Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 157

05/02/2026 15:08
Chế độ tối

Chương 157: Chernobyl E14. 

Có tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên.

Những ngón chân co lại của Ninh Chuẩn giật giật, cơ thể nằm nghiêng của cậu hơi duỗi thẳng, lẳng lặng mở mắt nhìn về phía cửa phòng chìm trong bóng tối.

Âm thanh truyền đến từ phía đối diện, cùng với đó là giọng nói trầm thấp có chút khó hiểu của người dẫn đường Loban: “Còn chưa tới giờ mà, đột nhiên gọi tôi lại đây để làm gì?”

“Trên tầng hai xảy ra chút chuyện, chúng ta cần xác nhận lại tình hình của tất cả những người đến từ bên ngoài.”

Giọng Evgeni ủ dột, vang vọng trong hành lang dài hẹp.

Loban im lặng một lúc, nói: “Chỗ này không phải là vương quốc của chúng ta, bọn họ cũng không phải là thần dân cần bị quản thúc. Tôi không nghĩ bọn họ sẽ thực sự phối hợp.”

Như để xác nhận lời nói của Loban, Evgeni đang gõ cửa thì nghe thấy một giọng nam có hơi mệt mỏi, đó là Dick của đội Loban: “Hây, tôi nghe thấy giọng anh rồi, Loban… Đừng nói với tôi là các người tới gọi tôi ăn trưa đấy?”

Giọng nói của Dick thể hiện sự bất mãn vô cùng.

Qua giọng điệu có thể thấy rằng Loban dường như có mối quan hệ tốt với các nhà nghiên cứu trong đội của mình, không hề lạnh lùng và ít nói như Evgeni.

Nghe thấy giọng nói của Dick, Loban lúng túng cười: “Là cậu à, Dick. Trên tầng hai xảy ra một số chuyện nên bọn tôi cần kiểm tra phòng.”

Dick rê bước chân lề mề lại sốt ruột tới gần: “Kiểm tra phòng? Loban, những dân bản địa ở tầng hai kia không lịch sự chút nào cả, lẽ nào bọn họ nghĩ nơi này là khách sạn ư? Còn cần kiểm tra phòng…”

Ninh Chuẩn chậm rãi ngồi dậy từ trên giường.

Tiếng cọt kẹt vang lên, cánh cửa phía đối diện mở ra, giọng nói của Dick cũng trở nên rõ ràng, vang dội chấn động trong hành lang.

“Hai anh phải biết tôi mới vừa chợp mắt không tới một tiếng đồng hồ. Nếu cứ kiểm tra phòng thêm vài lần nữa thì tôi sợ là mình sẽ không nhịn được biến thành kẻ thô lỗ, dùng nắm đấm đón tiếp người gõ cửa đấy.”

Trong lối đi thiếu ánh sáng, Dick mặc chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, lười biếng dựa vào cạnh cửa, mỉa mai nhìn Evgeni và Loban ở cửa: “Tôi phải nói rõ một điều, chúng tôi trả tiền để đến đây, những tờ đô la đó cũng rơi vào trong túi của đám người ở tầng hai kia.”

“Tôi không đòi hỏi đãi ngộ của một khách sạn cao cấp ở đây, nhưng một giấc ngủ yên tĩnh không phải là một yêu cầu quá đáng chứ?”

Loban liếc nhìn khoảng không bên cạnh Evgeni, sau đó dừng một chút, mỉm cười với Dick và nói: “Tất nhiên là không rồi. Đây là một yêu cầu rất hợp lý, tin tôi đi, Dick, đây có lẽ là lần làm phiền duy nhất.”

“Thời gian sau đó, tôi chúc cậu có một giấc mơ đẹp.”

