Khi Giáng Sinh đến, phần lớn bà con thân thuộc phiêu bạt khắp nơi cũng đều trở về Cảng Thị. Gia đình họ Trần và họ Đàm mua nhà liền kề ở khu Bán Sơn, cha anh là chỗ giao tình thân thiết, đám hậu bối cùng trang lứa từ nhỏ đã tay trong tay chơi đùa, hai nhà thân thiết như người một nhà. Nay ai nấy đều đã lớn, lưu lạc bốn phương, nhân dịp nghỉ lễ quay về, dù là tiệc lớn hay nhỏ cũng thường tụ tập chung một chỗ.
Hôm nay Trần Hộ Quân muốn đánh bài, bảo con gái Đới Anh gọi mấy dì với chị em nhà hàng xóm sang, cùng vài người thuộc thế hệ cha chú, gần như đủ ba bàn, còn lại một bàn thiếu một người. Dưới lầu đồng thanh hô to, xuống thêm một người nữa đi!
Trần Kim Sinh thay bộ đường trang mới may, ung dung đi xuống, vừa ngồi vào chỗ đã hỏi:
– Đang nói tin tức gì mới à?
Đới Anh đáp cậu:
– Cậu sáu Đàm có tình yêu mới đó cậu, là xe mô tô Harley! Mang biển số lãnh sự quán, phóng như điên ở London, mấy lần suýt bị dính án.
Cậu sáu Đàm biện minh:
– Tại vì không ai dạy em lái xe, nên kỹ thuật kém. Giờ lấy được bằng lái rồi thì không sao nữa rồi.
Đới Anh chỉ vào mũi cậu ấy:
– Em còn cãi nữa, từ tháng Giêng đến giờ gần chục cái vé phạt rồi, tuần trước luật sư Hồng lại nhận thêm một vụ kiện nữa, không biết lần này có giải quyết ổn thỏa không. Đừng nói với chị là em lái xe một năm rồi, đến tận tháng Mười Hai mới nghĩ đến việc đi thi bằng lái xe nhá?
Cậu sáu Đàm không thể nói dối được nữa, đành cười giả lả xin bỏ qua.
Hai chị em cãi nhau một trận. Mọi người đều nhìn Đới Anh đuổi theo khiến cậu sáu Đàm không thể chống trả, liền reo hò cổ vũ, không khí vô cùng náo nhiệt.
Trần Kim Sinh nhìn một lúc, rồi mở miệng nói:
– Có bao nhiêu loại xe để chọn, sao cứ nhất định phải chạy mô-tô. Chẳng lẽ vì thấy ngầu, thấy oai, dễ nổi bật khi tán gái hả?
Hai người đang đùa giỡn phía trước đều dừng lại. Cậu sáu Đàm không dám động đậy, bị Đới Anh đẩy mấy cái, cuối cùng đẩy đến dưới ánh đèn, đứng nghiêm chỉnh đến mức có thể cung kính ngẩng đầu nhìn thẳng Trần Kim Sinh.
Trần Kim Sinh nói:
– Nhân lúc bố cháu không biết thì nhanh chóng bán chiếc Harley đó đi, chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cậu sáu Đàm vẫn còn giận dỗi, cứng cổ đứng giữa phòng khách, im lặng không nói gì. Nhìn vẻ mặt đó của cậu ta, nếu mở miệng ra là thể nào cũng cãi lại Trần Kim Sinh một trận, nếu vậy thì Giáng Sinh này ai cũng không vui vẻ gì.
Mọi người trong phòng đều im thin thít, không dám thở mạnh.
Đúng lúc Trần Tử Dạ đi ngang qua, vỗ vai cậu sáu Đàm:
– Em nhanh chóng giải quyết đi, chú Trần em nói đúng đấy.
Cậu sáu Đàm quay đầu nhìn anh một cái, có vẻ không hiểu gì.
Trần Tử Dạ lại nói lại lần nữa:
– Nghe lời anh,chú Trần nói đúng đấy.
