Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn

Chương 15: Quyển hạ — Biển cả dưới ánh trăng - Chương 15: 2018 (2)

05/02/2026 14:54
Chế độ tối

Người gọi điện cho Thời Tiên là luật sư của anh, đối phương đã kể cho cô nghe một câu chuyện mà cô chưa từng được biết.

Trong phòng bệnh cao cấp rộng rãi và tĩnh mịch, những đóa tulip được cắm ngay ngắn trong bình. Máy móc điện tử vận hành ổn định, khung cửa kính sạch sẽ phản chiếu sắc xanh trong vắt của bầu trời. Những cành cây xanh mướt đang đâm chồi nảy lộc, trông hệt như một bức tranh sơn dầu với màu sắc đậm đà dưới nét vẽ của Renoir.

Tuy nhiên, ánh đèn trần lại trắng bệch lạnh lẽo, làm giảm đi sức sống vốn có của cảnh vật bên ngoài tràn vào.

Từ năm 2014 đến năm 2018, suốt bốn năm không hề gặp mặt, Thời Tiên đã vô số lần mơ thấy anh.

Anh là ai?

Thời Tiên không biết.

Cô chỉ biết anh là Biển của cô, là bí mật ẩm ướt của riêng mình cô.

Cảnh vật xung quanh lướt qua nhanh chóng, cô không nghe thấy thanh âm, cũng chẳng nhìn thấy dòng người, trong tay chỉ còn siết chặt một cái tên, đó chính là chiếc chìa khóa để cô tìm thấy anh.

Anh tên là Tống Hoài Lễ.

Những mảnh ghép ký ức vụn vỡ bắt đầu quy tụ lại, bó hoa trong tay rơi xuống đất, câu chuyện cổ tích được dày công biên soạn cũng tan tành mây khói trong phút chốc.

Đang phẫu thuật. Đang phẫu thuật. Đang phẫu thuật.

Mỗi một giây trôi qua đều là sự giày xéo, tựa như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trái tim, cho đến khi ngọn đèn đỏ treo cao trên đầu vụt tắt, bác sĩ bước ra nói mọi chuyện tạm thời ổn thỏa.

Vị luật sư bình tĩnh hơn Thời Tiên rất nhiều.

Người này đã ở bên cạnh Tống Hoài Lễ nhiều năm, cùng anh trải qua mấy độ thăng trầm hoạn nạn.

“Là thuyên tắc động mạch phổi, hai năm trước từng phát tác một lần. Thực ra tiên sinh không phải quanh năm đều nằm trên giường bệnh, nhưng tôi tin rằng ở một mức độ nào đó, ngài ấy đang cố ý vắt kiệt sức lực của chính mình.”

“Với tình trạng cơ thể như vậy, ngài ấy vẫn miệt mài làm việc, sắp xếp lịch trình dày đặc, di chuyển giữa nhiều nơi, luôn đi công tác hoặc du lịch. Có đôi khi là sang Châu Âu trị liệu, nhưng đa số lần là để đối phó với chúng tôi.”

“Những năm nay, tôi biết ngài ấy sống chưa từng được vui vẻ.”

Trong căn phòng trống trải và xa lạ, luật sư lẳng lặng lui ra ngoài, chỉ để lại mình Thời Tiên.

Cô tiến lại gần vài bước, đập vào mắt đầu tiên là nhìn thấy khung cửa sổ có cảnh sắc rất đẹp mà anh từng mô tả với cô qua tin nhắn, nơi đang phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, rồi sau đó cô mới nhìn rõ dáng vẻ của anh.

Người đàn ông trên giường bệnh dù đang chìm trong giấc ngủ vẫn có thể thấy rõ một khung xương mặt hoàn hảo. Xương chân mày của anh hơi nhô lên, hốc mắt sâu, hàng mi dày và dài, sống mũi cao thẳng, góc mặt nghiêng chìm trong vùng sáng tối dịu nhẹ. Anh trông vẫn còn rất trẻ, tư thái khoan dung mà tĩnh lặng.

Khoảnh khắc ấy, tim Thời Tiên như bị thứ gì đó giáng mạnh vào, cô lấy tay che miệng, nghẹn ngào không thốt nên lời.

Là anh.

Anh là Biển của cô.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, Thời Tiên đưa tay ra, nắm chặt lấy đốt ngón tay anh, cả người run rẩy dữ dội.

