Mức độ phổ biến của mùa này vượt xa các mùa trước, ngoài công sức của “dàn khách mời đẹp mắt”, phần lớn là nhờ vào fan CP của Chu Chính Kỳ và Trương Nhã Thông. Chỉ sau một đêm, có tới sáu bảy từ khóa hot search xuất hiện, đa số đều đi kèm với ba từ khóa chính: “Chu Chính Kỳ”, “Trương Nhã Thông”, “ngọt”.
Vài người lẻ tẻ tìm đến Weibo của cô, nhắn tin riêng cảnh báo:
– Chị xinh đẹp tốt bụng, làm ơn tránh xa hai người nhà tôi ra một chút!
Nhưng phần lớn khán giả vẫn khá ôn hòa với vị khách không mời Trần Túng. Ccó lẽ có người mắng cô ở nơi khác, Trần Túng tiện tay tìm kiếm, chỉ thấy một bài báo nổi bật chê bai khí chất của nữ khách mời, đặc biệt tập trung vào cô và Trương Nhã Thông. Cụ thể viết gì thì cô đã quên, chỉ nhớ hai câu then chốt: Trần Túng “nặng mùi xã giao”, không giống Trương Nhã Thông, toát lên khí chất “sang quý” của người chẳng phải lo cơm ăn áo mặc.
Trần Túng chép lại câu đó vào cuốn sổ nhỏ của mình, quyết tâm lần sau nếu muốn viết về chuyện cư dân mạng đem các nữ minh tinh ra so sánh dìm nhau, thì cứ thế mà viết y nguyên như vậy.
Tuy chương trình năm nay nổi hơn vài mùa trước, nhưng cũng chưa thấy dấu hiệu thực sự bùng nổ. Vẫn chưa đủ, còn xa mới đủ. Thật lòng mà nói, Trần Túng có chút thất vọng.
Bố cô nghe nói Trần Túng sẽ lên chương trình, từ sớm đã dặn dò các chú các dì quen biết trong viện theo dõi. Thế nhưng rõ ràng ông cũng chẳng xem chương trình tử tế, vừa gọi video tới đã chỉ hỏi:
– Con với anh con cùng tham gia một chương trình à? Thế ngoài đời có gặp riêng nhau không?
Trần Túng đáp lại:
– Gặp rồi ạ.
Trần Tự Cường lại hỏi:
– Dì Chu với chú Vương nhà mình xem từng tập một, còn theo dõi cả weibo của chương trình nữa. Nghe nói Tiểu Trần là người được thế chỗ sau, có phải vì nó thấy con ở đó nên mới đến không?
Trần Túng đáp:
– Con làm sao mà biết bố?
– Con không hỏi nó à?
– Anh ấy muốn nói tự nhiên sẽ nói.
Im lặng một lát, cuối cùng vẫn không tránh khỏi câu hỏi đó:
– Bố nó có biết nó lên chương trình không?
– Anh ấy nổi tiếng như vậy, kiểu gì cũng bị lôi ra làm chủ đề.
Trần Tự Cường “ồ” một tiếng:
– Dì Chu của con nói, mấy thanh niên trong chương trình đều được đấy.
Trần Túng cười:
– Bố à, những người có thể lên chương trình này, ai cũng sinh ra đã ngậm thìa vàng, thắng ngay từ vạch xuất phát, nên mới trẻ tuổi mà tươi sáng hơn bạn bè cùng trang lứa. – Trừ cô, cô không có bất kỳ thân phận hay gia thế nào, là một kẻ tầm thường.
Trần Tự Cường nói:
– Dì Chu của con nói, con phải nắm bắt cơ hội. Trong đám trẻ ở viện, chỉ còn rượu cưới của con là chưa được uống thôi. Nhìn Bạch Tiểu Đình xem, mỗi ngày lái xe điện chở hai con gái đi học múa Trung Quốc kìa.
Giọng dì Chu vọng từ xa:
– Đừng lôi tôi vào, tôi không nói gì nhé.
Trần Túng nói:
– Trên con chẳng phải còn có Tử Dạ đấy ạ, làm gì đến lượt thúc giục con?
Trần Tự Cường nói:
– Không thể so với nó được.
Câu nói này khiến dì Chu không vui:
– Chẳng phải bọn trẻ đều lớn lên dưới mắt chúng ta sao, khác gì đâu? Con của đại văn hào thì cũng chỉ là một đứa trẻ, chẳng lẽ lại mọc thêm ngón tay nào chắc?