Dick không lập tức đóng cửa trở vào ngủ tiếp, thay vào đó cười nhạo một tiếng, vuốt lại mái tóc ngắn rối bù màu vàng của mình: “Chà, cách kiểm tra phòng của mấy người cũng đơn giản nhỉ, tôi cứ nghĩ ít nhất phải xem qua thẻ công tác của tôi nữa chứ… Tất nhiên, cái đó cũng không có thể để xem.”

“Cái đó không cần.” Loban mỉm cười.

Lúc hai người đang nói chuyện, Evgeni ở một bên đã quay người đi về phía phòng đối diện.

Dick uể oải giương mắt lên nói: “Còn lại 14 người, nhưng chỉ có 13 phòng được chuẩn bị, lại còn có quy định mỗi phòng chỉ được ở một người. Đúng là buồn cười… Tôi nhớ hai người ở đối diện cứ cách một tiếng thì sẽ có một người đi ra một lần. Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ phát điên mất thôi…”

Đùng, đùng, đùng.

Evgeni gõ cửa phòng đối diện.

Dick và Loban cũng không cố hết sức nói nhỏ, nói chuyện lâu như vậy, đáng lẽ các nhà nghiên cứu trong rất nhiều phòng ở tầng trệt hẳn đã bị đánh thức, căn phòng đối diện gần nhất đương nhiên cũng nên thế này. Nhưng tiếng gõ cửa của Evgeni không được đáp lại ngay lập tức.

Bên trong cánh cửa yên tĩnh, láng máng có một vài tiếng động kỳ lạ và kiềm nén.

Khe hở trên băng vải hơi kéo rộng ra, Evgeni đảo mắt, nện một cái rầm lên cửa, lớn tiếng nói: “Mời thức dậy một chút!”

Bên trong vang lên tiếng mắng.

Bất chợt, một giọng nam trầm thấp đang gắng chịu một loại tâm trạng nào đó cùng với tiếng th* d*c khàn khàn vang lên cách cửa: “Mẹ nó chứ… các người không thể đợi thêm một chút nữa sao?”

Giọng nói này vừa dứt, một tiếng r*n r* trầm thấp run rẩy khác giống như truyền ra từ khe hở, mang theo cảm giác ẩm ướt, thấp giọng nói: “Đợi thêm chút nữa thì anh có thể kết thúc hả?”

Bàn tay gõ cửa của Evgeni đột nhiên cứng lại.

“Há!”

Dick huýt sáo, đôi mắt lim dim ngủ có chút hưng phấn, cười ranh mãnh nhìn Evgeni: “Anh quấy rầy cuộc vận động vui vẻ của đôi tình nhân rồi, anh Evgeni, anh bất lịch sự quá!”

Loban mỉm cười nhìn Evgeni: “Đây có vẻ là hai nhà nghiên cứu mà anh dẫn đường.”

“Ừ. Một người Trung Quốc và một người Nga.” Evgeni gật đầu, như đang nghĩ tới điều gì, cau mày nói, “Quan hệ của họ quả thực rất tốt.”

Trên đường đi, cả hai thường xuyên sóng vai nắm tay, dáng vẻ thân mật. Nhưng Evgeni ban đầu không hề nghĩ theo hướng người yêu.

Evgeni dừng lại một chút, nói, “Anh Phương, anh và cậu Ivan đều ở trong phòng sao?”

Giọng nam trầm khàn trong phòng cười châm biếm, “Anh Evgeni, anh đang đùa tôi à?”

Dick cũng rất muốn cười: “Loban, anh nghe xem vị hướng dẫn viên này đang hỏi cái gì kìa! Đây là môn thể thao vui vẻ dành cho hai người. Nếu bên trong chỉ có một người thì tôi nghĩ không bằng anh ta đánh một giấc giống như tôi, tuy rằng sẽ bị đánh thức bởi mấy kẻ bất lịch sự các người.”

“Anh Evgeni, anh đến không đúng lúc.” Một giọng nam run rẩy khác cất lên, mang theo tiếng cười giễu cợt mềm nhẹ.

“Tôi xin lỗi.”

