Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 24

05/02/2026 14:57
Chế độ tối

Sau khi ra khỏi nhà hàng, Giản Tinh Lạc cứ thế đi thẳng dọc theo đường phố, còn rốt cuộc là đi đâu thì ngay cả chính anh cũng không biết.

Anh biết có một người vẫn luôn theo sát phía sau, giữ một khoảng cách không xa không gần, giống như một cái bóng không cách nào cắt đuôi nổi.

Anh đột nhiên dừng bước, quay đầu lại.

“Anh ơi…” Trình Thư Dục cũng dừng lại, nhìn anh bằng ánh mắt ngập ngừng, lo sợ.

Phố xá đã lên đèn, đứa nhỏ với dáng người cao ráo đeo balo đứng giữa dòng người qua lại, đôi lông mày tinh xảo xinh đẹp rũ xuống đầy tội nghiệp. Rõ ràng là một chàng trai cao hơn mét tám, vậy mà trông hệt như một chú chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, sắp sửa bị biển người mênh mông nuốt chửng một cách vô tình.

Gương mặt ấy thật sự rất đẹp, vẻ mặt ấy thật sự rất ngoan, nhìn qua thật sự khiến người ta mủi lòng, nhưng những lời nói thốt ra từ cái miệng đó thì lại không hề như vậy.

Giản Tinh Lạc lạnh lùng cảnh báo: “Đừng đi theo tôi.”

Thầy Giản hiếm khi bộc lộ thái độ lạnh nhạt, xa cách với cậu như thế này, cảm giác về một khoảng cách không thể với tới lập tức hiện rõ.

Lần này Trình Thư Dục thực sự hoảng loạn, cậu c*n m** d***, vẫn không nghe lời mà bám theo. Chỉ có điều lần này cậu càng thêm cẩn trọng, dè dặt hơn.

Giản Tinh Lạc càng đi càng nhanh, khi chuẩn bị băng qua đường tại một ngã tư, đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một tiếng hét lớn: “Anh ơi!”

Giây tiếp theo, anh bị một sức mạnh thô bạo cưỡng ép ôm chặt vào lòng, sau một hồi trời đất quay cuồng, cả hai ngã nhào xuống thảm cỏ ven đường.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Giản Tinh Lạc hoàn toàn không có thời gian phản ứng, mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói mơ hồ: “Anh ơi, anh không sao chứ…”

Anh sực tỉnh lại, thoát khỏi vòng tay phía sau rồi đứng dậy.

Trình Thư Dục cũng bò dậy, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi: “Anh ơi anh không sao chứ? Có bị ngã vào đâu không… au—”

Đang nói dở, cậu lại đau đớn r*n r* một tiếng.

Chiếc áo thun sạch sẽ đã lấm lem bụi bẩn, ống tay áo ở khuỷu tay cũng bị mài rách, vết máu đỏ tươi lẫn với bụi đất từ từ rỉ ra và nhỏ xuống, nhưng trái tim và ánh mắt cậu vẫn chỉ lo lắng cho anh.

Cổ họng Giản Tinh Lạc bỗng chốc nghẹn lại.

Phản ứng của con người khi lâm nguy không thể lừa dối được ai. Khi anh ở bên Trình Hạo cũng từng xảy ra nguy hiểm tương tự, nhưng lúc đó phản ứng đầu tiên của Trình Hạo là lùi lại phía sau.

Sau đó chắc là cảm thấy ngại nên hắn đã tự cười nhạo mình quá quý trọng mạng sống. Thực ra lúc đó anh không có cảm giác gì, ai mà chẳng quý mạng của mình? Nhưng hiện tại, cậu nhóc trước mặt này lại có thể vì anh mà lao lên bất chấp nguy hiểm.

“Anh ơi…” Trình Thư Dục dùng áo lau bớt bụi bẩn trên tay, sau đó rụt rè định nắm lấy tay anh, giọng hốt hoảng nài nỉ: “Em xin lỗi anh, anh giận em cũng không sao, em chỉ xin anh hãy bảo vệ chính mình, đừng vì em mà bị thương có được không ạ?”

Giản Tinh Lạc im lặng rút tay ra, quay người vẫy một chiếc taxi: “Bác tài, phiền bác đưa cậu ấy đến bệnh viện gần nhất.”

Nói xong, anh liền kéo người qua, không mấy dịu dàng mà ấn vào trong xe.