Cậu sáu Đàm lập tức hiểu ý, đáp:
– Chú Trần nói rất đúng!
Vài bước đuổi theo Tử Dạ:
– Vẫn là anh có kinh nghiệm.
Ngay lập tức lại bị mọi người quát mắng quay lại. Nhóm phụ nữ cùng nhau kể tội cậu sáu Đàm, nói cậu sáu Đàm từ nhỏ được mười mấy trưởng bối yêu thương, thật khiến người khác ngưỡng mộ. Có lần hồi tiểu học nghịch ngợm, bị cô Hộ Quân đánh một trận ở cổng trường.
…
Một bầu không khí rất hòa thuận vui vẻ.
Đới Anh lâu không thấy Tử Dạ xen vào, quay đầu lại, thấy anh đang ngồi ở nơi ánh đèn không chiếu tới, tự mình chơi cờ một mình. Cô cất lời hỏi:
– Anh họ ơi, anh Đàm đâu ạ?
– Chắc là đang bận việc. – Tử Dạ đáp, – Anh ra ngoài tìm anh ấy.
Nhân cơ hội đứng dậy đi ra ngoài thở một chút.
Một nhóm trưởng bối thấy vậy liền lắc đầu, thở dài:
– Hai đứa này, từ đầu năm đến cuối năm, cả ngày không biết bận cái gì.
Đàm Thiên Minh ngồi xổm trong khu vườn tối om, vừa xem video vừa cười tít mắt.
Video có tên “Hội thảo sinh viên nữ USC đối đầu giáo sư danh dự Trần Kim Sinh”.
Tuần trước, sau khi xem đoạn xuất hiện của nhân vật nam thứ tư tại nhà ở La Hồ, Đàm Thiên Minh rất cảm khái, liền nhờ một tay quan hệ công chúng lão luyện đáng tin ở Đại luc đi “mai phục” dưới các bài tám chuyện lớn nhỏ, hễ có tin tức nào liên quan đến USC là lập tức ra tay, dùng chút thủ đoạn mua đứt, không để bài viết lan truyền ra ngoài. Kết quả là thực sự đã vớ được báu vật.
Thời điểm ghi hình là vào cuối năm ngoái, Trần Kim Sinh được mời đến diễn thuyết cho sinh viên khoa đạo diễn của USC, ông ta bắt đầu từ nguồn cảm hứng sáng tác của mình, lần lượt nhắc đến Đỏ và Đen, Bá tước Monte Cristo, Đồi Gió Hú, rồi nói đến Dostoyevsky, và cuối cùng là Kafka. Đến phần hỏi đáp của sinh viên, có một cô gái Trung Quốc thanh tú đứng dậy nói về “Phán quyết”, “Sự biến đổi” và “Thư gửi cha” của Kafka. Cuối cùng, cô hỏi Trần Kim Sinh, có biết chủ đề chung của ba cuốn sách này là gì không.
Trần Kim Sinh chuyển sang tiếng phổ thông hỏi cô ấy:
– Cháu muốn nói cái gì?
Cô gái không vòng vo, mà thẳng thắn trích dẫn một đoạn nguyên văn:
– Tôi thấy ông đã đạt được tất cả những phẩm chất bí ẩn mà một bạo chúa có được, bởi vì ông mà tôi đã đánh mất sự tự tin, ngược lại, những gì tôi nhận được chỉ là cảm giác tội lỗi vô tận.
Trần Kim Sinh chợt nhận ra cô ấy đang nói thay cho ai đó, sắc mặt hơi thay đổi.
Đàm Thiên Minh quen thuộc với Trần Kim Sinh, khoảnh khắc này lại thấy trên mặt Trần Kim Sinh một vẻ không tự nhiên chưa từng có. Nhưng ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại, nói:
– Cho một đấu gạo là ơn, cho một thạch gạo là thù. Được nuôi ăn mặc sung túc, đến giờ vẫn bám lấy cha mẹ sống như loài dòi hút máu, vậy mà còn sinh ra cái gọi là ‘ưu việt’? Người Đông Á toàn giết cha về mặt tinh thần, haha, nói cách khác, các người, những người làm con, thật sự là nghiệp chướng của cha mẹ!
