Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 11

05/02/2026 14:57
Chế độ tối

Vừa mở cửa ra, Giản Tinh Lạc đã nhìn thấy Thẩm Phi Hàng đang khoanh tay trước ngực ngồi trên ghế sofa với tư thế sẵn sàng đánh trận.

“A Lạc, cậu về rồi đấy à!” Thẩm công tử “vút” một cái nhảy phắt từ sofa xuống, ngó nghiêng khắp nơi, “Người đâu?”

Anh ta nhất định phải xem thử, kẻ có thể lấy được lần đầu tiên của A Lạc, lại còn khiến A Lạc căng thẳng đến thế, rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào?

Giản Tinh Lạc khẽ cau mày, “Thẩm công tử, làm phiền cậu bình thường một chút, đừng làm đứa trẻ người ta sợ có được không hả?”

“Xì!” Thẩm Phi Hàng khinh bỉ bĩu môi, “Dễ bị dọa đến thế cơ à? Có phải làm bằng thủy tinh đâu chứ.”

“Chào anh ạ~” Ngay lúc này, từ phía sau lưng Giản Tinh Lạc ló ra một cái đầu xù lông, “Làm phiền mọi người rồi ạ!”

Thẩm Phi Hàng tức khắc ngả người ra sau theo bản năng chiến thuật, “Cậu… cậu, vết thương này đúng là không nhẹ chút nào ấy nhề!”

“Vẫn còn tốt ạ, không đau lắm đâu.” Trình Thư Dục nở nụ cười cực kỳ đáng yêu, “Chỉ có một chút xíu, hít…”

“Cậu đừng nói nữa.” Giản Tinh Lạc nắm lấy tay cậu dẫn vào phòng khách, rồi quay đầu lại hỏi Thẩm Phi Hàng đang có chút ngẩn ngơ, “Hộp y tế tôi bảo cậu chuẩn bị, đã chuẩn bị xong chưa?”

“Hả y tế gì cơ… ồ ồ ồ!” Thẩm Phi Hàng bừng tỉnh, “Xong rồi, tôi đi lấy cho cậu ngay!”

Nhưng nhìn hai người đang nắm tay nhau, trong lòng anh ta không nhịn được mà lẩm bẩm. Chuyện gì vừa xảy ra thế? Tại sao A Lạc lại nắm tay đứa nhóc đó một cách tự nhiên như vậy, cứ như thể họ đã nắm tay nhau hàng trăm hàng nghìn lần rồi không bằng ấy?

Rõ ràng là một người mắc bệnh sạch sẽ, rõ ràng không thích tiếp xúc thân thể với người khác, vậy nên anh ta rất hiểu, mặc dù hai người bọn họ quen biết từ hồi mẫu giáo, nhưng suốt bao nhiêu năm qua, số lần nắm tay cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ngay cả lúc yêu đương với Trình Hạo trước đây, cũng chẳng thấy A Lạc quấn quýt thế này bao giờ. Khi đó, cái thằng ngu Trình Hạo còn mấy lần lén lút hỏi anh ta, có phải trong lòng Lạc Lạc sớm đã có người khác rồi hay không…

“Thẩm Phi Hàng, cậu đi công tác nước ngoài đấy à?” Giản Tinh Lạc lấy túi chườm đá từ tủ lạnh ra, lúc quay lại liền quát một câu, “Hay là hộp y tế nặng quá, cậu bê không nổi?”

Thẩm Phi Hàng đành tạm thời đè nén lại cơn thắc mắc trong lòng, “Đến đây đến đây!”

“Đúng rồi anh ơi, dạo gần đây anh toàn ở đây ạ?” Trình Thư Dục ngoan ngoãn ngồi trên sofa, ánh mắt long lanh cứ bám theo bóng dáng thầy Giản đi đi lại lại.

“Chỉ tạm thời ở đây thôi.” Giản Tinh Lạc ngồi đối diện cậu, dùng một tay cầm túi đá nhẹ nhàng áp lên chỗ gò má bị sưng nặng nhất, “Nhà của tôi cho sinh viên mượn ở rồi.”

“Hít…” Đứa nhỏ lại đau đến mức hít khí lạnh, nhưng vẫn cắn răng ngồi im bất động, đôi mắt chó con ướt át nhìn chằm chằm vào thầy Giản, “Anh với anh Phi Hàng, quan hệ của hai người tốt lắm ạ.”

“Ừ.” Sự chú ý của Giản Tinh Lạc đều đặt trên gò má của cậu, tùy tiện đáp một câu, “Bạn nối khố.”

Trình Thư Dục khẽ nheo mắt lại, che giấu cảm xúc khác lạ dưới đáy mắt, giọng điệu ngây ngô đầy dãy sự tò mò, hỏi: “Vậy anh Phi Hàng… xu hướng tính dục của anh ấy cũng là nam ạ?”

Giản Tinh Lạc sững người một giây, ngước mắt nhìn lại cậu, “Sao thế?”

“Nhóc con, cậu quan tâm đến xu hướng tính dục của tôi đến thế cơ à?” Thẩm Phi Hàng chẳng biết đã xuất hiện sau lưng họ từ lúc nào, đột nhiên lên tiếng, “Chậc chậc chậc, đừng nói cậu nhìn trúng tôi rồi đấy nhé?”

Trình Thư Dục nghiêng đầu, đôi mắt chó con cong cong trông đáng yêu vô cùng, “Anh Phi Hàng thật khéo nói đùa, em chỉ tò mò hỏi bâng quơ thôi ạ.”

