Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 29

05/02/2026 14:58
Chế độ tối

Hơi thở thiếu niên thanh khiết ập đến trước mặt, cho dù đã ở trong quán bar hỗn tạp bẩn thỉu hồi lâu, mùi hương trên người đứa nhỏ vẫn là mùi vị quen thuộc và yêu thích của anh.

Nhịp tim của Giản Tinh Lạc đột nhiên mất đi trật tự vốn có.

Sói con dùng cơ thể của mình để giam cầm anh, đôi mắt đẹp như hắc diệu thạch sâu thẳm dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt nhìn anh vừa kìm nén vừa phóng túng. Hơi thở ấm áp xích lại gần từng chút một, nhưng anh dường như không hề hay biết, thậm chí còn vô thức hơi ngước mặt lên.

Chóp mũi chạm nhẹ vào nhau, môi và môi chỉ cách nhau trong gang tấc, Trình Thư Dục dùng giọng nói nhẹ nhàng hỏi anh: “Tại sao khi em thân mật với người khác, anh lại tức giận đến thế?”

“Tôi…” Đôi môi khẽ mở, hàng mi đen dày như lông vũ khẽ run rẩy, câu trả lời trong lòng Giản Tinh Lạc dường như sắp thốt ra.

Tiếng ồn ào hoàn toàn rời xa anh, chỉ còn lại nhịp tim cận kề, từng nhịp từng nhịp đập mạnh ra ngoài, kịch liệt đến mức khơi dậy tần số cộng hưởng của tim anh.

“Tại sao thế ạ, thưa thầy…” Sống mũi cao cắt ánh sáng và bóng tối thành một nửa sáng một nửa tối, Trình Thư Dục âu yếm dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi anh, đột nhiên lại đổi ý, “Nếu không nói, em sẽ quay lại tiếp tục khiêu vũ đấy.”

“Thình thịch, thình thịch, thình thịch…” Mỗi giây đều bị kéo dài vô hạn.

Trình Thư Dục chậm rãi đứng thẳng dậy, giọng điệu không hề che giấu sự thất vọng: “Thầy vẫn không thành thật như vậy.”

Giản Tinh Lạc áp sát vào bức tường lạnh lẽo, ngay khi cậu bước bước chân đầu tiên, anh liền gọi khẽ một tiếng: “Trình Thư Dục…”

Bước chân của Trình Thư Dục khựng lại.

Chỉ trong tích tắc, cậu quay người lại, bước tới ôm lấy vòng eo thanh mảnh kéo vào lòng mình, bàn tay kia nắm lấy cổ mềm mại, cưỡng ép thầy Giản phải ngước mặt lên, rồi không chút do dự cúi đầu hôn lên đôi môi mà cậu đã khao khát từ lâu.

Tất cả những điều này chỉ xảy ra trong vài giây, động tác của con sói con dứt khoát đến mức khiến người ta hoàn toàn không có cơ hội phản ứng. Cho đến khi con chó đó cắn nhẹ vào môi dưới của anh, anh vì đau mà vô thức nới lỏng kẽ răng, đ** l*** n*ng b*ng linh hoạt liền thừa cơ quấn lấy lưỡi anh.

Trong khoang miệng bị khuấy đảo đến long trời lở đất, nước miếng tiết không kịp nuốt chảy xuống khóe môi tạo thành những dấu vết nóng ẩm, rồi lại bị m*t đi, tiếp tục quấn quýt. Giản Tinh Lạc hoàn toàn đờ người, không chút phòng bị đến mức chỉ trong nháy mắt quân lính đã thất bại tan rã.

Nụ hôn này hung mãnh cuồng nhiệt, tính xâm lược cực kỳ mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng anh vào miệng, nghiền nát rồi nuốt chửng vào bụng. Ý thức anh mờ mịt, toàn thân bủn rủn, gần như phải để sói con nửa đỡ nửa ôm mới không bị trượt ngã xuống đất một cách mất mặt.

Khi sắp ngạt thở, trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ: Chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ thực sự của tên chó má này khi phát điên? May mà lúc đó mình đã khóa cậu ấy lại…

“Anh ơi…” Trình Thư Dục th* d*c khẽ lùi ra một chút, như một tiếng thở dài mà xin lỗi anh: “Xin lỗi anh, đã hôn anh khi chưa được anh đồng ý.”

“Ưm…” Giản Tinh Lạc cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành, thoát khỏi trải nghiệm ngạt thở, chưa kịp mở lời đã muốn đẩy bức tường thịt trước mặt ra.

Thế nhưng tên chó má kia nắm chặt tay anh, ấn lên bức tường phía sau, lại không cho anh có cơ hội phân bua mà cắn lấy môi anh.

Xin lỗi thì xin lỗi, nhưng sửa đổi thì không bao giờ.