Vẻ xấu hổ của Evgeni sắp phải toát ra từ lớp băng quấn dày đặc, giọng nói lạnh lùng cứng rắn cũng có chút khô rít.

Loban nhún vai, chỉ sang phòng bên cạnh rồi bước tới. Evgeni thu lại bàn tay đang gõ cửa, định bụng làm theo nhưng đôi mắt lộ ra giữa lớp băng giống như nhìn thấy mệnh lệnh gì đó, động tác đột nhiên dừng lại.

Lông mày của anh ta cau chặt, chậm rãi quay đầu nhìn cánh cửa đóng kín, nặng nề nói: “Tôi rất xin lỗi, chỉ khi tận mắt nhìn thấy hai người thì tôi mới có thể xác nhận hai người quả thực đang ở trong phòng… Hai người có thể vui lòng mở cửa ra được không?”

Ở sau lưng, Dick vốn muốn đóng cửa quay vào phòng khựng lại, trong miệng chậc một tiếng: “Đây đúng là một yêu cầu gay go…”

“Evgeni…” Loban không quá tán thành quay đầu lại, nhưng rồi chợt im bặt.

Bên trong cánh cửa và trong hành lang đồng thời yên lặng vài giây.

Sau đó cánh cửa đang đóng đột nhiên tách ra một khe hở, một bàn tay ẩm ướt nhợt nhạt nắm lấy mép ván cửa, đôi mắt đào hoa đỏ ửng lộ ra, như cười như không liếc nhìn người ngoài cửa. Trong đôi mắt đó dường như có một áp lực u ám nào đó khiến Evgeni bất giác lùi lại nửa bước.

Loban nói: “Người còn lại đâu?”

Đôi mắt đào hoa dừng lại ở vị trí bên cạnh Evgeni, chợt cong lên: “Phương Nhất Xuyên sao? Đang mặc quần đây.”

Vừa dứt lời, nửa khuôn mặt tuấn tú của một người đàn ông phương Đông hiện ra từ sau cánh cửa, lông mày chau lại, nửa người trên khoác áo khoác rộng, lộ ra một chút xương quai xanh lấm tấm mồ hôi: “Anh Evgeni, tôi hy vọng chuyện thế này sẽ không xảy ra lần nào nữa.”

Sự bất thiện trong giọng điệu thể hiện khá rõ.

Bị dáng vẻ cương quyết sừng sổ đó rạch qua, Evgeni bỗng dưng cảm nhận được một luồng gió lạnh thấu xương giống như lưỡi dao.

Không chờ Evgeni kịp phản ứng, cánh cửa chỉ hé ra một kẽ hở đã đóng sầm lại.

“Thằng cha này giống hệt một con sói dữ.”

Dick cười, lùi vào phòng, đóng cửa lại.

Trên lối đi, Loban liếc nhìn Evgeni: “Bên trong đúng là có hai người.”

Evgeni gật đầu, cùng Loban bước sang phòng bên cạnh.

Tiếng gõ cửa bên ngoài lại ngắt quãng truyền đến, trong bóng tối bên trong cánh cửa, Ninh Chuẩn vừa kéo lại cổ áo bị cậu cố tình kéo trễ xuống một chút, vừa lấy ra một ít thuốc men để trong hộp ma, nhìn Lê Tiệm Xuyên đang cởi áo khoác, lộ ra cả người đẫm máu chi chít vết thương.

“Anh lại đây.”

Ninh Chuẩn nói.

Lê Tiệm Xuyên đá mấy miếng vải nhựa đen vào trong góc __ Ở vài giây trước, hắn đã kéo những thứ này lên khỏi sàn phòng thú cưng, quấn chúng vào người rồi leo cửa sổ trở về với nguy cơ bị ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Cửa sổ của căn gác nhỏ rất nhỏ, nhưng Lê Tiệm Xuyên dùng súc cốt vẫn có thể miễn cưỡng ra vào, không coi là việc khó. Chỉ là lúc hắn sắp tới nơi liền nhìn thấy Ninh Chuẩn đang biểu diễn khẩu kỹ, một người đảm nhiệm hai vai, diễn cảnh giường chiếu chan chứa sắc xuân, suýt chút nữa thở ra một hơi mạnh, kẹt cứng trên cửa sổ.

