Sau kỳ thi đại học năm 2014, video phỏng vấn các thủ khoa ở khắp mọi nơi được tổng hợp lại thành bộ sưu tập và lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội.
Nhưng trong đó không có Thời Tiên.
Khi nhìn mọi người tự tin và phóng khoáng bày tỏ ước mơ trước ống kính, Thời Tiên cảm thấy một thoáng ngưỡng mộ ngắn ngủi lướt qua. Cuộc đời họ vừa mới rạng rỡ bắt đầu, họ sẽ đến những phương trời xa đẹp đẽ hơn để theo đuổi giấc mơ, gương mặt ai nấy đều tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Trên đài cao ấy, có người hân hoan, có người hoài niệm, có người giãi bày, lại có người hồi tưởng.
“Người tôi muốn cảm ơn nhất là ông bà nội. Ông bà đã vất vả nuôi tôi khôn lớn, thức khuya dậy sớm làm cá viên và sủi cảo bán lấy tiền, luôn dành cho tôi rất nhiều tình yêu thương và sự bao dung. Tôi muốn nói với ông bà một câu là: cháu cảm ơn ông bà nội nhiều lắm.”
“Tôi rất vui vì đã thực hiện được tâm nguyện từ nhỏ mà mẹ dành cho tôi. Giờ đây tôi cuối cùng đã có thể dõng dạc nói với mẹ rằng, con trai mẹ đã không làm mẹ thất vọng, dù cho lúc này bà không còn nghe thấy điều đó nữa.”
“Bảy năm trước, tôi từng trải qua những giây phút kinh hoàng khi quê hương xảy ra động đất. Lúc cột xi măng sắp đổ sụp xuống, tôi nhớ có một anh trai đã che chắn trước người mình. Nếu không có anh ấy, tôi không thể nào đứng đây nguyên vẹn thế này để thi đỗ vào ngôi trường đại học lý tưởng của bản thân. Anh ấy là người hùng của tôi. Không biết hiện giờ anh ấy ra sao rồi, nhưng ân tình này tôi sẽ mãi khắc ghi trong lòng. Sau này nếu có ai cần, tôi cũng sẽ giúp đỡ họ như cách anh ấy đã làm.”
“Nói nhỏ thôi nhé, thực ra lúc khó khăn nhất tôi từng nghĩ đến chuyện tự vẫn. Đứng trên sân thượng muốn kết thúc tất cả, nhưng cuối cùng lại không dám nhảy. Ha ha, vì sợ đau, lại nghĩ đến bố mẹ, cảm thấy nếu nhảy xuống thật thì phụ công ơn họ quá. Nhưng mà giờ nhìn lại thì mọi chuyện cũng qua cả rồi, đời người còn dài lắm!”
“Ước mơ từ nhỏ của tôi là trở thành phóng viên báo chí, lần này được nhận vào khoa báo chí của đại học Thanh Hoa tôi thực sự rất vui, chưa từng nghĩ mình lại có thể thi tốt đến thế.”
“Cảm xúc lúc này thật sự rất khó diễn tả… A, nói một hồi lại muốn khóc rồi. Khoảnh khắc biết mình đã thực hiện được nguyện vọng lớn nhất cuộc đời, tôi thực sự muốn chạy điên cuồng mấy vòng trên sân vận động, gào thét thật to mà chẳng cần màng đến điều gì. Nhìn lại ba năm qua, quả thực có những lúc vô cùng khó khăn, mấy lần suy sụp bật khóc nức nở, nhưng may là tôi chưa bao giờ bỏ cuộc.”
… Còn rất nhiều, rất nhiều tiếng cười, nước mắt và những lời cảm thán. Thời Tiên cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt ấy đang trào dâng trong lòng, cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô tận.
Chỉ cần lòng chưa nguội lạnh, ước mơ vẫn sẽ nở hoa. —— Dẫu cho có đang lấm lem nơi bụi trần.