Trần Túng cười:
– Dì Chu ơi, sáu ngón tay là quái thai rồi.
– Trần Kim Sinh sinh ra một đứa dị dạng, thế còn không gọi là bất thường à? – Trần Tự Cường tuổi càng cao, tính khí càng thất thường, mà nhắc đến tình địch cũ thì lại chẳng nể nang gì: – Cái thứ tàn dư phong kiến đó, từ sau giải phóng đã bắt đầu lấy vợ, lấy mấy chục năm trời, ba bà vợ mà không đẻ nổi một đứa con trai lành lặn, chỉ cần là con trai, không ngu ngơ thì cũng tàn tật. Giống như thầy Vương đã nói trong lớp sinh học ấy, chắc là có khiếm khuyết gen nhiễm sắc thể Y nào đó. Đến năm năm mươi chín tuổi mới gặp vận tốt, có được đứa như Trần Tử Dạ, vậy mà còn không biết giữ phúc, lại còn gây họa cho nó.
Dì Chu:
– Tử Dạ đúng là đứa trẻ sinh ra đã tốt, từ nhỏ đã ngoan ngoãn, lại thông minh.
Trần Tự Cường khoe khoang:
– Nếu nó là con trai tôi, thì thằng bé đâu chỉ có được chút thành tựu như hôm nay chứ?
Dì Chu:
– Tôi còn nhớ năm đó anh nhờ quan hệ, tìm được hai thầy giáo Đài Loan rất nổi tiếng đang sống ở thành phố, cuối tuần nào cũng đưa nó lên Côn Thành học vẽ, học chữ. Mấy thầy giáo đó nói thế nào nhỉ? Họ bảo người thường đọc được văn chương hạng nhất thì cũng chỉ viết được tiểu thuyết hạng hai. Thế mà thằng bé khi đó còn nhỏ xíu, chỉ đọc được văn chương hạng hai thôi, vậy mà đã có cảm thụ hạng nhất rồi. Thông minh như yêu tinh ấy.
– Mấy thầy đó nguyên văn nói thế này này, – Trần Tự Cường khoe khoang kiến thức, trích dẫn: – ‘Đa trí cận yêu’ (nhiều trí tuệ gần như yêu quái). Còn riêng với tôi thì nói ‘Chẳng trách Trần Kim Sinh không vui. Làm hoàng đế lâu rồi, đương nhiên chỉ thích người dễ kiểm soát’.
– Cả cái nhà đó đều có bệnh.
…
Trần Túng cúp điện thoại, từ chối xem màn kịch 《Thương Trọng Vĩnh》phiên bản đặc biệt do dì Chu và bố cô đồng diễn đầy tâm huyết. Cô lướt điện thoại một lúc, không có tin nhắn nào của Tử Dạ.
Chu Chính Kỳ giận dỗi, rời khỏi nhóm chat chương trình hẹn hò, khiến cho nhóm mất đi người duy nhất hay nói, hiếm hoi trở nên yên ắng suốt một tuần liền.
Chủ động tìm đến cô chỉ có tin nhắn công việc, ngoài việc sếp giục bài, tổng biên tập Hoàng 24/24 không ngừng oanh tạc trong nhóm Q|Q: “Một, tôi không cần thế giới quan của các cô; hai, đừng áp đặt tư tưởng cá nhân vào nhân vật; ba, cũng không cần những thứ mang tính văn chương. Nếu không thì ba chúng ta ai cũng có thẩm mỹ riêng, ba bản phác thảo không khớp nhau, coi như công cốc hết.
Trần Túng rảnh rỗi không có việc gì làm, dưới mỗi tin nhắn WeChat của tổng biên tập Hoàng đều trả lời bằng một biểu tượng ếch vỗ tay.
Một biên kịch trẻ khác tên Tiểu Diệp nhắn tin riêng cho Trần Túng:
– Chị ơi, chị không cãi nhau với chị ấy trong nhóm, em không thấy quen tí nào nữa.
Trần Túng trả lời:
– Thì chương trình phát sóng xong, chị cũng tăng thêm chút fan mà. Người sợ nổi tiếng heo sợ mập, chị ấy nắm trong tay đống phốt của chị, vì cái hình tượng thần tượng của chị, bây giờ chị ấy là đại gia, còn chị là cháu nội thôi hihii. [Chuồn lẹ chuồn lẹ.jpg]
Tiểu Diệp: [Quá đỉnh.jpg]
Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn chống đối như thường. Việc ngoài mặt vâng dạ mà trong lòng chống đối, chính là điều khiến cô thấy vui vẻ.