“Tốc độ tự lành càng ngày càng nhanh.” Lê Tiệm Xuyên ngồi xuống bên giường, giơ tay lau vội vết máu ở vết thương trên bụng.

Vết thương bị lưỡi dao cắt đầy ghê rợn đang nhẹ nhàng nhúc nhích, cảnh máu thịt tái tạo gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Trước khi bước vào trò chơi Hộp Ma, Lê Tiệm Xuyên đã biết mình nắm giữ sức mạnh vượt xa người thường, nhưng dù có thế nào đi nữa, hắn ít nhất còn đang thuộc phạm vi nhân loại.

Chỉ có điều, sau khi trải qua hết màn chơi này đến màn chơi khác, hắn giống như càng trở nên không phải là người.

Lê Tiệm Xuyên nhìn Ninh Chuẩn cúi đầu trong bóng tối xử lý vết thương cho hắn, hơi nheo mắt nói: “Theo chiều hướng này, có phải sẽ có một ngày tôi sẽ trở thành quái vật bất tử không?”

“Không.” Ninh Chuẩn nhẹ giọng nói, “Anh là nhân loại, điều này không thể thay đổi. Nhưng đôi khi, em thực sự hi vọng anh có thể trở thành quái vật bất tử.”

Đuôi mày Lê Tiệm Xuyên khẽ nhúc nhích.

Hắn nghe được chút ý tứ kỳ lạ từ giọng điệu của Ninh Chuẩn, nhưng Ninh Chuẩn rõ ràng sẽ không nói sâu về chủ đề này. Qua từng màn chơi, dáng vẻ của Ninh Chuẩn cũng dần thay đổi từ bí ẩn, lười biếng và tự phụ thành ảm đạm và kiềm nén.

“Anh gặp cái gì ở tầng hai vậy?” Ninh Chuẩn hỏi.

Lê Tiệm Xuyên nói: “Một người tàng hình.”

“Người tàng hình?” Ninh Chuẩn hơi nâng khóe mắt, trầm tư liếc về phía cửa phòng.

Lê Tiệm Xuyên không để ý đến ánh mắt của Ninh Chuẩn, nhanh chóng trầm giọng kể lại chuyện ở tầng hai, đồng thời lấy manh mối vơ vét được từ trong túi ra.

Ninh Chuẩn không xem ngay mà chỉ nói: “Ý anh là dân bản địa ở đây đều tàng hình sao? Nói như vậy, người đi theo bên cạnh Evgeni hẳn là dân bản địa ở tầng hai, nhìn thì có lẽ là cha của bé gái mà anh đã đề cập.”

Lê Tiệm Xuyên ngớ ra, nhưng cũng không kinh ngạc lắm: “Em nhìn thấy à?”

“Dạ không.”

Những ngón tay phủ màu đỏ thẫm của Ninh Chuẩn nhẹ nhàng trượt dọc theo khe cơ bụng của Lê Tiệm Xuyên: “Nhưng em có thể cảm nhận được vị trí, đường viền đại khái, tuổi tác và hơi thở của ông ta. Bọn họ không phải quái vật hộp ma, nhưng trạng thái cũng không bình thường…”

Lê Tiệm Xuyên đè lại tay Ninh Chuẩn: “Em thế này rất giống đang gian lận.”

Ninh Chuẩn cúi đầu cắn vào xương quai xanh của Lê Tiệm Xuyên, thấp giọng nói: “Nếu như em có thể gian lận thật thì em và anh có lẽ đã không phải như bây giờ.”