Video cuối cùng đã bị tắt tiếng. Khuôn mặt cô gái trong tay người quay lén bị phóng to, chất lượng pixel không rõ nét lắm, nhưng Đàm Thiên Minh vẫn có thể nhận ra khí chất của Trần Túng. Sau đó, cô gần như nghiến răng nghiến lợi, nói ra một câu gì đó. Đàm Thiên Minh mấy ngày trước đã tìm người giải mã khẩu hình, cuối cùng giải ra được một câu:
– Nghiệp báo đời này, đời này trả.
Đàm Thiên Minh nghe xong câu giải mã này không biết đã cười bao lâu. Người khác đi Tây Thiên thỉnh kinh trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn, cô gái này vừa lên đã đối đầu trực diện với Đại Nhật Như Lai. Cả đám trẻ con trong nhà cộng lại cũng không bằng một phần bản lĩnh của cô. Quả nhiên không nhìn lầm cô.
Video chỉ dài một phút rưỡi, nhưng Đàm Thiên Minh đêm nay đã xem đi xem lại không dưới mười mấy lần, mỗi lần phát là một lần sung sướng chết người, cười không ngừng.
Tử Dạ tìm đến vườn ở ban công, không thấy bóng người, chỉ nghe thấy tiếng cười.
Hỏi anh ấy:
– Anh đang xem gì vậy? Ngồi xổm trong bóng tối y như ma cà rồng.
Đàm Thiên Minh tắt video:
– Ôi, trùng hợp quá, Trần thiếu cũng ra ngoài hóng gió à?
Tử Dạ nói:
– Bắt anh về đánh mạt chược.
Đàm Thiên Minh thở dài:
– Cả năm làm việc quần quật kiếm được mấy đồng, cuối cùng đều phải đem ra bàn mạt chược lì xì trả lại cho mấy vị trong nhà cả.
Tử Dạ nói:
– Hay là anh đưa hết lương cho em, để em giúp anh lo liệu chuyện đó.
Đàm Thiên Minh lập tức đánh trống lảng:
– Ế, em xem kia là ai.
Hai người tựa vào ban công, cùng nhìn xuống dưới. Dưới con đường núi vốn dĩ có một người phụ nữ dáng người thướt tha đứng đó, nghe thấy tiếng động cơ ô tô, quay đầu lại, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen bị gió núi thổi rối, để lộ khuôn mặt tươi cười duyên dáng.
Chiếc xe mui trần màu đỏ tươi dừng bên đường, cô gái gọi:
– Đàm Tông Úc!
Cậu năm Đàm bước xuống xe, ôm cô gái vào lòng.s
Tiếng cười trẻ trung từ trên cao có thể nghe thấy.
Thật khiến người ta ghen tị làm sao.
Sự hào hứng phơi phới làm người ta ghen tị, cùng với cô gái không thuộc về hai gia đình này đã giải cứu anh ta khỏi cái lồng giam này.
Đàm Thiên Minh hỏi:
– Ở tuổi này, chúng ta đang làm gì ấy nhỉ?
Tử Dạ chỉ cười mà không nói gì.
Đàm Thiên Minh lại thở dài một tiếng.
Tử Dạ nói:
– Thở dài mãi, năm mới dễ xui xẻo.
Đàm Thiên Minh nói:
– Bỏ lỡ quá nhiều thời gian vàng bạc, đau lòng không thôi. – Chợt hỏi, – Đi thành phố lân cận không?
Tử Dạ biết anh ấy muốn tránh xa phiền phức. Anh mỉm cười, cố ý hỏi lại:
– Làm gì, ghi hình chương trình à?
Đàm Thiên Minh nói:
– Đều tại quản lý Đàm, làm cái nghề này đến mức phát điên, Giáng Sinh còn ép bọn anh nhận thông báo mời tham gia show với anh chàng ngôi sao mới nổi thầy Trần kia!
