Mật tín trong tay tổng cộng ba trang. Trang thứ nhất là do tai mắt cài trong Thừa Ninh Bá phủ bẩm báo, hai trang sau là ám vệ nhân lúc phòng bị ở ngoại trạch của Đoan Vương lơi lỏng mà dò xét được.
Tông Lẫm thờ ơ, trước tiên lướt qua tờ thứ nhất.
Mấy dòng đầu ghi lại nguyên do Lệ Lan Tâm ra khỏi hẻm Thanh La, cùng tình hình gặp gỡ Trang Ninh Uyên. Không có gì đặc biệt, tướng quân phủ bị tịch thu, Lệ Lan Tâm sớm muộn gì cũng sẽ có liên hệ với vị đại tẩu trước kia này.
Ánh mắt lạnh lẽo dần dần dời xuống dưới. Khi thấy những chữ như “Trang thị khóc rống”, “người quen trong Vương phủ”, sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi.
Nhưng ngay sau đó, hai chữ nhỏ vô cùng chói mắt như thẳng tắp đâm tới.
Trong khoảnh khắc, gân xanh nơi trán bạo khởi.
Ám vệ vẫn nửa quỳ giữa phòng, cúi đầu lặng lẽ chờ đợi.
Đột nhiên, bên tai vang lên tiếng giấy bị vò mạnh cọ xát, cùng với sau án thư, chủ tử bật ra một tiếng cười lạnh từ cổ họng.
Mồ hôi lạnh trên trán ám vệ bất giác túa ra, đầu cúi xuống càng thấp hơn.
Tông Lẫm hít sâu một hơi, nhắm mắt, ném tờ Tuyên Thành đã bị vò thành một cục trong tay sang một bên, rồi tiếp tục xem trang mật báo thứ hai.
Trang này chữ viết nhỏ hơn hẳn trang trước, nội dung ghi chép tự nhiên cũng dày đặc hơn nhiều.
Hắn cau mày, rũ mắt, lướt nhanh.
Dần dần, sát khí bốc lên.
Thời gian từng chút trôi qua. Lần này, thứ phá vỡ sự yên tĩnh trong thư phòng không còn là tiếng cười lạnh kìm nén, mà là một tiếng “bốp” trầm nặng, trang giấy bị hắn trở tay đập mạnh xuống mặt án.
Giận dữ như sấm sét, chấn động khắp gian phòng.
“Đi gọi Hà Thành tới!” Giọng nói lạnh như băng.
Ám vệ lập tức đứng dậy: “Tuân lệnh!”
Gã lao nhanh ra khỏi thư phòng, không dám chậm trễ nửa khắc.
Cửa phòng vội vàng mở ra, rồi lại vội vàng khép lại.
Đèn đuốc trong phòng sáng rực, khiến từng hàng chữ trên giấy đều hiện rõ mồn một trước mắt.
Trong khoảnh khắc, cơn phẫn nộ và oán hận dữ dội như lửa đốt thiêu rụi ngũ tạng lục phủ. Dù hương long não từ lư hương lượn lờ bay lên cũng hoàn toàn không đủ để làm thanh tỉnh tâm thần hắn.
Tông Lẫm nhắm mắt lại. Chỉ cần lướt qua một lượt, từng câu chữ trên mật báo đã đồng loạt hiện lên trong đầu.
“Lưu đày”, “tự nguyện tùy xứng”, “tận hiếu thay chồng”, “dã nam nhân”, “đãng phụ”…
Cuối cùng là dòng chữ ám vệ ghi ở phần cuối: “Phu nhân tựa như tro lạnh vạn trượng, không muốn biện bạch.”
Hắn thả lỏng người, lưng nặng nề dựa vào ghế, ngửa đầu nhìn lên bình phong vẽ điệp phúc dát vàng phía trên.
Rất lâu sau, hắn giơ tay che kín mặt.
Than bạc cháy trong lò, hương khí từ lư hương tỏa ra; cửa sổ thư phòng chưa từng khép kín hoàn toàn, gió thu lạnh thỉnh thoảng lùa vào, rồi lại bị chôn vùi trong hơi ấm của gian phòng.
…Hắn nhớ rõ, sau khi mẫu phi qua đời, mỗi độ thu đông hằng năm, phụ vương đều sẽ đốt loại nguyệt lân hương mà bà yêu thích nhất vào những ngày gió lạnh.
