Sự xuất hiện của Selina trong đoạn hậu trường đã giúp cô như được trở lại thoáng chốc với sân khấu thuở ban đầu, nơi giản đơn, thuần khiết, nơi cô có thể làm chủ tất cả. Hai mươi lăm năm đầu đời dường như chỉ là một sự chuẩn bị, từ ngày cô bước chân vào ngành này ở tuổi hai mươi lăm, có lẽ vì tài năng bộc phát mà cách nhìn nhận sự vật thay đổi, góc nhìn của cô về thế giới cũng đột ngột thay đổi lớn. Và cô bắt đầu đặt ra một kỳ vọng tối thiểu đối với bản chất con người, thế nên dẫu có bao nhiêu phản bội vụng về, bao nhiêu bẩn thỉu nhơ nhớp đổ ụp xuống, cô cũng không dễ gì đánh mất sự tỉnh táo. Trần Túng thậm chí còn cảm thấy, thế giới như vậy mới là hợp lý – bản chất con người vốn là như vậy, cô đã dần học được cách không còn sợ hãi nó nữa, mà là biết cách sử dụng nó.
Nhưng đồng thời, trong lòng Trần Túng vẫn có một vùng đất sạch dành cho kịch bản và sân khấu. Cô sẽ thề sống chết bảo vệ khoảng không này.
Trong tuần tới, đợt biến động dư luận lần thứ hai cũng nằm trong dự liệu của Trần Túng.
Mỗi ngày, tổ chương trình đều phát sóng ba phút hậu trường của tập tiếp theo, chơi trò đố vui cùng khán giả. Đoạn clip được tung ra đúng giờ buổi trưa, và trong vòng hai mươi tư giờ, nhất định sẽ có hàng trăm bài hot thảo luận sôi nổi. Mọi người có lẽ đã dần phát hiện ra, Trần Túng thật sự không thể đào sâu mà không dính chuyện. Một nhát xẻng xuống, hoặc là đào được báu vật, hoặc là bốc trúng bùn thối. Tuổi tác thì không lớn, nhưng chuyện thì nhiều. Trẻ tuổi, dữ dội, đúng là biết gây sóng gió.
Mỗi ngày bật TV lên, gần như chỉ là đoạn hậu trường riêng của cô. Trần Túng không cần lên mạng cũng biết, đèn sân khấu cuối cùng đã hoàn toàn tập trung vào cô. Cư dân mạng cũng không hẳn là đang mắng cô, đặc biệt sau một đợt tẩy trắng, nếu lại phủ nhận sự yêu thích dành cho cô cũng đồng nghĩa với việc phủ nhận gu thẩm mỹ của chính họ, tương đương với tự vả mặt. Cư dân mạng rất khó chấp nhận một vài cái gọi là “sự thật”, thế nên thường sẽ vắt óc tìm cách để bào chữa cho cô.
– Mọi chuyện lấy kết quả điều tra làm chuẩn.
Trần Túng gần như có thể hình dung được lời bào chữa của họ.
Đoạn hậu trường thứ Năm trực tiếp tung ra một quả bom tấn ——
Nhóm mười người tụ tập tại căn hộ, trò chuyện đêm khuya, không biết nói đến chuyện gì. Chu Chính Kỳ im lặng rất lâu, đột nhiên cực kỳ kinh ngạc hỏi một câu:
– Trần Túng, em không phải là Đông Tây Vi Hoành đấy chứ?
Trần Túng hỏi lại một câu:
– Tại sao?
Chu Chính Kỳ đứng dậy, đi hai vòng quanh phòng, lại vừa vui mừng, vừa khó tin tuyên bố lần nữa:
– Em chính là Đông Tây Vi Hoành!
Trần Túng không trả lời ngay, cũng không phủ nhận.
