Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 28

05/02/2026 15:00
Chế độ tối

Vào cấp ba, việc học hành bận rộn, các lớp học múa và thư pháp tất nhiên cũng phải dừng lại. Có một thời gian họ không gặp các thầy cô giáo người Đài Loan, nhưng các thầy cô lại rất nhớ họ, mỗi quý đều gửi đến những lọ nước sốt đóng gói chân không hoặc những hộp bánh quy sữa nhỏ của Đài Loan. Thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại, hỏi thăm tình hình học tập gần đây của Tử Dạ.

Hai gia đình đã sớm nghe tin Tử Dạ viết sách châm biếm Trần Kim Sinh và bị Trần Hộ Quân phong sát, các thầy cô tức giận đến mức mắng mỏ tất cả những người họ Trần ở Hồng Kông một trận. Lại nói, “Tử Dạ chi bằng sang Đài Loan học khoa Ngữ văn.” Nhưng cuối cùng, nói đi nói lại, vẫn chẳng khả thi. “Trên đời này chỉ có một xã hội người Hoa, trong trăm năm này chỉ xuất hiện một Trần Kim Sinh.” Ngay cả các thầy cô Đài Loan cũng nói như vậy. Đi theo con đường văn học, cuối cùng cũng chỉ có thể quay về nhà họ Trần Kim Sinh.

– Trừ phi Tử Dạ chịu đựng được sự cô độc, – Một người cay nghiệt nói, – Hoặc là ráng chịu đựng đến khi ông ta chết, hoặc cố gắng nhẫn nại mà nổi danh giành giải thưởng, hoặc may mắn hơn một chút, xuất bản một cuốn sách bán chạy nhất, lúc ấy ông ta mới chẳng còn gì để nói.

– Cách thứ hai là nhẫn nại tích lũy kinh nghiệm. Nhưng cách này thì phụ thuộc vào thời vận. – Một cô giáo khác nói. – Vẫn là loại trước dễ hơn. Không trông mong ông ta hạ mình nói tốt nói xấu, chỉ mong cái miệng ông ta vĩnh viễn ngậm lại.

– Phía sau còn có Trần Hộ Quân là con vợ bé của bố Trần Kim Sinh nữa, năm nay mới ba mươi sáu tuổi thôi nhỉ. – Hai cô giáo đều thở dài.

Các thầy cô ở Đài Loan nắm rõ bí mật gia đình Trần Kim Sinh như lòng bàn tay, và rất thích nói xấu anh em Trần Kim Sinh. Điều này chứng minh rằng các tầng lớp trên của xã hội tư bản đã thông suốt với nhau, cũng chứng minh sự liên kết chặt chẽ bên trong của cái xã hội người Hoa duy nhất trên thế giới này. Có lẽ còn xen chút tâm lý văn nhân ghen ghét nhau, nhưng nhiều hơn là sự bực bội trước kẻ vừa coi thường lại không thể đánh bại. Cuối cùng, họ tổng kết:

– Cũng không nhất thiết cứ phải đi theo con đường văn học.

Thầy dạy viết chữ nói:

 – Trước hết phải tìm được chỗ dựa để lập thân, kìm nén ý chí này đã, rồi từ từ tính toán về lâu dài.

 Dì Khâu tâm đắc với điều này: con đường của khoa Ngữ văn vốn không nhiều lối ra, huống chi cuối con đường ấy còn bị chặn bởi một con hổ dữ.

Bố thì lại cho rằng, “thích gì thì học nấy.” Ông nói, kiếm thêm một chút tiền, sao lại không nuôi nổi hai đứa trẻ.

Tử Dạ còn chưa nói gì, Trần Túng đã bắt đầu không biết xấu hổ mà nói:

– Con muốn học thiên văn học!

 Dù sao ba môn tự nhiên của cô gần như phải dựa hoàn toàn vào môn Vật lý để lấy điểm. Cô cũng không biết mình thích làm gì.

