Giản Tinh Lạc từng hỏi cậu, tại sao lại thích mình.
Cậu chưa bao giờ trả lời trực diện câu hỏi này, nhưng trong lòng cậu hiểu rất rõ, bất luận thời điểm và địa điểm họ quen biết nhau là khi nào, chỉ cần đối phương là Giản Tinh Lạc, cậu vẫn sẽ dễ dàng rung động và lún sâu thêm lần thứ 101.
Ví dụ như giây phút này, thầy Giản đang ngồi đối diện cậu, chiếc sơ mi trắng phẳng phiu sạch sẽ không một chút nếp nhăn, ống tay áo xắn lên để lộ một đoạn cổ tay xinh đẹp, thần thái lạnh lùng mà cao quý lên tiếng bảo vệ cậu.
Thầy Giản chính là có năng lực đặc biệt như vậy, bất kể tư thế của anh ra sao, bất kể anh ngồi cao hơn hay thấp hơn bạn, anh vẫn chỉ cần dùng ánh mắt là đủ khiến bạn cảm thấy tự ti mặc cảm.
Đa số mọi người đều cảm thấy thầy Giản quá đỗi máu lạnh vô tình, chỉ có những người từng được anh vô tình che chở sau lưng mới có thể cảm nhận chân thực sự ấm áp và mềm mại ẩn dưới lớp băng tuyết sắc lẹm ấy.
Nhưng khác với tình cảnh lần đầu gặp mặt, lần này chiếc ô mà Giản Tinh Lạc che đã chủ động nghiêng về phía cậu.
Trình Thư Dục gần như ngay lập tức cảm thấy máu nóng dồn lên, cảm giác phấn khích không lời nào tả xiết lan tỏa từ từng tế bào ra ngoài, nhanh chóng chạy dọc khắp tứ chi, rồi lại tập trung về một điểm nhất định.
Cậu thậm chí muốn đè thầy Giản xuống bàn ngay lập tức.
Tuy nhiên, những người khác có mặt tại đó sắc mặt lại khó coi như vừa ăn phải phân, đặc biệt là vị Tạ đại công tử vừa bị mắng “không biết xấu hổ” trước mặt bao người.
Sắc mặt hắn hết trắng lại xanh, hết xanh lại trắng, sau vài lần biến ảo khôn lường mới hạ thấp giọng đe dọa: “Giản Tinh Lạc, tốt nhất là cậu đừng bao giờ có lúc phải cầu xin tôi.”
Dựa vào địa vị của nhà họ Tạ, dựa vào mạng lưới quan hệ của Tạ Chu, trong ngoài giới này ai mà chẳng phải nể mặt hắn vài phần? Ngay cả Trình Hạo cũng không dám nói chuyện với hắn như vậy.
Giản Tinh Lạc khẽ nhướng mày, không trực tiếp trả lời câu hỏi đó mà chỉ khẽ cười một tiếng, tiếng cười ấy tựa như một cái tát giáng thẳng vào mặt đối phương.
Mọi người đều là người có thân phận, cảm thấy nếu cứ tiếp tục cương quyết thì sẽ khó lòng kết thúc êm đẹp, Tạ Chu chỉ đành nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem ra hôm nay tâm trạng của thầy Giản có vẻ không tốt, chúng ta đừng làm phiền nữa thì hơn.”
Trong giới con nhà giàu ở thành phố A có rất nhiều quy tắc ngầm, mạng lưới quan hệ nhân mạch lại càng chằng chịt phức tạp, mỗi người ở trong đó đều phải khép nép làm người, nhưng duy chỉ có Giản Tinh Lạc là không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào.
Thứ nhất, anh căn bản không lăn lộn trong cái giới này; Thứ hai, chỗ dựa sau lưng anh cũng không ai muốn tùy tiện đắc tội.
“Phải phải, chúng ta không làm phiền nữa, hôm khác hẹn lại vậy ha ha…” Những người khác vội vàng mượn bậc thang đi xuống, vây quanh Tạ Chu như sao vây quanh trăng, rời khỏi nhà hàng Tây nồng nặc mùi thuốc súng.
Những kẻ đáng ghét cuối cùng cũng biến mất, Giản Tinh Lạc thu hồi tầm mắt, lại phát hiện bạn học Trình đang nhìn chằm chằm vào mình.
“Sao thế?” Anh đưa tay chạm nhẹ đầu mũi, “Trên mặt anh có dính gì à?”
“Có.”
“Cái gì?”
“Có chút đẹp trai quá mức.”
Thầy Giản bị câu thả thính sến súa đột ngột này làm cho bật cười: “Chỉ là ‘có chút’ đẹp trai thôi sao?”
Trong đôi mắt đen thẳm phản chiếu gương mặt người thương, Trình Thư Dục khẽ hỏi: “Anh có đói không?”
“Cũng bình thường, không đói lắm.” Giản Tinh Lạc lắc đầu, “Em đói rồi à? Hay là chúng ta đổi chỗ khác nhé?”
Bạn trai nhỏ của anh từ lúc xem phim đã luôn ngọ nguậy không yên, thanh niên sức vóc trao đổi chất nhanh, chắc hẳn là đói bụng rồi.
Trình Thư Dục bỗng nhiên đứng dậy, đi đến bên cạnh, nắm chặt lấy tay anh rồi dắt anh đi vào phía bên trong.
“Đi đâu thế?” Thầy Giản mù mờ không hiểu gì, mơ hồ cảm nhận được bạn trai nhỏ dường như đang phấn khích một cách khác thường.
