Thời Tiên hoàn tất các thủ tục tốt nghiệp, đem bán đống sách giáo khoa cũ ở chợ đồ cũ, rồi bàn giao những hành lý đồ đạc lớn cho Diêu Nhạc An, sau đó dồn toàn bộ tâm trí chuyển sang phía bệnh viện.
Ban ngày, Thời Tiên sẽ đến phòng bệnh thăm Biển của mình, trò chuyện cùng Tống Hoài Lễ, rồi sau đó cùng nhau dùng bữa.
Buổi sáng là thời gian phục hồi chức năng, việc nằm giường lâu ngày dễ dẫn đến teo cơ nên hai vị bác sĩ chuyên môn sẽ giúp anh xoa bóp. Ngoài ra, hằng ngày còn cần người lau người vệ sinh và làm các hạng mục chăm sóc khác. Những lúc này Thời Tiên đều tránh mặt.
“Tiên sinh rất thích sạch sẽ, ngăn nắp.” A Minh nói.
Ngay cả khi cử động không thuận tiện trong thời gian dài, anh vẫn giữ cho diện mạo của mình đủ chỉnh tề, hằng ngày thức dậy đều phải cạo râu, định kỳ cắt tóc và tỉa móng tay.
Buổi chiều là thời gian làm việc. Tống Hoài Lễ sẽ tựa lưng vào giường xem máy tính hoặc đọc sách, thỉnh thoảng mở vài cuộc họp video, nghe điện thoại.
Anh cũng không phải lúc nào cũng tỉnh táo, phần lớn thời gian đều chìm vào giấc ngủ chập chờn. Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi trên giường rất nhiều, giống như lần trước để đón sinh nhật cùng cô, thực tế đã tiêu tốn rất nhiều tinh thần của anh.
Những lúc anh ngủ, Thời Tiên sẽ ở bên cạnh làm vài việc khác.
Thỉnh thoảng cô luyện viết bài dựa theo tin tức thời sự, đôi khi làm đồ thủ công như khâu một miếng lót ly nhỏ hoặc khăn trải bàn, cũng có lúc ngồi tán gẫu với A Minh hoặc bác sĩ.
Cô cũng rất thích chăm chú quan sát dáng vẻ của Tống Hoài Lễ sau khi chìm vào giấc ngủ. Dáng ngủ của anh rất đẹp, thường thì khi đã nằm ngửa sẽ không còn trở mình hay có động tác vô ý thức nào khác. Thời Tiên thường hay gục bên đầu giường, âm thầm đếm từng sợi lông mi rõ rệt của anh.
Sống mũi anh rất cao, góc nghiêng ưu tú, dáng vẻ khi nhắm mắt vô cùng tĩnh lặng. Hàng mi dày và dài rất đẹp, đôi môi có sắc huyết nhạt nhòa.
Sắc mặt Tống Hoài Lễ lúc nào cũng nhợt nhạt, không rõ là do bị bệnh hay bẩm sinh đã vậy. Rõ ràng trong lòng Thời Tiên, anh mạnh mẽ như một vị thần, nhưng đôi khi cô cũng cảm thấy một sự mâu thuẫn cực độ, một cảm giác mong manh dễ vỡ như thủy tinh.
Giống như một ảo ảnh, chỉ cần tiến lại gần thêm chút nữa thôi là sẽ tan vỡ.
Khi ngắm nhìn anh, Thời Tiên thường vô thức nín thở, giống như cách A Minh khi tiếp cận anh cũng sẽ chậm rãi nhẹ bước thật khẽ.
“Tiên sinh ngủ không ngon, ban đêm rất dễ bị giật mình tỉnh giấc, nên chúng ta nhất định không được phát ra tiếng động quá lớn.” A Minh đã nói với cô như vậy.
Mỗi khi muốn trò chuyện, họ sẽ rời khỏi phòng, đặt máy chủ giám sát truyền tin ở đầu giường để có thể theo dõi sát sao tình hình trong phòng.
Vị trí của bệnh viện tư nhân này rất đẹp, môi trường xung quanh xanh mát trong lành, trước cửa là thảm cỏ, gần đó còn có một khu vườn nhỏ. A Minh nói: “Chỗ này là do một người bạn của tiên sinh mở.”
Họ ngồi trên ghế dài, nhìn thấy những người làm vườn đang cắt tỉa tạo hình cho bụi cây, tưới nước cho hoa. Thời Tiên nghe thấy tiếng thở chậm rãi, kéo dài truyền ra từ máy truyền tin, cô không tự chủ được mà hạ thấp giọng: “Anh A Minh, kể cho em nghe thêm chuyện về anh ấy đi.”
A Minh đồng ý.
Anh ta nói, năm anh ta và anh quen biết nhau, chính là lúc sự nghiệp của anh đang ở thời kỳ đỉnh cao rực rỡ nhất.
