Giờ Dần đã qua, ánh nắng xuyên qua lớp song sa mỏng manh, lặng lẽ tràn vào trong phòng.
Đầu hạ vừa tới, thời tiết ngày một oi nồng. Dẫu mới sáng sớm, trong không khí đã phảng phất hơi nóng khó tan.
Lệ Lan Tâm nhập nhèm mở mắt. Không biết từ lúc nào chăn mỏng đã bị nàng trở mình đẩy xuống tận cuối giường, trên người chỉ còn một mảnh yếm mỏng. Bộ áo ngủ bằng sa mềm đã bị c** s*ch, lẻ loi vứt nơi mép giường; nếu không nhờ màn trướng che chắn, e rằng đã rơi xuống đất từ lâu.
Nàng nhìn l*n đ*nh trướng thất thần giây lát, giơ tay lau đi tầng mồ hôi mỏng nơi trán, rồi mới gắng gượng ngồi dậy.
Đưa mắt nhìn khắp chiếc giường bừa bộn, nàng khẽ thở dài, đầu óc có phần đau nhức.
Khác hẳn với vẻ mảnh mai thanh thoát hiện nay được nữ tử trong kinh thành ưa chuộng, thân hình nàng đầy đặn, đẫy đà, dù có cố gắng thế nào cũng khó mà gầy đi được.
Trước kia nàng từng thử nhịn ăn nhịn uống, nhưng thường là chưa kịp sụt cân thì đã ngã bệnh trước. Về sau cũng chẳng ép mình thêm nữa, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, dưỡng đến mức lớp thịt mềm trên người lại càng thêm kiều quý.
Có lẽ cũng vì vậy mà nàng đặc biệt sợ nóng. Mỗi khi vào mùa oi bức, giấc ngủ liền không yên. Mỗi sáng tỉnh dậy đều có cảm giác như đã lăn lộn vật lộn suốt cả đêm trên giường.
Nàng với tay từ dưới gối lấy ra chiếc trâm gỗ dài, quen thuộc vấn mái tóc đen dài chấm eo lên cao, rồi khoác lại áo ngủ, gọn gàng chỉnh đốn giường chiếu.
Nhiều năm trước, khi Hứa Du còn sống, nàng theo y ở trong phủ tướng quân, những việc này đều có nô tỳ bà tử lo liệu. Sau khi Hứa Du qua đời, nàng dọn đến hẻm Thanh La, cũng chẳng còn ai để tâm nhiều nữa. Huống hồ nàng vốn chẳng phải tiểu thư khuê các gì, trước khi gả cho Hứa Du, đến một chiếc giường riêng nàng cũng không có.
Ngôi nhà hai gian nằm cuối hẻm không lớn. Lệ Lan Tâm mang theo hai nha hoàn ở đây, còn bức tường ngăn cách với tiểu viện bên cạnh cũng là sản nghiệp của phủ tướng quân, nơi ở của những người hầu do phủ phái tới.
Đám người thô sử này ngoài việc quét dọn, giặt giũ, lo liệu tạp vụ cho tiểu viện của nàng, cứ mỗi bảy ngày lại phải sang bẩm báo với bà mẫu của nàng, tỉ mỉ trình lên mọi hành tung, sinh hoạt thường ngày của nàng.
Nhìn sắc trời ngoài cửa, tiểu viện bên cạnh hẳn cũng sắp bắt đầu nhộn nhịp.
Thời tiết nóng nực, sáng sớm cũng chẳng cần nước ấm. Sau khi rửa mặt súc miệng trong gian tạp thất, Lệ Lan Tâm mở rương y phục. Đập vào mắt trước tiên là mấy bộ váy áo màu sắc nhã nhặn mà tú lệ, chất liệu hoặc tơ lụa hoặc vân cẩm, hoa văn thêu chìm đều là tay nghề thượng hạng, giá trị xa xỉ.
Nàng chỉ khẽ dừng lại một chút, rồi lướt qua tất cả, lấy ra một bộ váy áo màu trà nhạt cùng một bộ màu đà hoàng pha trắng. Màu sắc ảm đạm, kiểu dáng bình thường, không có gì nổi bật — đây mới là những bộ nàng mặc thường xuyên nhất.
Còn những bộ váy sam tinh xảo treo bên cạnh, đều là năm xưa Hứa Du đặt may cho nàng, nay nàng gần như không còn mặc đến nữa.
Mấy năm thủ tiết, lời ra tiếng vào từ chị em dâu bên nhà chồng chưa từng ngơi nghỉ.