Tử Dạ nói:
– Điên rồ.
Hai người ngầm hiểu ý nhau, một mạch quay về nhà xin phép. Bị mắng mỏ một trận, lại còn bị ép phải “bán đứng” bạn bè, buộc phải công khai nói tên bạn gái của đối phương mới chịu buông tha… Vòng vèo suốt gần một tiếng đồng hồ mới thoát được.
Không lâu sau, một chiếc xe thể thao nữa chạy ra khỏi nhà họ Trần. Tử Dạ bật định vị, thử nhập địa chỉ, hỏi anh ấy:
– Đi cửa khẩu Phúc Điền về nhà anh à?
Đàm Thiên Minh có nhiều hang thỏ, địa chỉ thường về nhất là ở Phúc Điền. Anh nói:
– Đi cửa khẩu La Hồ đi.
Chiếc xe thể thao chạy thẳng hướng về phía bắc. Đàm Thiên Minh bật nhạc cũ, Tử Dạ chỉ lo chợp mắt. Anh cứ nghĩ năm nay cũng như mọi năm, sẽ về nhà ở La Hồ của Đàm Thiên Minh để xem phim và chơi game Xbox mới mừng năm mới. Nào ngờ tỉnh dậy, phát hiện mình bị chở đến dưới nhà Trần Túng.
Trần Túng đã đánh giá thấp sức mạnh của fan cuồng. Hôm đó buổi livestream kết thúc, sáng sớm hôm sau thức dậy, Weibo của cô đã bị tấn công.
Những fan cuồng bất lực nhưng đầy giận dữ đã đẩy bình luận về bài plog ở Cảng thị lên gần 200 nghìn lượt, phần lớn lượt chia sẻ đã bị thu hồi. Tuy nhiên, không một bình luận nào về Trần Tông bị xoá. Một số lời lẽ th* t*c đến mức Weibo cũng không thể chịu nổi, thế là xóa hết chúng thay cô.
“Trần Túng xóa bình luận.” Cư dân mạng bị kích động, càng thêm hưng phấn.
Còn có người nhắn tin hỏi thăm cô:
– Khi nào bắt đầu kinh doanh trên Weibo?
– Bán máy tăm nước ba không, cà phê hòa tan đông lạnh, hay nước súc miệng?
Trần Túng vô tình nhìn thấy tin nhắn đó, liền làm đúng như người kia mong muốn, đã nhận một quảng cáo sản phẩm kế hoạch hóa gia đình trong phần lời mời quảng cáo trên bảng tin, rồi lập tức treo nó lên trang chủ của mình.
Ngày hôm sau, PR của sản phẩm kế hoạch hóa gia đình vô cùng phấn khích thông báo cho cô:
– Một đêm bán được hai nghìn sản phẩm. Bạn đúng là thần mang hàng.
Trần Túng cũng kinh ngạc. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sự tức giận lại có thể k*ch th*ch mong muốn mua hàng. Kiểu như “Tôi tức quá, phải mua ngay một tá gel bôi trơn để chứng minh năng lực”, xem ra d*c v*ng trên khắp thiên hạ quả nhiên tương đồng. Cổ nhân đúng là không lừa mình.
Cô vẫn đang ở đây cố gắng thấu hiểu chân lý về luân thường đạo lý, thì bên kia người vô tội bị vạ lây lại không chịu nổi nữa.
Chung Dĩnh tức đến mức nửa đêm tỉnh giấc, gọi điện đến mắng Trần Túng:
– Cậu mau tắt khu bình luận đi!
Trần Túng nói:
– Tôi không tắt đâu. Cậu tự ra thông báo nói đã tuyệt giao với tôi đi.
Chung Dĩnh tức đến mức không thốt ra được lời nào hay, dứt khoát cúp điện thoại, đăng lên vòng bạn bè tuyên bố chặn Trần Túng ba ngày.
Không chỉ có thể kiếm tiền nhờ tai tiếng, mà ngay cả khi cãi nhau, cô cũng có thể lạ lùng mà chiếm thế thượng phong.