Mỗi ngày, niềm vui nhất của Trần Túng là được ngồi xe đạp của Tử Dạ đi học, được ngồi xe đạp của Tử Dạ tan học. Trường cấp ba cách nhà khoảng hai mươi phút đạp xe, Trần Túng mỗi ngày ngồi ở ghế sau đều phải phát biểu những ý kiến sâu sắc về tin tức hôm đó. Tử Dạ là khán giả trung thành duy nhất trên toàn thế giới của cô.

– Bố em cho em đi học múa là để bán được giá. – Trần Túng thường bắt đầu bằng những câu nói gây sốc như vậy.

Tử Dạ sẽ kiên nhẫn lắng nghe, và ở những chỗ quan trọng trong câu chuyện của cô, anh sẽ cất tiếng hỏi:

– Ừm. Thế lý do là gì?

– Em cũng không sống bằng nghề múa, cũng chẳng có bao nhiêu năng khiếu, chỉ tầm thường thôi. Giống như việc học hành mà em gắng gượng mới đạt được, sau này lấy một tấm bằng tốt để làm đẹp của hồi môn — Dì Khâu có nói, ‘thế giới này vốn chẳng thật sự cần phụ nữ tạo dựng nên nó’.

Trần Túng nói liến thoắng, thực ra toàn là châm biếm dì Khâu. Tử Dạ nghe rõ mồn một, giống như đang nghe một hài độc thoại, tiếc là đang đạp xe, không thể rảnh tay vỗ tay cổ vũ cho cô.

Cô tiếp tục nói:

– Giống như bố em vẫn thường bảo, ‘bố nuôi nổi con.’ Nhưng bố vẫn yêu cầu em phải có thành tích tốt. Mỗi lần trường tổ chức biểu diễn văn nghệ xong, thế nào cũng có một đám con trai đột nhiên thích em, chẳng phải vì đột nhiên nhìn thấy giá trị của em hay sao. Lên cấp ba, không có biểu diễn văn nghệ, gần đây cũng có con trai công khai ngấm ngầm bày tỏ thiện cảm với em. Em không hiểu tại sao, đi hỏi bạn cùng bàn, bạn cùng bàn nói, ‘Họ không ngờ thành tích của cậu lại khá được như vậy.’ Anh xem, thành tích cũng là giá trị của em đấy.

– Thế giới này chỉ là trò chơi của một số ít người, còn nỗ lực của những người còn lại chẳng qua là để trở thành những con lợn chờ được bán trên thị trường. – Lần này Trần Túng tự mình tổng kết, – Mấy tên con trai đến theo đuổi em, em đều nói, ‘Cậu vượt qua được Trần Tử Dạ của lớp 12/1 rồi hẵng nói chuyện.’ Bọn họ nghe thấy tên anh, gần như từ bỏ ngay lập tức.

Tử Dạ gật đầu đồng ý:

– Vậy nên anh là một con lợn sắp lên thớt, còn ở ghế sau xe là một con lợn đã nhìn thấu thế gian.

– Vậy còn anh thì sao, – Trần Túng đổi chủ đề, – con gái theo đuổi anh, anh sẽ nói thế nào?

– Không có ai theo đuổi anh cả. – Tử Dạ đáp, – Em thấy anh giống người có người theo đuổi không.

Trần Túng thật sự ngưỡng mộ khả năng nói dối trắng trợn của anh. Cô cố ý làm anh bối rối:

– Lớp em có rất nhiều người thầm yêu anh đấy.

– Ồ, thế à. – Tử Dạ như không biết chuyện này, – Có thể họ cũng giống em, ‘vượt qua được Trần Tử Dạ của lớp 12/1 rồi hẵng nói chuyện’.

Trần Túng nghi ngờ Tử Dạ trước đây đã lén học thái cực quyền. Cô vẫn không bỏ cuộc:

– Tiêu chuẩn chọn bạn đời của anh là gì?

Tử Dạ nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi mới trả lời:

– Người? Và là người sống sờ sờ.