Nhiều nhất là nói nàng lòng lang dạ sói, phu quân mất mà chẳng thấy đau buồn bao nhiêu. Phụ nhân trẻ tuổi để tang chồng, ai chẳng tiều tụy gầy gò, đau khổ khôn cùng, còn nàng không những không hao gầy, trái lại dung mạo ngày càng phong tư diễm lệ, rõ ràng là không an phận.
Lại còn nói nàng tâm địa không trong sạch. Khi Hứa Du lâm bệnh nặng như vậy, đến giây phút cuối cùng nàng vẫn không ngừng thúc giục y sắp xếp thêm một tòa nhà riêng cho mình, để khỏi phải ở trong phủ thủ tiết phụng dưỡng cha mẹ chồng. Nàng yêu thích son phấn lụa là, muốn ra ngoài phủ sống tiêu dao, biết đâu một ngày nào đó sẽ có dã phu lãng tử mò tới cửa.
Đối với những lời ấy, Lệ Lan Tâm từ trước đến nay đều im lặng chịu đựng. Ở nhờ dưới mái hiên nhà người, nàng không có vốn liếng để tranh phong đấu đá với đám nữ quyến trong phủ. Dù sao ngoài những dịp lễ yến hiếm hoi, cả năm cũng chẳng nghe được mấy lần, nhẫn nhịn một chút cũng qua.
Còn mẹ chồng Trương thị tuy không trực tiếp hùa theo những lời bẩn thỉu đó để làm khó nàng, nhưng qua từng năm lại âm thầm tăng số người hầu ở tiểu viện bên cạnh, quần áo trang sức đưa cho nàng ngày càng mộc mạc, thậm chí có thể gọi là xám xịt. Son phấn chỉ cho chút đồ che khuyết điểm đơn giản, thường xuyên dạy dỗ nàng rằng tiết phụ phải lấy gương mặt mộc mạc làm đẹp.
Lệ Lan Tâm đều tiếp nhận hết. Dù sao cũng còn tốt hơn quãng thời gian trước kia nàng phải lang bạt ở nhà thân thích xin ăn, mặc áo tang, đi giày rơm, ngẩng mặt dầm mưa dãi nắng, so với những ngày đó, hiện tại đã tốt hơn không biết bao nhiêu.
Thay xong y phục, bên ngoài vang lên tiếng nha hoàn: “Nương tử đã dậy chưa? Trà nước đã nấu xong rồi, cháo và đồ ăn còn phải chờ thêm một lát nữa!”
Lệ Lan Tâm mở cửa phòng bước ra, liếc mắt đã thấy đại nha hoàn Lê Miên đang từ cửa nhị viện thò nửa người ra nhìn về phía nàng.
“Tỉnh Nhi đâu?”
Lê Miên mặt đầy bất lực, bực bội tố cáo: “Ngài còn lạ gì nàng ta nữa, con sâu lười đó hận không thể mọc rễ trên giường, giờ này còn đang ngủ đấy.”
Trong viện có hai nha hoàn. Lê Miên là năm xưa khi Lệ Lan Tâm vừa thành thân, Hứa Du đích thân chỉ định nàng ấy làm đại nha hoàn, mấy năm nay vẫn luôn theo hầu bên cạnh. Còn tiểu nha hoàn Tỉnh Nhi thì là sau khi Lệ Lan Tâm rời phủ, nàng trả tiền chuộc nàng ta từ tay mẹ mìn về, hiện giờ tuổi tác cũng chưa đến mười.
Năm năm trước, cả nhà Tỉnh Nhi chết sạch vì thiên tai, cô bé theo mẹ mìn trôi dạt đến kinh thành. Khi ấy chỉ là một đứa trẻ con bé xíu, trên người đến mảnh vải che thân lành lặn cũng không có, bàn chân đầy vết rách chảy máu lẫn bùn đất, ánh mắt ngây thơ mờ mịt, tay nắm dây thừng của bọn buôn người đi khắp nơi. Lệ Lan Tâm đi ngang qua trông thấy, trong lòng cảm thấy không đành, liền mua nàng ta về.
Tỉnh Nhi cái gì cũng tốt, chỉ là đầu óc đôi khi không được lanh lợi cho lắm, thật thà đến mức có hơi ngốc. Nàng ta đặc biệt ỷ lại Lệ Lan Tâm và Lê Miên, thích làm nũng, thích ngủ nướng, nhưng dáng vẻ ngơ ngác mà chăm chỉ của nàng ta phần lớn thời gian lại rất đáng yêu, khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Lệ Lan Tâm bật cười, lắc đầu: “Nó còn nhỏ, tham ngủ cũng là chuyện thường. Ngươi chờ lát nữa hẵng đi gọi, ta ăn xong sẽ qua, được chứ.”
Lê Miên đáp một tiếng: “Vâng.”
