Chương 6: Kẻ đồ tể thành phố sương mù E6.
Có người đang nhìn hắn.
Tiệm bánh mì này rất bình thường.
Nó không khác gì so với những tiệm bánh mì nhỏ khác.
Chật chội và nhỏ hẹp. Bánh mì mềm xốp và xúc xích được bày trong tủ, ngoài ra còn có một vài loại bánh tráng miệng nhỏ xinh được đậy lại bằng nắp thủy tinh, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào.
Lê Tiệm Xuyên đứng quan sát ở một góc khuất, sau đó mới bước vào.
Hiện tại đang là thời gian làm việc, trong tiệm chỉ có hai người.
Một người phụ nữ béo đang lựa bánh mì.
Ông chủ hiền lành ngồi xem báo ở sau quầy, nghe tiếng mở cửa thì liền ngẩng đầu, là một gương mặt trắng trẻo nhã nhặn. Tuy không còn trẻ nhưng nếu nhìn theo tiêu chuẩn cái đẹp của châu Âu thì đây là một gương mặt khá bảnh trai.
“Hoan nghênh ghé thăm, thám trưởng Conn.”
Ông chủ có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu cười.
Xem mòi thám trưởng Conn là một người có tiếng ở khu Whitechapel, có rất nhiều người biết đến hắn. Sử dụng thân phận này dường như đi đâu cũng đầu đuôi chót lọt.
Lê Tiệm Xuyên đi một vòng quanh tiệm bánh mì, không phát hiện điều gì khác thường.
Hắn chọn hai món rồi đi tới quầy tính tiền.
Lúc chủ tiệm bánh đang dùng túi giấy đóng gói, Lê Tiệm Xuyên im lặng nãy giờ bất chợt mở miệng: “Đêm qua tôi đã giết một cô gái.”
Ông chủ tiệm bánh hết hồn.
Lê Tiệm Xuyên mỉm cười: “Đây là tên của một quyển sách, không biết ông có xem qua chưa?”
Ông chủ tiệm bánh cười gượng: “Ồ, thật ngại quá, thám trưởng Conn, tôi hiếm khi xem sách lắm, tôi thích đọc báo hơn…”
Lê Tiệm Xuyên không nói gì nữa, cầm túi giấy rời khỏi tiệm bánh.
Thăm dò bằng hai câu này là biện pháp tốt nhất mà hắn nghĩ ra dưới quy tắc “Chỉ có thể nói dối” kia.
Sau đó, hắn dựa theo thứ tự đi đến hiệu may lễ phục.
Hiệu may bận rộn hơn tiệm bánh mì, thợ may và nhân viên đang tùy cơ ứng biến với khách hàng, cẩn thận lắng nghe yêu cầu của bọn họ và thể hiện tính chuyên nghiệp trong từng hành động.
Hiệu may này nằm tại số 7 đường Envy, là đoạn đường phồn hoa nhất của khu Whitechapel, hầu hết khách hàng đều là người thuộc xã hội thượng lưu.
Lê Tiệm Xuyên được chào đón ngay khi bước vào cửa.
Hắn rõ ràng là khách quen của nơi này.
Một cậu trai học nghề quen thuộc chào hỏi hắn, trên mặt lộ vẻ ngại ngùng, nói: “Xin lỗi, thám trưởng Conn. Tôi biết rằng ông rất tín nhiệm tôi, nhưng thời gian quá ngắn, tôi chỉ mới hoàn thành phân nửa bộ lễ phục mà ông cần…”
“Tối qua, trên phố Envy có người bị Jack Đồ tể giết đấy.” Lê Tiệm Xuyên chợt nói.
Giọng của hắn không lớn không nhỏ, song vừa khéo mọi người trong tiệm đều nghe thấy.
Cửa tiệm chìm vào yên lặng.
Có rất nhiều khách hàng và thợ may lộ vẻ sợ hãi.
Từ lúc Jack Đồ tể xuất hiện tới nay, gã đã trở thành cơn ác mộng của khu Whitechapel với cách giết người tàn nhẫn và hành tung thần bí của mình. Tất cả mọi người đều cực kỳ sợ hãi cái tên này.
“Trời ơi! Không phải thật đấy chứ!”
“Jack, lại là Jack! Thượng đế ơi!”
“Không ai tóm được tên đáng chết này ư!”
Tiếng trao đổi và tiếng than khẽ lập tức lấp đầy hiệu may.