Ống kính chiếu cận cảnh khuôn mặt kinh ngạc của mọi người trong phòng, trừ Phan Hồng Vũ. Anh ấy quay sang nhìn biểu cảm của Trần Túng, hai người có một nụ cười sâu xa giống hệt nhau. Lập tức có cư dân mạng thông minh táo bạo bình luận trên dòng đạn mạc –
– Tìm lại ba phút đầu tập một, tôi cá mười cây dưa chuột rằng Trần Túng chính là Đông Tây Vi Hoành!
Ngay sau đó, một câu hỏi của Hứa Thụy gần như tiết lộ bí mật:
– Đông Tây Vi Hoành chắc đã bán được kha khá tiền nhỉ?
Bình luận đồng loạt hiện lên vài dòng chữ:
– Bản quyền!
Trần Túng nói:
– Cũng tạm, vừa đủ tiền học phí và chi tiêu hằng ngày.
Chu Chính Kỳ đùa:
– Không ngờ em lại là một phú bà nhỏ! Xin được bao nuôi!
Giữa tiếng hò reo và cười đùa của mọi người, tổ chương trình đầy ẩn ý đã cắt ghép câu nói của Trương Nhã Thông vào đoạn hậu trường:
– Cũng khá đấy, có thể kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.
Câu nói chua lòm này vừa thốt ra, bình luận ngay lập tức bị làn đạn “Bạn gọi sáu bảy chữ số là tiền tiêu vặt ư?” chiếm kín màn hình, gần như lấn át làn sóng “Đông Tây Vi Hoành!” trước đó.
…
Thực ra, cho đến thời điểm hiện tại, do đoàn làm phim đã tiết lộ quá nhiều ở phần đầu tập một khi đặt hai cuốn sách《Mượn Trăng》và《Tuyết trên núi》, lại có tài khoản phụ của chương trình chỉ mặt đặt tên rằng Đông Tây Vi Hoành là một trong mười khách mời. Ban đầu vì khí chất của Trương Nhã Thông và độ nổi tiếng của cặp đôi Chính Thanh Nhã Âm, cùng với sự sùng bái quá mức của phần lớn khách mời nam, ban đầu hướng đi nhắm vào Trương Nhã Thông. Nhưng sau đó, một fan cuồng của Đông Tây Vi Hoành là Phan Hồng Vũ lại truy lùng ráo riết Trần Túng, đã có cư dân mạng đào mộ và phá giải bí ẩn bằng một câu:
– Đông Tây là hoành, Nam Bắc là túng! Nhưng do lúc đó danh tiếng của cô quá tệ, bài viết tuy có lý lẽ nhưng không có phản ứng. Cho đến khi uy tín của Trần Túng phục hồi, bài viết này mới dần được đào lại. Trần Túng chính là tác giả Đông Tây Vi Hoành của《Tuyết trên núi》, suy đoán này đã lan truyền trong một phạm vi nhỏ trong cộng đồng đẩy thuyền, rồi lại lan sang vài cộng đồng fan nữ nữ khác… dần dần trở thành một bí mật không còn là bí mật. Hôm nay chủ đề này được đoàn làm phim chủ động đưa ra, nên đáp án dĩ nhiên cũng hiện rõ mồn một.
Cùng lúc đó, Trần Túng dành thời gian tìm kiếm bài viết về #Tuyếttrênnúiđạovăn#. Có, nhưng vẫn còn rải rác, không có tổ chức, không đủ quy mô để tạo ra tiếng vang. Mãi mới có một bài đăng vượt quá năm mươi bình luận, tất cả đều nói “Khi tôi đọc cũng có cảm giác đã từng thấy“, nhưng lại đều là “ăn sẵn” với câu hỏi “sao vẫn chưa có ai làm bảng màu?“. Cuối cùng cũng có một người siêng năng bắt tay vào làm, hai mươi bốn giờ trước đã bình luận “Mọi người đợi tôi!”, hai mươi bốn giờ sau mới làm được bảng màu của hai chương để so sánh, còn dám hỏi: “Định dạng của tôi có đúng không?” Đừng nói đến việc dân mạng “xem đến rách cả quần”, ngay cả Trần Túng cũng suýt tức hộc máu vì tốc độ phá án của cư dân mạng lần này.