Chiếc taxi từ từ lăn bánh, cậu nhóc với khuôn mặt nhem nhuốc bụi bẩn vẫn kiên trì áp mặt vào cửa kính nhìn anh. Không gian xung quanh rõ ràng rất tối, nhưng anh lại thấy trong mắt đối phương như đang chứa đựng những giọt lệ lấp lánh.

Đáng thương đến mức khiến anh cảm thấy mình như đang phạm tội vậy.

Giản Tinh Lạc về nhà một mình. Anh không bật đèn, ngồi trên sofa phòng khách chìm vào suy tư. Không biết bao lâu trôi qua, tiếng mưa rơi xối xả kéo anh khỏi dòng suy nghĩ.

Anh đi tới bên cửa sổ, đang định đóng lại thì phát hiện trên bãi cỏ dưới lầu dường như có một bóng người đang đứng.

Xem ra cậu ta vẫn chưa đi xử lý vết thương rồi.

Anh mở hẳn cửa sổ ra, đối diện với ánh mắt ngây dại ngước lên của chú chó con suốt mấy giây, cuối cùng vẫn bực mình mà mở miệng: “Lên đây.”

Hai phút sau, cánh cửa khép hờ bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra.

“Anh ơi…” Chú chó con cả người ướt sũng, nhìn anh đầy uất ức, lúng túng đến mức chân tay không biết đặt vào đâu.

“Khổ nhục kế dùng khá tốt đấy, tiếc là chỉ có cơ hội một lần này thôi.” Giản Tinh Lạc gõ gõ vào tay vịn sofa, “Cút vào phòng tắm đi.”

“Em xin lỗi, anh.” Trình Thư Dục cởi giày, đi chân trần vào phòng khách, “Em không cố ý đến làm phiền anh đâu, em chỉ là quá hoảng loạn… Nếu tối nay không được ở bên cạnh anh, chắc em chết mất.”

“Cậu hoảng cái gì? Lúc nãy chẳng phải còn tự tin lắm sao, cái gì mà có thể lừa tôi cả đời cơ mà?” Giản Tinh Lạc nhếch môi châm chọc, thấy đối phương định sán lại gần liền lặp lại lần nữa: “Cút đi tắm.”

Lần này, Trình Thư Dục chỉ đành ngoan ngoãn cút vào phòng tắm. Cậu vẫn mặc bộ quần áo từ lần trước, mang theo hơi nước lạnh lẽo bước ra, rồi ngồi bệt xuống thảm bên chân thầy Giản một cách ngoan ngoãn và đáng thương.

Giản Tinh Lạc cúi mắt, thấy tay cậu hình như đã ngừng chảy máu, lúc này mới trầm giọng hỏi: “Cậu tiếp cận tôi, chỉ là để trả thù tên ngu xuẩn Trình Hạo đó?”

“Tất nhiên là không phải!” Cậu nhóc lập tức cuống quýt, vội vàng ngước mặt nhìn anh: “Nếu em từng có ý nghĩ đó, em sẽ chết không được tử tế!”

“Được rồi.” Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày, “Ngoài những chuyện Trình Hạo nói ra, cậu còn lừa dối tôi chuyện gì nữa không?”

Thực ra không thể nói là anh hoàn toàn không nhận ra điều bất thường. Đôi khi ánh mắt bộc lộ sự chiếm hữu, hay lúc đánh nhau với Trình Hạo lại hung hãn như một con sói nhỏ, mọi chi tiết đều cho thấy cậu nhóc này không đơn thuần vô hại như vẻ bề ngoài.

Nhưng anh dường như đã cố ý phớt lờ những dấu hiệu đó, suy cho cùng Trình Thư Dục trước mặt anh vẫn luôn ngoan ngoãn và tâm lý như vậy.

“Thực sự không còn gì nữa đâu anh.” Trình Thư Dục nhẹ nhàng cọ cọ vào đầu gối anh như đang làm nũng, “Thích anh là thật, muốn ở bên anh là thật, tất cả mọi thứ liên quan đến anh đều là thật.”

Dẫu cho em có ngụy trang từ đầu đến chân, thì duy chỉ có trái tim chứa đựng hình bóng của anh là thật hơn cả vàng mười.

“Cái miệng của cậu chắc chẳng có mấy câu là thật lòng đâu nhỉ.” Giản Tinh Lạc dường như vẫn không tin cậu, né tránh sự đụng chạm của cậu rồi đứng dậy: “Ở cửa có ô, lấy rồi đi đi.”