Mỗi lần như vậy, hắn đều theo hầu bên cạnh phụ vương, nhìn người cẩn thận làm những việc vốn trước kia chưa từng tỉ mỉ đến thế.
Phụ vương còn cố ý tránh đi linh vị của mẫu phi, lặng lẽ nói với hắn rằng, khi làm bánh hương, ông còn len lén cho thêm một cánh phản hồn mai vào nguyệt lân hương.
Nhưng ông không biết thê tử có thích hay không, nên không dám nói cho bà, chỉ có thể kể cho nhi tử nghe.
Tông Lẫm dần dần trưởng thành, mười mấy năm trôi qua, thói quen của những ngày thu đông ấy vẫn chưa từng thay đổi.
Không bao lâu sau lần cuối cùng phụ vương đốt hương, vì bệnh cũ nơi chiến trường, người đã ngã xuống.
Hắn quỳ bên giường, nắm chặt tay phụ vương, nhìn người từng như tùng xanh cứng cỏi, tựa núi cao sừng sững, dần dần mất đi ý thức trên giường.
Phụ vương cũng siết chặt tay hắn, trong miệng lẩm bẩm nói nhỏ:
“Con có biết … điều ta hối hận nhất… là gì không? Con biết không…?”
Tông Lẫm gật đầu thật mạnh.
Hắn biết. Đương nhiên là biết.
Từ ngày mẫu phi qua đời, mỗi lần phụ vương say rượu, mỗi lần dẫn hắn đi tế điện, đều lặp đi lặp lại mối hận thấm tận xương tủy ấy.
Điều phụ vương hận nhất, chính là năm đó cưới mẫu phi về, sau khi biết bà bị gia tộc coi như quân cờ liên hôn a dua, ông lại không tìm cách, không đem Văn An hầu phủ đuổi giết đến tuyệt đường.
Nếu khi đó ông đủ tàn nhẫn, sớm giẫm nát Văn An hầu phủ dưới bùn nhơ, thì mẫu phi đã không vì hay tin mẹ ruột bị tra tấn đến chết sớm trong hầu phủ mà khó sinh, băng huyết.
Nếu ông đủ độc, trong lần ả thứ muội kia tới Tây Bắc vương phủ, ngay khoảnh khắc hạ nhân bẩm báo có điều bất ổn, liền lập tức ra tay, chém đầu cả đoàn người ấy ném vào sơn dã cho sói dữ ăn, thì mẫu phi chắc vẫn còn ở bên họ.
Ông không nên chỉ mang thê tử đi xa, mà phải tuyệt đường lui, diệt trừ hết thảy tai họa ngầm quanh bà.
Còn bà nghĩ thế nào, vốn chẳng quan trọng.
Chính vì ông nương tay, vì quá để tâm đến lòng thiện lương của thê tử mà ngầm đồng ý nhượng bộ, nên mới đánh mất bà.
“Kính nhi, con trai ta…” Trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu, phụ vương dường như khôi phục được chút ý thức, nghẹn ngào gọi hắn.
Tông Lẫm cúi người sát bên môi phụ thân.
“Con nhớ kỹ… nhất định phải nhớ kỹ!” Lão Tấn Vương ngậm hận nói,
“Sau này, nếu con có người, hoặc thứ gì đó, tuyệt đối không thể đánh mất, hễ gặp kẻ cản đường, hoặc có bất kỳ mối lo ngầm nào, thì tuyệt đối đừng nhân từ, đừng nương tay…”
“Nhất định, nhất định phải làm đến tuyệt đường!!”
……
Một tiếng vang ầm ĩ, cửa thư phòng lại lần nữa bị đẩy bật ra.
Hà Thành nghe gọi mà đến, bước nhanh vào trong, còn chưa kịp hành lễ, đã trông thấy thần sắc của chủ tử sau án.
Y theo hầu nhiều năm, không ai hiểu rõ hơn mình lúc này không khí đang căng thẳng đến mức nào.
Hà Thành cúi đầu hành lễ: “Điện hạ.”
“Ừ.” Tông Lẫm hạ tay xuống, ngồi thẳng lại, trong mắt hàn ý thấu xương, nhếch môi nói, “Lão Thập Nhị đem nữ nhi tội thần của Nhất Tâm tướng quân phủ mang đi an trí ở ngoại trạch.”
Nhắc đến tội thần ở phủ đệ thì chẳng có gì lạ, nhưng vừa nói tới Nhất Tâm tướng quân phủ, Hà Thành lập tức giật mình.