Cô quay sang mở máy tính xách tay, chỉ trong chốc lát đã làm xong ba trang bảng màu.
Chủ yếu làm về những cú đụng ý tưởng liên hoàn, từ《Tuyết trên núi》“…[Nữ chính] Niên Niên từ dưới ánh trăng đi về bên chiếc giường nhỏ âm u của mình. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dây tóc cũ kỹ chập chờn liên hồi, cậu thiếu niên cuộn mình nhíu chặt mày, như thể đang rơi vào ác mộng, ngay cả trong vùng sáng tối cũng mang theo cảm giác chuyển động…” đến《Mượn Trăng》“…Lần đầu tiên tôi gặp em, là ở ngôi thứ ba. Khi đó là một vùng biển mờ vàng lúc nửa đêm, màu vàng đến từ ngọn hải đăng xa mờ trong sương. Thể xác tôi đang ở trên một con thuyền hẹp chòng chành giữa cơn bão, không thể nhúc nhích. Em nói một câu ngắn gọn, một tiếng “tách”, bản ngã trôi nổi của tôi lập tức quay về thể xác. Cuộc đời nhạt nhẽo ngắn ngủi của tôi cuối cùng cũng bắt đầu vào khoảnh khắc này…” đều sử dụng hình ảnh nửa đêm, mờ nhạt, chật hẹp, ác mộng.
Đến sự ghét bỏ ẩn sâu bên trong của Niên Niên đối với Chu Phược [nam chính] nhưng vẫn phải giả vờ thích; Tất cả đều phản chiếu lối quan sát đầy bệnh lý của nhân vật “tôi”, sau nhiều lần cố tình chọc giận “em” rồi lại thản nhiên nói: “Đúng rồi, chính là như vậy, tôi chính là muốn chân thật như thế.”
Rồi đến đêm chia ly cuối cùng, cả hai tác phẩm đều khép lại bằng một cảnh giường chiếu dữ dội bất thường, và cùng sử dụng chung một hình tượng — biển. Trong《Tuyết trên núi》là, “… Chu Phược như thân gỗ lẻ loi giữa sóng dữ, còn Niên Niên giống một pho tượng đất. Sóng lớn cuồn cuộn, cô quấn chặt lấy khúc gỗ nổi, chỉ sợ rơi vào vực sâu của biển cả…” Còn trong《Mượn Trăng》thì là, “… Nếu phải chọn một cách chết, tôi nhất định sẽ chọn chết chìm trong biển cả. ‘Hải tình ái dục’, cụm từ khó hiểu xuất xứ từ cổ tịch ấy mãi mang theo những đoạn mã lỗi, chỉ khi trải qua dày vò mới có thể giải mã. Lần này, chính biển cả lẽ ra sẽ nhấn chìm anh — lại sống dậy.”
Tiện thể nói thêm, “Chu Phược” và tên nam chính “Chu Phục” trong《Tỳ Xá Xà Quỷ》có cùng họ, cùng âm.
Phần còn lại chỉ là một vài cảnh trọng yếu có câu đối câu, cảnh đối cảnh cần “giải mã”, việc này thì khá đơn giản, cô để hết lại cho cư dân mạng tự mình điền vào chỗ trống — nếu họ còn cần, nếu chừng đó vẫn chưa đủ để đóng đinh tội cô.
Bản bảng màu này, Trần Túng trực tiếp đăng ẩn danh dưới bài viết đó, kèm theo tiêu đề: ” Tôi xin mạo muội ném viên gạch đầu tiên.”
Làm xong tất cả những việc đó, cô không lên mạng xem phản hồi nữa, lặng lẽ làm việc của mình, chờ sự việc tự nó lên men.
Thứ Sáu là một ngày mưa rào, thích hợp để gõ chữ, không thích hợp để tổn hao tinh thần.