Ngày Đàm Thiên Minh gửi tin nhắn đến, vừa đúng lúc nhóm biên tập viên đang họp. Trần Túng và tổng biên tập Hoàng đã cãi nhau một lượt trong cuộc họp video. Thấy tình hình sắp vượt tầm kiểm soát, sếp lớn liền lên tiếng:
– Chị Hoàng à, dạo này tâm trạng Trần Túng không tốt, chị nhường cô ấy chút đi.
Tổng biên tập Hoàng liền lập tức xuống nước.
Đáng tiếc, thông cảm là một chuyện, nhượng bộ quyền lực lại là một chuyện khác. Sếp khen ngợi Trần Túng, nói cô “tư tưởng rất hoa mỹ,” nổi bật ngay lập tức giữa ba kịch bản, gây ấn tượng mạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trần Túng điềm nhiên chờ đợi câu chuyển ngoặt quen thuộc:
– Nhưng…
Sếp nói:
– Tổng biên tập Hoàng đã làm nghề nhiều năm, hiểu rõ tình hình trong nước, có kinh nghiệm phong phú trong lĩnh vực này… Trần Túng, em xem, liệu có thể tham khảo ý kiến của chị ấy được không?
Trần Túng không đáp lời.
Sếp đương nhiên cũng nhận ra tâm trạng cô không tốt, liền giảng hòa:
– Hai ngày nay em bị bạo lực mạng, tâm trạng không tốt lắm phải không? Em cứ nghỉ ngơi cho tốt, cuối tháng sẽ phát thêm cho em một khoản trợ cấp đồ uống mùa đông, lại cho em nghỉ thêm ba ngày… Chị Hoàng không được ghen tị đấy nhé.
Trần Túng kiểm tra điện thoại để chuyển hướng sự chú ý, chợt phát hiện một tin nhắn của Đàm Thiên Minh:
– Bọn anh đang ở dưới nhà em.
Cuộc họp video kết thúc, sếp gọi video WeChat riêng.
Cô không nghĩ ngợi gì, liền gửi mật khẩu sáu số của căn hộ cho Đàm Thiên Minh.
Sếp giải thích với Trần Túng trong video:
– Chị thực sự đánh giá em rất cao. Đạo diễn Mạnh là bạn rất tốt của chị, người mà anh ấy giới thiệu đương nhiên chị tin tưởng. Hơn nữa em có tài năng, có ý tưởng, có năng lực. Chị nói em ấn tượng, là thật lòng. Sách của em thực ra chị đã đọc từ rất lâu rồi, lúc còn chưa quen em chị đã nói với đạo diễn Mạnh, ‘Tôi sẽ mãi mãi là fan hâm mộ sách của em’.
Trần Túng mất một lúc lâu để không bật khóc. Cô hỏi sếp:
– Nhưng chị cũng từng nói từ lâu rằng chị là fan hâm mộ sách hơn chục năm của cuốn sách bọn em đang làm. Chị là người hiểu sách, nó hay ở điểm nào, chẳng lẽ chị không biết sao?
Đầu dây bên kia, sếp im lặng rất lâu, mới nói:
– Hôm qua đi ăn, chị Hoàng cũng ở đó. Chị ấy kính chị mấy chén rượu, uống hơi say, kéo tay chị khóc rất lâu. Nói làm nghề bấy nhiêu năm, lần đầu tiên trong một nhóm mà không có chút thể diện nào.
Trần Túng nghe đến nửa sau, bỗng chốc thư thái hơn rất nhiều, trên mặt dần dần nở nụ cười.
-…Hơn nữa em phải chấp nhận, mấy biên kịch viết cùng một kịch bản, vốn dĩ là chuyện một cộng một nhỏ hơn một, nhất định phải thỏa hiệp một vài người và để thành toàn cho một người. Mấy cảnh đó nếu em muốn giữ lại, cũng có thể tranh luận lý lẽ với chị Hoàng. Nhưng theo ý của chị thì không cần phải tốn công như vậy… Chờ đến khi quay, có biên kịch theo đoàn, còn có diễn viên muốn chiếm spotlight tự mang biên kịch đến, lúc đó vẫn phải sửa thôi. Chúng ta thực ra không có tiếng nói, không cần thiết…
Đàm Thiên Minh và Tử Dạ mở khóa cửa, bước vào căn nhà tối om của Trần Túng, ngay lập tức nghe được một đoạn lời dạy bảo đầy nghiêm túc.