Lê Tiệm Xuyên tỉnh rụi thu hết tin tức vào tai.
Bất thình lình, có một giọng nói không vui đè xuống những kích động này: “Conn, cậu đến quậy tiệm tôi đấy à?”
Một người đàn ông mập mạp đội mũ dạ cao xuất hiện: “Sáng nay trong lúc dùng bữa tôi có gặp tiểu thư Nancy của tòa soạn báo, nghe cô ấy miêu tả thi thể vừa phát hiện trên phố Gluttony, là án mạng xảy ra ở phố Gluttony… Conn, tôi thấy cậu thật sự bị Jack mê mẩn đến váng đầu rồi!”
Ai ai cũng tin vào tin tức của tòa soạn báo.
Tiệm may yên tĩnh lại.
Dễ nhận thấy rằng dù vụ án xảy ra ở phố Gluttony cách đây không xa, nhưng chỉ cần không xảy ra ở phố Envy thì mọi người sẽ không quá hoảng loạn.
Người đàn ông mập mạp đi tới cạnh Lê Tiệm Xuyên, mời hắn đi uống một ly.
Lê Tiệm Xuyên từ chối.
Thông qua thái độ và cách cư xử của người này, hắn xác định người này và Conn quen biết nhau, thậm chí có thể là bạn bè. Hắn không có ký ức trước kia của Conn, nếu ở lâu với ông chủ béo này thì có thể sẽ bị lộ tẩy.
Nhưng ông chủ béo hình như có chút lo lắng, kéo hắn nói khẽ: “Conn, cậu phải giúp tôi! Tôi và người phụ nữ kia không có quan hệ gì hết, đó không phải là con của tôi! Ả ta là gái đ**m, ai biết ả đã qua tay bao nhiêu thằng đàn ông rồi… Tôi cũng chẳng thích thú gì với cái mạng ti tiện của ả cả!”
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm ông chủ béo: “Ông đã giết cô ta.”
“Hả, không có!”
Ông chủ béo như bị đạp trúng đuôi mèo, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, ông ta mở to hai mắt, hoảng loạn nói: “Sao tôi có thể giết người chứ! Cậu biết… cậu biết tôi mà, Conn! Đừng đùa nhé bạn đồng nghiệp… Cái cô Nancy kia đã để mắt tới tôi rồi, tôi có làm được gì đâu!”
“Tôi và ả gái đ**m kia chỉ ngủ qua vài lần thôi, cậu biết đấy, đàn ông ai cũng thế mà…”
Ông chủ béo móc khăn mùi soa ra lau mồ hôi.
“Cậu phải giúp tôi, Conn ơi, không phải cậu vẫn luôn bí mật điều tra vụ này sao? Cậu biết không phải tôi làm mà, cậu phải giải thích giúp tôi…”
Lê Tiệm Xuyên lại dùng vài lời nói dối làm yên lòng ông ta, khi nhận ra ông chủ béo không còn thông tin hữu ích nào nữa, hắn nhanh chóng rời khỏi phố Envy.
Thời gian của hắn không nhiều.
Do không có thời gian đến tiệm ăn nên hắn xử đại một cái bánh sandwich và chân giò hun khói thay cho bữa trưa rồi vội vàng đến hiệu sách ở phố Greed.
Hiệu sách rất hỗn độn.
Một chuỗi chuông gió bằng đồng treo trên cửa, Lê Tiệm Xuyên chạm vào nó ngay khi bước vào cửa. Tiếng đinh đang réo rắt vang lên, như một cơn gió thu vào buổi chiều, mát mẻ và dễ chịu.
Lê Tiệm Xuyên đi chầm chậm qua những hàng sách, đôi mắt lướt nhanh qua những hàng sách tiếng Anh, trông như cưỡi ngựa xem hoa nhưng lại giúp cho tốc độ đọc nhanh hơn.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn dừng lại ở một cuốn sách có bìa đen.
Dãy thứ mười ba, hàng thứ bảy, cuốn thứ hai mươi mốt.
Hắn chỉ đơn giản ôm ý nghĩ mèo mù vớ phải cá rán, dựa theo số địa chỉ mà đi đến, thế mà hắn lại vô tình phát hiện hình như cuốn sách này không nằm đúng vị trí ___ trong một kệ tác phẩm văn học lại xen lẫn một cuốn sách về tôn giáo.