Một buổi sáng nộp bản thảo, gửi email thẳng cho sếp, đồng thời cc cho Tổng biên tập Hoàng. Trần Túng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới sực nhớ đến nhóm chat biên tập đã im bặt suốt cả tuần. Cô nghĩ một chút, tiện tay chuyển tiếp vào nhóm một bài viết giật tít tên là “Không thể tin được những đồng nghiệp kỳ lạ của tôi lại…” nhưng bấm vào thì thực chất chỉ là “… Không ngờ ở Thâm Quyến lại có chỗ bán trà sữa giao tận nơi chỉ 2 tệ một ly” vào nhóm. Không biết họ có click vào không, dù sao thì không ai trả lời cô.
Nhưng làm xong trò đùa này, Trần Túng cảm thấy rất vui vẻ, trong đầu gần như tưởng tượng ra một màn kịch lớn là mình ném một gói đồ vào hồ bơi, mọi người đều quan trọng hóa gọi chuyên gia gỡ bom, kết quả gỡ ra một túi tôm càng xanh sống động. Trần Túng vì thế mà cười cả một buổi sáng.
Vui quá hóa buồn — Trần Túng vốn đang làm con đà điểu vùi đầu trong cát, lại lỡ tay bấm vào mục 99+ tin nhắn trên WeChat. Ngay lập tức, cô thấy một trong những tin nhắn ghim trên đầu anh Thiên Minh đã chuyển cho cô một bài Weibo có tiêu đề “Tổng hợp drama Trần Túng đầy đủ nhất”, rồi nhắn thêm ba dấu hỏi: ???
Tình hình có vẻ khá nghiêm trọng, Trần Túng buộc mình click vào xem một chút:
1. Thi trượt Học viện Điện ảnh Bắc Kinh lần thứ ba? Hình tượng tài nữ sụp đổ! Chỉ đường đầy đủ → Bài viết
2. Gian tình? Đạo diễn Tolsen đích thân nhận suất thạc sĩ ngoại ngành! USC ra thông báo tạm đình chỉ điều tra! Tổng hợp đầy đủ → Bạn học bóc phốt
3. Hậu thuẫn của cô rốt cuộc là ai? Biên tập viên mới vào nghề lăng mạ và va chạm với tổng biên tập. Chỉ đường → Phản hồi tầng 38 trong bài viết này
4. Tin tức bom tấn! Đạo ý tưởng? Đạo văn?《Tuyết trên núi》xuất bản tháng 12 năm 2019 đụng ý tưởng liên hoàn với《Mượn Trăng》xuất bản tháng 2 năm 2019, tác giả Trần Túng từng tự thừa nhận trong chương trình là fan cứng của thầy Trần. Tổng hợp bảng màu đầy đủ → Bài viết
5. Nữ đểu? Bạn trai cũ bóc phốt: không có thời gian trống giữa các mối quan hệ. Chỉ đường → Bài viết
6. Trương Nhã Thông xin lỗi, uy tín đảo ngược. Bài viết tẩy trắng làm rõ của fan Chính Thanh Nhã Âm, độ tin cậy không cao, có thể đọc để giải trí. Chỉ đường → Bài viết tổng hợp
…
Khá là đầy đủ. Tổng hợp gần như toàn bộ cuộc đời bảy tám năm gần đây của Trần Túng.
Trần Túng không để ý, chào hỏi Đàm Thiên Minh, rồi hỏi anh:
– Anh trai em gần đây đang làm gì vậy anh? Chẳng có động tĩnh gì cả.
Đàm Thiên Minh trả lời:
– Đoàn tụ năm mới mà, thường dịp này sẽ cùng chú Trần đi Thạch Áo vài ngày, ở cùng mẹ cậu ấy.
Trần Túng hỏi:
– Họ không sống chung ạ anh?
Đàm Thiên Minh:
– Cô Hoa có bệnh cũ, những năm này vẫn luôn sống một mình ở Thạch Áo.
Trần Túng:
– Bệnh gì ạ? Bao lâu rồi.
Đàm Thiên Minh bỏ qua câu hỏi đầu tiên:
– Cũng gần mười năm rồi.