—
Thời Tiên đã liệu trước Viên Chí Thành và Viên Việt sẽ tìm mọi cách ngăn cản cô đến Bắc Kinh, vì vậy cô đã nhờ Trương Nguyệt hỗ trợ nộp nguyện vọng lần đầu tiên. Nhưng cô không ngờ rằng sau đó họ lại nhốt cô trong phòng, tuyên bố nếu cô không sửa nguyện vọng theo ý họ thì đừng hòng đi đâu hết. Họ tịch thu điện thoại, thậm chí không cho cô một hạt cơm hay một giọt nước nào.
Thời Tiên bị nhốt trong phòng suốt một ngày rưỡi, đến trưa ngày hôm sau, cô mới gõ cửa phòng. Cạch, cửa mở ra. Viên Việt với thân hình cao lớn đứng bên ngoài, nở nụ cười lưu manh với cô: “Nghĩ thông suốt rồi sao?”
Cổ họng Thời Tiên khô khốc như có mũi dao cứa qua, cô chậm rãi gật đầu.
Viên Chí Thành ấn cô ngồi xuống trước máy tính, giám sát cô điền tên vài ngôi trường đại học hạng hai trong tỉnh hoặc tại địa phương mà ông ta đã viết sẵn trên tờ giấy trắng một cách máy móc.
Ngay khoảnh khắc con trỏ chuột di chuyển đến nút nộp nguyện vọng, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa rầm rầm như sấm dậy, khiến tất cả những người trong nhà đều giật nảy mình.
Trương Nguyệt dẫn theo người của ban quản lý dân phố và đồn cảnh sát ập đến, giọng bà đầy khí thế: “Tôi đã bảo tại sao mãi không liên lạc được với A Ngọ! Các người giấu con bé ở đâu rồi!”
Đến tận lúc Thời Tiên được đưa đi, Viên Chí Thành vẫn còn cố ngụy biện: “Đồng chí cảnh sát, anh xem, đây chỉ là chuyện dạy bảo con cái trong nhà thôi mà…”
“Con đã gần hai ngày không được ăn uống gì rồi.” Thời Tiên túm chặt tay áo Trương Nguyệt, đứng phía sau bà, khản giọng lên tiếng: “Đây là ngược đãi.”
Chiếc điện thoại dùng để nhận mã xác nhận nguyện vọng đã quay về tay Thời Tiên. Trương Nguyệt xót xa đưa cô về nhà, nấu cho cô một bát mì Dương Xuân.
Mỗi thí sinh có ba cơ hội điền nguyện vọng, cô đã dùng hết hai lần. Lần thứ ba này, Thời Tiên đổi lại nguyện vọng thành đại học Thanh Hoa rồi nhấn nút nộp. Hệ thống tải xong, không còn cách nào thay đổi được nữa.
Hương thơm ấm nóng từ bát mì Dương Xuân bốc lên, màn hình máy tính dường như cũng nhòe đi vì hơi nước, trái tim chao đảo bấy lâu của Thời Tiên cuối cùng cũng được buông xuống.
Đêm dài lắm mộng, cô nghĩ. Ở lại càng lâu, biến số càng nhiều.
“Mẹ Trương.” Thời Tiên ngước mắt lên, mím môi nói: “Con muốn tới Bắc Kinh ngay bây giờ.”
Trương Nguyệt vốn đang ngồi bên cạnh đan len, lúc này liền ngồi thẳng dậy, thận trọng hỏi lại: “Con nghĩ kỹ chưa?”
“Vâng, con nghĩ kỹ rồi.”
—
Mùa hè năm 2014, Thời Tiên trốn khỏi gia đình gốc của mình để đến với Bắc Kinh.
Vẫn là Trương Nguyệt sắp xếp nơi ở cho cô, đó là nhà một người chị họ xa tên Trương Ân, hiện đang làm thuê ở Bắc Kinh, sống ngay cạnh khu đại học quận Hải Điến. Căn hộ nhỏ một phòng ngủ được bà dọn dẹp lại để dành ra một khoảng trống, dùng ghế xếp dựng thành một chiếc giường cho cô ngủ.