Gì vậy. Đó là câu trả lời gì? Trần Túng thất vọng tràn trề.

– Em muốn một người sống sờ sờ, một người phàm tục, chứ không phải một con lợn đắt giá chờ được định giá.

Lúc đó cô còn chưa hiểu yêu cầu càng thấp thì tiêu chuẩn càng cao.

– Gần đây em thấy rất nhiều bạn đều thích đọc tiểu thuyết đam mỹ, – Trần Túng cố gắng giải thích khái niệm này cho người anh có vẻ lạc hậu của mình, – Tức là hai người con trai yêu nhau. Nhưng không phải tùy tiện bắt một Trương Cường một Lưu Vĩ ngoài đường, mà phải có tiêu chuẩn về ngoại hình nhất định, ví dụ như bắt một Trần Tử Dạ, rồi bắt thêm một Hứa Thần Minh.

– Vậy sẽ không kỳ lạ lắm à? – Anh dùng từ “kỳ lạ”, chứ không phải “ghê tởm” như những nam sinh khác bộc lộ cảm xúc thật. Tử Dạ nói, – Bản thể của d*c v*ng là gì.

Anh đánh đúng vào trọng điểm.

– Họ có thể nhập vai vào một góc nhìn nam giới, để yêu một nam giới khác. Anh phân tích một chút nhé, giống như họ chỉ có thể ký thác d*c v*ng vào vật mang tính dục là nam giới, mới có thể đường đường chính chính thảo luận về mệnh đề ‘tình ái’ này. Giống như họ không thể chấp nhận, hoặc thừa nhận chính cơ thể của mình, nó tràn đầy d*c v*ng.

Tử Dạ suy nghĩ một chút, rồi cười. Bản chất của vấn đề này, “giới tính thứ hai”, nó gửi gắm sự thờ ơ và chán ghét đối với phụ nữ và những người yếu thế của nền văn hóa này trong hàng ngàn năm, nó — “rất tàn khốc.”

– Bây giờ bước vào hiệu sách, những chỗ dễ thấy nhất đều là loại sách này, có thể tưởng tượng được doanh số của nó, cũng có thể tưởng tượng được lượng độc giả lớn đến nhường nào.

Thấy Trần Túng than thở, Tử Dạ cố gắng an ủi:

– Dù ký thác vào vật mang nào, có thể nhìn thẳng vào bản chất d*c v*ng, cũng coi như là chuyện tốt.

Trần Túng tiếc nuối nói:

– Em nghĩ đến nếu 《Tỳ Xá Xà Quỷ》 vẫn còn, hai năm nay không biết sẽ nổi tiếng đến mức nào. Nhất là anh lại là một tác giả thẳng nam.

 Dù có nổi tiếng không mấy vẻ vang, thì cũng là nổi tiếng, ít nhất cũng không cần lo lắng về cơm áo gạo tiền.

Tử Dạ thì lại thờ ơ:

– Mỗi người mỗi số, sách cũng vậy.

Trần Túng lại không thể thờ ơ như anh. Cũng chính lúc đó, cô lần đầu tiên nhận ra, “thời vận” là một thứ đáng quý đến mức nào, cũng vì thế, “sinh không gặp thời” là bốn chữ vô cùng tàn nhẫn trên thế gian này.

Cô tiếp tục nói:

– Bạn nữ đều đọc tiểu thuyết đam mỹ, bạn nam đôi khi đọc tiểu thuyết của những nhà văn văn nghệ, hoặc tiểu thuyết mạng. Sách họ đọc em đều tìm đọc rồi… chậc, nhức mắt lắm.

Tử Dạ cười, cười cô “chỉ cho phép quan lại phóng hỏa, không cho phép dân thường thắp đèn”.