Nghiêng tai lắng nghe, nhưng rất lâu không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.
Người phụ nữ ở đầu dây WeChat đợi một lúc rồi lại nói:
– Trần Túng, em hãy suy nghĩ kỹ đi.
Trần Túng lúc này mới nói:
– Vâng, em sẽ suy nghĩ ạ.
Tiếng tút tút báo bận vang lên sau khi cô dứt lời. Đàm Thiên Minh nghĩ, cô cuối cùng cũng nên ra tiếp khách rồi. Hai người lúng túng đứng ở cửa chờ, chờ nửa ngày cũng không thấy động tĩnh.
Trong lúc Đàm Thiên Minh lưỡng lự, Tử Dạ bên cạnh đã hành động.
Anh tiến lại gần phòng ngủ, tự nhiên dựa vào cửa nhìn một lúc. Sau đó, tự nhiên bước vào.
Đàm Thiên Minh kinh ngạc. Anh chưa bao giờ biết Tử Dạ có kỹ năng thế này, có thể tự nhiên đi lại trong phòng con gái mà chính anh còn thấy ngượng ngập.
Phòng ngủ rất nhỏ, đồ đạc chất đống, càng làm không gian chật hẹp, giống như ga tàu điện ngầm giữa thành phố, nơi chất đầy những quầy hàng ăn vặt. Đồ đạc ngổn ngang bừa bộn khắp sàn, chỉ có chiếc giường là sạch sẽ ngăn nắp, còn thoang thoảng mùi nước xả vải. Trên giường đặt một con gấu Duffy đã hơi cũ, cùng gối và ga trải giường, ngoài ra không còn gì khác, thực sự không giống phòng của một cô gái.
Bàn học và ghế sofa giữa một thế giới đầy đồ đạc như một chiếc phao cứu sinh. Trần Túng co đầu gối, cuộn mình trên đó, cả người cô trông rất nhỏ bé. Hôm nay cô không trang điểm, gương mặt mộc mạc. Đeo một cặp kính gọng đen to quá cỡ, bên má còn lấm tấm hai nốt mụn đỏ, khiến cô trông thật và đời thường hơn. Trên màn hình, lớp trang điểm của cô rất sắc sảo, làm cho các đường nét trên khuôn mặt trở nên sắc bén, khiến người khác khó mà dễ bắt nạt.
Hóa ra trang điểm cũng là mặt nạ giao tiếp, là vũ khí chống trả của cô.
Tử Dạ gọi:
– Trần Túng ơi.
Cô ôm đầu gối nhìn chằm chằm vào máy tính, “vâng” một tiếng đáp lại.
– Dậy vận động một chút nào, – Tử Dạ nói, – Kiêng kỵ ngồi lâu không di chuyển.
Hóa ra là lời khuyên của bác sĩ.
Trần Túng nghe thấy tiếng, quay đầu lại, ngẩng mặt lên, trên mặt là hai vệt nước mắt, chảy thẳng vào cổ áo len.
Tử Dạ thắt cả lòng lại. Sau một lúc bình tĩnh, anh ôn tồn nói:
– Trên đời này, chuyện mua hòm trả ngọc, ngọc sáng bị vùi lấp rất nhiều. Đôi khi em phải chấp nhận rằng thế giới này vốn dĩ tệ hại như vậy.
Trần Túng chưa kịp cãi lại một câu “em nhất quyết không”, cả người đột nhiên nhẹ bẫng, bị người phía sau nhẹ nhàng nhấc bổng khỏi chiếc ghế mà cô vốn đang lún sâu vào, đặt xuống mép giường