“Này, hồi nãy mày có nhìn thấy không, Giản Tinh Lạc kéo một anh chàng đẹp trai đi đấy! Mày bảo hai người họ có quan hệ gì?”

“Đệch! Tao cũng thấy rồi! Anh Giản thế mà lại chủ động nắm tay một người khác! Chấn động cả nhà tao luôn — Á có người…”

Tiếng nói chuyện mơ hồ càng lúc càng gần, Giản Tinh Lạc giật mình, vô tình cắn phải đầu lưỡi đang làm xằng làm bậy của đối phương. Trình Thư Dục hừ nhẹ một tiếng, đầu lưỡi rút khỏi khoang miệng anh, xoay người dùng cơ thể mình chắn đi ánh mắt tò mò của hai người kia: “Làm ơn nhanh lên một chút.”

Giọng cậu trầm thấp khàn khàn, phát âm hơi không rõ ràng nhưng ngữ khí không cho phép cự tuyệt, hai người đi ngang qua vội vàng thu hồi ánh mắt và đi qua thật nhanh.

Giản Tinh Lạc bám lấy tấm lưng rộng của tên chó má này, khuôn mặt đỏ bừng như bốc khói cọ vào chiếc áo phông trước ngực cậu, hít thở từng ngụm nhỏ.

“Anh ơi, hôn nhau thì phải thở chứ.” Trình Thư Dục giơ tay lên, chậm rãi x** n*n gáy anh, “Hay là để em dạy anh thêm lần nữa nhé?”

“Cậu…” Thầy Giản hoàn toàn hồi phục lại, vừa thẹn vừa giận đẩy mạnh cậu ra, “Ai cho phép cậu hôn tôi?”

Trình Thư Dục lùi lại một bước, chớp đôi mắt chó con vô tội, “Nhưng phản ứng vừa rồi của thầy… rõ ràng là rất thích cơ mà.”

Thầy Giản lật mặt không chút nể tình, “Cút!” Nói xong liền bước đi với đôi chân bủn rủn.

“Thầy ơi~” Tên chó má bám sát sau lưng anh, “Đây là nụ hôn đầu của em đấy, hơn nữa lưỡi em còn bị thầy cắn rách rồi đây này…”

Giản Tinh Lạc khựng bước chân, không nhịn được quay đầu lại, tên chó má nào đó liền thè ra một chút đầu lưỡi đỏ hồng cho anh xem, tủi thân làm nũng, “Đau quá đi…”

“Đáng đời cậu.” Thầy Giản tát một cái vào khuôn mặt giả vờ đáng thương kia, xoay người tiếp tục đi ra ngoài.

“Thầy định không chịu trách nhiệm với em thật ạ?” Tên chó má không ngừng tố cáo, “Nụ hôn đầu trao cho thầy, lần đầu tiên cũng trao cho thầy, thầy lại đối xử với em lạnh lùng vô tình thế này —”

Giản Tinh Lạc bất thình lình xoay người lại, mặt đối mặt, hai người suýt chút nữa lại chạm môi nhau.

“Lúc đó cậu nói thế nào? À, cũng sẽ không nói là bắt thầy phải chịu trách nhiệm gì đó.” Thầy Giản nhớ lại giọng điệu của cậu ngày hôm đó, “Trình Thư Dục, hãy nhớ kỹ những gì cậu đã nói.”

Trình Thư Dục không giận, đôi mắt cong cong nhìn anh, “Thầy ơi, thầy thế này thực sự có chút ra dáng kẻ cặn bã đấy nhé?”

“Cặn cái đầu cậu!” Giản Tinh Lạc đã sớm ngẫm ra rồi, “Cậu nói thật đi, đêm đó tôi thực sự đã ngủ với cậu?”

Cho dù anh có chậm chạp đến đâu cũng có thể nhận ra ánh mắt của con sói con nhìn anh sai trái đến mức nào. Ánh mắt đó căn bản không phải là muốn được anh ngủ, mà rõ ràng là muốn ăn tươi nuốt sống anh từng miếng một…

“Ui…” Trình Thư Dục làm ra vẻ mặt sắp khóc đến nơi rồi, “Bây giờ thầy đến cả chuyện đó cũng không muốn thừa nhận nữa ạ?”

Giản Tinh Lạc cảnh báo: “Cậu thử lừa tôi lần nữa xem?”

Tên chó má im lặng hai giây, đột nhiên lại nhe răng cười, “Anh ơi, đêm đó chúng ta có ngủ cùng với nhau không? Còn về chuyện ai ngủ với ai, ngủ bằng tư thế nào, em cũng đâu có nói bừa cái gì đâu.”