Anh khi đó còn rất trẻ, tuổi trẻ tài cao, nhưng lại là người trầm ổn, đứng đắn nhất mà anh ta từng gặp. Tính cách của anh rất ôn hòa, A Minh chưa bao giờ thấy anh nôn nóng với ai, lúc nào cũng ung dung, thong dong tự tại.
Anh rất bao dung, yêu ghét không quá gay gắt, nhãn quan cũng đủ rộng mở, ngay cả khi chỉ là một cuộc trò chuyện đơn giản cũng có thể cảm nhận được trí tuệ và sự uyên bác của anh.
Anh thích đọc sách, anh có một chiếc tủ đứng rất lớn, bên trong xếp đầy những cuốn sách từ cổ chí kim, từ trong ra ngoài nước. Anh biết rất nhiều kiến thức, dù nói về chuyện gì cũng có thể trích dẫn từ các điển tích, A Minh thích nhất là nghe anh giảng giải đạo lý.
Thời trẻ anh đi du ngoạn khắp nơi, kết giao rộng rãi, đi đến đâu cũng có bạn bè, đi đến đâu cũng có thể làm việc một cách thuận tiện. Dù xuất thân cao quý, cơm áo không lo, nhưng anh vẫn thường xuyên ra tay giúp đỡ những người cần giúp đỡ.
Có những người sinh ra đã có lòng từ bi.
“Tiên sinh chính là người như vậy.” A Minh nói.
Ngay cả một người thợ sửa xe nghèo khổ thấp kém trong cửa hàng 4S anh cũng quan tâm che chở, người tài xế hiện tại của anh là Hạo Xương vốn bị câm, không tìm được việc làm nên đã đi theo anh. Còn có cả những người khốn khổ chưa từng gặp mặt, những đứa trẻ thiếu ăn thiếu mặc ở vùng sâu vùng xa, đều từng nhận được sự quyên góp về tiền bạc hoặc hỗ trợ về đời sống từ anh.
“Tiên sinh từng nói: Không được đứng từ trên cao nhìn xuống nỗi đau của người khác.” Giọng A Minh thấp hẳn xuống.
Đó là lý do vì sao anh lựa chọn đích thân đi đến vùng tâm chấn của trận động đất.
Công việc của anh bận rộn chồng chất, đó là một hành trình ba ngày được sắp xếp bằng cách hy sinh kỳ nghỉ ngắn ngủi. Những năm qua anh cũng đã đi đến nhiều nơi nguy hiểm, trong kế hoạch của anh, chuyến đi đó chẳng có gì khác biệt so với bất kỳ chuyến công tác nào trước đây.
“Lúc đó tôi là tài xế của tiên sinh, nhưng chuyến đi ấy tôi lại không đi cùng ngài ấy.” A Minh chống khuỷu tay lên đầu gối, vùi sâu khuôn mặt vào lòng bàn tay: “Tôi đã xin nghỉ để về nhà thăm bố.”
“Đó là lần duy nhất tôi không ở bên cạnh tiên sinh.”
Anh ta không lên tiếng nữa, cũng chẳng thể phát ra âm thanh nào được nữa. Chỉ có bả vai run rẩy ẩn hiện đã tiết lộ một chút sự không bình lặng. Thời Tiên quay mặt đi, nhìn thảm cỏ trống trải cô tịch mà rơi lệ.
Một khoảng lặng dài dằng dặc.
Hồi lâu sau, A Minh mới ngồi thẳng người dậy.
“Mấy năm đầu sau khi chuyện đó xảy ra, tiên sinh giống như biến thành một người khác, lầm lì ít nói, hầu như không còn xuất hiện nụ cười, thường xuyên tự nhốt mình trong phòng.”
“Ngài ấy không còn là người kế thừa được trọng vọng nhất của gia tộc nữa, ngoài mặt họ không nói, nhưng thực tế đã từ bỏ ngài ấy rồi.”
A Minh không còn sức lực để hồi tưởng lại quãng thời gian tăm tối đó, nó u uất đến mức khiến người ta không thở nổi.
“Bệnh của tiên sinh không phải nan y, y học hiện nay rất phát triển, tiên sinh lại có điều kiện như vậy, nếu chăm sóc tốt có thể sống thọ trăm tuổi. Nhưng ngài ấy dường như không còn trân trọng sức khỏe của mình nữa, ngài ấy hao tổn tâm sức vô hạn, giày vò và vắt kiệt cơ thể mình.”
“Giống như linh kiện của một cỗ máy đang vận hành bị rỉ sét và hỏng hóc, đủ loại biến chứng xuất hiện, ngài ấy đắm chìm trong nỗi đau đó mà không thể tự thoát ra.”