– Không nói những bạn nam đọc sách, em chỉ nói những nhà văn nam. Có thể cùng tuổi với chúng ta, hoặc lớn hơn một chút, hai mươi mấy tuổi, toàn là giải tỏa hormone không có chỗ để đặt. Toàn là lời tục tĩu, đặc điểm giới tính của phụ nữ, lên giường, ngủ hết các nhân vật nữ. Bất kể là văn nghệ hay văn mạng, đều cùng một kiểu đó. Khi miêu tả cơ quan sinh dục giống như kẻ có h*m m**n xác chết trong tiểu thuyết trinh thám, không cho phép phụ nữ có bất kỳ sự phản kháng nào trong quá trình đó, xong việc còn phải cắt cơ quan sinh dục từ thi thể để cất giữ. Đàn ông ở tuổi này đều là kẻ có h*m m**n xác chết ngầm. – Trần Túng tổng kết như vậy, càng cảm thấy Tử Dạ đáng quý, – Tại sao anh lại không giống họ thế anh?

– Đôi khi anh cũng vậy, – Tử Dạ hơi nheo mắt, suy nghĩ một chút, rồi nói, – Trước đây các bài đánh giá sách đều nói ‘văn học khổ đau’, nên anh luôn không đọc 《Bạch Lộc Nguyên》. Sống đã rất khổ rồi, anh không muốn đọc sách còn phải chịu khổ nữa. Về sau có một ngày mở sách ra, đọc dòng đầu tiên, ngay lập tức tiếp tục đọc tiếp.

Trần Túng ngẩn người một lúc, rồi cười phá lên. Câu đó là — “‘Bạch Gia Hiên sau này lấy làm tự hào nhất là cả đời cưới được bảy bà vợ.'”

Tử Dạ tổng kết:

– Viết về d*c v*ng phổ quát, nhất định sẽ hấp dẫn người đọc.

Tuy anh nói vậy, nhưng Trần Túng vẫn cảm thấy khó tin. Nếu là bất kỳ ai khác trên đời, cô đều sẽ tin, nhưng riêng Tử Dạ nói vậy, cô chỉ nghĩ đó là cách anh cố gắng diễn đạt cho dễ hiểu mà thôi.

Trần Túng tiếp tục nói:

– Vậy sau này em viết tiểu thuyết, dòng đầu tiên sẽ viết, ‘Đời này tôi không có thành tựu gì, nguyện vọng duy nhất là được lên giường với người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế giới này.

Tử Dạ khẽ cười:

– Cũng không có gì sai. Sống là để hưởng thụ d*c v*ng con người.

– Không có gì sai, nhưng trong mắt dì Khâu và bố em, thì chính là phạm vào luật trời đó, – Trần Túng bất bình, sảng khoái nói, – Em sẽ đặt cuốn tiểu thuyết đam mỹ nhạy cảm nhất và bản thảo tiểu thuyết dơ bẩn nhất của mình ở đầu giường, để khi dì Khâu lén lút đọc được những nội dung đó, nhất định sẽ tức điên lên. Dì ấy sẽ phát hiện ra, em không chỉ là một đứa sa ngã về mặt tinh thần, mà còn kiêm làm ma cô của những chàng trai đồng tính.

Lần đầu tiên Trần Túng bỏ nhà đi bụi quay về, cô đã biết dì Khâu đã đọc lén nhật ký của cô rồi.

– Dì ấy hành xử thô lỗ như vậy, còn dám nói muốn chết? Đe dọa ai cơ chứ? – Bạch Tiểu Đình miêu tả hết sức sinh động, – May là Tử Dạ đã giải cứu mấy cuốn sổ tay, mới không để dì Khâu xem kỹ hơn bản di chúc của cậu. Dì ấy thấy cậu viết tiểu thuyết tưởng tượng hão huyền về Đinh Thành Kiệt, ‘Tuổi còn nhỏ, thật là không biết xấu hổ.’ Tử Dạ nói với dì ấy, nếu mẹ cần sĩ diện, thì con đã không được sinh ra rồi’.