Trần Túng:
– Ồ.
Đàm Thiên Minh:
– Em không quan tâm vấn đề của mình à?
Trần Túng suy nghĩ một chút, trích dẫn lại bài viết tổng hợp đó:
– Em thấy viết cũng hay mà. Sau này có viết hồi ký cũng chẳng cần tự mình nhớ lại nữa, cứ mở bài này ra xem là xong, tiết kiệm biết bao.
Đàm Thiên Minh nói thẳng vào trọng tâm:
– Tin đồn thì không quan trọng, nhưng chủ yếu là mục thứ tư mượn ý tưởng: nếu có vấn đề về đạo đức cá nhân, sẽ bị cắt khỏi chương trình truyền hình.
Ngay sau đó là tin nhắn thứ hai:
– Anh vốn muốn xóa luôn bài viết cho em, (ảnh chụp màn hình địa chỉ IP của người đăng bài bảng màu: Thâm Quyến, quận La Hồ, khu dân cư Ngũ Hồ, tòa nhà x, phòng 1102…jpg) nên mới hỏi em, chuyện này là sao?]
Trần Túng nói:
– Anh ấy nổi tiếng, em ké nhiệt một chút.
Hơn nữa, cô lúc nào cũng có lý:
– Chỉ cần anh ấy không kiện và không phản hồi, em sẽ không sao cả.
Một lúc sau, Đàm Thiên Minh mới trả lời:
– Anh thật sự không hiểu. Em là con gái, mà lại hoàn toàn không để tâm đến hình ảnh hay danh tiếng hay sao?
Trần Túng nói:
– Thời đại này, lưu lượng là chân lý mà anh.
Đàm Thiên Minh liên tục hiện “đang nhập…” suốt một lúc lâu, cuối cùng mới gõ ra một dòng:
– Thua hai người họ Trần rồi, một người thì vô tư, một người thì không liên lạc được, vậy anh sốt ruột làm gì chứ?
Trần Túng haha bật cười.
Một lúc sau, lại nhận được một tin nhắn từ Đàm Thiên Minh.
– Em gái, anh thật sự không biết rốt cuộc em muốn gì. Nếu em không nói ra, vậy chắc chắn là chuyện anh không giúp được. Nhưng việc em liên tục làm tổn hại danh tiếng của bản thân, mượn quá khứ tai tiếng để thu hút sự chú ý, đó là hành động rất nguy hiểm… Dù sau lưng em có cả một đội ngũ hay một ngôi sao hàng đầu chống lưng, cũng không chịu nổi kiểu giày vò như vậy. Anh Thiên Minh khuyên em suy nghĩ kỹ, có chuyện gì thì gọi lại, anh luôn sẵn sàng.
Sau đó như muốn để lại khoảng trống cho cô suy nghĩ, anh không gửi thêm tin nhắn nào làm phiền cô nữa.
Những tin nhắn của người khác Trần Túng cũng không xem nữa.
Vài tin nhắn Q|Q hiện lên, là của thầy biên tập sách《Tuyết trên núi》. Sách sắp tái bản lần thứ năm, trước đó Trần Túng mới ký hợp đồng gia hạn với công ty này. Thầy biên tập liên hệ với cô, là vì lần tái bản này sẽ có sự thay đổi lớn về nhân vật nam chính “Chu Phược”, muốn mời Trần Túng viết một lời tự bạch tái bản ngắn gọn. Việc xét duyệt cũng đang được tiến hành song song, như vậy có thể tận dụng độ nóng kép từ phần kết chương trình và chiến dịch quảng bá phim để đẩy mạnh doanh số sách.
Biên tập viên chỉ nhắc đến việc “lộ thân phận”, hoàn toàn không đả động gì đến vụ mượn ý tưởng đang gây xôn xao hơn nhiều trên mạng. Có lẽ chị ấy chưa thấy, hoặc thực ra dù có bằng chứng đạo văn rõ ràng, nhà xuất bản cũng không quá quan tâm, ngược lại còn được hưởng lợi từ lưu lượng mà nó mang lại, nên chọn cách mắt nhắm mắt mở.
