Chương 154: Chernobyl E11.
Trước câu hỏi mà Tạ Trường Sinh đưa ra, quả nhiên có nhà nghiên cứu đã lập tức nghĩ đến giải pháp mà Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến. Chỉ là mọi người đều có thêm suy đoán về sự sắp xếp của dân bản địa tại điểm tiếp tế nên không có ai biểu hiện rõ ràng.
“Tôi và Phương Nhất Xuyên có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi.” Ninh Chuẩn nói.
Một giờ di chuyển một lần, dù có thể thay phiên nghỉ ngơi đi chăng nữa, tóm lại vẫn không đâu vào đâu.
Các nhà nghiên cứu của đội Loban vốn muốn đề nghị rút thăm, nhưng đã có người chủ động lên tiếng nên tự nhiên mọi người không có ý kiến gì nữa.
Chỉ là hành vi chủ động này của Ninh Chuẩn tất nhiên cũng thu hút một vài ánh mắt dò xét và phỏng đoán.
Canh thịt và cơm ở điểm tiếp tế có hơi lạ, là mùi vị để lâu ngày. Nhưng đây ít nhất cũng là bữa ăn nóng, vẫn tốt hơn gặm bánh quy nén. Bất kể ở quốc gia nào và thời đại nào thì bàn ăn đều là nơi gắn kết mọi người lại gần nhau hơn. Bữa sáng diễn ra được một nửa, các nhà nghiên cứu vốn im lặng đề phòng lẫn nhau cũng bắt đầu nói chuyện.
Không biết có phải vì người chơi chiếm phần lớn hay không mà mọi người vẫn có điều băn khoăn, thoạt nhìn các nhà nghiên cứu cũng không quá quen thuộc đôi bên nên lời nói ra cũng rất cẩn thận.
Mặc dù vậy, Lê Tiệm Xuyên vẫn nắm bắt được thông tin mà hắn muốn từ đó.
Trong đó có hai việc thu hút sự chú ý của hắn, một là sự cố mà hai đội còn lại gặp phải trên đường đi, hai là lời cảnh báo dành cho các nhà nghiên cứu của hai người dẫn đường, Maria và Loban.
Về tình hình thực thế của hai đội, Lê Tiệm Xuyên gần như đã biết gần đủ về đội của Maria từ cuộc nói chuyện trước đó giữa Andrea và Jana. Bọn họ không gặp bất kỳ con sông hay tàn tích nào, nhưng băng qua một đầm lầy rất rộng lớn. Đầm lầy đầy rẫy nguy hiểm và sẽ gây ra những cái chết không rõ nguyên nhân. Có những cuộc tấn công của cá sấu khổng lồ và một vài xúc tu kỳ lạ, đó là một trận chiến tháo chạy và giết chóc cùng với tử thần.
Nếu không phải do Maria tuyên bố rằng bản thân thường xuyên gặp phải đầm lầy thế này và có nhiều kinh nghiệm, nên đã hỗ trợ bọn họ rất nhiều, không thì e rằng thương vong sẽ còn nhiều hơn thế.
Đội của Loban rất lạ.
Vì bốn nhà nghiên cứu còn sống sót lại nói rằng bọn họ không gặp phải tình huống đặc biệt nào trong chuyến hành trình ban đêm đó. Trong trí nhớ của bọn họ, sau khi bước ra khỏi khu đất hoang và đi vào rừng, mọi người cứ thế gấp rút lên đường cho đến khi nhìn thấy điểm tiếp tế mới thôi.
Nhưng điều này rõ ràng không đúng, nếu không họ sẽ không mất đi hai người đồng đội.
Loban đối mặt với sự nghi ngờ của những người còn lại và đưa ra lời giải thích rằng đội của họ đã gặp phải một chuyện cực kỳ kinh khủng, nhưng chỉ cần họ rời khỏi khu rừng thì mọi thứ sẽ tự động kết thúc, những người chết đi không phải là bất hạnh, mà chỉ là tất nhiên.
“Các người thực sự không nhận thấy có gì bất thường sao?”
Andrea hỏi, “Nếu nói khu rừng có vấn đề thì khi tiến vào chắc chắn phải có chỗ nào khác lạ chứ?”
Một nhà nghiên cứu nam tên Rad trong đội Loban có vẻ hơi ngại ngùng, dưới cái nhìn tò mò của Andrea, khuôn mặt của Rad hơi ửng đỏ, suy tư nói: “Có lẽ là có… biển báo chỉ đường có tính không? Chúng tôi nhìn thấy một biển báo nguy hiểm cũ ở bên đường, trên đó nhắc nhở có thú dữ trong rừng nên phải cẩn thận… ”
Ninh Chuẩn khẽ cười nói: “Trông anh không tin lắm nhỉ, người dẫn đường Loban của các anh có cho lời nhắc nhở nào khác không?”