‘Lão Thập Nhị’ dĩ nhiên là Đoan Vương.
Mà vừa rồi người tới gọi y, chính là một trong những ám vệ mà điện hạ cài ở hẻm Thanh La.
Như vậy chuyện tối nay, tám phần là có liên quan tới vị kia.
Nói ra thì, từ ngày vị nương tử kia rời khỏi vương phủ, ban đêm điện hạ cuối cùng cũng miễn cưỡng ngủ được, ban ngày trông cũng không còn giận dữ u uất như trước nữa.
Nhưng dù sao cũng là tân hoan, lại còn chưa thật sự có được người, nhất thời không buông tay được cũng là chuyện rất bình thường.
Trong lòng đã có tính toán, Hà Thành cất giọng: “Vâng. Đoan Vương điện hạ đã mang Hứa gia tam nữ Hứa Bích Thanh đi rồi, ít ngày nữa sẽ đón vào phủ làm thị thiếp. Chỉ là nghe nói, Đoan Vương điện hạ vẫn muốn cho nàng ta nghi chế đón dâu của trắc phi, sính lễ, chỗ ở đều khác xa thị thiếp tầm thường.”
Cổ tay Tông Lẫm đè lên án, ngón tay dài gõ nhẹ mặt bàn.
Sau một lúc lâu, hắn nheo mắt, ý cười lạnh lẽo: “Tội nữ của mưu nghịch chi thần, đáng lẽ phải nhập tiện tịch, sung làm nô lệ. Gã dám cho tội nữ mưu nghịch chi thần đãi ngộ trắc phi của thân vương?”
Hà Thành lập tức nghe ra ý trong lời, vội tiếp lời: “Điện hạ anh minh. Thần cũng cho rằng việc này cực kỳ không ổn. Điện hạ khai ân, cho phép Đoan Vương cùng thân thích của tội thần hoàn tất hôn ước đã định vốn đã là phá lệ. Lần này Đoan Vương lấy tiện làm quý, rõ ràng là ngoài mặt thuận theo, trong lòng không phục, quả thực nên nghiêm khắc răn dạy!”
“Chỉ răn dạy thôi sao?” Giọng nói lạnh buốt.
Khó khăn lắm mới bộc lộ được chút tài ăn nói, Hà Thành lập tức cứng đờ tại chỗ, dứt khoát ngẩng đầu chờ chủ tử hạ lệnh.
Tông Lẫm hơi rũ mắt: “Bổn vương nhớ không lầm thì Đoan Vương phi cũng là hậu duệ võ tướng danh môn?”
Việc này Hà Thành biết rõ: “Vâng. Chỉ là Đoan Vương phi bẩm sinh thể nhược, nhưng xưa nay làm việc chưa từng qua loa, quản gia có tiếng hiền đức.”
“Có hiền phụ như vậy, lão Thập Nhị lại vì một tội nữ mà mê muội tâm trí, làm loạn quốc pháp, đúng là không coi tông thất lễ huấn ra gì.” Giọng trầm lạnh lẽo.
“Truyền lệnh: Hứa thị tam nữ là hậu duệ tội thần mưu nghịch, phải ghi vào tiện tịch, sao có thể mang thân phận thị thiếp ở vương phủ? Giáng làm nô tỳ, lao dịch phụng sự, chịu sự dạy dỗ của vương phi để chuộc tội.”
“Ngày mai ngươi đích thân đi, mang theo khẩu dụ của bổn vương, răn dạy Đoan Vương. Đồng thời phái sứ giả cứng rắn đem khế thân của Hứa thị tự tay giao cho vương phi, báo cho vương phi biết phải nghiêm khắc quản giáo tội nữ. Nếu có chỗ khó xử, cứ viết thư về kinh, bổn vương tự nhiên sẽ làm chủ cho nàng ta.”
Tim Hà Thành nhảy dựng lên. Gần như đã có thể đoán trước được kết cục về sau của Hứa thị tam nữ kia.
Nhưng mệnh lệnh từ trên vẫn chưa dừng lại, giọng lạnh lẽo tiếp tục rơi xuống: “Hứa Trường Nghĩa chi thê Trương thị, cùng bốn người con trai, lưu đày Nhai Châu, vĩnh viễn không được trở về.”
“Còn Hứa Trường Nghĩa trưởng tức Trang thị, cùng ấu tử,” ánh mắt Tông Lẫm dịu đi đôi chút, đáy mắt sâu thẳm đen kịt, “Trang thị là tiết phụ, triều đình nên ban ưu đãi. Xét nàng ta dưới gối chỉ có một con nhưng tận hiếu chu toàn, đứa trẻ này được miễn tội lưu đày.”