Lê Tiệm Xuyên vẫn cho rằng Ninh Chuẩn có mối quan hệ bất thường với Pandora và trò chơi Hộp Ma, thậm chí Ninh Chuẩn có thể từng là quái vật trong hộp ma, tiến hóa thành người giám thị, cũng suôn sẻ trốn ra khỏi trò chơi Hộp Ma, vì vậy khi cậu bước vào trò chơi một lần nữa, cậu mới vô cùng quen thuộc với nơi này và sở hữu khả năng gần như máy gian lận.”

Sau khi có được vài ký ức về trận chiến cuối cùng, suy đoán này đã hoàn toàn được khẳng định.

Chỉ là những hiểu hiện khác nhau của Ninh Chuẩn, những giao điểm kỳ lạ trong thực tế, những ghi chép ký ức được giấu trong hộp ma và những phần còn thiếu của trận chiến cuối cùng khiến Lê Tiệm Xuyên một bên tin vào nhận thức này, một bên vẫn điên cuồng nghi vấn nó.

Và bây giờ, những lời của Ninh Chuẩn gợi hắn nhớ tới, trong ký ức của trận chiến cuối cùng, hắn đứng bên ngoài quan sát tình cảnh King lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên xinh đẹp gian xảo tắm mình trong máu kia, còn có ba điều* được viết trên cuộn kinh giấu trong ngôi chùa hẻo lánh.

*Ba điều được viết trong cuộn kinh là “Thứ nhất, ký ức của Ninh Chuẩn không hoàn chỉnh. Thứ hai, Ninh Chuẩn có thể không phải là Ninh Chuẩn. Thứ ba, khi bạn chắc chắn Ninh Chuẩn chính là Ninh Chuẩn, bạn phải bảo vệ em ấy dù cho phải từ bỏ mạng sống của mình.

__ Biểu hiện lúc đó của King giống như đã biết hoặc gặp qua Ninh Chuẩn!

Chẳng rõ vì sao, Lê Tiệm Xuyên gần như cưỡng chế tập hợp tất cả những điều này lại với nhau, vừa sợ hãi vừa chợt mơ hồ nhận ra điều gì đó.

“Anh đang nghĩ gì đó?”

Ninh Chuẩn nhận ra sự khác thường của hắn, ngẩng đầu lên hỏi.

Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm Ninh Chuẩn, xuyên qua gương mặt có chút tương tự này nhìn về phía một gương mặt khác, buộc miệng nói: “Tôi đã từng…”

Chưa kịp nói lời nào, trong hành lang đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.

Cửa phòng nào đó đã bị phá mở.

Lập tức có tiếng bước chân vang lên, giọng nói đầy ngạc nhiên và nghi hoặc của Loban vang lên: “Người đâu! Không có ai cả!”

Giọng của Evgeni vang lên ngay sau đó: “Bên giường có máu.”

“Quần áo bảo hộ và thẻ công tác vẫn còn ở đây… Hứa Chân? Là người trong đội anh à?”, Loban nói.

Giọng nói bên ngoài đánh thức Lê Tiệm Xuyên, thần trí vốn dĩ bay lơ lửng của hắn lập tức quay trở lại __ Trong thế giới này, điều đầu tiên bạn cần học chính là nói dối __ Thể hồ quán đính*, hắn nghĩ đến câu nói này, vẻ mặt thay đổi, cúi đầu h*n l*n ch*p m** Ninh Chuẩn, nói: “Kiếp trước chúng ta chắc chắn từng gặp nhau, bằng không thì tôi sẽ không tới mức dù cho phải từ bỏ mạng sống của mình cũng phải bảo vệ em.”