Ngày rời đi, Thời Tiên không dám quay lại nhà họ Thời thêm lần nào nữa để tránh bị bọn họ phát giác kế hoạch. Quần áo đều do Trương Nguyệt chuẩn bị giúp, vì thế đồ đạc mang theo rất ít, chỉ có một chiếc vali xách tay nhỏ đựng vài món đồ dùng sinh hoạt thiết yếu.
Mãi đến khi tới chỗ chị họ của mẹ Trương, mở vali ra, Thời Tiên mới phát hiện một chiếc điện thoại cảm ứng mới tinh nằm im lìm trong lớp túi bóng kính, kèm theo đó là năm nghìn tệ tiền mặt.
Giây phút ấy, nước mắt cô tuôn rơi.
Nhà hàng của mẹ Trương nhỏ, trừ đi chi phí thuê mặt bằng cố định, nhân công và điện nước, tiền lãi ròng một ngày cũng chỉ được vài trăm tệ.
Ân tình như thế này, phải báo đáp làm sao đây?
Bản thân cô lúc này vẫn chưa có gì để đền đáp. Chỉ có thể học tập thật tốt, trở thành một người ưu tú hơn, có ích cho xã hội mới xem như không phụ tấm lòng bấy lâu nay của bà.
Trong đêm đầu tiên ở Bắc Kinh, Thời Tiên nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ mà thẫn thờ, mãi không sao chợp mắt được, cô chợt nhớ về người bố đã xa cách từ lâu.
Chỉ đến khi bước ra khỏi Mậu Thành, cô mới nhận ra thế giới mình từng sống nhỏ bé đến nhường nào. Chuyến tàu hỏa màu xanh đi xuyên qua những miền quê để tiến vào đô thị rộng mở, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, xe cộ tấp nập, đường sá thênh thang, đâu đâu cũng là những cảnh tượng mới mẻ mà cô chưa từng thấy.
Bố cô ngày xưa cũng từng như vậy sao? Một mình lẻ bóng đi giữa những khối bê tông cốt thép, ngước nhìn như thân phận kiến cỏ, thưởng thức vẻ đẹp và sự phồn hoa vốn không thuộc về mình của thành phố này.
Bố từng gửi cho Thời Tiên một hộp chocolate hoa anh đào nhập khẩu từ Nhật Bản. Đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ hương vị ấy, rất ngọt, ngọt đến mức ngấy lịm, tưởng như tan chảy cả đầu lưỡi, nhưng đó lại là viên chocolate ngon nhất cô từng được ăn. Cũng giống như lúc này cô ngắm trăng, cảm thấy ánh trăng cũng có phần thanh khiết và sáng trong hơn.
Ba giờ sáng, Thời Tiên cuộn mình ngủ thiếp đi trên chiếc giường xếp nhỏ bé.
Đã lâu lắm rồi cô mới mơ thấy bố, mơ thấy bố dẫn mình đi leo núi Hương Sơn. Lá thu rụng đầy mặt đất, một khung cảnh vàng óng đẹp đẽ. Lúc xuống dốc gặp đoạn đường dốc đứng, bố cứ nắm chặt tay cô mãi không buông. Mất mấy tiếng đồng hồ mới xuống được núi, Thời Tiên vừa mệt vừa đói, bố lại dẫn cô đi ăn vịt quay và phá lấu.
Vịt quay da giòn thịt mềm, mỡ còn đang chảy ra, mùi vị vô cùng hấp dẫn. Phá lấu là lòng heo, phổi heo hầm kỹ, Thời Tiên múc một thìa lớn cho vào miệng mà không kịp phòng bị.
Cứu với, mẹ Trương nói đúng, vị món này quả thực hơi khó ăn!
Mọi thứ ở Bắc Kinh có chút khác so với tưởng tượng của Thời Tiên, hình như nó tốt đẹp hơn nhiều. Cô vốn ngỡ mình là vị khách không mời mà đến của thành phố lớn xa lạ này, đầy rụt rè và sợ hãi, nhưng rồi lại phát hiện ra dường như mình đang dần được tiếp nhận và bao dung trong những lần thăm dò thận trọng.