“Song, hậu duệ tội thần, trong vòng ba đời không được nhập sĩ. Sau khi xuất ngục, cùng mẫu thân lập tức rời kinh, trở về nguyên quán nhà ngoại, cả đời không được nhập kinh thành và vùng phụ cận.”
“Nô bộc ký khế dưới danh nghĩa Nhất Tâm tướng quân phủ, toàn bộ phân phát ra ngoài kinh đô. Hứa thị chi thứ, kẻ tham dự mưu nghịch thì xử trảm, những người còn lại, di dời lên Tây Bắc. Phần mộ tổ tiên Hứa thị, cũng cùng lúc dời theo đi.”
Âm cuối vừa dứt, Hà Thành nhíu mày, trong mắt tràn đầy chấn động.
…Ngay cả phần mộ, cũng phải dời đi.
Như vậy, nhà chồng của vị Lệ nương tử kia, quả thực không để lại cho nàng dù chỉ một mảnh tàn dư.
Tựa như lớp bụi mỏng trên mặt đất, khi chưa có gió thì còn có thể lưu lại, nhưng một khi cuồng phong ập đến, chỉ có thể bị quét khỏi kinh thành, không chút sức phản kháng.
Lông tơ toàn thân dựng đứng. Giây phút này, y bỗng cảm thấy một tia nguy hiểm khó tả.
Nếu một ngày nào đó, vị nương tử kia biết được chân tướng… nàng sẽ vui mừng chăng?
Hay là sợ hãi tột độ?
Tông Lẫm ngước mắt, nhìn chằm chằm Hà Thành đang đứng cứng đờ dưới án, không chút kiên nhẫn: “Sao?”
Hà Thành giật mình hoàn hồn, nhận ra mình dám ngẩn người trước mặt chủ tử, hận không thể tự tìm gậy đánh cho mình một trận: “Không! Thần đã rõ!”
Chủ tử không ra lệnh thêm, y mới dè dặt hỏi: “Điện hạ, vậy… thần xin cáo lui?”
Tông Lẫm thu hồi ánh mắt, nhìn về tờ mật báo thứ ba còn chưa mở trên bàn, nhíu mày: “Ngươi ở lại.”
Hà Thành mím chặt môi, lặng lẽ đứng yên.
Tông Lẫm cầm tờ mật báo thứ hai, vung tay ném xuống đất, tập trung nhìn tờ cuối cùng.
Chậm rãi, hắn nheo mắt lại.
Nụ cười lạnh nơi khóe môi lại hiện ra, nhưng khác với trước, lần này cổ và mu bàn tay đều nổi gân xanh.
Hắn híp mắt, đứng dậy, đi qua đi lại, từ chậm rãi đến gấp gáp.
Hà Thành liếc nhìn một cái, trong lòng chỉ kịp kêu lên một tiếng không ổn.
Người vừa đi lại phía sau án đã đột ngột dừng bước, xoay người, hung hăng quét sạch mọi thứ trên án xuống đất!
Mực nước, chu sa, tấu chương, bút nghiên… bay loạn khắp nơi, hỗn độn bừa bãi.
“Điện hạ!” Hà Thành vội vàng tiến lên.
Ngay sau đó, người chống tay lên án giơ tay ngăn lại, lồng ngực phập phồng mấy lần, rất nhanh cưỡng ép bản thân bình ổn.
Trong mắt là khói mù lạnh lẽo, hận không thể lập tức ra khỏi phủ, bắt lấy người phụ nữ vô lương tâm kia về tra hỏi.
Nàng vốn dĩ phải theo nhà chồng bị bắt giam vào ngục. Dù đó chỉ là một màn kịch giả vờ, nhưng việc hắn miễn tội cho nàng là thật.
Nếu không, giờ này nàng vẫn phải bị giam trong nhà lao chờ thẩm vấn!
Nàng từng mỉm cười với hắn, dịu dàng nói chuyện với hắn, bảo hắn nhớ cùng nàng dùng bữa.
Kết quả quay đầu lại, chỉ còn một câu: “Không có nửa điểm tình yêu nam nữ.”
Nếu nàng có chút do dự, hắn còn có thể thông cảm.