Bắt tay vào sửa kịch bản bộ tiểu thuyết tiên hiệp tổng tài từng nổi đình nổi đám mười lăm năm trước “Trọng Sinh: Cứu Lấy Tiên Tôn Lão Công Của Tôi”, tuy cốt truyện có phần cũ kỹ, nhưng đôi chỗ lại rất sinh động, những nét bút tưởng như tùy hứng lại đầy linh khí, khiến các vị thần tiên cũng trở nên sống động, chẳng trách sau ngần ấy năm vẫn còn người nhớ mãi. Nào ngờ tổng biên tập Hoàng vung đao chém phăng, cắt bỏ hết những chi tiết đó một cách triệt để, lấy lý do “loại bỏ phần dư thừa”.
Trần Túng không phải fan truyện mà cũng tức bán sống bán chết. Cô không có nhiều quyền lực, chỉ nắm trong tay một phần tư kịch bản, cô lặng lẽ bổ sung lại những chi tiết nhỏ khiến người ta day dứt không quên.
Trong đó có một đoạn cô thấy rất thú vị: Trước khi vị Thượng Thần vĩ đại tôn quý bậc nhất muôn đời ngã xuống, đã bị nữ chính khi ấy vẫn còn là một tiểu tiên nga tình cờ bắt gặp, nhìn thấy ngài “y phục đã bẩn“.
Thiên nhân trước khi lâm chung có năm dấu hiệu: hoa trên đầu héo tàn, y phục nhơ nhuốc, nách sinh mồ hôi, thân thể ô uế, không còn vui trên bảo tọa của mình.
– Đây là Đại Ngũ suy của Thiên nhân được kể trong Kinh Pháp Cú Tỳ Diệm.
Tiểu thuyết chỉ dài chưa đến hai mươi vạn chữ, nên tác giả không sa vào miêu tả, chỉ viết vỏn vẹn “y phục của người đã bẩn“. Nhưng kịch bản thì cần thiết kế bối cảnh, vì vậy phải dùng một đoạn riêng để khắc họa không khí của phân cảnh này, đồng thời chỉ rõ các đạo cụ cần có trong bối cảnh đó. Sau đó mới đến phần nhân vật xuất hiện.
Vì thế, Trần Túng đã thêm vào cảnh này hai chi tiết: hoa bạch ngạc và âm thanh “chuông, khánh vang lên”. Khi tiên tôn bước qua, từng đóa hoa tươi lần lượt rũ tàn; tiếng nhạc cũng dần lùi xa, ánh sáng trời cũng theo đó mà yếu ớt, nhạt dần. Tiểu tiên nữ ngây thơ ngước nhìn, rồi cất lên một câu nói, vừa như thắc mắc, vừa như khắc ấn khoảnh khắc ấy thành vĩnh viễn: “Tôn thượng ơi, y phục của người sao lại bẩn rồi ạ?”
Cứ thế, Trần Túng bất kể ngày đêm, đến trước hạn nộp bài mới miễn cưỡng viết xong phần quy định. Cô và Tiểu Diệp kiểm tra lại riêng với nhau, cả hai đều thấy không vấn đề gì, cùng nhau gửi email cho tổng biên tập Hoàng, đồng thời vì đề phòng mà cũng gửi kèm một bản cho sếp.
Không tránh khỏi một trận khen ngợi thương mại sáo rỗng trên Tencent Q|Q.
Trần Túng:
– Viết xong phần của mình còn tưởng ngon lắm, nhưng em mới lợi hại, chị phục sát đất luôn. Học bá Bắc Điện kéo chị bay cao rồi.
Tiểu Diệp:
– Đâu có chị ei, đại thần Nam California như chị khiêm tốn quá rồi, đừng chơi cái trò nâng lên rồi dìm nhé. Em thì chỉ biết làm theo khuôn khổ thôi, còn phải nhờ chị Hoàng đòi quyền ghi tên cho em nữa cơ mà.
Trần Túng:
– Hehe, còn ‘đại thần’ gì chứ, một người Bắc Điện, một người USC, cuối cùng lại bị một kẻ bỏ ra năm trăm tệ mua khóa biên kịch trên WeChat xoay mòng mòng trong lòng bàn tay.
