô hình đi ngang qua bên cạnh, Lê Tiệm Xuyên cúi đầu, một chuỗi dấu chân không biết từ đâu xuất hiện ở rìa phạm vi nhìn, phủ đầy máu đen đông đặc lại.

Màn sương xung quanh đột nhiên dày đặc.

Trong đội ngũ đang đi tới dần dần sinh ra một luồng khí đè nén căng thẳng, như thể ẩn giấu một loại kh*ng b* chạm vào là nổ ngay nào đó.

Đột nhiên, một tiếng hát giống như hợp xướng vang lên ở xung quanh hư ảo, phá vỡ sự im lặng như ở nghĩa trang: “Tên đao phủ treo trên giá treo cổ __ kiễng chân cười __ Kẻ thụ hình nhìn chằm chằm vào mũi chân hét lên __ Con quái vật thích sưu tập già đi, già đi __

“Bạn __ Bạn có nghe thấy không?”

Giữa tiếng hát, đầu của Lê Tiệm Xuyên nặng như chứa đầy chì, hắn cắn một cái mạnh vào lưỡi mới tạm thời tỉnh táo lại từ trong cơn choáng váng.

Vừa tỉnh táo lại, hắn đột nhiên phát hiện bên cạnh hắn có vô số đôi chân mặc quần áo bảo hộ giống nhau như đúc.

Tay phải của hắn trống rỗng, Ninh Chuẩn đã biến mất.

Chậm rãi thở ra, Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Khu tàn tích này giống như đột nhiên trở nên tấp nập, vô số bóng dáng giống hệt nhau trong trang phục bảo hộ tụ tập thành một đám đông, đồng loạt từ tốn đi về phía trước, yên tĩnh đến mức không có tiếng động.

Theo cái ngẩng đầu của hắn, tất cả bóng người xung quanh đồng loạt đứng lại, thình lình không hẹn mà cùng quay đầu nhìn hắn.

Trong chớp nhoáng này, tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên như xuyên qua toàn bộ mặt nạ phòng độc, nhìn thấy những khuôn mặt giống nhau như đúc ở sau mặt nạ.

Tất cả đều là mặt của hắn.

“Chạy! Chạy mau!”

Trong lúc nhìn rõ mọi thứ trước mặt, trong đầu của Lê Tiệm Xuyên đột nhiên vang lên giọng nói của chính mình.

Hết chương 148