Thời Tiên cảm thấy trái tim mình như bị một lưỡi dao sắc lịm đâm vào, cô còn trẻ, chỉ biết dùng cách đơn giản nhất là rơi nước mắt để phát tiết nỗi lòng.
“Sau đó thì sao?” Cô đỏ mắt hỏi: “Sau đó thì thế nào?”
“Sau đó…”
A Minh cũng có chút ngẩn ngơ, chìm vào hồi ức.
Không biết từ ngày nào, mọi chuyện đã xuất hiện bước ngoặt. Tiên sinh rũ bỏ vẻ u uất chán chường của những ngày trước, trong thần thái dần dần có được sức sống.
Thời gian cụ thể anh ta không nhớ rõ. Lúc đó anh cũng ít khi kể với anh ta chuyện riêng của mình, thỉnh thoảng ra vào phòng, A Minh thấy tiên sinh đang xem điện thoại, trên mặt thấp thoáng nụ cười nhàn nhạt.
“Đại khái là khoảng ba bốn năm trước.” A Minh nói: “Sức khỏe của tiên sinh ngày một giảm sút, đó là lúc chúng tôi đều rất tuyệt vọng, nhưng hình như không biết vì sao mà lại thấy được ánh sáng cuối đường hầm.”
Thời Tiên bỗng chốc sững sờ.
Có thứ gì đó trong tâm trí đang dần trở nên rõ ràng sau khi bóc tách từng lớp tơ lòng, nhịp tim cũng ngày một nhanh hơn, không thể kìm nén.
Nhưng chưa đợi cô suy nghĩ thấu đáo, từ máy truyền tin phụ đã vang lên giọng nói trầm ấm khoan thai của người đàn ông: “… A Minh.”
A Minh thu xếp lại cảm xúc, ngồi ngay ngắn: “Tiên sinh, tôi đây.”
Anh vừa tỉnh dậy, hỏi thăm: “A Ngọ có ở bên cạnh cậu không?”
Thời Tiên biết giọng mình vẫn còn khàn đặc và mang theo tiếng nấc, không dám lên tiếng để anh nghe thấy, chỉ vội vàng ra hiệu tay bảo A Minh tiếp tục trả lời.
A Minh nói: “Có. Tôi và cô Thời đang ở ngoài vườn.”
“Vậy thì không vội, bên này cũng không có việc gì.” Tống Hoài Lễ cười: “Cậu đưa cô ấy đi xem hoa lựu mà Dư Phong trồng đi, tôi nghĩ chắc là cô ấy sẽ thích.”
Thời Tiên cúi đầu, một góc trái tim cũng theo đó mà lún xuống, A Minh ở bên cạnh cung kính đáp lời: “Vâng.”
Quý Dư Phong chính là người bạn mở bệnh viện này của anh. A Minh giới thiệu, ngài Quý này vô cùng yêu cuộc sống, việc gì cũng thích tự tay làm lấy, đặc biệt là những việc nhỏ nhặt như củi gạo mắm muối. Trồng hoa là niềm đam mê của anh ta, anh ta tự nhận nghề thứ hai của mình là thợ làm vườn.
“Thảm cỏ này cũng là do ngài Quý tự tay chỉnh đốn, hoa trong vườn đều là ngài ấy tự đi chọn giống, bón phân, nuôi nấng từ nhỏ. Lúc tiên sinh có hứng thú sẽ cùng làm với ngài Quý tiên sinh. Kia, chỗ đó.” A Minh chỉ cho Thời Tiên: “Khóm nhỏ đó là do chính tay tiên sinh chăm sóc đấy.”
Ánh mắt của Thời Tiên bị hút về phía đó.
Cô nhìn thấy dưới ánh nắng là mấy đóa hướng dương đang lười biếng vươn mình, mép cành mọc ra những lớp lông tơ mềm mại đáng yêu.
Tầm mắt bị chiếm trọn bởi một màu vàng kim rực rỡ nồng nàn, Thời Tiên ngạc nhiên thốt lên một tiếng “oa”, rồi ghé sát lại nhìn kỹ. Không ai nói với cô rằng, hóa ra hướng dương cũng có hương thơm, là một mùi hương thanh khiết rất nhạt, mang theo cả mùi vị rạng rỡ của nắng mai.
Thời Tiên nhắm mắt lại, dùng tâm hồn tinh tế để cảm nhận.
“Lúc rảnh rỗi, anh ấy thường thích làm gì?” Cô hỏi A Minh.
“Nếu ở bệnh viện, tiên sinh thích ngồi bên cửa sổ nhìn xuống khu vườn, dùng máy hát đĩa kiểu cũ bật một bản nhạc chậm. Hoặc là xem phim, nhưng xem phim cần tập trung chú ý trong thời gian dài, dạo gần đây cũng ít rồi.”