Tiểu Diệp: [Khóc nức nở.jpg]
Nằm lên giường đúng tám giờ. Trần Túng cắm sạc cho chiếc điện thoại đã tắt ngóm không biết bao nhiêu ngày, nằm trên giường, bật tivi chuyển đến kênh phát “Yêu Ngay Tức Khắc”, nghe đoạn nhạc mở đầu rồi ngủ mê mệt.
Giấc mơ đó đặc biệt đẹp đẽ và đầy mơ hồ, trong mơ cô hóa thân thành tiểu tiên nữ, cùng vị Vạn Cổ Tôn Giả trải qua một hành trình yêu hận tình thù ba kiếp luân hồi, dây dưa d*c v*ng. Trong đó, cảnh tượng khiến cô nhớ nhất, và lặp đi lặp lại trong mơ, vẫn là cảnh cô bắt được sóng não của tác giả gốc –
Trước khi tiên nhân rơi vào diệt vong, người bước chân trần ra khỏi bồn tắm. Cả căn phòng đầy hoa tươi đều héo rũ, âm thanh, ánh sáng và tiếng nhạc dần tan biến. Mỗi bước chân của người đều để lại dấu vết, nước tắm còn vương trên thân thể, trán thấm mồ hôi, gương mặt cũng dần trở nên mơ hồ. Những kiếp trước, tiểu tiên nữ chưa từng hiểu được những dấu hiệu ấy có nghĩa là gì. Cho đến lần cuối cùng, tiểu tiên nữ ngước nhìn khuôn mặt anh, nhìn khuôn mặt và y phục dính bẩn, đột nhiên khẽ lên tiếng an ủi:
– Đừng sợ.
Lời vừa ra khỏi miệng, cô đã giật mình tỉnh giấc.
Trời đã sáng, thời gian chỉ về buổi chiều.
Trần Túng hồi tưởng lại giấc mơ đó, xoa đầu, nghĩ thầm: Mình đúng là chuyên nghiệp thật.
Cô trở mình tìm điện thoại, vừa mở máy và mở khóa, chiếc điện thoại đang ở chế độ rung lập tức như một động cơ điện nhỏ được lên dây cót, rung đến mức lòng bàn tay cô tê dại.
WeChat và Weibo đều bùng nổ tin nhắn, biểu tượng đều hiển thị “99+”. Ngón tay cái cô do dự một lát rồi nhấp vào Weibo, nhấp vào hộp tin nhắn, Trần Túng lập tức bị thu hút bởi tràn ngập tin nhắn riêng.
Cô nhấp vào tin nhắn trên cùng:
– Phải nói là cô đúng là có cặp mắt lé hợp thời, nhưng ánh mắt thì thật sự sắc đấy. Cố tình bám lấy cặp đôi đang hot nhất để ké nhiệt độ à? Định tranh thủ nổi tiếng rồi debut luôn hả?
Cư dân mạng thứ hai ngắn gọn, súc tích, đầy uy quyền:
– Chơi xấu hả?
Cư dân mạng thứ ba thuộc phe khuyên nhủ:
– Nhiều ống kính đang quay thế kia, đừng có tâm cơ như vậy nhé.
…
Thường thì đưa ra ví dụ chỉ cần ba cái là đủ. Trần Túng vốn giỏi tổng hợp, đối với hình ảnh của mình trên mạng hiện tại cô đã nắm được đại khái, nên cũng chẳng buồn xem thêm nữa.
Cô khẽ hồi tưởng lại những gì mình đã “quậy” trong tập phát sóng tối qua: Đó là cảnh bảy người chia nhóm hẹn hò, nhóm ba người chèo thuyền trên hồ, nhóm bốn người thì đi thủy cung. Chu Chính Kỳ và Trương Nhã Thông vì được nhiều phiếu nên đã chiếm trước hai vị trí chèo thuyền. Vị trí thứ ba để chèo thuyền là đại mỹ nữ Chung Dĩnh của chúng ta.
Và với tư cách là nữ số bốn Trần Túng, cô có quyền tuyệt đối được loại bỏ một nữ khách mời. Sau đó, dưới sự nài nỉ hết lần này đến lần khác của Trương Nhã Thông xin Trần Túng đừng loại mình, Trần Túng đã không chút do dự loại bỏ Trương Nhã Thông.
Sau này khi xem lại, Chung Dĩnh nói, Trương Nhã Thông nghe tin mình không thể chèo thuyền cùng Chu Chính Kỳ đã trốn đi khóc lóc rất lâu.