“Cho dù em không biết tên anh, em cũng nhất định sẽ khắc sâu cảm giác về anh vào trong tâm trí, để rồi giữa dòng người xuôi ngược, em có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dẫu anh ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này, em cũng nhất định sẽ đi tìm anh.”

Đây là lời độc thoại cô từng nói trước mặt anh, khi ấy cô còn tự ý gán ghép hình bóng người bạn trai lúc bấy giờ vào để tưởng tượng.

Lúc đó Thời Tiên không hề hay biết, câu nói này vốn dĩ thuộc về anh.

“Hồi trẻ khi tiên sinh từng đi cứu trợ động đất, ngài ấy đã bị ảnh hưởng bởi một dư chấn. Lúc đó bê tông cốt thép đổ xuống không kiểm soát, là ngài ấy đã xả thân lao tới, che chở cho một đứa trẻ mười tuổi.”

“Nhưng——”

Thời Tiên hiểu rõ những lời luật sư không thể thốt ra.

Nhưng năm đó anh cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi, cái tuổi đang tràn đầy nhiệt huyết và kiêu hãnh.

Kể từ đó, phần cơ thể từ bụng trở xuống hoàn toàn mất đi tri giác, cả đời chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Vì cột sống bị tổn thương, cánh tay trái không thể nhấc vật nặng, chỉ có bàn tay phải là có thể cử động hoàn toàn tự nhiên.

Một người kiêu hãnh như anh…

Làm sao có thể chấp nhận bản thân trở nên như vậy, liệt nửa người, không bao giờ có thể dùng đôi chân của chính mình để bước đi nữa.

“Chức năng thần kinh bị hủy hoại, tình trạng này rất khó chữa khỏi, nhưng không phải là không có hy vọng.”

Hy vọng trong tuyệt vọng mới là thứ đáng sợ nhất, chính cái hy vọng mong manh ấy đã không ngừng giằng xé anh, khiến anh phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.

“Tiên sinh từng tìm đến cái chết, nhưng mọi người đã cùng nhau ngăn lại. Gia tộc không cho phép ngài ấy làm chuyện nhục nhã gia môn như thế. Những năm nay ngài ấy không còn xuất hiện trước công chúng, chỉ lẳng lặng lui về phía sau màn.”

Chàng trai trẻ nói đến đây bỗng nghẹn ngào, cúi đầu, dùng lực quệt mạnh gương mặt một cái.

Nếu như ngày đó, Tống Hoài Lễ không chọn cứu người.

Chờ đợi anh sẽ là một tiền đồ xán lạn, cùng một cuộc đời tươi đẹp vừa mới bắt đầu.

Biển rõ ràng không hề chán ghét thế gian này.

Khi Thời Tiên đỏ hoe mắt để mặc nước mắt tuôn rơi, trong lòng cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ này. Trước đây cô chưa từng gặp ai dịu dàng hơn anh. Anh là người sẽ đưa tay ra giúp đỡ khi cô tuyệt vọng sụp đổ, sẽ nói với cô rằng dù gặp khó khăn gì cũng đừng bỏ cuộc, giữa bụi trần cũng có thể nở ra những nhành hoa.

Một người như vậy, sao có thể đau đớn đến mức muốn từ bỏ mạng sống của chính mình cơ chứ?

Cô không hiểu. Thời Tiên nghĩ mãi mà không thông.

Tống Hoài Lễ có một đôi tay rất đẹp, những đường gân cơ rõ rệt, đốt ngón tay thon dài, tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ không tì vết do thượng đế tạo ra. Lòng bàn tay anh ấm nóng, Thời Tiên dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay phải đang buông thõng bên sườn của anh, chậm rãi áp gò má mình vào đó.

Đầu tiên là cảm nhận nhiệt độ của anh, sau đó là dư vị xúc giác trên da thịt, cuối cùng là nhịp mạch đập khẽ khàng, từng nhịp, từng nhịp, minh chứng cho sự tồn tại chân thực của anh.

Anh ở đây. Anh không phải giả.

Đồ lừa đảo.

Lúc anh nói với cô những lời nói dối tốt đẹp kia, anh không hề nghĩ đến sẽ có ngày cô biết được sự thật rồi sẽ khóc sao?

Cô hay khóc như vậy. Anh phải dỗ dành rất lâu mới có thể dỗ dành được.

Lồng ngực Thời Tiên như bị thứ gì đó ép chặt, dường như có một khối lượng lớn nước biển đổ vào, nặng nề, đắng chát và ngộp thở đến mức không tài nào hô hấp nổi. Cô bị cuốn đi không ngừng, chìm sâu xuống nơi sâu thẳm hơn, rồi lại tiến về phía sự hỗn loạn vô vọng tận cùng.