Đây không phải là chuyện không thể nói.
Rad gật đầu nói: “Anh Loban nói có đi qua được khu rừng này hay không còn tùy thuộc vào vận may của mỗi người. Chúng tôi không hiểu ý của anh ấy là gì, nhưng anh ấy không định giải thích chi tiết cho chúng tôi. Hơn nữa… chúng tôi thực sự không gặp phải bất kỳ dã thú nào trong rừng, cũng không gặp phải chuyện dị thường nào, thậm chí trước khi đến bìa rừng, chúng tôi cũng không mất đi bất cứ người nào.”
Ninh Chuẩn chậm rãi nhấp một ngụm canh đặc: “Có nghĩa là bọn họ đột nhiên biến mất trước khi tới điểm tiếp tế ư?”
“Tôi không biết…”
Rad lắc đầu cười khổ, đáy mắt ẩn chứa vẻ suy sụp: “Chuyện này quỷ dị lắm, tôi có thể đảm bảo không có chuyện gì xảy ra cả… nhưng bọn họ thật sự đã biến mất, thậm chí chúng tôi còn không biết hai người họ biến mất khi nào nữa… Đúng là đáng sợ!”
Dưới điều kiện chưa chạm đến bất kỳ flag nào mà đã có người biến mất và tử vong, điều này hình như không tuân theo quy tắc bất thành văn của trò chơi Hộp Ma.
Đương nhiên, cũng có khả năng hai người trong đội Loban quả thực chạm vào một số điểm mấu chốt, nhưng những người khác không để ý. Điều này có thể liên quan đến lời nhắc nhở của Loban trước khi vào rừng, cũng như lời giải thích cho hai người đã mất tích kia.
Điểm mấu chốt có phải là may mắn không?
Khi Lê Tiệm Xuyên đang suy nghĩ, hắn nghe thấy nhà nghiên cứu nam tên là Julian, người đang đứng cạnh Daniel trong đội của Maria đột nhiên nói: “Tôi cảm thấy vấn đề có thể nằm ở lúc các người rời khỏi khu rừng. Nếu lối vào không có gì đặc biệt, vậy lối ra thì sao?”
“Lối ra?”
Rad lặp lại, như thể đang nghĩ về điều gì đó.
Lúc này, thanh niên tóc vàng Dick ở cùng đội với Rad đã chén sạch đồ ăn không kiêng kỵ ha một tiếng, “Anh quên rồi sao, bạn đồng hành? Cái sợi dây kim loại kỳ quái đó đó… Sau khi chúng ta cấp tốc đi tới bìa rừng, thấy được nóc của điểm tiếp tế rồi thì còn có ai để ý tới cái thứ giống tóc tai đó nữa đâu nên cứ thế bứt đứt nó. Nói tới mới nhớ, lúc đó tôi cảm thấy rất kỳ lạ, cứ như bị dùi cui điện giật một hồi, mơ màng tê liệt… là hình dung như vậy nhỉ?”
“Mấy người cũng cảm thấy vậy, đúng không?”
Dick đảo mắt nhìn ba người đồng đội còn lại.
Các nhà nghiên cứu khác ngồi quanh đống lửa trong phòng khách dường như bị thu hút bởi mô tả của Dick, tất cả đều hoãn lại việc đang làm, dời mắt tập trung đến.
“Hình như có chuyện thế này…” Rad cau mày nói.
Hai người sống sót khác của đội Loban đều là nữ. Đối mặt với những ánh mắt đổ dồn về phía mình, một nhà nghiên cứu trông giống người Nhật Hàn tên là Lý Kim Nhã không kiên nhẫn nói: “Đó chỉ là một sợi dây kẽm bình thường, có thể là đồ bỏ đi của kiến trúc thôi.”
“Nhưng không thể phủ nhận chuyện nó được quấn vào giữa hai thân cây, chắn ngang ở trên đường là rất kỳ lạ.”
Dick không sợ hãi trước giọng điệu cứng rắn và lạnh lùng của đối phương, vẫn cà lơ phất phơ cười nói: “Hơn nữa, sau khi đụng phải sợi kim loại đó, chúng tôi phát hiện đội ít đi hai người. Trước đó, tôi có đếm nhân số của đội, đều không có vấn đề gì. Thế nên, tôi nghi ngờ sợi dây kim loại đó nhất định có gì đó quái lạ.”
