Kiểm tra xong cửa hàng thì đã gần trưa. Lệ Lan Tâm vốn định dẫn Lê Miên và Tỉnh Nhi đến Tu Vị Lâu dùng bữa trước, rồi tiện đường sang phố Tụ Khai dạo hiệu sách trong kinh thành.
Nhưng vừa nghe nói sắp đi mua đồ, mua sách, hai nha đầu liền chẳng còn tâm trí ăn uống, nhất quyết đòi ghé hiệu sách trước.
“Vừa rồi ta nghe người bên cạnh nói, Trường Hận Sinh lại ra thoại bản mới, ta đợi lâu lắm rồi! Không tranh thủ đi mua, lát nữa e là chẳng còn đâu!” Lê Miên sốt ruột đến mức đi tới đi lui.
“Nương tử, nương tử! Em cũng muốn, em cũng muốn! Em muốn một cuốn hồi đồ (*) mới!” Tỉnh Nhi cũng kéo tay áo nàng làm nũng.
(*) “Hồi đồ” trong đoạn này là tranh minh họa theo từng hồi của thoại bản / truyện chương hồi.
Đi Tu Vị Lâu hay đi hiệu sách trước, thời gian chênh lệch chẳng bao nhiêu. Lệ Lan Tâm bị hai đứa quấn đến hết cách, đành gật đầu đồng ý, đầu óc ong ong, bị kéo lôi nửa đẩy nửa giật, bước nhanh về phía dãy hiệu sách.
Đến con phố tập trung tiệm sách và cửa hàng tranh chữ, Lê Miên làm tiên phong, lao thẳng vào Như Ngọc Trai, tiệm bán thoại bản nhiều và đầy đủ nhất kinh thành.
Lệ Lan Tâm và Tỉnh Nhi ở phía sau che ô, vội vàng đuổi theo. Vừa tới cửa, Lê Miên đã từ trong tiệm xông ngược ra, phía sau là một tràng tiếng than thở của các nương tử, phụ nhân.
Trong tay nàng ấy giơ cao một quyển sách mỏng mới tinh, mặt mày rạng rỡ, đắc ý vô cùng: “Hôm nay chỉ còn đúng một quyển! Ha ha!”
Nàng ấy tung tăng như bay, vừa khoa tay múa chân vừa chạy, suýt nữa thì vấp ngay bậc cửa. Lệ Lan Tâm vội vàng đưa tay đỡ lấy. Đúng lúc ấy, Tỉnh Nhi đã nhanh như sóc chui tọt vào trong tiệm, vừa chạy vừa líu lo gọi “hồi đồ” (*).
(*) “Hồi đồ” trong đoạn này là tranh minh họa theo từng hồi của thoại bản / truyện chương hồi.
Lệ Lan Tâm thật sự dở khóc dở cười, đành đặt Lê Miên, kẻ đã bị thoại bản mới câu mất hồn, ngồi xuống chiếc ghế mây nhỏ dành cho khách trước cửa thư phòng, rồi xoay người bước vào Như Ngọc Trai.
Bên trong lầu một náo nhiệt vô cùng. Nàng liếc mắt nhìn một vòng, liền thấy Tỉnh Nhi đang mải mê lựa sách trước giá tranh truyện, bèn nhanh chóng đi tới.
Đi đến tận bên cạnh, nha đầu kia mới liếc mắt thấy nàng, giật mình kêu lên: “Nương tử! Ngài… ngài tới lúc nào vậy, sao không có tiếng động gì?”
“Là ta không có tiếng, hay là ngươi chẳng nghe thấy?” Lệ Lan Tâm bật cười, đưa tay véo nhẹ má nàng. “Ta lên lầu hai xem thử. Ngươi chọn xong thì lên gọi ta, nghe chưa.”
Hai bên đường, binh sĩ giương cao vương kỳ, trên cờ thêu một chữ “Tấn” thật lớn.
Lệ Lan Tâm đứng dậy, bước nhanh đến bên lan can. Đúng lúc ấy, một hàng tuấn mã từ trước Tu Vị Lâu phi nước đại lướt qua. Ánh mắt nàng theo quán tính nhìn về bên phải, chỉ kịp thấy ở phía trước nhất một bóng người cao lớn. Người trên lưng ngựa vững như tùng già trong gió, một tay nắm cương, thúc ngựa lao nhanh.
Bên dưới động tĩnh quá lớn, Lê Miên và Tỉnh Nhi cũng không nhịn được buông đồ trong tay, chạy chậm tới, ghé sát lan can thò đầu nhìn xuống.
“Dưới kia xảy ra chuyện gì vậy?” Tỉnh Nhi tò mò hỏi.
Lê Miên nói: “Ồn ào như đánh trống đánh chiêng thế này, ta còn nghe thấy ai đó hô ‘giá lâm’, rốt cuộc là người nào tới vậy?”
Lệ Lan Tâm giơ tay chỉ xuống dưới, nơi binh sĩ hộ tống đang bước nhanh kết đội đuổi theo chủ tử. Trên vương kỳ, chữ thêu bằng tơ vàng dưới ánh mặt trời lấp lánh chói mắt.
“Là Tấn Vương.” Lệ Lan Tâm hơi ngẩn ra.
Hôm nay vừa mới nhận đơn hàng từ Tấn Vương phủ, giờ chỉ đi ăn một bữa cơm đã đụng ngay xa giá của Tấn Vương ngang qua, nàng thật sự không biết mình gặp phải vận may hay vận rủi gì nữa.
Lê Miên và Tỉnh Nhi đồng loạt tròn xoe mắt.
“Tấn Vương ư?! Thật sao?” Lê Miên kinh ngạc.
“Là thân vương thật hả?” Tỉnh Nhi phấn khích, “Em còn chưa từng gặp thân vương sống đâu!”
“Nương tử, ngài nhìn rõ không? Tấn Vương trông thế nào? Có phải rất uy nghiêm, hay là trông dữ dằn lắm?”
Lệ Lan Tâm lắc đầu: “Chỉ thấy được bóng dáng, không nhìn rõ mặt.”
Hai nha đầu lập tức thất vọng thở dài.
“Khuôn mặt chắc hẳn rất uy vũ.” Lệ Lan Tâm chống cằm cười nói, “Vừa rồi nhìn vóc dáng thì cao lớn lắm.”
“Thật sao? Cao hơn cả mấy quân gia tuần phòng trong thành à?”
“Ừm, trông như chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới cổng nhà chúng ta vậy.”