Lệ Lan Tâm xoay người trở vào phòng, đi tới gian thất được ngăn riêng, trước tiên mở cửa sổ. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa rơi vào trong, chiếu lên bài vị đặt nơi cuối bàn thờ, mấy chữ vàng “Tiên phu Hứa Du chi linh vị” lấp lánh ánh sáng.
Nàng chống cửa sổ xong, thuần thục vê nén hương trước bàn thờ, lắc tắt tàn lửa nơi đầu hương, cúi người bái ba cái, rồi c*m v** lư hương.
Những động tác ấy mượt mà thuần thục như nước chảy mây trôi. Suốt tám năm qua, ngày nào nàng cũng lặp lại từng bước như vậy.
Khói hương chậm rãi cuộn lên. Lệ Lan Tâm xoay người ra khỏi phòng, bước xuống hành lang.
Dưới gốc đa lớn rậm rạp phía trái sân, Lê Miên đã bày xong bữa sáng. Trời nóng, các nàng thường ăn ở chiếc bàn đá nơi này, mát mẻ có gió, ăn uống cũng dễ chịu hơn.
Cháo còn nóng, Lệ Lan Tâm ngồi xuống nhưng chưa vội ăn, dùng muỗng khuấy nước cháo cho tản bớt hơi nóng. Lê Miên cũng ngồi xuống bên cạnh. Trong tiểu viện này nhiều năm qua chỉ có ba người các nàng nương tựa vào nhau, phần lớn thời gian cũng chẳng quá câu nệ quy củ chủ tớ.
Lệ Lan Tâm ngẩng mắt nói: “Hôm qua bên kia cho người truyền tin, bảo hôm nay rảnh thì qua đó một chuyến. Lát nữa ngươi đi cùng ta, Tỉnh Nhi ở lại trông chừng bọn họ quét dọn.”
Lê Miên cau mày: “Gần đây cũng chẳng có lễ tiết gì, Trung thu thì còn xa, không biết gọi nương tử qua làm gì.”
Hôm qua bà tử trong phủ tướng quân tới truyền lời, nói Trương thị có chuyện quan trọng cần căn dặn Lệ Lan Tâm. Bà ta hất cao cằm nói xong liền đi, các nàng còn chưa kịp dò hỏi chút tiếng gió nào.
Lệ Lan Tâm chậm rãi nhấp một ngụm cháo loãng: “Chắc cũng không phải chuyện lớn.”
Dù sao thì nhiều lắm cũng chỉ là bà mẫu của nàng vì liên tiếp mất hai đứa con trai, tâm bệnh tái phát, gọi nàng cùng vị tẩu tẩu thủ tiết và cô em chồng chưa xuất giá lại, cùng nhau nhớ chuyện cũ, khóc lóc một phen.
Sau đó lại lấy việc tẩu tẩu còn ở lại trong phủ để an ủi ra so sánh với nàng, tiện thể gõ nàng một trận.
“Nhưng mỗi lần nương tử về, chẳng phải đều bị họ thay đổi đủ cách để chế nhạo sao. Ngài đâu phải bao cát cho họ trút giận đâu,” Lê Miên càng nói càng thấy tức, nhưng vẫn hạ giọng cẩn thận.
“Khi trước là nhị gia thương ngài, mới sớm thu xếp cho ngài dọn ra ngoài, chuyện đó đâu phải lỗi của ngài. Bao nhiêu năm nay ngài vẫn vì nhị gia mà thủ tiết, có từng làm gì trái luân thường đạo lý đâu. Vậy mà mấy năm gần đây họ càng ngày càng khó xử ngài. Ngài nhìn xem, hôm qua cái Tề bà tử kia tới, mặt mũi kênh kiệu, hận không thể giẫm ngài dưới chân. Lần này đi, không biết sẽ đối đãi với ngài thế nào nữa.”
Lệ Lan Tâm nuốt cháo trong miệng, bật cười: “Nào đến mức thê thảm vậy. Ngươi nói thế, cứ như ta sắp bị lôi vào đại lao chờ chịu hình phạt vậy. Thế đạo này, có ăn có mặc, không lo sinh kế, còn có gì không biết đủ? Mau ăn đi, lát nữa cháo nguội mất.”
Nói xong, nàng đưa tay chỉ về phía bức tường viện.
Tai vách mạch rừng, nói ít thì hơn.
Lê Miên giận sắt không thành thép liếc nàng một cái, bực bội nâng chén, uống cháo với dáng vẻ bi tráng như chim sẻ sao hiểu được chí lớn.
“Nương tử!” Cửa phòng phía tây “rầm” một tiếng bị đẩy ra, tiếng bước chân vội vàng thình thịch chạy tới.