Giản Tinh Lạc: “… Đầu đừng có động đậy.”

“Vâng, anh!” Đứa nhỏ dõng dạc đáp một tiếng, ngồi ngay ngắn trở lại.

Thẩm Phi Hàng cạn lời đặt hộp y tế xuống bàn, lúc đứng thẳng người dậy, vô tình chạm phải mắt với Trình Thư Dục, trong lòng bỗng dưng hẫng một nhịp không rõ lý do.

Sao anh ta cứ cảm thấy đứa nhóc này, không hề đơn thuần và vô tội như vẻ bề ngoài thế nhỉ?

“Phi Hàng, cậu ăn tối chưa?” Giản Tinh Lạc không nhận ra dòng chảy ngầm giữa hai người, thuận miệng hỏi một câu.

Thẩm Phi Hàng thu hồi ánh mắt, nói đùa: “Chưa ăn, chẳng phải nhận lệnh của cậu nên tôi đâu dám manh động đây à?”

“Thế thì vừa khéo.” Giản Tinh Lạc chẳng hề khách sáo, “Cậu có thể đi chuẩn bị bữa tối rồi, làm phần cho ba người nhé.”

Thẩm Phi Hàng: …

“Được! Coi như nể tình cậu cho tôi chép bài tập, chép đề thi từ nhỏ, coi như dù cậu nhảy lớp liên tục bỏ xa tôi một đoạn dài vẫn tranh thủ thời gian viết bài hộ tôi, coi như nể tình tôi nửa đêm say bí tỉ nằm trên cầu đòi nhảy sông được cậu cứu về, coi như hai ta ngủ chung một cái chăn, mặc chung một cái quần—”

“Cút!” Giản Tinh Lạc không nhịn nổi nữa, rút một tay ra vơ lấy cái gối ôm ném thẳng qua, “Ai mặc chung quần với cậu?”

Thẩm Phi Hàng cười d*m đ*ng một tiếng, “A Lạc, cậu chắc chắn là cậu chưa từng mặc chung quần với tôi không?”

“Ôi em nghĩ chắc là không thể nào đâu ạ.” Trình Thư Dục nãy giờ vẫn im lặng nghe hai người nói chuyện bỗng nhiên lên tiếng, “Kích cỡ của anh Phi Hàng và kích cỡ của anh hoàn toàn không giống nhau đâu.”

Thẩm Phi Hàng thốt lên theo bản năng: “Sao cậu biết không giống nhau?”

“Thì là không giống mà.” Trình Thư Dục lại lộ ra nụ cười thuần khiết vô hại, hàng mi dài cong vút chớp chớp, “Thầy Giản là người thiên phú dị bẩm mà, điểm này em đã được đích thân lĩnh giáo qua… ưm—”

Thầy Giản thiên phú dị bẩm nhanh tay lẹ mắt bịt chặt miệng cậu lại.

“Cái đó…” Giản Tinh Lạc chột dạ tìm cách đuổi người, “Phi Hàng, cậu mau đi làm cơm đi, tôi đói rồi.”

Thẩm công tử bất thình lình bị nhồi cho một họng cơm chó, vẻ mặt kiểu cái quái gì vậy, mơ mơ màng màng đi về phía nhà bếp.

Giản Tinh Lạc thở phào một hơi, bỏ tay xuống đang định dạy dỗ đứa nhỏ ăn nói không kiêng nể này, ai ngờ lại bị cậu nhanh chân hơn, ấm ức làm nũng với anh, “Anh ơi, khóe miệng đau quá…”

“Ai mượn cậu nói lung tung?” Khí thế mà Giản Tinh Lạc vừa gồng lên lại mềm nhũn xuống, anh lấy túi đá ra xem thử, “Cũng may, không chảy máu nữa rồi.”

“Thật không ạ?” Trình Thư Dục nghi ngờ hỏi lại, dùng ngón tay chỉ vào khóe môi hơi hé mở, “Nhưng em cứ cảm thấy trong miệng ướt ướt.”

“Hửm? Để tôi xem nào.” Giản Tinh Lạc cúi người sát lại gần, một tay nâng cái cằm xinh đẹp lên, cẩn thận kiểm tra vết thương của cậu.

Hơi thở ấm nóng như có như không phả qua gò má, một mùi hương gỗ ấm áp như được nắng to sưởi qua lặng lẽ ập đến.

Rất thần kỳ, thầy Giản bình thường luôn mang lại cảm giác lạnh lùng, cao ngạo, thậm chí là tuyệt tình, nhưng mùi hương trên người anh lại ấm áp và mê người đến thế, khiến cậu chỉ mới ngửi qua một lần mà đã vấn vương suốt bao nhiêu năm…

Trình Thư Dục quan sát ở khoảng cách gần hàng lông mi dài đến mức có thể dùng để chơi xích đu kia, hoàn toàn không kìm nén nổi sự ngứa ngáy trong lòng, vô cùng mạo hiểm chộp lấy bàn tay lành lạnh, rồi nhân lúc thầy Giản chưa kịp phản ứng, đột nhiên ghé sát lại hôn một cái lên má anh.

Một tiếng “chụt” vang lên, rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy trân trọng, giống như một cái hôn bày tỏ sự yêu thích đơn thuần của trẻ con, nhưng lại thấp thoáng một sự kiềm chế khó diễn tả thành lời.

Giản Tinh Lạc trong nháy mắt giống như bị ai đó ấn nút tạm dừng.