Trần Túng không muốn suy đoán quá mức.
Biên tập viên cần “càng sớm càng tốt”, hỏi cô nhanh nhất bao lâu có thể gửi.
Trần Túng nói:
– Tối mai đi.
Biên tập viên kinh ngạc, ba dấu chấm than trả lời:
– Ừ!
Trước khi bắt đầu viết, Trần Túng lại hỏi thêm một câu:
– Phiên bản đầu tiên của《Tuyết trên núi》bán được bao nhiêu bản?
Biên tập viên nói:
– Tính cả lần tái bản trước, những năm trước có hai trăm nghìn bản. Sau khi chương trình phát sóng một tháng nay có hơn hai mươi nghìn bản, sau này chỉ có càng ngày càng nhiều hơn thô.
Một lúc sau, Trần Túng đột nhiên lại hỏi:
– Thương hải thập bộ khúc, Vạn niên lục bộ khúc của Trần Kim Sinh thì sao?
Biên tập viên cũng có nghiệp vụ thuần thục:
– Theo ghi chép,《Sơn cốc Phong Lưu Từ》đơn bản từng vượt mốc mười triệu bản. Những năm đầu bị in lậu, chép tay tràn lan, bảo thủ mà tính thì cũng phải gấp mười lần con số đó. Cuốn bán ít nhất là《Cưu Bàn Đồ Quỷ》cũng ghi nhận đã đạt ba triệu bản. Các bản dịch ngoại ngữ, doanh số ở nước ngoài thậm chí còn chưa cần tính đến. Dù cụ Trần có phần lỗi thời, nhưng đến hiện tại, bộ sách của ông ấy mỗi tháng vẫn có thể bán ra hàng nghìn, thậm chí hàng vạn bản. Haizz… Đôi khi cũng cảm khái, bao giờ mới ký được với một tác giả như cụ Trần, để tôi cũng được thơm lây, gà chó cùng vinh, nở mày nở mặt với tổ tiên một lần.
Trần Túng xúi giục:
– Đợi đến khi bản quyền sách của thầy Trần Tử Dạ hết hạn, thì đi ký với anh ấy ba đến năm cuốn luôn đi.
Biên tập viên gửi một biểu tượng haha:
– Tiểu Trần à, sách của thầy Trần được khen nhưng không bán chạy, thật sự rất khó bán.
Trần Túng hỏi:
– Tại sao? Vở kịch sân khấu《Mượn Trăng》còn trở thành môn học bắt buộc ở đại học rồi mà.
Biên tập viên nói:
– Chờ Godot mấy chục năm cũng đâu thấy ai mua đâu. Đợi được đưa vào sách giáo khoa cấp ba, đại học, được nhà nước bao cấp, thì lại càng không cần mua nữa. Nhưng sách của thầy Tiểu Trần thì lại quá 18+, khó mà đưa vào giảng dạy chính thống, nên cũng rơi vào thế kẹt. Hai năm nay tiếng tăm cao, có khả năng đoạt giải, vài năm nữa mà giành được giải thì sách sẽ dễ bán hơn. Nhưng những giải thưởng phổ quát nổi tiếng đó, độ tuổi trung bình của người đoạt giải, e rằng là từ năm mươi tuổi trở lên?
Trần Túng không muốn trả lời nữa. Nhìn tin nhắn một lúc rồi ngẩn người, dứt khoát ngắt mạng ở nhà, tai mới được yên tĩnh. Mở tài liệu Word ra, vừa định bắt đầu viết, đột nhiên nghĩ đến bài viết mà Đàm Thiên Minh vừa gửi cho cô.
Hai mươi năm đầu ngơ ngơ ngác ngác, tình đầu chớm nở, một cuốn《Tuyết trên núi》có thể khái quát tất cả. Bảy năm sau đó, cô bươn chải trong thế gian, sinh ra một thân xương thịt… chương trình này, bài viết này, thực sự đã viết hết tiểu sử nửa đời sau của cô.