Nỗi đau đớn tột độ dường như cũng xé toạc cô ra, cô nhớ lại mỗi lần gọi điện, thỉnh thoảng lại nghe thấy một hai tiếng ho không kìm nén được của anh, cô lo lắng hỏi anh bị làm sao, anh chỉ mỉm cười nói là bệnh vặt thôi, không sao cả, đừng lo.

Anh không hề đả động một chữ nào đến tất cả những khổ đau mà mình đang gánh chịu.

Thời Tiên cứ ngỡ họ thân thiết đến mức có thể dựa dẫm vào nhau, không ngờ bấy lâu nay luôn là cô đơn phương đòi hỏi.

Sự đòi hỏi không chừng mực, sụp đổ khóc lóc với anh, gọi điện cho anh lúc đêm muộn, yêu cầu có được sự an ủi kịp thời từ anh.

Còn anh thì sao? Anh đã phải làm những gì?

Là sau khi khó khăn lắm mới chợp mắt được lại bị cô quấy rầy tỉnh giấc nhưng vẫn dịu dàng đáp lại, là khi cơ thể ngày một suy kiệt vẫn vì cô mà liên lạc với bạn cũ để giải quyết rắc rối, hay là khi anh đang ở tận Châu Âu trị liệu vẫn không quên tìm kiếm những món đồ mới lạ để dỗ dành cô vui lòng?

Mỗi một câu vị luật sư nói đều đánh vụn lòng dũng cảm và bản thiết kế tương lai tốt đẹp mà cô dày công xây dựng.

Thời Tiên rất hối hận.

Cô đã coi sự tốt đẹp anh dành cho mình là lẽ đương nhiên mà không hề để tâm xem xét những điểm bất thường vô ý lộ ra từ anh.

Rõ ràng anh đã để lại cho cô rất nhiều manh mối, sao lúc đó cô lại không chú ý tới chứ?

Thời Tiên khóc rất lâu, khóc đến mức nước mắt gần như cạn khô, cô nắm chặt tay Tống Hoài Lễ, ngẩn ngơ gục bên đầu giường, nơi gần với hơi thở của anh nhất.

Giờ đây, tiếng thở nhẹ nhàng và dài ấy chính là bằng chứng lớn nhất khiến cô an lòng.

Thời Tiên nhìn anh ở khoảng cách gần, giống như nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Họ quen nhau bốn năm rồi.

Cô không biết diện mạo của anh.

Nhưng giờ đây khi thực sự gặp mặt, cô lại thấy anh gần như trùng khớp với hình bóng trong lòng mình, chẳng khác là bao.

Chất lỏng mặn chát trượt qua kẽ tay, Thời Tiên cẩn thận dém lại góc chăn cho anh rồi đi ra ngoài rót nước.

Lần này đã tai qua nạn khỏi, luật sư đã đi rồi, bác sĩ riêng có ghé qua một lần, dặn dò Thời Tiên những lưu ý chăm sóc sau phẫu thuật.

“Kể từ khi tiên sinh gặp chuyện, ngài ấy đã có ý cắt đứt liên lạc với quá khứ, không cho bạn bè đến thăm. Người nhà của ngài ấy cũng hiếm khi tới, họ đã rất lâu rồi không gặp mặt.”

“Ngài ấy thuê hai hộ lý chuyên nghiệp, túc trực 24/24 hễ gọi là có mặt, nhưng ngài ấy không thích tước đoạt thời gian tự do của người khác, trừ khi thật sự cần thiết, ngài ấy sẽ không để đối phương thức đêm cùng mình.”

Vị bác sĩ riêng nảy sinh một chút tò mò thiện chí với Thời Tiên, nhưng không hề hỏi đến cùng, chỉ cẩn thận dặn dò: “Nếu cô muốn ở lại thì xin hãy dốc sức chăm sóc tốt cho ngài ấy.”

Thời Tiên đương nhiên phải ở lại.

Hộ lý không yên tâm về anh nên luôn túc trực ở bên ngoài, cô ở bên trong, nhìn anh thật kỹ bên đầu giường. Từ lúc mặt trời lặn đến hoàng hôn, bóng tối dần bao phủ tứ phía, khung cửa sổ hình vuông mà anh rất thích bị màn đêm đậm đặc bao trùm, là một màu xanh thẫm thuần khiết, bầu trời không có lấy một ngôi sao.