*Thành ngữ  ”Thể Hồ Quán Đính ” ( 醍醐灌顶 ): Thể Hồ Quán Đính là một thành ngữ Trung Quốc; thể hồ: mỡ sữa đông đặc nhất, dùng để ví với chính pháp của Phật, tinh hoa của Đạo Phật; quán đỉnh: nghi thức xối nước lên đầu. Gộp cả câu nghĩa đen là dùng bơ sữa tinh khiết rướt lên đầu. Nghĩa bóng là Phật Giáo truyền thụ trí tuệ, khiến người ta hoàn toàn giác ngộ, ví von như nghe xong ý kiến uyên bác cao siêu khiến cho ta nhận được gợi ý rất lớn. Cũng có ý hình dung sự tươi mát dễ chịu.

Câu nói bóng gió này buồn nôn đến mức Lê Tiệm Xuyên nổi hết da gà.

Ninh Chuẩn cũng giống như mới quen biết Lê Tiệm Xuyên, kỳ lạ liếc mắt nhìn hắn, sau đó cong môi nói: “Có lẽ vậy.”

Nói xong, Ninh Chuẩn liền chuyển đề tài, nói: “Hứa Chân chết rồi, là em giết, nhưng em không có xử lý thi thể.”

Trước đó cũng không có thông báo giết chóc, xem ra Hứa Chân không phải là người chơi.

Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ, cau mày nhìn về phía cửa phòng: “Nghe động tĩnh bên ngoài thì lẽ nào không thấy thi thể của Hứa Chân à?”

Ninh Chuẩn đứng dậy, xé chiếc áo sơ mi rách nát của Lê Tiệm Xuyên xuống chậm rãi lau tay: “Em ra ngoài xem một chút.”

Cú nện cửa phòng Hứa Chân tạo ra tiếng động rất lớn, đặt ở tầng trệt này quả thật có thể so với tiếng sấm sét.

Lúc Ninh Chuẩn đi ra ngoài, có vài người từ những phòng khác cũng bước ra, đứng ở lối đi, mang vẻ mặt khác nhau nhìn vào phòng Hứa Chân qua cánh cửa phòng rộng mở.

Ninh Chuẩn cũng tỏ vẻ bị kinh động, bước tới.

Dick đối diện cũng có mặt, nhìn thấy Ninh Chuẩn liền nháy mắt, vô cùng tò mò hỏi: “Như thế nào?”

Ninh Chuẩn lộ ra một nụ cười chưa tận hứng: “Perfect.”

“Ồ.” Dick giơ ngón tay cái lên.

Ninh Chuẩn mỉm cười, không để ý tới sự trêu chọc của Dick nữa, chuyển mắt nhìn lướt qua vai những người trước mặt, nhìn về phía phòng Hứa Chân.

Đèn cường quang bên trong đã được bật lên, chiếu sáng căn phòng như ban ngày. Loban và Evgeni một người đứng giữa phòng, một người đứng cạnh giường, quan sát vũng máu lớn trên giường vẫn chưa khô.

Dick nhỏ giọng hỏi: “Hình như là nhà nghiên cứu của đội cậu xảy ra chuyện rồi, máu nhiều thế này… có điều không thấy người đâu cả. Cậu muốn tới xem hả?”

Ninh Chuẩn lắc đầu.

Không cần đi vào xem, vừa rồi chỉ cần nhìn thoáng qua, cậu đã xác định được sự bất thường trong căn phòng này —

Hứa Chân bị đâm thủng cổ họng khi đang ngồi trên giường, máu phun ra và chảy chủ yếu ở bên cạnh giường và sàn nhà xa xa. Nhưng căn phòng trước mắt này, chỗ gần giường, bao gồm cả chỗ Hứa Chân đã ngồi trước đó đều bị nhuộm một màu đỏ sẫm dày đặc. Trên sàn nhà bên cạnh giường không có dấu chân Hứa Chân, chỉ có một vũng máu càng lúc càng khuếch tán.

Dựa theo hình dạng của những vết máu này, Hứa Chân sau khi chết hình như bị ai đó túm chân lôi xuống giường.

Hết chương 157