Giản Tinh Lạc: …

Con sói con lật mặt nhanh hơn lật sách này đúng là chưa từng nhắc đến việc đêm đó họ ngủ với nhau như thế nào, vậy nên đều là do anh tự mình tưởng tượng ra…

“Cậu —” Giản Tinh Lạc tức đến đau đầu, “Cút! Đừng có đi theo tôi nữa.”

“Vậy em quay lại sàn nhảy nhé?”

“Cậu dám!” Giản Tinh Lạc lập tức hung dữ lườm cậu, “Cậu quay lại đó làm gì?”

“Anh không cho em đi theo anh, cũng không cho em quay lại sàn nhảy, vậy anh rốt cuộc muốn thế nào?” Tên chó má lại tủi thân nữa rồi.

Rốt cuộc muốn thế nào?

Bộ não thông minh của Giản Tinh Lạc đã rối tung như nồi canh hẹ, chỉ có thể vô lý ra lệnh: “Chỉ là không được quay lại sàn nhảy.”

Nói xong anh liền tự mình quay lại trong quán bar, hoàn toàn không nhận ra đôi môi sưng đỏ và khóe mắt ửng hồng của mình trông ám muội và gợi liên tưởng đến nhường nào.

“A Lạc, cậu đi đâu thế?” Thẩm Phi Hàng đang vẻ mặt thắc mắc, thấy anh về liền hỏi ngay lập tức: “Chuyện gì thế? Cái thằng nhóc con đuổi theo cậu đâu rồi?”

“Em ở đây nè, anh Phi Hàng.” Trình Thư Dục mỉm cười bước tới, “Em xin phép đưa anh ấy đi trước nhé.”

“Ơ ơ ơ cái gì —”

Trình Thư Dục nhanh chóng nắm lấy tay thầy Giản, vừa dỗ vừa ôm đưa người rời đi.

Cậu nhóc nhỏ nhắn đi cùng cậu lúc trước thì vô tư hỏi Thẩm Phi Hàng, “Anh đẹp trai, nhảy không?”

“Hả?” Thẩm công tử càng mờ mịt hơn, “Cậu chẳng phải đi cùng Trình Thư Dục ư?”

“Không phải ạ, tụi em chỉ tình cờ gặp nhau ở cửa thôi, giúp anh đẹp trai đó một tay ấy mà.” Cậu nhóc kéo anh ta vào sàn nhảy, “Rõ ràng mục tiêu của anh đẹp trai đó là cái anh mỹ nhân kia kìa!”

Thẩm Phi Hàng: … Thằng nhóc này nách thâm thật đấy.

Giản Tinh Lạc mở cửa nhà, cái đuôi nhỏ phía sau ra vẻ đương nhiên mà theo anh vào phòng khách. Anh không khỏi liên tưởng đến lần dắt sói vào nhà trước đó, cảnh giác nhìn Trình Thư Dục: “Hôm nay cậu không mang theo thứ gì kỳ quái đấy chứ?”

“Dạ?” Đôi mắt to chớp chớp vài cái, con sói con “phì” một tiếng cười khì: “Anh yên tâm đi, lần này em chuẩn bị thứ khác cơ.”

Thầy Giản còn chưa kịp hỏi “thứ khác” là gì thì đã bị tên chó má nhanh như cắt áp sát và vồ ngã anh lên trên sofa.

Môi lưỡi quấn quýt, dịch vị trao đổi, sự thân mật khăng khít.

Rất lâu sau, Trình Thư Dục khó khăn rời khỏi đôi môi, cánh tay rắn chắc chống lên sofa, nhìn sâu vào đôi mắt đào hoa lấp lánh hơi nước: “Thích không anh?”

Giản Tinh Lạc khép mắt lại, cố gắng ngăn cách tầm mắt nóng bỏng đến mức bỏng rát của đối phương, nhưng phát hiện tầm mắt rơi trên mặt mình dường như hữu hình.

Anh muốn phủ nhận, nhưng nhất thời lại không thể nói ra hai chữ “không thích”.

Anh từng nghĩ rằng mình sẽ rất ghét việc hôn nhau, hành vi trao đổi nước miếng vừa nhàm chán vừa không sạch sẽ, biết đâu đối phương còn mang theo đủ loại vi khuẩn, tóm lại anh không thể chịu đựng được nước miếng của người khác vào khoang miệng của mình.

Cái bệnh sạch sẽ có chút bệnh thái này khiến anh từ nhỏ đến lớn chưa từng hôn môi, cho phép người khác hôn lên má đã là giới hạn chịu đựng của anh rồi.

Nhưng anh ngàn vạn lần đều không ngờ tới, hôn môi với cái tên chó má trước mắt này lại… dễ chịu như vậy, dễ chịu đến mức linh hồn cũng khẽ run rẩy.