Chị họ của mẹ Trương là Trương Ân vốn đã bám trụ lâu năm ở Bắc Kinh, mọi ngõ ngách phố xá đều thông thuộc. Bà dẫn Thời Tiên đi dạo các con ngõ nhỏ mà vẫn có thể tán chuyện đôi câu với các cụ ông cụ bà ở đó. Thời Tiên đến chưa được mấy ngày, Trương Ân đã gọi cô dậy sớm, bà bảo là cùng nhau tới quảng trường Thiên An Môn xem lễ thượng cờ.
“Cảnh tượng đó hoành tráng lắm đấy!” Trương Ân cười nói.
Trời vẫn còn mờ sáng, dưới bản nhạc Nghĩa dũng quân tiến hành khúc, Thời Tiên ngước đầu nhìn lá cờ đỏ tung bay, đôi mắt mở thật to.
Quả thực rất hoành tráng.
Sau đó bà lại dẫn cô đến Hậu Hải ngồi xích lô, ăn vịt quay Bắc Kinh chính gốc. Khi đi ra, ở đầu phố bắt gặp một anh nhân viên phục vụ cầm bó bong bóng hydro hình hoạt hình, đối phương rút một quả đưa tận tay Thời Tiên. “Cửa hàng chúng tôi đang làm chương trình kỷ niệm, tặng em này.” Chàng trai cười nói.
Đó là hình nhân vật sao biển Patrick, lúc thổi căng trông càng thêm ngộ nghĩnh đáng yêu. Thời Tiên nắm chặt sợi dây bóng, cũng như nắm lấy sự tử tế thứ hai mà cô nhận được khi đến thành phố này.
Cô bỗng nhiên cảm thấy có chút nhớ Biển của mình.
Để đoạn tuyệt hoàn toàn với cuộc sống cũ, Thời Tiên đã đổi số điện thoại mới, nhưng cô vẫn chưa cho anh biết, cũng không biết sau này anh có gửi thêm tin nhắn nào qua không. Nhưng may thay, cô vẫn còn giữ số của anh.
Giữa họ đã là mối quan hệ mà khi đổi số điện thoại cần báo cho đối phương biết rồi ư? Anh chắc sẽ không chủ động đi tìm cô đâu nhỉ.
Dù sao đi nữa, Thời Tiên vẫn nắm chặt sợi dây của chú sao biển Patrick, gửi cho anh một dòng tin nhắn: Em là A Ngọ đây.
Thực ra cô cũng chẳng nghĩ ra lời lẽ gì đặc biệt. Anh có chút bí ẩn, khiến người ta không dám quá suồng sã, nhưng lại mang đến cảm giác thân thuộc tự nhiên. Thời Tiên hơi khẽ chau đôi mày thanh tú.
Cô mới đổi điện thoại nên chưa dùng quen màn hình cảm ứng. Đầu ngón tay còn đang lơ lửng trên bàn phím thì đầu dây bên kia đã hiện ra một chữ: Ừm.
Chú sao biển Patrick khẽ bay lên trong không trung, vô tình trùng khít với vị trí của mặt trời. Thời Tiên gõ chữ: Em đến Bắc Kinh rồi nên đã đổi số điện thoại.
Vài phút sau, anh hồi âm: Được.
Thời Tiên nhìn chằm chằm vào đoạn đối thoại trên màn hình, không nói rõ được cảm xúc trong lòng mình là gì. Chỉ có một chữ thôi mà cô lại thấy vui đến thế.
Chữ “được” này có nghĩa là gì? Trong hoàn cảnh này, thay vì hiểu là “Tôi biết rồi”, thì nó giống như “Tôi lưu lại rồi, sau này em tìm tôi thì tôi sẽ biết em là ai” hơn.
Trương Ân mua cho Thời Tiên một xâu kẹo hồ lô. Cô rũ hàng mi, ăn một cách ngon lành. Hoa nơi góc phố đã nở, nh** h** thỏa sức tắm mình trong nắng mai. Vị chua ngọt của sơn tra từ đầu lưỡi thấm đẫm vào từng giác quan.
