Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 15

05/02/2026 14:57
Chế độ tối

Nửa tháng tiếp theo, Giản Tinh Lạc có thể bắt gặp cậu sinh viên họ Trình ở mọi ngóc ngách trong trường.

Phàm là những buổi học lớn của anh, chắc chắn sẽ có bóng dáng Trình Thư Dục. Một Trình Thư Dục đẹp trai, đáng yêu lại khéo miệng, thậm chí khiến các nữ sinh dạt dào tình mẫu tử chủ động giữ chỗ cho cậu.

Tan học, xông về văn phòng ngay lập tức cũng vô dụng, cái đầu xù lông kia sẽ sớm xuất hiện trong phòng làm việc, hỏi đông hỏi tây, lại còn ra vẻ rất nghiêm túc, ai không biết chắc chắn sẽ tưởng cậu học chuyên ngành Toán chứ không phải Thiết kế Nghệ thuật.

May mà Trình Thư Dục không còn tỏ tình mọi lúc mọi nơi, cũng không thường xuyên nhắc lại chuyện đêm đó, thỉnh thoảng có vài lần tiếp xúc cơ thể, nhưng ánh mắt cậu nhóc lại đơn thuần trong sáng, khiến anh chỉ biết tự nhủ đừng phản ứng quá đà.

Cho đến một ngày, Giản Tinh Lạc không tìm thấy đôi mắt cười quen thuộc ấy trong lớp học nữa.

Lại một thứ Bảy, sinh viên trước đó ở nhờ nhà thầy Giản nói đã tìm được bạn học thuê chung phòng, chuẩn bị dọn đi, cho nên anh cũng dứt khoát chuyển về đó ở.

Thẩm Phi Hàng miệng thì nói luyến tiếc, nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn giúp chuyển hành lý, bận rộn dọn dẹp vệ sinh.

“Tôi ở nhà cậu làm vướng chân cậu à?” Nhìn thấy Thẩm công tử cười thầm, Giản Tinh Lạc đá một cái vào mông anh ta, “Cậu mà muốn dẫn người về thì cứ đóng chặt cửa vào là được.”

“Kể cả tôi có dẫn người về, mấy tiểu yêu tinh kia nhìn thấy cậu là cứ nhào vào người cậu—” Thẩm Phi Hàng vô thức cãi lại, nói được nửa chừng chợt nhận ra mình lỡ lời, liền nịnh nọt lao tới, “A Lạc! Cậu nghĩ đi đâu thế? Tôi còn đang mong cậu ở nhà tôi cả đời ấy chứ!”

Giản Tinh Lạc linh hoạt né sang một bên, khiến Thẩm công tử vồ hụt.

“A Lạc, sao cậu có thể đối xử với tôi như thế!” Thẩm Phi Hàng không cam lòng, “Nếu đây là thằng nhóc Trình Thư Dục, chắc chắn cậu đã đỡ lấy nó rồi!”

Giản Tinh Lạc: “… Thu dọn xong chưa? Xong rồi thì biến đi.”

Phũ phàng đuổi người đi, Giản Tinh Lạc ngồi trên sofa, dòng suy nghĩ hơi tản mác.

Trình Thư Dục đã biến mất ba ngày rồi.

Lúc đầu anh cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng thời gian trôi qua, thỉnh thoảng anh cũng nhớ đến việc từng có một cậu nhóc cứ lẽo đẽo đi theo mình, miệng cứ gọi “thầy” gọi “anh” ngọt xớt.

Anh khẽ mỉm cười, đúng là tính tình trẻ con mà, thích gì làm nấy, nói bám lấy là bám lấy, nói biến mất là biến mất ngay được.

“Err” một tiếng, chiếc điện thoại trên bàn rung lên.

Cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn WeChat của bà Mạnh, nhắc nhở anh đừng quên cuộc hẹn tối nay.

Thầy Giản cạn lời đảo mắt một cái, đứng dậy đi về phía phòng tắm, chuẩn bị tắm rửa trước.

Bảy giờ tối, tại nhà hàng tư nhân Đào Hoa Nguyên.

Nhà hàng nhỏ ba tầng này nằm ở khu trung tâm thương mại, nhưng phải đi qua một con hẻm nhỏ không mấy bắt mắt. Nội thất bên trong nhà hàng theo phong cách Trung Hoa rất có gu, bên ngoài còn có khu sân vườn lộ thiên, cực kỳ thanh tĩnh và trang nhã giữa chốn náo nhiệt.

Một nhân viên phục vụ trẻ dẫn Giản Tinh Lạc lên tầng hai, trong lúc đó, dĩ nhiên anh không tránh khỏi việc thu hút vô số ánh nhìn.

Nhà hàng này sử dụng kiểu phòng riêng bán đóng kín, ngăn cách bằng giả sơn, cây cối nhân tạo và bình phong thêu hoa. Mỗi bàn cách nhau khá xa, có lẽ vì mức tiêu dùng cao nên khách trong nhà hàng không nhiều.

Vòng qua bức bình phong vẽ tranh sơn thủy, một người đàn ông đang ngồi trên ghế lật xem một cuốn sách dày hiện ra trước mắt.

Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông đồng thời ngước mắt lên.

Bốn mắt nhìn nhau, vài giây sau, người đàn ông cao lớn tuấn tú đứng dậy đón tiếp: “Chào em, tôi là Triệu Cận Hy.”

Giản Tinh Lạc vốn không muốn bắt tay, nhưng thấy đối phương thái độ tốt, lịch sự nhã nhặn, anh cũng đành đưa tay ra.

Chạm một cái rồi buông ra ngay.

“Môi trường và món ăn ở nhà hàng này rất tốt, là nơi tôi thường xuyên ghé nhất sau khi về nước.” Triệu Cận Hy kéo ghế ra, “Nghe dì nói khẩu vị của em thanh đạm, hy vọng em sẽ thích.”

Giản Tinh Lạc liếc nhìn người đàn ông một cái: “Cảm ơn.”

Bà Mạnh căn bản chẳng biết anh thích ăn gì, chắc là bị người ta hỏi bí quá nên nói bừa một câu mà thôi.

Hai người lần lượt gọi vài món, trong lúc chờ lên món thì bắt đầu trò chuyện xã giao.

Gọi là trò chuyện, nhưng thực tế phần lớn thời gian là Triệu Cận Hy nói, Giản Tinh Lạc đáp lại vài câu hờ hững cho có lệ.

Nhưng gạt đi sự bài xích vốn có, anh cũng phải thừa nhận đối phương là một đối tượng xem mắt rất ưu tú.

Chưa bàn đến các điều kiện như chiều cao ngoại hình, ngài Triệu có cách nói chuyện hóm hỉnh hài hước, không quá ồn ào cũng không để bầu không khí bị chùn xuống, mọi thứ đều rất vừa vặn.

Tiếc là anh vẫn không có ý định tiến xa hơn.

Giữa chừng, anh lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi chỗ ngồi, thực chất là đi đến quầy thu ngân tính tiền.

Nhưng đối phương dường như đã chuẩn bị từ trước, nhà hàng không đưa hóa đơn cho anh, anh đành quay người định trở về phòng.

Tuy nhiên đúng lúc này, phía sau thấp thoáng truyền đến một giọng nói dịu dàng.

“Anh Trình Hạo, nhà hàng này chắc chắn anh cũng sẽ thích cho mà xem.”

“Ừ, thứ em thích chắc chắn anh cũng sẽ thích. Hôm nay chúng ta — Lạc Lạc?” Trình Hạo khựng bước chân, giọng đột nhiên cao lên, “Giản Tinh Lạc, trùng hợp thật đấy.”

Giản Tinh Lạc không buồn để tâm, không ngờ đối phương lại càng hăng hái hơn: “Đi một mình à? Sao hôm nay không dắt theo cái thằng con h — thằng nhóc miệng còn hôi sữa kia theo nữa?”

Anh quay người lại, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngài Trình rảnh rỗi quá nhỉ?”

Trình Hạo như bị ma xui quỷ khiến giơ tay ôm lấy Lâm Bạch bên cạnh: “Rảnh? Chúng.Tôi đang bận lắm.”

Hai chữ “Chúng tôi” được hắn nhấn mạnh một cách đầy cố ý.

Lâm Bạch có chút không tự nhiên khẽ vùng vẫy, rồi nhìn về phía Giản Tinh Lạc đang mang vẻ mặt lạnh nhạt: “Thầy Giản, nếu như anh đi một mình, nếu không ngại thì có thể ngồi chung bàn với chúng em…”

Giản Tinh Lạc cau mày, người này là thật sự ngây thơ đơn thuần hay là có ý gì đây?

Còn Trình Hạo vẫn luôn quan sát biểu cảm của anh, thấy anh nhíu mày, trong lòng thầm nhen nhóm ngọn lửa hy vọng.

Biểu cảm của Lạc Lạc giống như đang ghen tuông vậy, xem ra trong lòng vẫn còn quan tâm đến hắn lắm mà.

“Muốn ngồi cùng không?” Hắn giả vờ hỏi bâng quơ: “Chắc là cậu không ngại việc tôi—”

“Tinh Lạc, em xong chưa?” Mãi không thấy người quay lại, Triệu Cận Hy không nhịn được đi ra tìm.

Sắc mặt của Trình Hạo và Lâm Bạch đều biến đổi.

“Đàn anh Triệu? Sao anh lại ở đây?” Lâm Bạch vùng ra khỏi vòng tay đang ôm mình của Trình Hạo, vẻ mặt không giấu nổi sự kinh ngạc.

Triệu Cận Hy lúc này mới phát hiện ra sự hiện diện của hai người kia, cười sảng khoái: “Đàn em, Tinh Lạc chính là người mà anh đã nói với em là đang đi xem…”

Anh ta nói rồi bất chợt dừng lại, tiến lên hai bước, hờ hững đặt tay lên vai Giản Tinh Lạc, khẽ cúi đầu hỏi ý kiến: “Tinh Lạc, em có muốn ngồi chung bàn với bọn họ không?”