“Cậu đang hỏi cái nào?” Anh mở đôi mắt ra, chiếc đèn chùm trên đầu tỏa ra ánh sáng li ti, rơi vào trong mắt như kim cương lại như vạn vì sao tinh tú, đẹp đến mức khó tin.

Trình Thư Dục gần như bị mê hoặc đến ngẩn ngơ, hồi lâu mới phản ứng lại: “Anh muốn trả lời cái nào?”

Lời họ nói như đang đánh đố, nhưng sự ăn ý đặc thù lại khiến họ lập tức tâm đầu ý hợp.

Giản Tinh Lạc dùng ánh mắt phác họa từng chút một gương mặt đứa nhỏ: “Hôn môi sẽ khiến não bộ của chúng ta tiết ra một lượng lớn dopamine, tạo ra cảm giác hưng phấn kỳ lạ, cho nên bây giờ… tôi không thể đưa ra phán đoán chính xác được.”

“Hừ…” Sói con cười trầm thấp, “Thầy đúng là thầy giáo có khác, những lúc thế này cũng không quên dạy học cho em.”

Cậu lần mò tìm thấy tay thầy Giản, dịu dàng nhưng không kém phần cứng rắn luồn từng ngón tay vào, tạo thành tư thế mười ngón đan chặt đầy thân mật.

“Nếu đã như vậy —” Cậu nhấm nháp hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át, “Vậy thì chúng ta phải hôn nhau liên tục, để thầy tiết ra thật nhiều thật nhiều dopamine, cho đến khi thầy hoàn toàn thích em mới thôi…”

Thanh niên đang ở độ tuổi sung sức, thầy Giản cũng bị mở ra một công tắc kỳ lạ, tình nồng ý đượm khó tránh khỏi việc “cướp cò”. Thế nhưng ngay lúc sói con không nhịn được muốn tiến thêm một bước, trong đầu Giản Tinh Lạc đột nhiên lại lóe lên một hình ảnh xa xưa nào đó.

“Không, không được…” Đôi lông mày xinh đẹp nhíu lại, Giản Tinh Lạc th* d*c đẩy cậu ra. Về mặt cơ thể, anh không bài xích sự gần gũi của Trình Thư Dục, thậm chí trong khoảng thời gian này, trong những giấc mơ xấu hổ của anh đều là sói con đè lên người mình… Anh cũng có nhu cầu đó, nhưng về mặt tâm lý, anh vẫn đang kháng cự, kháng cự bước cuối cùng của sự tiếp xúc thân mật khoảng cách âm.

“Anh?” Trình Thư Dục cố gắng kìm nén mà nuốt ực một cái, “Anh sợ đau ạ?”

Giản Tinh Lạc lắc đầu, lý do đó thực sự rất khó nói ra thành lời.

“Không sao đâu anh, là em quá nóng vội rồi…” Trình Thư Dục giơ tay lên, ôm lấy cơ thể đầy mồ hôi vào lòng, để anh áp sát vào lồng ngực của mình, lắng nghe nhịp tim mãnh liệt của cậu.

“Trình Thư Dục, cậu thực sự… thích tôi đến thế sao?” Hồi lâu sau, Giản Tinh Lạc không nhịn được nhỏ giọng hỏi.

“Ôi, phải chứng minh thế nào nhỉ?” Giọng đứa nhỏ nghe có vẻ vô cùng khổ sở, “Móc trái tim ra cho thầy xem có được không ạ?”

“Đừng nói bậy.” Giản Tinh Lạc ngước mặt lên, “Tôi lớn hơn cậu bảy tuổi.”

“Vâng, bảy mươi tuổi em cũng không ngại.”

Anh đấm tên chó má không đứng đắn một cái, “Cậu còn trẻ, cậu sẽ gặp rất nhiều người, có lẽ người cậu thích hơn vẫn còn ở phía sau.”

Trình Thư Dục nắm lấy tay anh hôn nhẹ nhàng: “Ngoài anh ra, em sẽ không gặp được người nào mà em thích hơn nữa đâu.”

“Tính tình của tôi không tốt, hơn nữa còn bị lãnh cảm.”

“Ừm… hả? Chắc chắn là thực sự lãnh cảm không ạ?” Trình Thư Dục cười rộ lên, đôi tay nghịch ngợm bắt đầu s* s**ng lung tung.

“Tôi nói thật đấy, nếu chúng ta cứ mãi không thực hiện được bước cuối cùng thì sao?” Vẻ mặt thầy Giản khá nghiêm túc, không hề giống như đang đùa giỡn.

Trình Thư Dục cũng thu lại nụ cười trên môi, xoay người bóp lấy chiếc cằm ướt át, hôn mạnh một cái, “Anh có thể cho em gần gũi đến mức này, em đã mãn nguyện lắm rồi.”