Hứa Thụy nói, Chu Chính Kỳ nghe được kết quả này đã nói một câu:
– Anh có chút không muốn đi nữa rồi.
Hai đoạn đó chắc chắn đã được đưa vào phần chính của chương trình.
Khi chèo thuyền, Chu Chính Kỳ rõ ràng không mấy hứng thú, nhưng vẫn giữ được thái độ lịch thiệp. Chung Dĩnh ban đầu thích Chu Chính Kỳ đơn giản vì cô ấy thích những người nói nhiều, vui tính, chứ không thích kiểu suốt ngày cau có. Cả ngày hôm đó, cô ấy phát hiện Trần Túng mặt dày thú vị hơn Chu Chính Kỳ cau có nhiều, tình yêu này ai yêu thì yêu, bà đây không hầu, thế là cô ấy dứt khoát chỉ trò chuyện với mỗi Trần Túng.
Cả ngày chèo thuyền hôm đó, Trần Túng bận tối mắt tối mũi, không chỉ phải đối phó với người nói nhiều Chung Dĩnh, mà còn phải chăm sóc cảm xúc của Chu Chính Kỳ, thỉnh thoảng lại gượng gạo trò chuyện với anh vài câu.
– Bình thường anh thích làm gì?
– Không làm gì cả, ở nhà ru rú thôi.
– Ru rú làm gì, chơi game à?
– Nấu cơm, đọc sách, xem phim.
– Em cũng vậy đó. Anh thích đọc tiểu thuyết nào?
– Tiểu thuyết đương đại, loại đại chúng một chút.
– Thế anh thích tác giả nào nhất?
– Trần Tử Dạ.
– Trùng hợp thật, em cũng vậy đó. – Trần Túng tiếp lời.
Chu Chính Kỳ hiếm khi mắt sáng lên, hỏi:
– Em thích cuốn nào của thầy Trần nhất?
– Cuốn tiếp theo.
Chu Chính Kỳ bật cười.
Trần Tử Dạ đã ngừng viết nhiều năm, vốn rất ghét bị hối thúc ra chương mới. Nói vậy là biết ngay ai không phải fan chân chính. Nhưng Trương Nhã Thông thì khác, cô ấy thẳng thắn nói mình thích 《Mượn Trăng》 hơn, giống như Chu Chính Kỳ.
Sau đó, tối hôm kết thúc chèo thuyền, mỗi người phải tiết lộ tuổi tác và nghề nghiệp của mình. Trần Túng, 27 tuổi, đang học thạc sĩ, gặp Trương Nhã Thông, 26 tuổi, một nghiên cứu sinh tiến sĩ sắp bảo vệ luận án, thì chẳng khác nào lấy điểm yếu của mình để đối đầu với điểm mạnh của người ta, có thể nói là thua thảm hại.
Phần hồi tưởng chương trình kết thúc tại đây, dưới đây là thời điểm hiện tại
Nghĩ đến đây, Trần Túng mặt dày, Trần Túng chia uyên rẽ thúy bỗng nhiên cũng mất đi dũng khí xem chương trình một mình. May mà lượng fan trên Weibo cũng tăng lên được chút đỉnh, đạt mốc mười ba nghìn, tuy vậy vẫn còn cách rất xa so với hàng triệu lượt xem trên trang cá nhân.
Chẳng như super topic 【Chính Thanh Nhã Âm】 bên cạnh, sắp đạt hai mươi nghìn fan. Trần Túng ngứa tay nhấp vào, thấy bài đăng đầu tiên ghim lên là: “Mấy chị em đừng qua bên đó tăng traffic cho con nhỏ đó nữa, muốn tăng thì tăng cho Thông Thông đi!“
Con nhỏ đó, Thông Thông. Sự thiên vị của cư dân mạng có thể thấy rõ.
Trần Túng rụt tay lại khỏi việc cống hiến lượt xem cho 【Chính Thanh Nhã Âm】, khẽ hừ một tiếng.
Cô rảnh rỗi không có việc gì, lướt Weibo của Chung Dĩnh một lúc. Ngay cả khu vực bình luận của cô ấy cũng có xu hướng thất thủ, nhiều cư dân mạng đều bảo đại mỹ nữ Chung đừng chơi với Trần Túng, Chung Dĩnh đều không để ý.