Thời Tiên vô thức gục bên giường ngủ thiếp đi, cô mơ một giấc mơ hỗn độn, rất mơ hồ, mơ thấy buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, anh đến trường đón cô.

Anh ôm một bó hoa tulip rực rỡ, đứng giữa đám đông trông thật nổi bật, dáng người anh thanh tú, thẳng tắp như cây tùng.

Thời Tiên mặc chiếc áo cử nhân rộng thùng thình, nheo mắt lao vào lòng anh. Một lồng ngực dày dặn và tràn ngập cảm giác an toàn.

“Chúc mừng tốt nghiệp, bé con.” Anh nói.

Không biết qua bao lâu, cô bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, miệng khô lưỡi đắng, phát hiện mình vẫn đang ở trong phòng bệnh trắng toát rộng lớn này. Chiếc đồng hồ trên tường vẫn quay tích tắc theo nhịp điệu vốn có, máy móc điện tử thỉnh thoảng lại phát ra tiếng bíp, và cả tiếng thở đều đặn, khẽ khàng của người trên giường.

Lúc này còn có thêm tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ.

Bắc Kinh cũng bắt đầu đổ mưa rồi.

Trong phòng dường như cũng được bao phủ bởi một lớp không khí ẩm ướt. Đầu Thời Tiên đau như búa bổ, vẫn còn hơi mơ màng, không biết mình có còn đang ở trong giấc mộng hay không. Ngay lúc này, cô nhận thấy ngón áp út tay phải của anh khẽ cử động.

Thời Tiên hoảng hốt, bừng tỉnh hẳn. Cô theo bản năng chống người dậy ngẩng đầu định kiểm tra tình hình của anh thì bắt gặp một đôi mắt đang mở ra.

Khoảnh khắc ấy, hốc mắt cô lại bắt đầu cay sè, trái tim không kìm được mà nhói đau.

Mắt anh màu nâu sẫm, trông như màu hổ phách, thật đẹp.

Người đàn ông vừa mới tỉnh lại. Anh nghiêng mắt, nhìn cô một cách trọn vẹn và tỉ mỉ, hồi lâu sau khẽ nhếch khóe môi.

Anh dịu dàng và đầy thương xót nói: “Xin lỗi, làm em sợ hãi rồi phải không?”

Là giọng của Biển.

Anh là Biển của cô.

Nước mắt của Thời Tiên rơi càng dữ dội hơn, cô biết mình đang rất thất lễ, nhưng không thể kìm lòng được. Trong tầm nhìn nhòe lệ, cô thấy anh chậm chạp giơ tay phải lên, muốn chạm vào gò má cô, nhưng lại chỉ dừng lại giữa không trung, cách vài phân, không tiến thêm nữa.

“Đừng lo lắng, bé con, anh sẽ không sao đâu.” Anh nói.

Còn nói không sao, có phải là đã quen lừa gạt cô rồi không?

Nước mắt của Thời Tiên rơi vào lòng bàn tay anh, đôi mắt cô đỏ hoe, những vệt nước mắt chưa khô phủ đầy hai má, cô dùng một tay áp chặt mu bàn tay anh, tì mặt sâu vào lòng bàn tay ấy, không chớp mắt nhìn vào đôi mắt anh.

“Khóc thành thế này rồi…” Đầu ngón tay Tống Hoài Lễ khẽ vuốt qua gò má mềm mại, ẩm ướt như ngày mưa của cô, dừng lại dưới đuôi mắt m*n tr*n một lúc, thở dài nói: “Đừng khóc nữa. Mắt khóc sưng húp cả rồi.”

Lồng ngực ấm nóng của anh phập phồng nhẹ nhàng, giống như một chiếc ống bễ bị hư hỏng đang hoạt động. Thời Tiên biết trên đó đang ẩn chứa những vết thương mới dài vài phân, và cả những vết thương cũ chồng chất qua năm tháng.

Anh có đau không? Cô không biết.

Anh có thấy cô độc trong đêm tối không? Cô không biết.

Đối với anh, cô chẳng biết điều gì cả.

“Tống Hoài Lễ.” Thời Tiên cất tiếng gọi tên anh.

Không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh, anh nhìn cô không nói lời nào, rất lâu sau mới khẽ đáp lại một tiếng: “Ừ.”

“Em là A Ngọ đây.” Thời Tiên vừa khóc vừa nói.