Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn

Chương 9: Chương 9: 2016 (4)

05/02/2026 14:54
Chế độ tối

Hôm sau, Lục Dịch Niên gọi điện hỏi Thời Tiên tối qua đã xảy ra chuyện gì. Thời Tiên mỉm cười nói không có gì, chỉ là lúc đó đang tăng ca một mình, đơn thuần là muốn tìm anh trò chuyện thôi.

Lục Dịch Niên thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thay cô phàn nàn: “Lãnh đạo của các em cũng thật là, sao lại để em làm việc một mình đến muộn thế kia chứ?”

“Em cũng học hỏi được rất nhiều thứ mà.” Thời Tiên nói.

Tính cách cô vốn là người cam chịu và cần mẫn như vậy, chẳng bao giờ than khổ kể nghèo. Lục Dịch Niên thở dài: “Thực ra em có thể phản ánh với giáo viên một chút.”

Thời Tiên im lặng trong giây lát, rồi lạc quan nói: “Thôi mà, học lấy cái nghề thì cũng phải vất vả một chút chứ.”

“Chỉ là anh lo tối nào em cũng về trường muộn như vậy sẽ gặp nguy hiểm.” Lục Dịch Niên do dự một lúc, rồi khẽ khàng nói: “Anh có một căn hộ ở Bắc Kinh, hay là trong kỳ thực tập này em cứ qua đó ở nhé?” 

“Rất gần công ty của em.” Anh nói thêm.

Thời Tiên thấy không nhất thiết phải năm lần bảy lượt từ chối lòng tốt của bạn trai. Việc này khác với việc nhận những món quà đắt tiền, cô sẽ tự mình đóng tiền điện, tiền nước, và sẽ dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ trước khi rời đi.

Thế là Thời Tiên chuyển vào căn hộ của Lục Dịch Niên. Thời gian đi làm quả nhiên giảm đi đáng kể, cô chỉ cần đi bộ là có thể tới công ty.

Thời Tiên loay hoay khoảng ba bốn ngày, ngày nào cũng tăng ca đến ba giờ sáng, cuối cùng cũng giao được bản dựng hoàn chỉnh dài mười phút về phần phỏng vấn chuyên gia cho Thôi Thành Tĩnh.

Hôm đó bà tình cờ có mặt ở văn phòng, nên Thời Tiên gửi email trước, sau đó trực tiếp đến gặp để hỏi xem có chỗ nào làm chưa tốt không.

Cô không đoán được mình làm tốt hay dở qua vẻ mặt của Thôi Thành Tĩnh, nhưng vẫn giải thích rằng mình đã dành thời gian riêng để tự học, có lẽ một vài chi tiết nhỏ vẫn chưa được hoàn mỹ cho lắm. “Nhưng em sẽ cố gắng ạ.” Thời Tiên nói.

Thôi Thành Tĩnh rời mắt khỏi màn hình, cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn cô.

Gương mặt bà vẫn giữ vẻ thản nhiên, Thời Tiên khẽ cuộn tròn ngón tay đang buông thõng bên hông, nhưng sống lưng lại càng ưỡn thẳng hơn. Thôi Thành Tĩnh nhìn cô một lúc lâu rồi cất tiếng: “Lát nữa tôi sẽ gửi bản tôi dựng cho em, em hãy xem cho kỹ.”

Sau khi thay đổi tư duy, Thời Tiên nhận ra chuyện gì cũng có hai mặt. Nếu là trước kia cô chắc chắn sẽ nản lòng vì nghĩ Thôi Thành Tĩnh nói vậy là do mình làm chưa tốt, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy giáo viên đang muốn dạy bảo mình. Đôi mắt Thời Tiên sáng lên, cô gật đầu: “Em cảm ơn cô Thôi ạ.”

Thôi Thành Tĩnh dừng lại một chút rồi nói: “Có một vụ án ngược đãi trẻ em ở trường mầm nôn, hai ngày tới em đi phỏng vấn cùng tôi.” 

“Dạ vâng!”