Trong số mười người tham gia chương trình, trừ ba người chưa xuất hiện, thì người có lượng fan nhiều nhất vẫn là Chung Dĩnh, một blogger triệu fan chính hiệu. Nhóm thứ hai là Chu Chính Kỳ và Arya đều có lượng theo dõi khá cao. Chris kém hai người này một chút, khoảng ba vạn. Amber vốn là diễn viên múa kịch, mang theo lượng fan sẵn có, giờ cũng đã gần chạm mốc ba vạn người theo dõi.
Đến lượt Trần Túng thì độ hot liền bị “đứt gãy” hoàn toàn. Cư dân mạng nói cũng không sai, cô chính là ai nhiều traffic thì bám vào đó.
Còn về mật mã traffic thực sự của chương trình này…
Trần Túng quen đường quen lối nhấp vào Weibo của Tử Dạ.
Trước khi anh nổi tiếng, thỉnh thoảng anh thường chia sẻ một số bức tranh phong cảnh, hoa lá chim muông trên Weibo, trông như một học giả già. Tuy nhiên, nét bút lại giống như đang phục hồi tay nghề, kỹ thuật kém sắc hơn rất nhiều so với thời đỉnh cao, bản thân anh cũng biết mình không làm được nhiều, nên thường đính kèm một hai câu tự trào, cũng xem như giữ được tâm thái bình thản.
Sau này, fan nhiều hơn, bắt đầu ùa vào “khai quật” quá khứ, không ngại buông lời khen ngợi hết mực, toàn là “cầu vồng dưới mông”.
Anh đã mất đi một nơi thanh tịnh để tự giải trí, dần dần cũng không đăng nữa.
Gần một năm nay anh ít dùng tài khoản mạng xã hội, mười bài đăng thì phần lớn là công việc. Bài đăng mới nhất là tag của ê-kíp chương trình, anh dùng bản web chuyển tiếp và bình luận một câu “Vô cùng vinh hạnh”, chỉ vậy thôi.
Khu vực bình luận của người này bị fan cuồng tấn công, có chút không nỡ nhìn. Có lẽ bản thân anh cũng không chịu nổi, nên cơ bản không có đáp lại.
Khu vực bình luận hôm nay thì liên quan đến ‘nữ phản diện’ Trần Túng, Trần Túng tiện tay chọn một hai bình luận để xem cho biết tình hình “gió thổi hướng nào”.
– Chồng ơi, đừng nhìn người không rõ ràng!
– Biết anh hòa nhã gần gũi, lần sau không được nói tốt về phụ nữ khác nữa đâu, em giận khó dỗ lắm!
Rõ ràng là anh đã nói rất nhiều lời tốt đẹp về cô.
Trên mặt Trần Túng dần nở nụ cười. Cô muốn tìm cảnh cắt riêng của Trần Tử Dạ nhưng không tìm thấy, lại thấy hai hot search về anh.
Từ khóa đầu tiên: Sách mới của Trần Tử Dạ 《Nghĩ Kỹ Rồi Sẽ Nói Với Mọi Người》.
Đoạn video đầu trang bắt đầu phát từ cảnh Trần Túng và Chu Chính Kỳ nói chuyện trên thuyền. Sau khi Trần Túng nói “Em thích cuốn tiếp theo của anh ấy“, hình ảnh lập tức bị cố tình phóng to biểu cảm có phần giễu cợt của Chu Chính Kỳ với tư cách là fan cứng. Ngay sau đó, cắt đến đoạn từ một ngày trước đó, là câu nói của Trương Nhã Thông đã khiến Chu Chính Kỳ ngạc nhiên và vui mừng: “Tác phẩm em thích nhất là《Mượn Trăng.”
Cảnh quay lập tức chuyển sang trường quay nơi các ngôi sao đang theo dõi chương trình.
Tử Dạ nghiêm túc nói:
– Câu này cũng không sai, tôi đúng là thường nghĩ, quyển sách tiếp theo của mình có thể truyền đời.
Mọi người đều cười.
Cả trường quay lập tức công khai giục ra truyện mới:
– Vậy Tử Dạ có muốn nhân cơ hội này quảng bá luôn sách mới không? Xin hỏi tên sách là gì, để chúng tôi còn háo hức chờ đợi?
Tử Dạ suy nghĩ kỹ một lúc:
– Để tôi nghĩ kỹ rồi sẽ nói cho mọi người.
Từ khóa thứ hai: Trần Tử Dạ hai mươi tám tuổi không làm gì cả.