Tiểu nha đầu luống cuống tay chân chỉnh lại hai búi tóc trên đầu, như cơn gió lao từ cửa phòng tới bên bàn.
Thấy bộ dạng hoảng hốt luýnh quýnh ấy, Lệ Lan Tâm thật sự sợ nàng tự vấp chân mà ngã.
“Đừng cuống, chậm một chút.”
Tỉnh Nhi dừng lại bên bàn, mặt mày ủ rũ, không dám ngồi xuống, ngoan ngoãn nhận lỗi: “Nô tỳ lại ngủ quên rồi… nương tử, ta sai rồi, ngài phạt ta đi.”
Lê Miên ném cho nàng ta một ánh mắt sắc như dao, tay lại thành thật múc cháo vào chiếc bát trống trên bàn.
Lệ Lan Tâm xua tay, ra hiệu cho nàng ngồi: “Thôi nào, có đáng gì đâu. Ngươi còn nhỏ, mau ngồi xuống ăn cháo đi.”
Tỉnh Nhi cười hắc hắc, leo lên ghế ngồi.
Lệ Lan Tâm hạ giọng dặn dò: “Tỉnh Nhi, ta với Lê Miên phải đến phủ một chuyến. Lát nữa người bên viện kia sang làm việc, ngươi trông chừng giúp ta, đừng để họ vào buồng trong, nghe chưa.”
Phòng ngủ của nàng không yên tâm để đám bà tử do phủ tướng quân phái tới vào dọn dẹp. Nhiều năm nay vẫn luôn do nàng tự mình thu dọn. Nếu để người bên viện kia vào phòng nàng, e rằng chỉ cần vào được một lần là sẽ lật tung cả căn nhà này lên.
Để Tỉnh Nhi trông chừng, nàng rất yên tâm. Tuy nàng ta tuổi còn nhỏ, nhưng làm việc có nguyên tắc. Mấy trò dẻo miệng, dọa dẫm của đám bà tử kia đối với tiểu nha đầu này đều vô dụng. Đã nói không cho vào phòng thì nhất định không cho. Ai dám xông vào, nàng ta có thể bưng nước nóng, canh nóng đứng chắn ngay trước cửa mà hắt người.
Hạ nhân bên viện kia cũng biết tiểu nha đầu này lợi hại, không dám làm càn.
Tỉnh Nhi gật đầu thật mạnh: “Vâng, ta nhất định trông chừng họ.”
Ăn sáng xong, Lệ Lan Tâm dẫn Lê Miên ra khỏi viện.
Các nàng không ngồi xe, bởi hẻm Thanh La chỉ cách phủ tướng quân ba lớp tường viện.
Ban đầu khi tìm nhà, Hứa Du muốn để nàng ở xa phủ tướng quân một chút, nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được áp lực chữ hiếu. Y giằng co với cha mẹ hồi lâu, hai bên mỗi bên nhượng bộ một bước, cuối cùng mới định ra căn nhà này.
Theo con đường nhỏ quen thuộc đi tới, quẹo thêm hai khúc cua, cửa sau của phủ tướng quân đã mở sẵn.
“Nhị nãi nãi,” nha hoàn Tú Nhi hầu bên Trương thị đứng chờ ở cửa, mỉm cười nghênh đón, “Lão phu nhân đang mong ngài lắm, đại nãi nãi và tam cô nương cũng đều ở trong, chỉ chờ ngài tới thôi.”
Lệ Lan Tâm gật đầu, bước qua ngạch cửa đi vào trong, bọn tỳ nữ theo sát phía sau.
Lê Miên cười tươi, lặng lẽ nhét vào tay Tú Nhi một mảnh bạc vụn: “Tú Nhi tỷ tỷ, thân thể lão thái thái dạo này thế nào? Nương tử nhà ta vẫn luôn nhớ đến ngài ấy. À đúng rồi, nghe nói tam cô nương nhà ta sắp đính hôn, hôm nay gọi nương tử qua là…”
Tú Nhi cười híp mắt nhận lấy bạc, cắt ngang lời nàng: “Ôi chao, thân thể lão phu nhân tốt lắm. Hôm nay mời nhị nãi nãi tới là có hỉ sự.”
Lệ Lan Tâm dừng bước, quay đầu nhìn nàng: “Hỉ sự?”
Tú Nhi lại không nói thẳng: “Nhị nãi nãi vào rồi sẽ biết, nô tỳ không tiện lắm miệng, kẻo lão phu nhân trách tội phá hỏng quy củ.”
Trong mắt Lệ Lan Tâm thoáng lóe lên, nàng xoay người, tiếp tục đi về phía viện tử của Trương thị.