Đó là một trường mầm non tư thục ở khu vực ngoại ô Bắc Kinh bị phụ huynh báo án tố cáo có hành vi ngược đãi trẻ em. Giáo viên bắt trẻ chịu phạt, đôi khi cắt xén bữa trưa, thậm chí còn dùng bạo lực như cấu véo hoặc đánh vào tay, vào mặt trẻ.

Thôi Thành Tĩnh đã liên lạc được với những người tố cáo bí mật, tổng cộng có bốn hộ gia đình, họ đều sẵn lòng tiếp nhận phỏng vấn. Bà dẫn theo Thời Tiên và thợ quay phim cùng đi. Bà chịu trách nhiệm phỏng vấn, nhân tiện để Thời Tiên quay một số cảnh quay đặc tả về địa điểm và môi trường để lồng ghép vào bản dựng sau này.

Diện tích căn nhà của gia đình đầu tiên rộng khoảng hơn một trăm mét vuông, trang trí theo phong cách Trung Hoa. Một người phụ nữ trung niên tóc xoăn ăn mặc giản dị ra mở cửa, đầu tiên bà bắt tay Thôi Thành Tĩnh: “Chào nhà báo Thôi.” Sau đó bà hạ thấp giọng: “Bé đang ở trong phòng xếp hình.”

Thôi Thành Tĩnh ngồi xuống, người phụ nữ pha trà cho họ. Sau vài câu chào hỏi xã giao, đối phương bỗng che mặt khóc nức nở: “Trên người chỗ nào cũng bầm tím, thương cho c* Thần nhà chúng tôi quá…”

Thời Tiên vào phòng chơi cùng đứa trẻ, tìm cơ hội quay phim. Đứa trẻ rất hướng nội, trên cánh tay có thể thấy rõ những vết bầm tím, trên mặt cũng có vết ngón tay và lằn đỏ. Nhưng cậu bé vẫn chăm chú xếp những khối gỗ, hình dáng của một ngôi nhà dần hiện ra.

Thôi Thành Tĩnh rất thạo việc, Thời Tiên ở trong căn phòng không cách âm thấp thoáng nghe thấy lời bà nói, nhạy bén nhận ra bà đều nắm giữ những kỹ năng dẫn dắt câu chuyện nhất định. Phóng viên là người bảo vệ sự thật, là người lên tiếng cho phụ huynh nạn nhân, xin hãy tin tưởng chúng tôi, chúng tôi đứng trên lập trường của các vị, nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp các vị đòi lại công bằng, đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng.

Đứa trẻ lầm lì cũng nghe thấy động tĩnh, nó dừng động tác trên tay lại. Thời Tiên tiến lại gần hơn, nở một nụ cười hiền lành: “Chị chơi xếp hình cùng Thần Thần nhé, được không nào?”

Lúc này Thần Thần mới nhìn cô, khẽ gật đầu.

Mỗi cuộc phỏng vấn mất khoảng hai đến ba tiếng, đến ngày thứ hai thì cơ bản đã kết thúc toàn bộ. Trường mầm non từ chối tiếp nhận phỏng vấn, có vẻ như đã đánh tiếng nên bắt đầu cảnh giác. Thôi Thành Tĩnh lại dẫn Thời Tiên đi khảo sát thực địa gần đó, giả làm phụ huynh học sinh để dò la tình hình.

Giáo viên giới thiệu tình hình cơ bản cho họ với thái độ vô cùng niềm nở. Ngôi trường mầm non này bề ngoài trông có vẻ ấm cúng rạng rỡ, nhưng bên dưới lại đầy rẫy những mưu mô khuất tất.

“Vị này là chị gái của cháu đúng không ạ?” Vị giáo viên này nở nụ cười nịnh nọt, kín đáo hỏi: “Nhà mình là em trai hay em gái ạ? Cháu định bắt đầu đi học hay là chuyển trường?” Thôi Thành Tĩnh đã bàn bạc trước với Thời Tiên, Thời Tiên nói: “Em trai ạ. Là muốn chuyển trường.”