Lúc đó cô tuy đã thẳng thắn với chuyện này, và cũng có đủ tự tin và bản lĩnh để phản kháng sự bất công của cả thế giới đối với mình là “giới tính thứ hai”, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thông cảm cho sự độc đoán của bố và sự đàn áp của dì Khâu. Và sự báo thù cụ thể nhất mà cô có thể nghĩ ra, ngoài việc đặt những cuốn tiểu thuyết t*nh d*c nhất mà cô cho là vậy ở đầu giường, còn có, chính là khám phá cơ thể cùng với Tử Dạ.

Lúc đó ngay cả bản thân cô cũng không phân biệt được đâu là ý muốn báo thù nhiều hơn, và đâu là mong ước nhiều hơn. Giả sử một ngày nào đó dì Khâu phát hiện cô không còn trinh tiết nữa mà xúc phạm cô, cô nhất định sẽ lớn tiếng trả lời:

– Là Trần Tử Dạ làm đấy!

 Trần Túng tưởng tượng ra cảnh này, thật sự không biết mình sẽ sảng khoái đến mức nào.

Ước nguyện với thần tiên đã mất linh nghiệm… Trần Túng tò mò nhìn về phía Tử Dạ, nhìn về phía “ý trời” khó đoán.

Ý trời khó đoán, e rằng hai chuyện này cô chỉ có thể chủ động tranh thủ.

Mỗi ngày hai người đều ăn cùng một loại bánh quy nhỏ Đài Loan duy nhất trong toàn trường cấp ba, mặc cùng một kiểu đồng phục tỏa ra cùng một mùi nước xả vải, mùi sữa tắm cùng loại lan tỏa từ làn da ra tay áo, nói chuyện với cùng một giọng điệu, biểu cảm thần thái giống hệt nhau. Tử Dạ chở Trần Túng trên xe đạp là một cảnh tượng đẹp, được mọi người say sưa kể lại trong nhiều năm, “Anh trai nhà họ Trần thật tốt.” Tử Dạ lúc đó không hề biết Trần Túng nhỏ bé ngồi phía sau đang âm thầm mưu tính thân thể và tâm trí của anh, lại còn phải làm tổng kết cho những bài tường thuật văn học khô khan của cô.

Tại sao Trần Túng thích nói chuyện với Tử Dạ, ngoài việc anh nói có nội dung, còn vì giọng nói của anh rất hay. Lúc đó cô đã trang bị cho việc viết lách nhiều thủ pháp, màu sắc, hình dạng, nhiệt độ, cảm giác… và thêm một âm thanh. Rất nhiều biến số, tổng hợp thành những cảm nhận vô tận của cuộc sống. Khi tập trung vào mô tả cụ thể về “âm thanh” này, cô bắt đầu cảm nhận giọng nói của Tử Dạ mọi lúc mọi nơi. Cô không thông thạo lý thuyết âm nhạc, phát hiện đây lại là phần khó nhất trong việc viết lách. Cô cố gắng dùng nhiều tính từ dễ tìm để mô tả giọng nói của anh, nào là trong trẻo, ấm áp, dễ nghe… nhưng đều không đủ chính xác.

Cho đến buổi biểu diễn chia tay học sinh lớp 12, lúc đó ban văn nghệ của trường đã biết cách sử dụng những phương thức biểu diễn cao cấp hơn để nâng cao thẩm mỹ của học sinh, chứ không phải để lấy lòng ban giám hiệu, đó là một buổi hòa nhạc đàn nhạc cụ. Màn đêm buông xuống, Trần Túng nhân lúc giáo viên chủ nhiệm không chú ý mà lén lút bưng một cái ghế đẩu nhỏ, mò đến lớp của Tử Dạ, ngồi cạnh anh và cùng anh buôn chuyện.