Lý Kim Nhã giống như không ưa Dick, trong mắt mang theo chế nhạo cười khẩy một tiếng: “Tôi hy vọng sự nghi ngờ là chính xác.”
Nói xong, cô ta nhặt quần áo bảo hộ rời khỏi phạm vi lửa trại, đi về phía hành lang hẹp của phòng khách, không hề lựa chọn mà trực tiếp rút lấy chìa khóa trên tay nắm cửa của căn phòng nằm sát phòng khách nhất, sau đó đẩy cửa vào phòng.
“Tôi cũng ăn no rồi, mọi người cứ thong thả nhé.”
Dick cười gượng, uể oải vươn eo đứng dậy, cũng rẽ vào hành lang hẹp.
Lê Tiệm Xuyên thấy hầu hết các nghiên cứu viên đều đã ăn xong, trên mặt cũng dần lộ ra vẻ mệt mỏi và muốn đi nghỉ ngơi, hắn liền nhanh chóng liếc nhìn Ninh Chuẩn, hai người một trước một sau đặt bộ đồ ăn xuống, rồi ôm đồ đi vào hành lang.
Mười ba cánh cửa sắp hàng ngay ngắn, bề ngoài không có gì khác biệt.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn vô cùng ăn ý đi qua từng cánh cửa phòng, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng nằm gần cầu thang dẫn lên tầng hai.
Nội thất trong phòng giống như tưởng tượng của Lê Tiệm Xuyên, chỉ có một chiếc giường đơn, thậm chí không có bàn ghế. Mà nhìn khá quen mắt lại là ngọn đèn treo lủng lẳng ngay phía trên giường đơn giống hệt với ngọn đèn ở phòng nghiên cứu lúc bọn họ mới tiến vào màn chơi.
Trên bức tường mà chân giường dựa vào có một cửa sổ nhỏ, lớn hơn đầu người một chút, ánh sáng nhợt nhạt lọt vào.
Ninh Chuẩn đi vào, đóng lại rèm cửa rồi mới quay đầu nhìn Lê Tiệm Xuyên: “Anh muốn lên tầng hai xem à?”
“Tầng hai chắn chắn có vấn đề.”
Lê Tiệm Xuyên bật đèn, trong phút chốc ánh sáng chói lòa tràn ngập khắp ngóc ngách trong căn phòng nhỏ.
“Tôi cứ có cảm giác sẽ không bắt được bất kỳ manh mối thực chất nào trong hành trình mỗi đêm. So với sau khi mạo hiểm căng thẳng thì điểm tiếp tế được trực tiếp dán mác an toàn nghỉ ngơi nói không chừng mới ẩn giấu nhiều nguy hiểm hơn, cũng càng cận kề với sự thật hơn.”
“Tiến sĩ Ninh cũng nghĩ vậy phải không?”
Lê Tiệm Xuyên dựa nửa người vào tường, giơ tay ấn lên đầu Ninh Chuẩn rồi xoa mạnh.
Dây buộc tóc bung ra, mái tóc dài màu vàng nhạt bị xoa đến rối tung, Ninh Chuẩn hơi ngẩng mặt lên, chìa tay nắm lấy dây nịt của Lê Tiệm Xuyên.
Màu môi hơi nhợt nhạt nhuộm sắc nước tới gần.
Sắc đỏ chỉ vừa tiết ra xiu xíu thì đã bị hơi thở mang theo vị máu tanh ngậm m*t lấy, khơi dậy cơn run rẩy mãnh liệt như thể hút thấu linh hồn.
Một đêm hành trình ly kỳ, vị ngọt của thức ăn cũng không thể kìm được tinh lực môi lưỡi của hai người, ngược lại, vị rỉ sét càng ngày càng dữ dội và quyến rũ.
Lòng bàn tay của Lê Tiệm Xuyên giữ chặt lấy gáy Ninh Chuẩn, xoay người ấn người vào tường, thâm nhập mạnh mẽ vào cổ họng Ninh Chuẩn.
Đầu ngón tay của Ninh Chuẩn quấn quanh dây nịt bằng da cứng, chóp mũi trắng nõn lấm tấm mồ hôi vì cơn ngạt thở ngắn, đẹp đẽ như ngọc trắng.
Sau khi tâm ý tương thông, cho dù đã hôn rất nhiều lần nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn cứ mê mẩn trước sự thân mật dịu dàng này. Trái tim như được đổ đầy nước ấm, thậm chí còn vượt qua d*c v*ng đang hỗn loạn ở bụng dưới.