Cô đã dâng tất cả những vết nhơ của mình lên như một vật tế, trở thành chủ đề bàn tán, từ đó cô trở nên trong suốt trên thế giới này, như một quả cầu pha lê trong tủ kính cửa hàng đồ chơi mà ai cũng có thể ngắm nghía. Nhưng chắc chắn sẽ không ai biết cô làm như vậy là vì điều gì.
Vì vậy Trần Túng cảm thấy, cô cần phải tự nói về mình trước.
Phần mở đầu của lời tự bạch, cô viết như thế này:
– Ai cũng biết, cuốn sách《Tuyết trên núi》là một kết thúc buồn (BE), nhưng lần đầu tiên viết ra cái kết này, đối với tôi mà nói, lại là một trải nghiệm vô cùng mãn nguyện. Bởi vì từ lúc bắt đầu viết, đến lúc kết thúc toàn bộ câu chuyện một cách trôi chảy, tôi đã không thể thông qua thế giới mà tôi đã biết ở tuổi hai mươi ba, để hiểu tất cả hành vi của nhân vật ‘Chu Phược’, càng không thể hiểu được sự thay đổi cảm xúc đột ngột của anh ấy đối với Niên Niên ở cuối sách và sự từ bỏ tình cảm sau đó. Vì vậy, tôi đã gán ghép cho anh ấy một thân phận là bệnh nhân giai đoạn cuối của một căn bệnh hiếm gặp, để kết thúc một cách thô bạo câu chuyện này, nhằm hoàn thành một hình ảnh tưởng chừng như tốt đẹp và vĩnh cửu của anh ấy và câu chuyện này.
– Năm hai mươi lăm tuổi, vì thiếu thư giới thiệu từ một chuyên gia có thẩm quyền trong ngành điện ảnh, tôi đã thi trượt thạc sĩ khoa đạo diễn của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh lần thứ ba. Khi đó, tôi có một chút tiền tiết kiệm nhờ việc xuất bản, đã đăng ký một khóa học ngôn ngữ nửa năm rất sơ sài, chuẩn bị vừa học ngôn ngữ, vừa đăng ký chương trình thạc sĩ một năm của ngành vật lý. Cũng vào lúc đó, một ngày nọ, trên tuyến Red Line từ trung tâm thành phố đến Bắc Hollywood, tôi đã trò chuyện rất vui vẻ với một ông lão. Tôi và ông ấy nói chuyện văn học, nói chuyện điện ảnh, nói về ba lần thi trượt, nói về những cuốn sách tôi yêu thích, và cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà giờ tôi nghĩ lại thấy như một đống cứt chó, nhưng lại rất bán chạy của chính mình. Ông ấy hỏi tôi, ‘Bạn nghĩ lý do thành công của cuốn tiểu thuyết này là gì?’ Tôi trả lời, ‘Là kết thúc buồn (BE).’ ‘BE’ ở đây là một cách chơi chữ, một là chỉ một mối tình cực kỳ thất bại của chính tôi, hai là chỉ cái kết buồn của cuốn sách《Tuyết trên núi》. Tất nhiên, lúc đó, tôi vẫn chưa biết ông ấy chính là người đàn ông sắp thay đổi sự nghiệp của tôi – đạo diễn Tolsen, người đã đoạt 3 giải Oscar, 11 lần được đề cử, nổi tiếng quốc tế nhờ bộ phim《Thời đại hoàng kim》năm 1990. Cuối ngày hôm đó, tôi hỏi ông ấy xin thông tin liên lạc, vì ông ấy là người đàn ông duy nhất tôi gặp chịu kiên nhẫn cùng tôi luyện tập tiếng Anh, nhưng lại không đưa ra gợi ý t*nh d*c khi uống cà phê. Và ông ấy đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp, nói với tôi, ‘Nếu muốn tiếp tục học điện ảnh, hãy gửi email đính kèm ba bộ hồ sơ của bạn.’