“Anh vẫn trách em phải không ạ?” Trình Thư Dục cũng đứng dậy, đuôi tóc chưa lau khô nhỏ nước xuống mặt như một vệt nước mắt, “Trách em không nên tìm người quyến rũ Trình Hạo, trách em không nên đột ngột xuất hiện trong cuộc đời của anh.”

Giản Tinh Lạc vô thức định vặn lại một câu: Cậu đang nói cái quái gì thế?

Chuyện Trình Hạo ngoại tình thì cũng giống như dự báo thời tiết nói trời sẽ mưa vậy, không sớm thì muộn, anh không rảnh hơi đâu mà đi giận vì chuyện đó. Cái anh giận chính là cậu nhóc mà anh hết mực thương yêu lại dắt mũi anh đi xoay vòng vòng, và điều đáng ghét nhất, nhất, nhất chính là… anh vẫn cứ mềm lòng.

“Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cậu.” Thầy Giản đau đầu bóp trán, “Cậu về trước đi.”

Một lúc sau, phía sau vang lên giọng nói dịu dàng đến mức kỳ quái của chàng trai: “Để em nấu chút gì đó cho anh ăn nhé, coi như là… lần cuối cùng.”

Giản Tinh Lạc định từ chối, nhưng nghĩ lại mình đã bị cậu lừa lâu như vậy, ăn thêm một bữa cơm cậu nấu coi như gỡ gạc lại chút đỉnh. Được rồi, anh sẽ không thừa nhận là cái miệng và cái bụng của mình đều đang nhớ hương vị đồ ăn cậu nhóc này làm đâu.

Nguyên liệu trong tủ lạnh không còn nhiều, Trình Thư Dục nấu món mì nước rau xanh đơn giản, thêm một quả trứng ốp vàng ươm, trông cũng vô cùng hấp dẫn.

“Cậu không ăn à?” Giản Tinh Lạc ăn một miếng, nhịn không được hỏi.

“Em không đói, anh ăn đi.” Trình Thư Dục ngồi đối diện, dưới ánh đèn, ánh mắt cậu mềm mại như chứa đựng những vì sao lấp lánh: “Anh ơi, anh còn gặp lại em nữa không ạ?”

Tôi không gặp thì cậu sẽ không xuất hiện nữa chắc? Giản Tinh Lạc thầm mắng một câu, miệng lại đáp nhàn nhạt: “Cậu cảm thấy sao?”

“Có phải anh sẽ… không cho em cơ hội nữa không?” Trình Thư Dục u ám cúi đầu, trong giọng nói dường như còn ẩn hiện tiếng khóc nghẹn.

Giọng điệu của cậu quá thất vọng và đau buồn, đến mức thầy Giản đã bỏ qua sự nhẫn nhịn và điên cuồng ẩn giấu bên trong đó.

Giản Tinh Lạc im lặng một lát: “Hãy tháo bỏ toàn bộ lớp mặt nạ của cậu xuống trước đã, xong xuôi rồi thì hẵn nói đến chuyện tôi có cho cậu cơ hội hay không.”

“… Em biết rồi, anh.” Trình Thư Dục khẽ đáp, rồi cầm ly rót một ly nước ấm.

Giản Tinh Lạc nhận lấy ly nước cậu đưa, ánh mắt lại chạm vào vết thương đỏ hửng ở khuỷu tay. Cậu nhóc này có làn da trắng, nên một chút vết thương thôi trông cũng thấy xót xa. Anh nhấp một ngụm nước, nhàn nhạt dặn dò: “Lúc về nhớ xử lý vết thương ở tay đi.”

“Vâng.”

Thầy Giản thầm thở dài, nhìn kiểu gì vẫn thấy đây là một chú chó con đáng yêu, ngoan đến mức anh không nỡ nói lời nặng nề. Anh đặt đũa xuống rồi đứng dậy: “Tôi đi lấy hộp y tế, em cứ…”

Lời còn chưa dứt, trước mắt bỗng nhiên trở nên mông lung, Giản Tinh Lạc lắc đầu, định quay người đi ra ngoài nhưng lại cảm thấy đầu óc ngày càng nặng trĩu.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, anh rơi vào một vòng tay ấm áp và thơm tho, hơi thở nóng rực lặng lẽ áp sát.

“Em xin lỗi, anh, nhưng em không thể cứ thế mà buông tay anh được…”