Nhưng theo ám vệ bẩm báo, lời nàng nói dứt khoát như chém đinh chặt sắt, không chút chột dạ, thậm chí khi nói còn rất vui vẻ… và đang cười!
Tờ giấy thứ ba này khiến mệnh lệnh hắn vừa ban ra giống như một trò cười.
Hắn ở đây vì nàng mà giận dữ, vì nàng mà uất hận, còn nàng thì căn bản không coi hắn ra gì.
Điều khiến hắn không thể lý giải nhất, là nàng không muốn tái giá với người khác, chỉ muốn thủ tiết cho Hứa Du, kẻ đã chết đến mức không thể chết hơn nữa?
Một kẻ hèn nhát như vậy, có gì đáng nhớ?
Nàng gả vào Hứa gia, danh nghĩa là lấy chồng, kỳ thực là làm nha hoàn bên giường cho Hứa Du hơn ba năm. Ban đầu hầu hạ ăn uống, đại tiểu tiện, xoa bóp tắm rửa, đút cơm đút thuốc.
Đến khi Hứa Du khá lên, không còn liệt giường mê man, có thể tự mình cử động đơn giản, thì phần lớn việc bên người suốt hơn nghìn ngày đêm, chẳng phải đều do nàng làm sao?
Chưa nói đến một phế nhân như vậy, làm sao cùng nàng sinh con đẻ cái. Không có hậu tự, lẽ nào Hứa gia sẽ oán trách lên đầu con trai ruột của mình?
Khi nàng ở nhà chồng, việc gì cũng uất ức, nơi nơi chịu nhục. Hứa Du chẳng những không bảo vệ được nàng, ngay cả hậu sự cũng sắp đặt không xong. Chỉ vì để lại cho nàng một cửa hàng, một tòa nhà, dạy nàng đôi chút thư văn, mà nàng đã coi là đáng giá cả đời khuynh tâm, gọi là người tốt nhất trần đời?
Đúng là phụ nhân tiểu gia kiến thức nông cạn, vô tri. Chút lợi nhỏ ấy còn chẳng tính là bồi thường, nàng lại xem như trân bảo.
“Hà Thành!” Đột nhiên hắn ngẩng đầu, trầm giọng quát.
Hà Thành đang thấp thỏm lo sợ, vội đáp: “Điện hạ!”
“Nói cho ta biết, nếu ngươi là nàng, giữa Lâm Kính và Hứa Du, ngươi chọn ai?” Đôi mắt đỏ sậm, nhìn chằm chằm.
Hà Thành suýt thì không giữ được cằm lẫn tròng mắt, mặt mày như khóc như cười: “… Điện hạ, thần… cái này… thần…”
Y đâu phải phụ nhân, sao biết được chứ?!
“Nói.” Giọng lạnh băng. “Ta muốn nghe lời thật lòng. Nếu ngươi dám lừa gạt nịnh nọt, thì ra ngoài chịu quân côn.”
Trong lòng Hà Thành gào thét trời muốn diệt ta, nhưng trên mặt chỉ dám giữ nụ cười méo mó. Đầu óc xoay nhanh một hồi, y mới lắp bắp: “… Điện hạ, nếu là thần, đại khái… đại khái sẽ chọn người ôn nhu, săn sóc, trông có vẻ dễ nói chuyện hơn.”
Ý trong lời đã quá rõ ràng.
Tông Lẫm đứng thẳng người, liếc lạnh: “Cho dù, đó là một phế nhân? Cho dù, trong nhà hắn toàn là sài lang hổ báo?”
Hà Thành gãi đầu, dứt khoát không giả vờ nữa, cắn răng nói thẳng: “Điện hạ! Ngài nói một ngàn hay một vạn câu, Lệ nương tử lúc đó cũng đâu có quyền lựa chọn! Nàng chỉ có thể gả cho Hứa Du. Năm đó, cũng chẳng có ai giúp nàng cả, lúc ấy điện hạ còn ở Tây Bắc kia mà.”
Tông Lẫm sững người.
Hà Thành thở dài, đã nói thì nói cho trót: “Điện hạ, Hứa gia tuy là hang ổ sói lang, nhưng Hứa Du thật sự đối với Lệ nương tử không tệ. Ngài nói hắn là phế nhân, nhưng Lệ nương tử không để tâm. Nàng rời xa quê hương tới kinh thành, gặp được một người thật lòng đối tốt với mình, trong lòng sao có thể không cảm động?”