Hòa tấu của thầy giáo người nước ngoài trong lớp piano của Lang Lang rất hay, đương nhiên điều này cũng là nhờ sự tô điểm của những tiếng đàn khô khan không có cảm xúc của các học viên cấp ba mười mấy tuổi. Trần Túng đương nhiên cho rằng:

– Khi đã có chút trải nghiệm tình yêu, ‘Für Elise’ cũng có thể khiến người nghe đồng cảm; còn nếu chỉ xem việc luyện đàn như một bài tập ở trường, thì 《Bản concerto tình yêu》 cũng có thể khiến người ta vô cảm như xem phim truyền hình dài tập.

Tử Dạ không nói gì.

Có tầng tưởng tượng này, Trần Túng càng không đặt hy vọng vào phần biểu diễn của lớp thiếu nhi tiếp theo. Nhưng điều kỳ lạ là, từng cục bột nếp mặc vest lần lượt ngồi lên chiếc ghế piano cao, nhưng Bach và Chopin lại như tự nhiên tuôn chảy như dòng suối, như sóng dữ, như thác nước từ dưới bàn phím, tuôn ra từ đôi bàn tay béo tròn ấy. Tiếng đàn hoàn toàn không có kỹ thuật, toàn bộ là thiên phú. Bạn thậm chí không thể nói được, giữa chục năm kinh nghiệm và thiên phú ấy, tiếng đàn nào cao cấp hơn. Hóa ra thiên phú lại là một cảm nhận tàn khốc và trực diện đến vậy. Cũng giống như có người sống hai mươi mấy năm, lại chú giải về Hồng Lâu Mộng là “đàn ông tệ bạc, đàn bà hư hỏng và quần là áo lụa”, còn có người dù tuổi nhỏ tuổi thì dễ dàng dẫn dắt người khác rằng, “Anh xem, nhiều người trên đời này, có giống như đang bị vây hãm không.”

Hóa ra món quà mà ông trời ban tặng cho thiên tài, chính là năng lực cảm nhận phi thường và xuất chúng có sẵn.

Khoảnh khắc đó, rất nhiều thứ trên đời như bản sonata, thông qua ánh mắt của Trần Túng mà tuôn chảy lên người Tử Dạ, tất cả lại trở về với sự yên tĩnh. Mọi tiếng đàn kinh diễm xuất sắc đều không bằng bản sonata định mệnh của riêng anh.

Tử Dạ là một khúc ca trữ tình.

Trần Túng cố gắng dùng một thủ pháp khác để miêu tả anh một lần nữa. Giọng nói và khí chất của con người hóa ra lại hòa làm một, Tử Dạ chưa bao giờ là một giọng nói sơ sài, phức tạp, bình dân nào đó. Anh là một khúc nhạc cổ đã thất truyền, một khúc ca trữ tình buồn bã.

Nhưng Trần Túng tuyệt đối sẽ không nói những lời nhã đến mức tầm thường này cho anh nghe. Cô muốn thu hút anh, thì phải tầm thường đến mức triệt để, tầm thường đến mức đáng suy ngẫm, tầm thường đến mức gây sốc ngay lập tức, giống như câu đầu tiên của 《Bạch Lộc Nguyên》. Tôi muốn dùng cùng một câu mở đầu, để thu hút anh.

– …Tiếng r*n r* của anh ấy [Chu Phược] nhất định rất hay. – Trần Túng quyết định mở đầu cuốn tiểu thuyết ba xu thấp kém của mình như vậy.

Những lời miêu tả không thể nào vẻ vang hơn này, Trần Túng cố ý trình bày trước mặt Tử Dạ để bình luận trên cái nơi văn vẻ nhất của dì Khâu, chính là bàn ăn, cũng giống như việc cô ngồi khoanh chân mọi lúc mọi nơi, một nửa là do thoải mái, một nửa là để báo thù.

Hai người giả vờ cùng đọc một cuốn tiểu thuyết khiêu dâm nhỏ được kẹp phía sau 《Năm năm thi đại học, ba năm mô phỏng》, dưới ánh mắt tán thưởng của hai người lớn, Tử Dạ còn làm ra vẻ nói:

– Câu mở đầu này rất hấp dẫn.