Hắn cầm cuốn sách lên, ngay khi mở ra, hắn lập tức nhìn thấy một dấu tay trẻ con đỏ tươi trên trang bìa trong.
Dưới dấu tay trẻ con có một chữ ký hoa văn và một vài hàng chữ kỳ lạ.
Lê Tiệm Xuyên lặng lẽ đặt cuốn sách trở lại, lại đi một vòng trong hiệu sách trước khi quay lại lấy cuốn sách ban nãy, đồng thời chọn thêm một vài cuốn sách tôn giáo tương tự.
“Ông có… hứng thú với những thứ này à?”
Chủ hiệu sách nhận tiền, sự nhiệt tình trong đôi mắt bị chặn lại sau cặp kính mắt.
“Đúng vậy.”
Lê Tiệm Xuyên nói bừa.
Hắn rất có thiên phú nói dối, mặt hoàn toàn không đổi sắc và tim không đập mạnh.
Lúc cầm lại tiền thối, Lê Tiệm Xuyên lặp lại những lời trong tiệm bánh làm cho chủ hiệu sách sợ đến suýt nữa rơi luôn mắt kiếng: “Than ôi, thám trưởng Conn, xin ông đừng đùa như vậy!”
“Đây là tên của một quyển sách. Nơi này của ông có chăng?” Lê Tiệm Xuyên tự nhiên tiếp nối câu cuối.
Chủ hiệu sách bình tĩnh lại và lắc đầu: “Tên lạ quá… Thể loại này thường không được ưa chuộng, tôi kiến nghị ông nên đến một số hiệu sách cũ hỏi thử xem sao. Họ rất thích sưu tầm những cuốn sách kỳ quái.”
Lê Tiệm Xuyên thu hết phản ứng của chủ hiệu sách vào đáy mắt, không nán lại thêm nữa.
Cuối cùng, cuộc điều tra sơ bộ về ba địa chỉ này đã được hoàn thành.
Lê Tiệm Xuyên khá hài lòng với kết quả có được, hắn đã có một vài suy đoán. Sau đó, hắn quay lại đồn cảnh sát để lén xem thông tin về vụ án ở phố Gluttony, rồi mới thong thả đạp lên ánh nắng chiều, quay trở lại căn hộ ở đường Whitechapel.
Ninh Chuẩn dường như mới thức dậy.
Cuốn sách kia được đặt ở trên giường.
Cậu ta dựa vào gối đầu, mệt mỏi lật xem một lần, rồi dừng ở trang bìa trong.
Cậu ta suy nghĩ một lúc và nói: “Cuốn sách này nói về một nghi thức tôn giáo tà ác. Đó là phương pháp hiến tế cho các linh hồn quỷ dữ, được lưu truyền giữa một số quý tộc. Nghi thức này cần một người phụ nữ mang thai bảy tháng và một cọc gỗ bôi đầy máu dơi… Cảnh tượng, có lẽ giống với những gì chúng ta nhìn thấy tối qua.”
“Nhưng nghi thức này không có bước giết trẻ con. “
Giọng nói của Ninh Chuẩn lãnh tĩnh và rõ ràng, “Người phụ nữ bị đóng lên tường sẽ không chết ngay mà sẽ được giữ cho sống bằng nhiều cách khác nhau, cho đến khi đứa bé trong bụng người phụ nữ đủ mười tháng thì sẽ được phẫu thuật lấy ra. Đứa bé được sinh ra trong nghi thức này được cho là nhận được phước lành từ linh hồn quỷ dữ.”
“Chữ ký ở trang tiêu đề là Hanni.”
Ninh Chuẩn giải thích: “Cạnh bên là mật mã Atbash, nó là một loại mật mã rất đơn giản ___ chữ cái cuối cùng đại diện cho chữ cái đầu tiên, chữ cái thứ hai đếm ngược đại diện cho chữ cái thứ hai đếm xuôi. Ý nghĩa của câu này là, Nghi thức thất bại, cha của nó sẽ thích nó.”
Câu này chứa đầy cảm giác logic quái lạ.
“Nó” là ai?
Jack Đồ tể ư? Cha của nó là ai, vì sao nghi thức thất bại thì lại thích nó? Cuốn sách này… tại sao lại xuất hiện trong hiệu sách đó?
Lê Tiệm Xuyên đang thầm suy đoán thì thấy Ninh Chuẩn duỗi người, đôi mắt đầy sâu kín mang theo chút sắc bén lạnh lẽo và khôi hài nhìn hắn: “Anh đang che giấu điều gì đó, nhưng tôi có thể đoán được một ít.”