“Còn như Hứa gia, Hứa gia là Hứa gia, Hứa Du là Hứa Du. Hứa gia đối với Lệ nương tử không tốt, nhưng cũng đâu phải do Hứa Du sai khiến. Điện hạ cũng đã nói rồi, thân thể hắn nửa phế, ngay cả tự bảo vệ mình còn không xong, không che chở được thê tử, trong mắt nữ nhân cũng ít nhiều có thể thông cảm. Tóm lại, trong lòng Lệ nương tử, Hứa Du chính là người đã đối xử với nàng tốt nhất.”
“Nữ nhân tâm địa mềm, ngài đối với nàng tốt gấp đôi tốt, nàng sẽ đối tốt với ngài gấp mười lần. Huống chi Lệ nương tử cùng Hứa Du làm phu thê hơn ba năm, ba năm đó! Con nít sinh ra cũng đủ chạy đầy đất gọi cha gọi mẹ rồi!”
“Điện hạ, ngài xuất hiện trong sinh mệnh của Lệ nương tử được bao lâu chứ? Tính tới tính lui cũng chỉ một ngày một đêm, sao so được với tình nghĩa người ta tích lũy từng chút suốt mấy năm. Ai mà chẳng thích người đối với mình tốt hơn?”
Càng nói càng hăng, Hà Thành thậm chí còn cảm thấy bản thân đã có mấy phần phong thái của Khương Hồ Bảo.
Đang lúc tự đắc, vừa ngẩng mắt lên liền đối diện với ánh nhìn lạnh băng, thô bạo đến mức khiến người ta sởn tóc gáy của chủ tử.
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra, y theo bản năng định quỳ xuống.
“Kia……”
Giọng nói từ phía trên đột nhiên vang lên, cắt ngang động tác của y.
Hà Thành khựng lại, ngẩng đầu.
Chỉ thấy chủ tử sau án càng lúc càng nôn nóng, nói ra một chữ xong liền cúi đầu, lấy tay che mặt.
Qua hồi lâu, hắn mới lau mặt, thấp giọng nói ——
“Làm thế nào… mới có thể khiến nàng cảm thấy, ta đối với nàng tốt hơn?”
Trong giọng nói mang theo uất hận nặng nề, cố tình nhấn mạnh chữ “tốt hơn” kia.
Ý chưa nói ra, nhưng ai cũng hiểu.
Muốn tốt hơn cả Hứa Du.
Hà Thành sững sờ, đứng ngây như tượng gỗ.
Không nghe được câu trả lời, Tông Lẫm liền ngước mắt nhìn sang, lửa giận trong mắt bùng lên càng dữ dội hơn.
Hắn túm lấy chiếc chung trà lẻ loi còn sót lại trên án, hung hăng ném tới.
“Choang” một tiếng, chung trà vỡ nát trên nền đất trước mặt, cũng khiến hồn vía Hà Thành đang bay đi lần thứ hai trong đêm bị đánh trở về.
“Bổn vương đúng là hồ đồ,” Tông Lẫm cười lạnh, giọng nói đầy âm u bực bội: “Ngươi đến nay còn chưa cưới vợ, ngày ngày không có việc gì liền lăn lộn với đám quân tráng hán cưỡi ngựa, uống rượu, đi săn. Trông cậy vào ngươi, còn không bằng trông cậy vào một cái đầu heo.”
“Cút đi.”
“… Gọi Khương Hồ Bảo tới.”
Hà Thành vừa bị âm thanh rơi vỡ đánh tỉnh, lại bị một tràng công kích không chừa chút thể diện của chủ thượng nện thẳng vào tim, lập tức cảm thấy trái tim mình nứt ra thành bảy tám mảnh.
Y như u hồn phiêu dạt bay ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ mấy năm nay chẳng phải đều vì đại nghiệp của Tấn Vương phủ mà mình mới đoạn tuyệt với nhi nữ tình trường hay sao? Kết quả đổi lại chỉ là một hồi châm chọc thế này, thật đúng là bi thương từ trong lòng dâng lên, nước mắt lưng tròng.
Bộ y dễ dàng lắm sao?
Bộ y không phải là vì đại nghiệp sao?
Năm đó ở Tây Bắc, y cũng từng có người trong lòng mà!
Còn không phải vì bận rộn quân vụ, mới khiến bọn họ mỗi người một ngả đó sao?
Chuyện này… cũng có thể trách mình được à?!
Hà Thành nghiến răng nghiến lợi, tức tối xông thẳng về phía khu quản sự và đám thái giám trong phủ.