Ánh mắt giáo viên đảo một vòng qua khoảng không giữa Thời Tiên và Thôi Thành Tĩnh. Thời Tiên lập tức nhận ra đối phương cảm thấy họ không đủ thân thiết nên nảy sinh nghi ngờ. Cô thuận thế bước lên khoác lấy tay Thôi Thành Tĩnh: “Em trai em nghịch lắm, giáo viên ở trường cũ chẳng quản nổi nó, nên em và mẹ muốn tìm một nơi tốt hơn một chút.”

Thôi Thành Tĩnh liếc nhìn cô một cái, không đáp lời, chỉ nhìn vị giáo viên kia rồi mỉm cười gật đầu.

“Ồ, ra là vậy.” Đối phương thu hồi ánh mắt, cũng cười theo: “Vậy thì chị cứ yên tâm, quản lý ở chỗ chúng tôi là tuyệt đối nghiêm ngặt.”

Cô ta bắt đầu giới thiệu lịch trình hoạt động cả ngày, bao gồm cả giờ ăn, và chế độ thưởng phạt nghiêm minh. “Làm tốt sẽ được tặng hoa hồng nhỏ, còn nếu nghịch ngợm quậy phá thì cũng sẽ có những biện pháp tương ứng.”

“Ví dụ như biện pháp gì?” Bút ghi âm trong túi quần của Thời Tiên vẫn đang mở, cô giả vờ tò mò hỏi: “Tên nhóc quỷ nhà em thật sự là phiền chết đi được, một ngày không quản là nó quậy banh nóc, em chỉ muốn tìm giáo viên nào nghiêm khắc một chút mới trị nổi nó thôi.”

Lần đầu tiên làm chuyện này, thực ra cô cũng rất lo lắng mình sẽ làm hỏng việc, nhưng vì đang khoác tay Thôi Thành Tĩnh nên Thời Tiên trái lại cảm thấy có thêm điểm tựa để tự tin hơn.

Tất cả đều là tâm lý học, Thôi Thành Tĩnh mở lời sẽ tạo cảm giác áp lực, giáo viên không nhất định muốn chia sẻ, còn một người trẻ tuổi như Thời Tiên đi hỏi thì có thể khiến đối phương nới lỏng cảnh giác, từ đó khai thác được nhiều thông tin hơn.

Trong lúc đi theo tham quan, Thời Tiên nhân lúc đối phương không chú ý đã chụp thêm vài tấm ảnh.

Sau khi thu thập xong mọi tư liệu, có xe đón họ về công ty. Trên xe, Thôi Thành Tĩnh nói: “Vừa nãy em thể hiện tốt đấy.”

Bà đang nhắm mắt dưỡng thần, không nhìn Thời Tiên, nhưng lòng cô vẫn như có ánh nắng chan hòa, xôn xao nở ra mấy đóa hoa nhỏ rực rỡ.

Lần đầu tiên nhận được lời khen ngợi của giáo viên! “Vâng!” Thời Tiên cười: “Cảm ơn cô Thôi đã cho em cơ hội học hỏi!”

Tối hôm đó, Thời Tiên phấn khích chia sẻ với Lục Dịch Niên: “Em nhận được sự công nhận của cô hướng dẫn rồi!”

Anh không trả lời ngay, cô lại vội vàng chạy đi nhắn tin cho Biển để truyền đạt niềm vui của mình.

Kẹo ngon lắm ạ. Thời Tiên nhắn.

Biển: Anh gửi cho em hai hộp rồi đấy. Cách một phút sau anh lại dặn dò: Đừng ăn quá nhiều một lúc, không tốt cho răng đâu.

Thời Tiên hỏi: Anh có thể cho em xin địa chỉ của anh không?

Cô nghĩ chắc hẳn anh đang mỉm cười: Để làm gì? Có đi có lại sao? 

Thời Tiên cố tình lấp lửng: Bí mật ạ.

Sắp tới là sinh nhật anh, cô muốn gửi tặng anh một món quà sinh nhật.

