Hai cổ tay bị nắm chặt rồi ấn mạnh l*n đ*nh đầu, hai chân cũng bị áp chế gắt gao, cả đời này thầy Giản chưa bao giờ phải chấp nhận một tư thế nhục nhã đến thế.
“Cậu, dám.” Đôi mắt đào hoa nửa say nửa tỉnh phủ lên một lớp băng lạnh lẽo thấu xương, Giản Tinh Lạc gằn ra hai chữ từ cổ họng.
Dù đang ở trong cảnh cá chậu chim lồng, thầy Giản vẫn toát ra vẻ lẫm liệt không thể xâm phạm.
“Chẳng phải anh bảo em lên đây, tự mình làm sao?” Ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc rơi vào phần cổ áo hơi mở rộng, lúc cảm xúc kích động, làn da trắng ngần lại hiện lên màu hồng phấn mơn mởn.
Giản Tinh Lạc giận quá hóa cười: “Con mẹ nó chứ… Tôi còn bảo cậu thả tôi ra, cậu có nghe thấy không?”
Trình Thư Dục không đáp lại nữa, chỉ như bị ma xui quỷ khiến mà nhìn chằm chằm vào ngực anh. Một hồi lâu sau, cậu đột nhiên cúi người áp sát, cắn một miếng lên xương quai xanh tinh tế.
“Hít…” Thầy Giản hít một hơi lạnh.
Thực sự là cắn một miếng, cắn xong còn ngậm lấy m*t mát vài cái, mãi đến khi để lại một dấu dâu tây nhỏ rõ rệt mới hơi nới lỏng sự áp chế.
“Được rồi, chúng ta ước pháp tam chương nhé, anh.” Ánh mắt sâu thẳm lại khôi phục vẻ dịu dàng sáng rực, “Thứ nhất, anh ngoan ngoãn ăn cơm, em sẽ không chạm vào anh. Thứ hai, em phối hợp với nhu cầu của anh, anh cũng cố gắng phối hợp với em.”
“Còn gì nữa?” Anh không tin mọi chuyện lại đơn giản thế.
Trình Thư Dục thì thầm như tiếng thở dài: “Thứ ba, lấy thời hạn bảy ngày, nếu sau bảy ngày anh vẫn không thích em, vậy em sẽ thả anh đi.”
Giao kèo ba điều quái quỷ gì thế này, Giản Tinh Lạc vừa có khoảng trống liền vung tay tát một cái.
Nhưng không biết là do cả cơ thể vô lực hay sao, sói con bị anh tát vào mặt mà vẫn cười, thậm chí còn nhân cơ hội nắm lấy tay anh khẽ thổi thổi: “Anh ơi, da em dày lắm, đừng để anh bị đau tay.”
“Cút!” Giản Tinh Lạc rút tay lại, đá văng người ra.
Thực ra trong lòng anh vẫn còn sợ hãi. Ánh mắt Trình Thư Dục lộ ra khi đè lên anh lúc nãy có một khoảnh khắc khiến anh thấy nghiêm túc đến đáng sợ. Nhưng đáng sợ hơn chính là, bản thân anh khi bị cưỡng ép áp chế lại có một chút phản ứng không nên có…
“Anh ơi, anh đang nghĩ gì thế?” Trình Thư Dục âm thầm quan sát anh, “Mặt anh lại đỏ lên rồi kìa.”
Giản Tinh Lạc lập tức vặn lại: “Tôi đang nghĩ nên dùng tư thế nào đấm cậu mới hả giận đây?”
“Tư thế nào cũng được ạ.” Trình Thư Dục cong mày, cúi người loay hoay với chiếc còng một chút, nới dài sợi xích ra, “Nếu có thể ở trên giường thì càng tốt…”
Dứt lời, cậu lập tức lùi lại một bước rất kịp thời.
Cậu quay lại bếp, hâm nóng bát cháo gà rau xanh, thái thêm hai quả trứng trà, kèm theo củ cải muối giòn tan ngon miệng rồi bưng vào phòng ngủ lần nữa.
“Cậu nhốt tôi lại, rồi chỉ cho tôi húp cháo thôi à?” Thầy Giản thầm nuốt nước miếng, ngoài miệng bắt đầu gây sự.
Trình Thư Dục kiên nhẫn dỗ dành: “Hôm nay anh chưa ăn gì cả, uống chút cháo cho ấm bụng đã, ngày mai em sẽ nấu đại tiệc cho anh, được không ạ?”