Chiếc điện thoại cảm ứng của cô là loại hàng nhái đời đầu, không hiển thị vị trí địa lý của số điện thoại gọi đến.
Thời Tiên bỗng nhiên không muốn cuộc trò chuyện kết thúc lửng lơ như vậy, cô chậm chạp gửi đi một câu không đầu không cuối: Chỗ anh thời tiết có tốt không?
Lần này đợi khoảng hai tiếng đồng hồ mới nhận được phản hồi từ Biển: Trời nắng.
Đôi lúm đồng tiền của Thời Tiên lại hiện ra.
Buổi chiều, Trương Ân đưa cô đi tham quan Di Hòa Viên và sân vận động tổ chim. Khi đi ngang qua các điểm du lịch, bà còn nhờ một người thợ vẽ chân dung thực tế. Tuy nhiên, Thời Tiên cảm thấy phong cách này mang hơi hướng của Picasso năm nào hơn.
“Nhìn kìa, kia là trường Thanh Hoa đấy.” Trương Ân chỉ vào tấm biển hiệu cổng trường cho Thời Tiên. Dù chưa đến giờ đóng cửa nhưng bên lề đường vẫn có rất đông du khách đang xếp hàng chờ vào tham quan. Thời Tiên tặc lưỡi: “Đông người quá ạ.”
Thực sự là rất đông người.
Ngày đầu tiên nhập học, cô mới thực sự thấm thía thế nào là biển người mênh mông.
Tay kéo chiếc vali nhỏ mà mẹ Trương đã sắm cho, Thời Tiên bước vào ngôi Tr**ng X* lạ với tâm lý bất an. Nhưng chút lo sợ trong lòng chưa kịp lan tỏa đã bị sự nhiệt tình của các tình nguyện viên làm cho tan biến.
Vali của cô được một đàn chị tiếp nhận ngay lập tức, dẫn cô đi xuyên qua dòng người: “Đi nào, chị đưa em đến địa điểm báo danh.”
Đàn chị kiên nhẫn chỉ dẫn cho cô: “Đây là tòa nhà C, kia là sân tập Tử Thao và khu ký túc xá, gần đó có hai nhà ăn là Đào Lý Viên và Tử Kinh Viên. Nếu có gì thắc mắc, em có thể tìm các bạn mặc đồng phục tình nguyện viên như chị bất cứ lúc nào… À đúng rồi, em tên là gì?”
Thời Tiên cẩn trọng trả lời, đối phương liền sảng khoái nói: “Cái tên nghe hay quá!”
Sau đó cô kết bạn wechat với đàn chị, chị ấy tên là Châu Nguyện. Thời Tiên ngượng ngùng và nhỏ giọng khen ngợi: “Tên của chị cũng rất hay ạ.” Châu Nguyện mỉm cười thiện ý, giúp cô làm đầy đủ các thủ tục giấy tờ, rồi đưa cô đến tận chân tòa chung cư Tử Kinh, bàn giao hoàn toàn cho dì quản lý ký túc xá.
Lần đầu tiên Thời Tiên được ở trong căn phòng ký túc xá bốn người rộng rãi, giường tầng trên bàn học dưới, cảm giác vô cùng mới mẻ.
Ngày đầu tiên, cô cùng ba người bạn cùng phòng chào hỏi làm quen một cách khách sáo. Ánh mắt Thời Tiên lướt qua, thấy trên bàn của họ bày biện đủ loại chai lọ mỹ phẩm sặc sỡ và túi xách hàng hiệu. Cô khóa chặt tủ đồ của mình, mím môi leo lên giường.
Thời Tiên không lạ chỗ, nhưng đêm đầu tiên ở cùng các bạn, cô không tránh khỏi mất ngủ.
Một đêm không một tiếng động.
Cứ ngỡ trạng thái này sẽ kéo dài, không ngờ lại sớm bị phá vỡ. Một người bạn cùng phòng mở lời trò chuyện đầy thiện chí, tiếp đó người thứ hai, thứ ba gia nhập, rồi họ cùng nhau kéo Thời Tiên vào cuộc. Họ đã trò chuyện tới tận bốn giờ sáng.