Trần Túng liền cố ý hỏi anh:

– Nó sẽ thu hút anh đọc tiếp không? Ý em là, anh sẽ muốn đọc hết cả cuốn không?

Tử Dạ nghiêng mặt qua, nhìn chằm chằm vào cô, không biết cố gắng nhìn ra điều gì. Một lúc sau mới nói:

– Có.

Trần Túng cảm thấy mình bị anh mê hoặc rồi.

Lúc đó Tử Dạ đã thi đại học xong. Dựa vào giấy chứng nhận đoạt giải thư pháp được cộng hai mươi điểm, anh đã đỗ với vị trí thủ khoa của thành phố. Vẫn là ngôi trường mà lẽ ra anh đã được tuyển thẳng, nhưng anh lại học khoa Triết học, tận cùng của mọi môn học. Thực ra anh không cần cộng điểm cũng là thủ khoa, cũng có thể vào trường đó. Anh làm gì cũng dường như không tốn chút sức lực nào, giống như đóng vai một học sinh ba năm rồi thi đậu công danh như một trạng nguyên thi đỗ trước mặt vua. Chịu ảnh hưởng từ tính cách của anh, Trần Túng khi làm việc cũng thường có thái độ nâng nặng như không, tuy hiệu quả không tốt bằng anh, nhưng dù sao cũng có cái khí chất thờ ơ đó, bất ngờ lại thu hút ánh mắt của người khác giới.

Tử Dạ bình thản đỗ vào trường đại học tốt nhất, khiến cả gia đình có một bầu không khí thờ ơ. Người duy nhất căng thẳng, chỉ có Trần Túng. Ai cũng nói, trường đó có rất nhiều người như Tử Dạ, khí chất xuất chúng, thông minh tuyệt vời, toàn là những mỹ nữ hàng đầu được tuyển chọn từ khắp cả nước. Trần Túng rất chắc chắn, ngay cả dì Khâu cũng đồng ý cho anh yêu đương, vậy thì nhất định sẽ có một trong những mỹ nữ xuất chúng đó phải lòng anh, từ đó rơi vào lưới tình. Cô nhất định phải nhanh chân trước đó, nhắc nhở vị thần tiên của mình rằng mong ước của cô vẫn chưa thành hiện thực.

Cả mùa hè đó, Tử Dạ là người nhàn rỗi nhất trên thế gian, ngày ngày cũng kiên nhẫn bên cạnh cô viết cuốn tiểu thuyết tình yêu vô vị đến tột cùng đó.

Có lẽ chính câu mở đầu không mấy vẻ vang đó đã định ra một tính chất không vẻ vang cho cả cuốn sách, nên cuộc thảo luận của hai người chỉ có thể đóng cửa trong phòng ngủ để bàn bạc. Có lúc ở phòng Tử Dạ, có lúc ở phòng Trần Túng. Bất kể ở phòng ai, gần như Trần Túng đều ung dung chiếm giường, còn Tử Dạ thì hơi khổ sở cuộn mình trên sàn cạnh giường. Rèm cửa cũng được kéo lại, một tia nắng chỉ có thể chiếu sáng căn phòng ngủ mờ ảo từ khe rèm, ánh mắt của hai người liền đan xen vào nhau một cách lộn xộn trong bóng tối đó.

Khi nói đến cảnh t*nh d*c, hai người đều nghiêm túc và thẳng thắn.

Tử Dạ tìm hiểu tâm lý nhân vật, tinh tế kể về cảm nhận khi đọc:

– Chu Phược này bản tính hướng nội, sinh ra đã bị động; lại thêm phần cổ điển, nhã nhặn. Anh ta sẽ không làm những chuyện kiểu như đẩy người ta vào tường mà cưỡng hôn kiểu tổng tài bá đạo.