– Xin hãy cho phép tôi được lạc đề. Nói lại về BE – ở tuổi đôi mươi, tôi cũng thích chạy theo trào lưu rất hời hợt, và đương nhiên cho rằng, một mối tình kết thúc đột ngột mà tôi chưa thỏa mãn, là ‘tôi đã bị lừa dối’. Vì từ nhỏ tôi đã được chứng kiến những nhà văn rất có tài, nên tôi sớm nhận ra, trong lĩnh vực viết lách, tôi là một người thô lỗ và tầm thường, thuộc kiểu điển hình ‘tình cảm thì dồi dào, nhưng tài năng thì thiếu hụt’. Tôi yêu một kẻ đểu cáng, rồi tôi bị anh ta lừa dối – trải nghiệm đau đớn tột cùng này đã khuấy động cảm xúc của tôi. Thế là tôi bắt đầu viết, bất chợt có một hai câu tâm huyết vẫn còn đáng chú ý, dù sao cũng không phải là vô dụng. Tôi chỉ tối đa bán được ba nghìn bản để nhà xuất bản vừa đủ hòa vốn, khi ký hợp đồng xuất bản, hai bên đều không đặt quá nhiều hy vọng. Nào ngờ sang năm thứ hai, lại bắt kịp chuyến tàu của văn học BE đang hot, doanh số tăng vọt, đến nỗi có thể giúp tôi tự lực cánh sinh, không đến mức lang thang đầu đường xó chợ ở xứ người.
– Sự thành công tình cờ về doanh số của cuốn sách nhờ cái kết buồn (BE), cho đến giờ tôi vẫn còn ngơ ngác. Ý trời khó đoán, đó không phải là một vấn đề mà tôi có thể làm chủ. Nhưng đối với bản thân cuốn sách, tôi lại có thể làm chủ. Một ngày nọ, tôi đột nhiên tỉnh ngộ – không phải như thế này, câu chuyện này không phải như thế này. Câu chuyện này từ đầu đến cuối không phải là những gì tôi đã hiểu, và cái kết này, cũng không nên là một cái kết buồn (BE) tầm thường như vậy.
– Xin cho phép tôi nói đơn giản về bố tôi. Bố tôi sinh ra phóng khoáng hào sảng, mười tám tuổi thi vào trường quân đội làm sĩ quan, ba mươi tuổi chuyển ngành làm cảnh sát, là một ‘soái ca già’ cực kỳ nổi tiếng ở địa phương. Bố vì rất uy quyền, nên cũng rất có uy tín. Từ nhỏ đến lớn, mọi người xung quanh, từ già trẻ gái trai, gặp chuyện đều phải nghe bố phán quyết. Đã quen với hình ảnh người cha như vậy, sau này một ngày nọ, bố đã già đi, mang theo thương tật yếu ớt, gặp rắc rối cũng cần hỏi ý kiến của tôi, không còn ra lệnh nữa, già yếu rồi, không còn uy tín. Quyền lực và địa vị thay đổi chỉ trong một đêm, tôi đã có thể nói chuyện đối mặt với bố, và bóng ma của ‘bạo chính’ thời thơ ấu mà bố mang lại cho tôi cũng dần tan biến.
– Cũng chính vào lúc đó, tôi mới lại nhớ đến một chuyện từng khiến tôi sợ hãi. Bố tôi là một người cha bình thường, bình thường chuyên quyền độc đoán; tôi nghĩ đến trên đời này có một loại cha, là đế vương phong kiến, là bạo chúa chuyên chế. Đế vương không chết, ông ấy sẽ không bao giờ già đi trong vương quốc của mình. Ông ấy mãi mãi có uy tín, mãi mãi đúng, dưới sự chuyên chế của ông ấy, người khác cả đời không thể ngóc đầu lên.
– Cuốn sách này không phải là một sự tưởng niệm cho một mối tình thất bại, mà là một sự nhận thức lần thứ hai về Chu Phược – đây là lý do tôi quyết định viết lại nhân vật Chu Phược.