Đợi khoảng nửa tiếng sau, đầu dây bên kia gửi tới thông tin địa chỉ: Gần đây anh không ở trong nước, em có thể gửi đến đây trước, sẽ có người nhận giúp anh. Tòa nhà xxx, phòng 906A, quận Triều Dương, Bắc Kinh…

Trong một chuỗi thông tin dài dằng dặc, hai chữ Bắc Kinh đặc biệt nổi bật, trái tim Thời Tiên khẽ xao động một nhịp. Chẳng lẽ địa điểm thường trú của anh chính là ở Bắc Kinh sao? Nhưng anh chưa bao giờ nhắc với cô cả.

Trông có vẻ như là khu tài chính CBD, đó là nơi anh làm việc? Hay là, nó chỉ được dùng như một trạm trung chuyển ở gần cô hơn? Anh thường xuyên đi lại khắp nơi, có lẽ ở rất nhiều nơi đều có cứ điểm.

Thời Tiên do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không hỏi kỹ: Em nhận được rồi!

Họ đều không nói lời cảm ơn với đối phương, cũng chẳng ai thấy lạ, Thời Tiên hỏi: Anh lại đang đi công tác sao? 

Anh trả lời: Ừ, anh đang ở Châu Âu.

Thời Tiên tán gẫu với anh: Em còn chưa từng được đi máy bay bao giờ nữa là.

Ngoài dự liệu của cô, Biển đáp lại rằng: Anh cũng ít khi đi, toàn là đi xe lửa thôi.

Hả? Từ Châu Âu mà đi xe lửa? Thế thì phải mất bao nhiêu ngày cơ chứ!

Dường như đoán được cô đang nghĩ gì, anh nói: Công việc hàng ngày của anh không cần ngồi bàn giấy quá nhiều, chủ yếu là giao tiếp với mọi người, có thể thực hiện ngay trên lộ trình đi.

Thời Tiên không nhịn được hỏi: Tại sao anh không đi máy bay ạ? Chẳng phải nhanh hơn sao? Lần này khung chat im lìm, phải một lúc lâu sau mới nhận được câu trả lời ngắn gọn súc tích của anh: Anh không thích sự xóc nảy của các luồng khí khi đi máy bay.

Thế giới này mỗi người đều có sở thích riêng. Có người không thích ngồi du thuyền, có người không thích ngồi xe lửa, lẽ tự nhiên cũng có người không thích đi máy bay.

Trong mắt Thời Tiên, trên người Biển có một khí chất thơ mộng huyễn hoặc, huyền bí như đại dương. Anh làm chuyện gì cũng đều có lý của nó cả. Thời Tiên đáp: Vâng.

Có được địa chỉ của anh, Thời Tiên bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị quà tặng. Cô không đủ sức chi trả cho những món đồ xa xỉ quá đắt đỏ, nhưng theo quan điểm của Thời Tiên, một món quà có quý trọng hay không phụ thuộc vào tâm ý của người tặng.

Thực ra món quà này nên tặng gì cô đã đắn đo mất một thời gian. Thời Tiên giỏi đan móc len, vốn định đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ, nhưng giờ đang là mùa hè, không hợp mùa cho lắm, suy đi tính lại hồi lâu, cuối cùng cô quyết định đan một chiếc chăn mỏng đắp điều hòa.

Thời Tiên rất thích quá trình làm thủ công, trong khi tạo ra nó dường như cô cũng gửi gắm trọn vẹn tâm tư của mình vào đó. Những nhiệm vụ Thôi Thành Tĩnh giao cho cô gần đây không quá khó, Thời Tiên mỗi ngày đều có thể dành ra một đến hai tiếng để làm món quà này.

Cô dùng những sợi len màu xanh đậm với các sắc độ khác nhau để móc ra hoa văn, là hình dạng của từng đợt sóng biển, dịu dàng mà tĩnh lặng, đây chính là dáng vẻ của anh trong mắt cô.

Sau khi làm xong phần thân chính, Thời Tiên làm thêm những dải tua rua rủ xuống ở hai đầu cạnh dài, mềm mại và đáng yêu.

Cô treo chiếc chăn mỏng lên để ngắm nghía, mỗi một chi tiết đều cảm thấy rất hài lòng, thế là cô gửi nó đi cùng với một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật.