Lê Tiệm Xuyên lùi lại một chút, đưa tay lên lau mồ hôi trên chóp mũi Ninh Chuẩn, rồi quay đầu nhìn về bức tường phía sau: “Có chuyện gì sao?”
“… Có.”
Ảo ảnh Tạ Trường Sinh hiện ra ở trên mặt tường nói.
Mặc dù giọng nói của Tạ Trường Sinh vẫn lạnh lùng và cứng nhắc như mọi khi, nhưng không hiểu sao Lê Tiệm Xuyên vẫn nghe ra được chút thổn thức.
“Hai người chọn căn phòng này vì muốn lên tầng hai để kiểm tra.” Tạ Trường Sinh nói, “Tôi cũng đi nữa, tôi sẽ sử dụng năng lực đặc biệt tương tự như lúc này. Nếu gặp chuyện khó giải quyết thì hai người có thể gõ vào tường ba lần.”
Lê Tiệm Xuyên nhìn vào trạng thái hiện tại của Tạ Trường Sinh, đó có thể là một loại phương pháp qua lại nào đó giống như xuyên mặt kính của hắn. Theo ý của Tạ Trường Sinh, bọn họ sẽ không hành động cùng nhau nhưng sẽ phối hợp với nhau, thận trọng đấy.
“Ngoài ra, tôi đã hỏi bà Bành tình huống bà ấy gặp phải trong gương. Bà ấy nói bà ấy đã nhìn thấy con gái của mình, nhưng đó chỉ là hình ảnh phản chiếu. Vì vậy, bà ấy nghi ngờ có thể là khu phế tích đó, hoặc là toàn bộ khu vực Chernobyl đều có quái vật có thể dòm ngó nội tâm và ký ức của con người.” Tạ Trường Sinh lại nói.
Toàn bộ Chernobyl cũng thể có quái vật ư? Giống với núi tuyết của màn thứ hai sao?
Lê Tiệm Xuyên cau mày.
Thành thật mà nói, hắn không cho là như vậy.
Mà điểm Ninh Chuẩn quan tâm còn khác biệt hơn.
Cậu thản nhiên thè đầu lưỡi l**m lấy vệt nước và vết máu trên môi dưới, nhướng mi thở dài đầy mập mờ: “Bà Bành nói đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của con gái mình à? Thảo nào tâm trạng của bà ta không tốt lắm, nhưng phục sinh và bất tử vốn là vô căn cứ, anh nên an ủi bà ta một chút, Trường Sinh.”
Tâm trạng của bà Bành đang không ổn sao?
Lê Tiệm Xuyên chẳng quen biết bà Bành, sau khi vào trò chơi chỉ nhận được sự trầm mặc và cẩn trọng của bà ta, nhưng đối với người mới thì đây là chuyện rất bình thường, ngoài ra hắn không để ý thêm gì nữa, nên khỏi nói đến vấn đề nhỏ nhặt là tâm trạng tồi tệ.
Tạ Trường Sinh im lặng một lát, gật đầu, sau đó lãnh đạm nói: “Hai người tiếp tục đi.”
Nói xong, Tạ Trường Sinh nhanh chóng biến mất ở trên tường, giống như chỉ lo đi chậm một chút sẽ nhìn thấy hình ảnh khiếm nhã gì đó.
Sau khi giải trừ năng lực đặc biệt và trở lại phòng, Tạ Trường Sinh cúi đầu nhìn một bóng dáng khác trên mặt đất, nói: “Rốt cuộc bà đã nhìn thấy gì trong thế giới trong gương?”
Tiếng giày cao gót đạp lên trên sàn nhà truyền đến.
Bà Bành đi lại vài bước, thở dài: “Tôi quả thật nhìn thấy con bé. Tôi biết cậu và Ninh Chuẩn vẫn còn đề phòng tôi, nhưng nếu tôi thật sự có ý đồ gì thì phải giấu nhẹm chuyện này mới đúng. Chỉ cần tôi không nói thì chẳng ai biết tôi nhìn thấy con bé cả, các cậu cũng sẽ không cảnh giác như bây giờ.”
“Những chuyện này không có lợi gì cho tôi hết.”
Tạ Trường Sinh không lên tiếng.
“Tiểu Trường Sinh, cả ngày cứ ở cùng với vật thông linh như mèo cùng với vàng mã đồ cổ đầy phòng, thời gian lâu dài, người cũng sẽ biến thành quỷ ma.”