Ninh Chuẩn nhích lại gần hắn, nắm tay hắn và nhìn vào mắt hắn: “Trong móng tay của anh có chút vụn bánh mì, anh đã đến tiệm bánh mì vào buổi sáng, có thể anh là khách hàng đầu tiên. Trong tiệm không có khách, quy tắc của anh không phải là ‘không thể nói chuyện’, vì vậy anh đã trò chuyện đôi câu với ông chủ.”
“Để tôi đoán những lời mà anh có khả năng nói nhất nhé… “
Ninh Chuẩn nghịch ngón tay hắn.
Lê Tiệm Xuyên không rút tay về, hắn nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt Ninh Chuẩn.
Trời đã tối.
Ngọn đèn mờ tối trong căn phòng vẽ một đường thẳng trên khuôn mặt thanh tú của Ninh Chuẩn, mí mắt mảnh hơi rủ xuống, che đi sự nhìn thấu và khó đoán trong mắt cậu ta làm cậu ta trông vô hại.
“Có lẽ anh đã nói những câu có tính sai lệch và dẫn dắt rất cao như ‘Phố Envy xảy ra án mạng’ hoặc là ‘Nạn nhân đã đến cửa hàng của ông’. Anh sẽ quan sát phản ứng của người nghe để xác định xem người đó có biết chuyện ở phố Gluttony hay không.”
“Sau đó, anh đã đến hiệu may. “
“Anh chắc là khách quen ở đó, nói không chừng còn quen biết chủ tiệm. Có thể anh đã trò chuyện khá nhiều ở nơi đó, chuyện rất quan trọng, làm lỡ thời gian và tiêu tốn hết buổi trưa của anh. Vì vậy, vào buổi chiều, anh mới đi đến hiệu sách, sau đó quay trở lại đồn cảnh sát ___ Lộ trình này không ngắn, cũng có hơi vội theo tốc độ của anh, vì thế hôm nay anh về muộn hơn ngày thường.”
Ninh Chuẩn gõ xuống thời gian biểu ở tủ đầu giường: “Khỏi phải tò mò vì sao tôi lại biết lịch trình của Conn, hắn ta là một người tự điều chỉnh.”
Cậu ta ngẩng mặt lên, cặp mắt đào hoa híp lại: “Tôi đoán đúng bao nhiêu?”
Đôi mắt tràn ngập ánh đèn ấm áp, nhưng thật giống như có thể nhìn xuyên qua mọi thứ, ẩn giấu con dao sắc bén và lãnh tĩnh.
Con dao này khiến trái tim Lê Tiệm Xuyên rung lên vì phấn khích.
Hắn không nói gì.
Ninh Chuẩn trông như chỉ muốn khoe khoang tùy thích, thấy Lê Tiệm Xuyên không trả lời thì cũng không hỏi tới mà chỉ nhét chân vào lòng Lê Tiệm Xuyên, tiếp tục lật xem sách như một con mèo biếng nhác và được yêu chiều.
Tám giờ, bữa tối bắt đầu.
Lê Tiệm Xuyên thấy hoa mắt, lập tức xuất hiện ở chiếc bàn dài.
Trải qua một ngày một đêm, phản ứng lần này của mọi người không còn mới lạ. Mọi người lục tục ngồi xuống, Lê Tiệm Xuyên nhìn lướt qua, thấy rằng chỗ ngồi của mình không thay đổi, vẫn là ghế thứ mười một.
Cái ghế trước đó của người mới đã trống rỗng, cô ta thật sự đã chết.
Điều làm cho Lê Tiệm Xuyên ngạc nhiên là chiếc ghế thứ bảy cũng không có người. Tối hôm qua không có thông báo, thế thì chắc hẳn người chơi này đã bị trò chơi g**t ch*t.
“Tối qua, Jack đã xuất hiện ở phố Gluttony và giết một cô gái đ**m.”
Nam tước Harry nói với vẻ lo lắng: “Đây đã là người thứ tư chết trong tay gã. Chúng ta phải ngăn gã lại, bằng không sẽ có những điều khủng khiếp xảy ra!”
“Ngoài ra, tôi vẫn phải nhắc nhở mọi người rằng không nên tuần tra hai con phố trong một đêm, hoặc là tuần tra cùng một con phố trong vài đêm liền. Điều này sẽ khiến thứ gì đó trong con phố không hài lòng.”