Chắc anh phải một thời gian nữa mới về, sẽ không nhận được nhanh thế đâu. Thời Tiên cũng không nhắn tin báo cho anh, cô muốn để dành sự bất ngờ cho đến khi chính anh mở món quà ra.

Lục Dịch Niên đã tốt nghiệp, tháng tám sẽ bắt đầu đi làm ở thành phố S, lúc đó họ sẽ yêu xa, cả hai đều không nỡ. Lục Dịch Niên nói cuối tuần này sẽ đến Bắc Kinh thăm cô.

Thời Tiên đương nhiên là vui mừng, cô đã lâu không gặp anh rồi, bình thường toàn trao đổi qua tin nhắn hoặc thoại, giao tiếp cũng không kịp thời.

Vốn dĩ nhà hàng hẹn hò và lịch trình đi chơi sau đó đều đã được sắp xếp xong xuôi, nào ngờ bên thực tập lại xảy ra sự cố.

Chính là vụ án ngược đãi trẻ em ở trường mầm non, khi kiểm duyệt bản dựng xong phát hiện ra trong những cảnh quay phụ mà Thời Tiên phụ trách có dính gương mặt chính diện của em bé, mà trước đó chưa có sự đồng ý của phụ huynh. Giờ liên lạc gấp, đối phương nghiêm nghị từ chối việc lên hình.

Thôi Thành Tĩnh biết chuyện đã nổi trận lôi đình: “Chưa có sự đồng ý của người giám hộ, loại tư liệu này chắc chắn phải gỡ bỏ, đây là vấn đề thường thức cơ bản mà, sao em có thể phạm sai lầm như vậy?”

Vốn theo kế hoạch bản dựng sắp phải phát sóng, Thời Tiên im lặng. Ý định ban đầu của cô chỉ là chụp vết thương trên người đứa trẻ, việc này đã được phụ huynh cho phép. Nhưng vô tình quay dính mặt, lúc đó cũng không quá chú ý, cứ ngỡ chỉ cần làm mờ là được. Đây là sai sót của cô, cũng là do cô thiếu kinh nghiệm về đạo đức nghề nghiệp, quá đỗi chủ quan.

Thời Tiên liên tục xin lỗi: “Em xin lỗi cô Thôi, em còn một số tư liệu dự phòng, cô xem có thể lấy ra để thay thế không ạ. Sau đó em sẽ đi gặp đối phương ngay để quay bổ sung các cảnh phụ.”

Lần gặp thứ hai, tâm lý của phụ huynh nạn nhân lại khác, họ lo lắng việc tố cáo sẽ làm lộ danh tính của con mình, từ đó khiến đứa trẻ phải chịu sự đối xử bất công hơn.

Thời Tiên mua quà đến tận nhà, lại kiên trì an ủi giải thích mãi mới giành lại được tư cách quay bổ sung.

Sóng gió cuối cùng cũng bình lặng, nhưng nói gì thì nói, buổi hẹn hò của cô và Lục Dịch Niên coi như tan thành mây khói. Lục Dịch Niên ở Bắc Kinh vất vưởng hai ngày không có việc gì làm, tối chủ nhật phải về thành phố S.

Trước khi đi họ vội vàng ăn một bữa cơm, Thời Tiên tiễn anh ra sân bay. Lục Dịch Niên ôm lấy cô, không biết là do mệt mỏi vì chạy đi chạy lại hay vì lý do gì khác, tóm lại là tâm trạng không mấy cao. “Tiên Tiên, em phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

Thời Tiên giơ tay ôm đáp lại anh: “Anh cũng vậy. Công việc cố gắng nhé.”

Lục Dịch Niên nhìn cô, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Anh bước đến cửa kiểm tra an ninh, quay đầu lại từ xa vẫy tay với cô giữa biển người xô bồ. Đôi mắt chàng trai vẫn sáng ngời trong trẻo như cũ, nhưng Thời Tiên trong khoảnh khắc đó lại có một ảo giác rằng anh sẽ không quay lại nữa.