“Cậu biết làm món gì?”
“Anh muốn ăn gì?”
Giản Tinh Lạc suy nghĩ nghiêm túc một chút, “Đợi đấy, lát nữa tôi viết cho cậu một cái thực đơn.”
Không hành chết cậu thì tôi không mang họ Giản.
Tuy nhiên sự thật chứng minh, sói con không thể bị hành chết. Dù anh có sai bảo thế nào, cậu vẫn trưng ra bộ dạng cam tâm tình nguyện, vừa ngoan ngoãn vừa đáng thương, thậm chí làm thầy Giản cảm thấy mình đang vô lý gây sự.
Nếu như trên người không có còng tay và còng chân.
Khu vực hoạt động của anh vẫn chỉ giới hạn trong phòng ngủ và nhà vệ sinh, còn Trình Thư Dục ngoại trừ lúc nấu ăn thì phần lớn thời gian đều ở bên cạnh anh. Điện thoại và các thiết bị điện tử bị giấu đi, nhưng Trình Thư Dục có chuẩn bị một chiếc laptop chứa đủ loại phim ảnh. Lúc quá buồn chán, cả hai sẽ chọn một bộ phim cùng nhau xem.
Về gu thẩm mỹ điện ảnh, hai người lại tâm đầu ý hợp đến lạ lùng, đến ngày thứ ba họ đã có thể bình thản trao đổi về tình tiết phim. Trong không gian nhỏ hẹp biệt lập này, ngay cả việc ăn uống cũng phải dựa dẫm vào tên chó má này, thầy Giản dần dần đối xử với cậu như một người trưởng thành bình đẳng.
Dù tên chó má vẫn thói quen làm nũng lấy lòng anh, nhưng cứ mỗi khi anh thoáng ngỡ ngàng cảm thấy chú chó con đã quay lại, thì ánh mắt và hành động vô tình của đối phương lại kéo anh trở về với thực tại. Trước mặt anh rõ ràng là một con sói với răng nanh sắc nhọn và đầy tính công kích, chứ chẳng phải bé ngoan hay cục cưng gì cả.
Đêm thứ tư, Trình Thư Dục lấy giấy bút từ balo ra, ngồi trước bàn học, dưới ánh đèn mờ ảo mà vẽ vẽ tô tô. Giản Tinh Lạc đang tựa vào thành giường đọc sách, dù có chút tò mò cậu đang làm gì nhưng vẫn nhịn không hỏi.
Đêm thứ năm, Giản Tinh Lạc trong giấc nồng luôn cảm thấy bên tai có những âm thanh kỳ quái. Sau khi bị nóng đến tỉnh người, anh phát hiện tên chó má đang nằm đối diện mình, trong đôi mắt ướt át trào dâng những đợt sóng xa lạ. Thấy anh mở mắt ra, cậu cũng không hoảng hốt, động tác trên tay trái lại càng nhanh hơn.
Thầy Giản ngẩn người mất vài giây, khi tỉnh táo lại liền tức giận đá một cái, kết quả ngược lại bị cậu nắm chặt cổ chân. Tên chó má có sức lực vô biên, anh tự nhận mình không phải kiểu người trói gà không chặt, vậy mà vẫn bị cậu khống chế gắt gao…
Một lúc sau, tên chó má cười thì thầm bên tai anh: “Anh ơi, có phải anh chọn đúng lúc để tỉnh không thế? Vốn dĩ em không định làm anh thức giấc đâu, chỉ cần nhìn khuôn mặt của anh, ngửi mùi hương của anh là được rồi…”
Ngày thứ sáu, anh mang theo tiếng xích loảng xoảng đi tắm trong phòng vệ sinh, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.
“Đừng ra ngoài nhé anh.” Trình Thư Dục khẽ nhắc nhở anh, rồi thản nhiên đi tới đứng sau cửa lớn. Tiếng chuông vang lên rất lâu, cuối cùng đối phương dứt khoát đấm cửa rầm rầm, tiếng hét loáng thoáng nghe như giọng của Trình Hạo.
Giản Tinh Lạc chẳng thèm để tâm, thản nhiên tiếp tục tắm rửa. Đợi đến khi anh mặc áo choàng tắm bước ra, động tĩnh ngoài cửa đã dứt. Sói con nhìn anh với ánh mắt u uất: “Anh ơi, em cứ ngỡ anh sẽ để hắn vào cứu anh chứ.”