Những người bình thường trò chuyện đêm trong ký túc xá, bắt đầu công bố tuổi tác.
Sau khi Trương Nhã Thông công bố.
– Nghiên cứu sinh tiến sĩ năm thứ tư ngành Kỹ thuật Môi trường Đại học Toronto, sắp bước sang năm thứ năm, sẽ bảo vệ luận văn vào ngày sinh nhật 26 tuổi của mình vào ngày 26 tháng 12 năm nay. Hiện đã nhận được thư mời nghiên cứu sau tiến sĩ từ một viện nghiên cứu của một trường đại học ở bang Maryland, Mỹ.
Xin xem VCR, Trương Nhã Thông ôm sách, đi bộ trong khuôn viên trường UT.
Khách mời bình thường, bình luận trực tuyến và cả phòng ghi hình đều sôi sục. Mọi người kinh ngạc: Đây là người có học vấn cao nhất trong lịch sử các chương trình hẹn hò.
Và ngay trong không khí sôi sục đó, Trần Túng bình thản tuyên bố mình 27 tuổi, là sinh viên thạc sĩ khoa Đạo diễn Điện ảnh Đại học Nam California, và hiện tại đã tạm ngừng học về nước, đang theo thầy làm biên kịch trong một đoàn làm phim nào đó.
Mời xem VCR: Trần Túng nhờ sếp mượn tạm một phòng làm việc trong công ty; mua hai cốc cà phê, rồi phiền tổng biên tập Hoàng và Tiểu Diệp giúp cô quay một đoạn “phỏng vấn dài mười giây” với dáng vẻ trịnh trọng kiểu cách, diễn cho đủ nghi thức.
Anh chàng thẳng tính Hứa Duệ đúng lúc lại lẩm bẩm một câu vô cùng không hợp thời:
– Hai mươi bảy tuổi, đang học thạc sĩ…
Cùng lúc đó, Chris tò mò hỏi Trần Túng:
– Bây giờ em đang làm loại kịch bản nào?
Trần Túng từ bỏ việc miêu tả, trả lời:
– Tiểu thuyết ngôn tình tiên hiệp ạ.
Chris vốn dĩ có chút thiện cảm với Trần Túng ngay lập tức mất đi ánh sáng trong mắt.
Bình luận trên màn hình lập tức dấy lên một làn sóng châm chọc:
– Hai năm nữa mới tốt nghiệp, với tuổi này mà về nước phát triển thì lấy gì so được với sinh viên mới ra trường? Huống hồ lại là nữ đạo diễn khó phát triển nhất trong giới đạo diễn. Với tuổi tác và nghề nghiệp đều không có ưu thế, trừ khi yêu đến chết, chắc mấy anh nam ở đây khó mà chọn cô ấy…
Lúc này, màn hình chuyển về trường quay, Tử Dạ lên tiếng:
– Cô ấy hẳn là rất giống tôi. Tôi tốt nghiệp khoa Triết học năm 21 tuổi, rồi quay về Hồng Kông học lại cử nhân ngành Hán văn. Trong thời gian đó mấy lần nghỉ học giữa chừng, bạn bè cùng trang lứa ai cũng nhanh hơn tôi mấy chặng. Đến năm 28 tuổi mới nhận được thư mời giảng dạy của Đại học Cảng thị. Tôi cũng từng hoang mang không hiểu vì sao lại chọn con đường này.
Anh ngẫm nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói:
– Có người chết từ trong bụng mẹ, có người biết vui với số phận. Có người chết năm hai mươi tuổi, có người giác ngộ khi về già. Mỗi người có một con đường riêng, nên có một thời điểm riêng, hoàn toàn không cần phải hoảng sợ.
Video kết thúc.
Trần Túng nhìn chằm chằm vào màn hình đen, thẫn thờ một lúc. Sau đó tắt Weibo, mở giao diện tin nhắn, trầm tư một lúc, rồi rồi trơ mặt thêm vào sau dòng tin nhắn “Anh ơi, em nhớ anh lắm” một tuần trước:
[Hôm nay anh đến Thâm thị quay chương trình à, có rảnh đi ăn cơm không?]
Trần Túng vốn không trông mong gì vào việc anh sẽ hồi âm, tâm lý chẳng khác nào đi lĩnh vé số miễn phí, chỉ là ôm một tia hy vọng “biết đâu bất ngờ”? Cô tiện tay gọi một suất ăn ngoài, điện thoại của Chung Dĩnh vừa lúc gọi đến.