Trần Túng nhất thời không thể phân biệt được anh đang tự bộc bạch hay chỉ đơn thuần là đang viết tiểu sử nhân vật cho Chu Phược. Trong giây lát, cô không thể phân biệt được hai nhận thức này. Suy nghĩ một chút, cô mới nói:

– Làm sao bây giờ, những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà em đọc hình như đều là kiểu bá vương cưỡng ép đẩy vào tường. Những danh tác kinh điển thì hai người đột nhiên l*m t*nh với nhau rồi lại kết thúc luôn. Một cách giấu giếm, hình như không có quá nhiều miêu tả tinh tế.

Tử Dạ liền nói:

– Em suy nghĩ thêm đi, nhất định sẽ có cách giải quyết.

Trần Túng lật đi lật lại từng cuốn tiểu thuyết khiêu dâm. Từ 《Rừng Na Uy》, đến 《Kim Bình Mai》, đến Phùng Đường, đến tiểu thuyết mạng, rồi đến 《Phù Sinh Lục Ký》. Tiếng lật sách xào xạc, Trần Túng vốn hoàn toàn không có kinh nghiệm đã không thể tìm được bất kỳ giải pháp lý tưởng nào từ trải nghiệm của người khác.

– Nhất định sẽ có cách giải quyết.

 Anh nói dễ dàng, em lại không phải là đứa trẻ có khả năng lĩnh hội cao như vậy, có thể chơi đàn piano rung động lòng người mà không cần bất kỳ kinh nghiệm sống nào. Bài toán này đã làm khó Trần Túng, cô nhìn lên trần nhà, đột nhiên hỏi:

– Động lực ban đầu để anh viết lách là gì?

Không có câu trả lời.

Hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn của Tử Dạ vang vọng bên tai.

Tai Trần Túng nhột, lòng cũng nhột, quay mặt lại quan sát anh. Ở cự ly gần, tư thế của cô và anh lộn xộn, ánh mắt lộn xộn, môi cũng lộn xộn. Cô nhìn thấy đôi môi của Tử Dạ đang mím chặt không biết vì sao ngay cả khi ngủ cũng có một màu hồng nhạt rất nhạt, gần như nhợt nhạt. Cô sinh ra một tâm trạng muốn làm cho nó ẩm ướt, cắn một chút để nó đỏ lên, thế là từ từ di chuyển cơ thể, tiến lại gần anh, lại gần nữa.

Cô hoàn toàn không nghĩ đến việc đánh thức Tử Dạ đang ngủ nông sẽ như thế nào. Dù sao Tử Dạ cũng sẽ không làm gì cô, dù sao hôn một cái cũng không chết, cô nghĩ như vậy. Gương mặt hai người đều yên bình như nhau, hơi thở hỗn loạn hòa vào nhau. Trần Túng cố gắng làm lơ điều này, cố gắng bỏ hết tạp niệm, tiến lại gần anh, lại gần nữa. Cô cố gắng nhắm mắt lại, phác họa đường nét đôi môi của anh.

Cũng chính trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy thần thái trên mặt Tử Dạ. Không buồn không vui, thần thái chờ đợi. Không biết đang chờ đợi điều gì, sự rủ lòng thương của ông trời, hay sự giáng xuống của hình phạt.

Cô nghĩ, cô không muốn hôn một xác chết như một kẻ yêu xác.

Trần Túng dừng lại, dừng ở khoảng cách gang tấc với môi anh, dừng lại giữa hơi thở quấn quýt, rối bời. Cô gạt bỏ mọi tạp niệm, ở cự ly gần hỏi:

– Anh ơi. Nếu có người hôn anh, giả vờ yêu anh, và làm tất cả những chuyện của nam nữ… chỉ để tìm cảm hứng. Anh có giận không?

Trần Túng cảm nhận căn phòng ngủ ngày hè có một sự yên tĩnh khác thường.

Chính trong sự yên tĩnh đó, cô nghe thấy giọng nói của anh.

– Có.

Tử Dạ vẫn giữ nguyên tư thế bất động, nói ra một câu khẳng định.