A Minh nói: “Cô chắc là chưa đến nhà của tiên sinh, để đảm bảo thuận tiện cho việc di chuyển, nhà được thiết kế theo kiểu căn hộ flat* lớn ở tầng ba. Một ngôi nhà lớn như vậy mà chỉ có mình ngài ấy ở thì quá trống trải, nên thỉnh thoảng tiên sinh sẽ mời đủ loại thợ thủ công lành nghề đến nhà làm đồ mỹ nghệ, hoặc tìm nghệ sĩ dương cầm đến ngẫu hứng sáng tác, xem họa sĩ vẽ tranh sơn dầu, vân vân.”
*Flat để chỉ những căn hộ có diện tích lớn, thậm chí là chiếm cả một tầng của toà nhà. Nó bao gồm các phòng riêng biệt như phòng ngủ, phòng khách, bếp, thường trên một tầng.
“Ngoài ra thì là đi du lịch. Nhưng những chuyến đi này phần lớn đều là đi cùng trong lúc đi điều trị. Tiên sinh thích đi tàu hỏa, dọc đường có rất nhiều phong cảnh khác biệt, còn có thể hít thở không khí trong lành, điều này rất tốt cho cơ thể của ngài ấy.”
Thời Tiên mím môi: “Bao lâu thì cần đi châu Âu một chuyến?”
“Ba tháng đến nửa năm, tùy tình hình cụ thể.” A Minh thở dài: “Tiên sinh vốn chẳng ôm hy vọng gì nên đối với việc này chưa bao giờ tích cực.”
Anh ta khựng lại một chút: “Nhưng tính toán thời gian thì lần tiếp theo chắc cũng sắp đến rồi.”
Thấy sắp đến giờ trưa, hai người dừng câu chuyện, cùng nhau đi lên lầu.
Tống Hoài Lễ đang tựa lưng vào giường đọc sách, những món ăn được điều chế đặc biệt đã được đưa vào phòng. Anh ngẩng cằm, đôi lông mày thanh tú đẹp đẽ khẽ cong lên: “Chào buổi trưa.”
Những tia nắng vụn vỡ lướt qua bậu cửa sổ, nhảy nhót trên làn tóc đen trước trán anh, chiếu rọi vào trang sách mỏng đang lật mở, và cả những ngón tay thon dài rõ rệt đang khẽ ấn lên bìa sách: “Anh đang đợi mọi người cùng ăn cơm.”
Đôi mắt của Thời Tiên dường như cũng được cảnh tượng này thắp sáng. Tâm trạng cô ngay lập tức trở nên nhẹ nhàng, cô bước từng bước nhỏ chạy lại, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh.
Hôm nay là hai ngày cuối cùng ở viện, Tống Hoài Lễ thông báo cho cô sự sắp xếp của mình, tuần sau anh phải đi xa một chuyến, vẫn là đến Đức, ở đó có các chuyên gia y tế rất giỏi về điều trị và phục hồi chức năng thần kinh cột sống.
Đôi đũa trong tay Thời Tiên khựng lại, cô ngước mắt lên.
A Minh đang ở trong phòng vệ sinh khử trùng và rửa bát đĩa, cô cẩn thận hỏi: “Em có thể đi cùng anh không?”
Tống Hoài Lễ ngẩn ra một chút, nhanh chóng thu lại thần sắc trong mắt, cúi nhìn nói: “Đường đi chắc là sẽ khá vất vả, chu kỳ thời gian cũng rất dài. A Ngọ có lẽ sẽ không quen đâu.”
Ngày Thời Tiên bắt đầu đi làm vẫn còn sớm, dù có đi cùng anh rồi quay về cũng vẫn kịp. Chỉ là cô hiểu được ý ngoài lời của anh, dù sao cũng là đi xa, bác sĩ riêng và hộ lý đi cùng đều là nam giới, đi chung chắc chắn sẽ có nhiều điểm bất tiện.
Thời Tiên vùi đầu nhìn hộp cơm, hàng mi dài rủ xuống: “Nhưng mà, em muốn được ở bên cạnh anh.”
Cô có lập trường để đi theo bên cạnh anh hay không, Thời Tiên không tính toán kỹ. Trước mặt Tống Hoài Lễ, cô dường như biến thành một đứa trẻ không chút kiêng dè, thích bày tỏ trực tiếp tâm nguyện của mình với anh.
Em muốn, hoặc là em phải, dù là yêu cầu thế nào, anh luôn luôn đồng ý.
Tiếng nước trong phòng vệ sinh dần dứt, tiếng bước chân của A Minh ngày càng rõ ràng, Tống Hoài Lễ lặng lẽ nhìn đăm đăm vào đôi mắt tràn đầy mong đợi của cô, gật đầu: “Được.”