Tại sao hội con gái lại có nhiều chuyện để nói đến thế nhỉ? Đồ ăn ngon, thời trang, tin đồn giải trí, bạn trai thời gà bông, vân vân và mây mây. Lúc này Thời Tiên mới cảm nhận được một khía cạnh hoàn toàn khác của việc ở tập thể.
Diêu Lạc An là người Bắc Kinh chính gốc, tính tình cởi mở, thẳng thắn, có gì nói nấy. Chử Vân là người Thượng Hải, nhí nhảnh lại yêu cái đẹp, là cô nàng sành điệu nhất phòng. Giang Duy Duy cũng giống như Thời Tiên, đều đến từ những nơi nhỏ bé, nhưng cô ấy hay cười hơn, cũng tự tin phóng khoáng hơn.
Đó là những ấn tượng đầu tiên của Thời Tiên về họ.
Cô lặng lẽ quan sát, đón nhận thiện ý và dần dần mở lòng mình.
Không giống như đám người Triệu Phức Tuyết, Diêu Lạc An không hề cố ý khoe khoang. Chẳng qua thỉnh thoảng cô ấy quên mất lợi thế xuất phát sẵn có của một người đến từ thủ đô, khi kể về nhà mình là tứ hợp viện, sau đó mới sực nhận ra mình vừa nói điều gì đó không tầm thường, liền thè lưỡi, nói đùa để lái câu chuyện sang hướng khác.
Chử Vân mỗi ngày đều thực hiện đầy đủ các bước dưỡng da sáng trung tối không sót bước nào, lần nào nhìn thấy cô ấy cũng là đang đắp mặt nạ. Thế nhưng cô ấy thường xuyên khen Thời Tiên xinh đẹp, da Thời Tiên vừa trắng vừa mịn, lông mi Thời Tiên thật dài và cong… cô ấy dùng những từ ngữ khoa trương như “hoa sen mới nở, hoa trong màn sương” để miêu tả cô, nịnh nọt đến mức khiến Thời Tiên phải bật cười.
Giang Duy Duy thì khéo léo hơn, nhưng mỗi khi rủ Thời Tiên đi ăn, cô ấy luôn chọn được những nhà hàng có mức giá phù hợp với túi tiền của cô một cách kỳ diệu. Thời Tiên không cần phải tìm bất kỳ lý do nào để che đậy sự eo hẹp về kinh tế của mình, cô có thể thoải mái bộc lộ hoàn cảnh thực tế trước mặt cô ấy.
Dù Thời Tiên mặc những bộ quần áo rẻ tiền và bình dị nhất, cô cũng chưa bao giờ nhận được nửa ánh mắt khác lạ nào từ những người bạn cùng phòng.
Thời Tiên thấy vận may của mình thực sự quá tốt. Mọi người ở đây ai cũng thật thà, đáng yêu và biết thấu hiểu. Cô như tìm lại được cảm giác thổi bong bóng xà phòng hồi nhỏ, khi cầu vồng căng phồng đến cực điểm rồi vỡ tung ra, từng chút từng chút lấp đầy trái tim cô.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Thời Tiên không kìm được mà mở danh bạ ra.
Đã gần hai tuần rồi cô không tìm Biển.
Thời Tiên gõ từng chữ một: Em đã báo danh ở trường và ổn định chỗ ở rồi. Học kỳ này đều là các môn cơ bản, môn vi tích phân hình như không khó như em tưởng.
Anh hồi âm: Ừ, cơm ở nhà ăn của trường có ngon không?
Thời Tiên: Ngon lắm ạ, lại còn rẻ nữa. Thời Tiên nói: Em thấy mình hình như rất may mắn.
Biển hỏi: Vì nhà ăn sao?
Thời Tiên có thể hình dung ra giọng điệu trầm ấm, dịu dàng và pha chút ý cười của anh khi nói câu này.
Cô ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà, phía trên đầu là chiếc rèm che nắng hình ngôi sao mà cô và các bạn cùng phòng đã rủ nhau mua chung. Thời Tiên nói với anh: Vì đã được quen biết anh.