Bà Bành lại cười, “Phải ra ngoài nhìn một chút, thấm chút khói lửa nhân gian. Trước đây chỉ có các cậu hỏi tôi vì sao muốn vào trò chơi Hộp Ma, nhưng tôi xưa nay chưa từng hỏi các cậu, nhưng thực ra tôi đã đoán được một phần.”
“Nếu mà so sánh thì tôi không tính là kẻ điên mơ mộng hão huyền.”
Tiếng giày cao gót và bóng dáng cao gầy trên sàn nhà tới gần cửa phòng rời theo tiếng cửa mở rời đi.
Tạ Trường Sinh xoay người, dựa vào vách tường khoanh chân ngồi xuống tĩnh tọa, nhắm mắt lại.
Ở đây không có điều kiện tắm rửa, nhưng may là bên giường có chuẩn bị đồ rửa mặt, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đến nhà vệ sinh rửa mặt xong liền trở về phòng. Lúc sắp đến một tiếng đồng hồ, Lê Tiệm Xuyên thức dậy, đi một vòng quanh hành lang bên ngoài.
Dường như tất cả mọi người đều đang nghỉ ngơi, trong hành lang im ắng lạ thường, loáng thoáng nghe được tiếng ngáy chập trùng.
Sau khi không phát hiện có bất kỳ ánh mắt dò xét nào ở phía sau cửa phòng, Lê Tiệm Xuyên đi hết một vòng rồi trở về phòng.
Lại một người đi ra, là Ninh Chuẩn.
Vừa ra khỏi cửa, Ninh Chuẩn liền thấy Hứa Chân đang cúi đầu đi trên hành lang.
Nhìn thấy Ninh Chuẩn, Hứa Chân giống như nhìn thấy cái gì đó quỷ dị, đồng tử co rụt, nhưng sắc mặt vẫn bình thường, bắt chuyện với cậu: “Cũng đi nhà vệ sinh à?”
Ninh Chuẩn híp mắt, cười nói: “Ừ.”
Nhìn Hứa Chân đi vào nhà vệ sinh ở kế bên phòng khách, Ninh Chuẩn cũng đi theo vào. Cậu vừa bước vào buồng vệ sinh thì liền nghe thấy tiếng xả nước và tiếng bước chân của Hứa Chân, nhưng ngay sau đó, Hứa Chân hình như không có dừng lại ở bồn rửa tay.
“Tay cũng không rửa mà đã rời đi, xem ra đang vội…” Mắt hoa đào vung lên một vòng cung sắc bén, Ninh Chuẩn khẽ cười nói.
Hứa Chân không chút che giấu dẫn dắt cậu lại đây, vốn cứ tưởng sẽ có thu hoạch gì đó, nhưng mục đích của Hứa Chân hình như chỉ là đưa cậu tới đây.
Ninh Chuẩn trầm ngâm đi ra khỏi buồng vệ sinh, không lập tức về phòng mà vặn vòi nước từ tốn rửa tay, sau đó mới trở về.
Móc chìa khóa ra mở cửa, Ninh Chuẩn đi vào phòng, giờ đây căn phòng đóng rèm tắt đèn hoàn toàn tối om,nhưng trống rỗng, không có bóng dáng Lê Tiệm Xuyên.
Hứa Chân cố ý dẫn cậu rời đi, mà không phải là Ninh Chuẩn cố ý dẫn Hứa Chân rời đi.
Ninh Chuẩn đi đến bên giường, nhưng mới đi hai bước liền khựng lại, cúi đầu nhìn về phía cửa __ Ở vị trí nằm khá gần khe cửa có một tờ giấy, giống như bị người đẩy vào từ dưới đáy khe cửa, trên tờ giấy láng máng có chữ viết.
Dù không bật đèn nhưng Ninh Chuẩn vẫn thấy rõ chữ viết trên giấy.
Là chữ Hán vuông vức mà cậu quen thuộc, người viết chữ hình như đang lo lắng hoảng sợ nên làm cho con chữ cũng có chút xiêu vẹo: “Bùi Nhất Xuyên, rốt cuộc anh đang làm gì vậy! Tại sao Ivan còn sống hả? Không phải nói là anh sẽ giết cậu ta sao? Buổi chiều đầu tiên chỉ chết có một người, đội ngũ này sẽ còn gặp những chuyện đáng sợ hơn nữa! Buổi tối tôi nhất định phải đổi đội!”
Ninh Chuẩn nghĩ đến cái tên hiện tại của mình và vết máu trên giường Lê Tiệm Xuyên, khom lưng nhặt tờ giấy này lên.
Hết chương 154