Cảnh báo này như để giải thích cho việc tại sao một người chơi khác đã chết.
Nam tước nói xong, dường như không có cảm giác đói bụng nên chỉ hai lát bít tết chiếu lệ, rồi rời khỏi bàn ăn.
Mười một người chơi còn lại dùng cơm trong im lặng.
Đột nhiên, người chơi bên tay trái Lê Tiệm Xuyên cười khàn khàn: “Không ai muốn trao đổi thông tin với tôi à?”
Câu nói của người chơi nọ khiến cho động tác dùng cơm của mọi người dừng lại.
“Đều là người chơi cũ cả, khỏi phải giả vờ.”
Người chơi nọ cười khẩy, trong tiếng cười mang theo chút kiêu ngạo tùy tiện, “Mỗi một màn, thân phận ngẫu nhiên của người chơi sẽ có một mối liên hệ nhất định với đáp án, dựa theo tốc độ của các người thì chắc đã có manh mối hết rồi nhỉ. Thay vì dùng chút manh mối khiếm khuyết để thử vận may, không bằng hợp tác với nhau…”
Người chơi nọ dừng lại một chốc rồi nói thẳng ra: “Manh mối của tôi là nhà thờ.”
Trên bàn ăn yên ắng vài giây.
Người chơi trên ghế thứ ba mở miệng: “Quý tộc.”
“Váy.”
“Nghi thức.”
“Thị trấn Deland.”
…
Có một vài người chơi lần lượt mở miệng, thốt ra những từ đơn giản và không giải thích nhiều hơn.
Lê Tiệm Xuyên âm thầm tập hợp những manh mối này lại với nhau, cũng nhớ kỹ người áo choàng nói ra manh mối “Nghi thức” là người chơi thứ chín ____ người biết thông tin này rất có thể là Ninh Chuẩn.
Sau khi trao đổi thông tin thật giả lẫn lộn, bữa tối kết thúc, tất cả người chơi được đưa về chỗ ở để chuẩn bị cho đợt tuần tra thứ hai sau một giờ nữa.
Lần này, Ninh Chuẩn chọn con phố Greed nơi có hiệu sách.
Không biết có phải là ảo giác của Lê Tiệm Xuyên hay không mà sương mù đêm nay còn đậm hơn đêm qua. Khi đi qua nhà thờ, hắn còn chẳng thể nhìn xuyên qua làn sương mù để thấy phần chóp của nhà thờ.
Trên đường phố Envy có rất ít cửa hàng, phần lớn là căn hộ riêng.
Chuyến tuần tra lần này suôn sẻ đến mức Lê Tiệm Xuyên có hơi nghi ngờ, bọn họ không gặp phải gì cả. Sau khi mua rượu trái cây ở góc phố, bọn họ trở lại đường Whitechapel.
Thế mà, ngay khi vừa đến trước cửa căn hộ, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nghe thấy tiếng hét chói tai của một đứa trẻ.
“Có người đang theo dõi con! Mẹ ơi, có người đang theo dõi con…!”
Một cô bé mặc váy công chúa đen lao ra từ một ngôi nhà, trong tay ôm một con mèo bị lột da, khóc la um sùm.
Những tiếng la hét quá mức vang vọng trong con đường đêm vắng vẻ tạo ra cảm giác lạnh lẽo rùng rợn.
Máu của con mèo bị lột da vẫy lên khuôn mặt nhợt nhạt thanh tú của cô bé, máu và nước mắt hòa quyện vào nhau làm cho đôi mắt của cô bé có chút âm u lạnh lẽo.
Chẳng mấy chốc, một người phụ nữ ăn mặc như người giúp việc chạy ra bế cô gái nhỏ trở về, tiếng khóc lạnh buốt bị khóa lại sau cánh cửa.
Sau khi trở về căn hộ, Lê Tiệm Xuyên theo lệ nấu nước tắm, nhưng Ninh Chuẩn đứng dựa vào bệ cửa sổ chợt nói một câu: “Đó là một ngôi nhà hoang, không có người sống.”
Lê Tiệm Xuyên dừng tay, liếc nhìn Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn giống như chưa từng nói gì, mỉm cười nhìn Lê Tiệm Xuyên.
Hai người tắm xong rồi lên giường.
Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Trong giấc ngủ chập chờn, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy ___ Có người đang nhìn hắn.
Hết chương 6