Mỹ nhân cẩn thận hỏi thăm:
– Trần Túng, cậu có sao không?
Trần Túng hai tay đang mở quả bơ, như thể không nghe rõ:
– Gì cơ?
– Không buồn chứ?
– Không buồn mà.
– Cậu không trả lời tin nhắn, mọi người đều hơi lo lắng cho cậu. Buồn thì nói ra không sao cả, sợ nhất là loại nói không sao đâu đó.
Trần Túng suy nghĩ kỹ một chút:
– Ừm, bị mắng, hình như có hơi buồn… Hay tối nay cậu mời tôi ăn cơm nhé?
Chung Dĩnh nghẹn lời:
– Vài tài khoản nhỏ của nhóm marketing đang dẫn đầu trong siêu thoại của A Kỳ và Arya để đẩy thuyền couple, độ hot của chủ đề xem như đã hoàn toàn bùng nổ. Dù sao thì đến giờ, tôi chưa từng thấy cặp nào lại hot như vậy, fan couple sau này không biết sẽ điên đến mức nào. Cậu cứ mạnh miệng đi, để xem cậu cứng được bao lâu.
Trần Túng ấm ức:
– Hôm nay tôi còn nhấp vào super topic của họ, bài đầu tiên đã mắng tôi rồi.
– Mới đến tập ba thôi mà đã chửi thẳng vào Weibo của tôi rồi, cậu đúng là cái thể chất gì không biết nữa vậy?
– Thể chất nữ hoàng traffic.
– Bị bệnh tâm thần à… Tối nay ăn gì?
– Nhiều thịt.
– Ăn riêng với tôi, hay ăn đồ anh Chu làm? Anh ấy một tuần nay không nói gì rồi, nhân cơ hội cho hai người gặp mặt nói rõ ràng nhé được không?
– Ô kê la, – Trần Túng cười, – Tôi muốn cá lớn thịt nhiều.
…
Thâm thị quá ẩm ướt, khí hậu lại không hợp, ở nhà co ro suốt một tuần khiến cô cảm thấy như toàn thân từ cổ trở xuống đều sắp “báo hỏng”. Cô hẹn thợ mát-xa, lên xe Didi liền bắt đầu gọi trà sữa. Trần Túng cảm thấy mình đúng là thiên tài quản lý thời gian, cơ bản là có thể đồng bộ với đồ ăn ngoài, may mắn thì như hôm nay, có thể chặn đầu anh chàng giao đồ ăn ngay cổng tòa nhà.
Điện thoại rung lên hai cái. Tin nhắn hồi âm của Trần Tử Dạ cứ thế không báo trước cứ thế hiện lên cùng lúc với thông báo đồ ăn đã giao tới.
Trần Túng cúi đầu, nhấp vào.
Thấy hồi âm từ Tử Dạ: [Có thời gian, em ở đâu.]
Trần Túng gửi ảnh chụp màn hình địa chỉ tiệm mát-xa, mặt không biểu cảm uống một ngụm trà sữa, khẽ ngâm nga hát.
Tiệm mát-xa nằm trong một khu chung cư, vị trí đắc địa, giá thuê cao. Mấy tầng bên trong đều được cho các cửa hàng thuê lại. Lượng khách đông, hai chiếc thang máy thiết kế cho khu dân cư rõ ràng không đủ dùng, bận rộn như tàu điện ngầm giờ cao điểm sáng.
Đám đông xếp hàng chờ thang máy, mỗi người cầm một món ăn vặt đường phố với những khuôn mặt mệt mỏi của dân văn phòng.
Trần Túng đi cuối hàng, một tay nhắn tin cho Chung Dĩnh, trắng trợn hủy hẹn: Tối nay có người quan trọng cần gặp rồi.
Chung Dĩnh không trả lời, tin nhắn của Tử Dạ lại đến một tin nữa.
[Tắc đường, khoảng một tiếng nữa mới đến.]
[Vừa hay, em đặt một tiếng châm cứu bấm huyệt, chắc anh có thể sẽ phải đợi em vài phút.]
[Ừ.]
Một chiếc thang máy nữa đến, Trần Túng cất điện thoại, bị đám đông đẩy đi, trên mặt cô đột nhiên nở nụ cười. Không phải vì điều gì khác, chỉ là nghĩ đến cảnh Tử Dạ lát nữa có thể sẽ phải chen chúc trong thang máy, cô liền thấy buồn cười.