“Ngày mai là ngày thứ bảy rồi, việc gì tôi phải lãng phí sức lực như thế?” Giản Tinh Lạc lười biếng đi vào phòng ngủ, “Hơn nữa, kẻ ngoài cửa kia cũng cùng một giuộc với cậu thôi.”
“Em không giống hắn.” Trình Thư Dục khẽ nhíu mày, “Anh đừng sỉ nhục em như thế.”
Giản Tinh Lạc chẳng buồn tranh luận, nằm xuống giường định đi ngủ, tiếc là tên chó má vẫn không tha cho anh, đi theo vào: “Anh ơi, để tóc ướt đi ngủ mai sẽ đau đầu đấy ạ.”
Nói xong, cậu dùng ánh mắt không thể chối từ ép anh ngồi dậy, rồi dịu dàng sấy khô tóc cho anh. Trong cơn mơ màng, anh lại nghe thấy tên chó má lầm bầm bên tai như đang làm nũng, cuối cùng anh vẫn để mặc bản thân chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày thứ bảy, Trình Thư Dục nấu cơm, vẽ tranh, trò chuyện như bình thường, còn thong thả hỏi thầy Giản một câu: “Anh ơi, tại sao anh lại thích toán học thế?”
“Cũng không hẳn là thích, lúc đầu là vì thấy toán học rất đơn giản, chỉ cần tính toán và suy luận là chắc chắn có được đáp án.” Giống như 1+1=2, chỉ cần anh muốn tính thì nhất định sẽ ra kết quả. So với con người và sự việc phức tạp khó đoán, con số dù lạnh lẽo nhưng luôn tồn tại khách quan. Anh thích những thứ đơn giản như thế.
Trình Thư Dục im lặng một lát, đột nhiên cười cười xin lỗi: “Anh, anh đừng cử động, để em vẽ cho anh một bức tranh nhé.” Thầy Giản không nhịn được mà lườm một cái, làm như trước đây không có sự đồng ý của anh thì những thứ tên chó má vẽ trên giấy không phải là anh không bằng.
Bảy giờ tối, thời hạn giao kèo sắp kết thúc. Giản Tinh Lạc tựa vào thành giường, thong dong lắc lắc xiềng chân, ra hiệu cho cậu tuân thủ quy tắc mà mở khóa.
Trình Thư Dục quỳ ngồi trước mặt anh, ánh mắt bình thản nhưng đầy khát cầu: “Anh ơi, anh… anh đã thích em chưa ạ?”
Cậu hỏi một cách thẳng thắn và mãnh liệt, nhưng Giản Tinh Lạc lại hạ hàng mi dài rậm xuống, trả lời nhàn nhạt: “Tôi đâu có bị hội chứng Stockholm*.”
(*Hội chứng Stockholm là một phản ứng tâm lý phức tạp, khi nạn nhân bị bắt cóc, lạm dụng phát triển sự đồng cảm, tình cảm tích cực, thậm chí gắn bó với chính kẻ bắt giữ mình, coi họ như người thân thiết, và có thể nảy sinh cảm xúc tiêu cực với người cứu giúp, xem họ là kẻ thù.)
“Được.” Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Trình Thư Dục giơ tay nắm lấy cổ chân anh, một tiếng “tạch” vang lên, khóa chân đã được mở.
Giây tiếp theo, sói con bất thình lình lao tới đè anh xuống giường, nhắm ngay vị trí xương quai xanh mà cắn thêm một miếng. Dấu vết khó khăn lắm mới mờ đi nay lại bị tô đậm thêm, Giản Tinh Lạc vừa định nổi giận thì phát hiện còng tay cũng đã được mở.
Thế là nhân lúc tên chó má này còn đang vùi đầu vào cổ mình, anh nhanh chóng tháo còng tay, hất văng người ra rồi với tốc độ sấm sét, anh khóa ngược cậu vào cột đầu giường.
Mọi động tác diễn ra vô cùng mượt mà, anh đứng trên cao nhìn xuống, cười lạnh một tiếng: “Cái thứ chó má này, giờ đến lượt cậu rơi vào tay tôi rồi.”
[Tác giả có lời muốn nói]
Thầy Giản: Hiện tại cậu đã rơi vào tay tôi.
Chó con: Em cầu còn không được, anh à~