“Em đói quá, thầy ơi.” Trình Thư Dục trầm thấp trả lời.
“Đói thì chúng ta ra ngoài trướ… ưm…”
Lời chưa dứt, Trình Thư Dục cuối cùng cũng tìm thấy một góc khuất kín đáo, lập tức không thể chờ đợi thêm mà ép người thầy yêu dấu lên tường, hung hăng hôn xuống.
Quấn quýt môi lưỡi với người mình thích luôn có thể truyền cảm giác hưng phấn đến đại não với tốc độ nhanh nhất, mà môi trường có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào lại càng tăng thêm vài phần k*ch th*ch khó tả.
Giản Tinh Lạc bị hôn đến rệu rã cả người, lý trí bảo anh nên đẩy người đang đè mình ra, nhưng đầu lưỡi lại như có ý thức riêng, thử thách chạm nhẹ một cái…
Nhận được sự đáp lại, con sói con lập tức càng thêm mãnh liệt, cho đến khi không khí trong phổi bị rút cạn sạch mới chịu miễn cưỡng buông tha.
“Anh ơi…” Trình Thư Dục vùi mặt vào hõm cổ ấm áp thơm tho, áp sát vào người thương mà nũng nịu tỏ tình, “Thích anh lắm, thích đến mức muốn ăn sạch anh luôn…”
“Được… được rồi…” Thầy Giản thở hổn hển, vòng tay ôm lại cậu, trong lòng không hiểu nổi tại sao đang đi ăn cơm mà đột nhiên lại kích động đến mức này, nhưng vẫn xoa xoa cái đầu xù lông đó: “Chúng ta quay lại ăn cơm trước nhé?”
“Thật sự rất thích, rất thích anh mà~” Con sói con ôm anh tiếp tục làm nũng, “Nếu có một ngày anh không cần em nữa, em chắc chắn sẽ chết mất.”
“Sẽ không đâu.” Giản Tinh Lạc khẽ đáp một câu, không biết anh nói là sẽ không bỏ rơi cậu, hay là bỏ rơi rồi cậu cũng không chết được.
Sau khi hai người chính thức xác lập quan hệ yêu đương, cuộc sống của mỗi người đều đi vào quỹ đạo.
Bạn học Trình không nói huỵch toẹt ra là muốn ở chung với thầy Giản, chỉ là mỗi khi đêm xuống lại luôn có đủ loại lý do kỳ quái để được ở lại ngủ.
Giản Tinh Lạc đã quen với việc trong nhà có thêm một con sói con tràn đầy năng lượng, dẫu sao thì bạn học Trình cũng chăm sóc anh đâu vào đấy, ngoại trừ một điểm —
Hở ra là đòi hôn đòi ôm, hứng lên là sẽ đè anh ra bàn ăn, trong phòng tắm, ngoài ban công, đủ mọi nơi thích hợp lẫn không thích hợp, dùng môi răng và đầu lưỡi phác họa từng tấc da thịt trên người anh, khiến anh vừa xấu hổ vừa hạnh phúc đến mức đánh mất cả bản thân…
Tình trạng này kéo dài cho đến tận cuối học kỳ.
Cả hai người đồng thời trở nên bận rộn, nhưng so với thầy Giản, bạn học Trình vẫn thong thả hơn nhiều, dẫu sao thì kỳ thi cuối kỳ đối với một học sinh giỏi như cậu thì chỉ là chuyện nhỏ.
Cậu thương thầy Giản vất vả, phải nhịn lắm mới dám bám lấy đòi ôm một cái, hôn một cái, cọ một cái.
Tuy nhiên, cậu nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng: Thầy Giản đã liên tiếp ba ngày không chủ động trao cho cậu nụ hôn chào buổi sáng và nụ hôn chúc ngủ ngon rồi.
Trái tim thiếu niên mong manh lập tức bị tổn thương, nhưng Thầy Giản mỗi ngày đều rất bận, nói chuyện với cậu cũng ngày càng lấy lệ.
Mới đó mà đã bước vào giai đoạn chán chường rồi sao? Bạn học Trình rơi vào trạng thái tự u sầu vô hạn.
Chiều hôm đó, cậu thi xong môn cuối cùng, quyết định phải đến trước mặt thầy Giản để tìm kiếm sự hiện diện.
Trường đại học A năm nào vào tuần thi cũng thiếu giám thị, thầy Giản cũng không thể không tham gia vào hết buổi giám thị này đến buổi giám thị khác.
Cậu một tay cầm ly nước lạnh, tựa lưng vào lan can hành lang bên ngoài phòng học, ánh mắt trắng trợn nhìn chằm chằm người trên bục giảng.
Thầy Giản cứ như không biết nóng là gì, thời tiết này vẫn mặc sơ mi quần tây, nhưng trông vẫn rất sạch sẽ sảng khoái, như một đóa tuyết liên trên núi băng.
Tất nhiên, mùi mồ hôi của đóa tuyết liên này cũng rất thơm, điểm này không ai có quyền lên tiếng hơn cậu cả.
Cậu cứ nhìn chằm chằm như thế nửa ngày trời, nhưng thầy Giản dường như đang chìm đắm trong thế giới của những con số, trái lại cậu phát hiện có mấy sinh viên đi thi không nhìn đề mà cứ liên tục ngẩng đầu nhìn thầy Giản đầy mê muội.
Cậu khẽ “chậc” một tiếng, hạng người này đáng lẽ phải cho bọn họ trượt hết mới đáng.
Có lẽ do ánh mắt của cậu quá lộ liễu, Giản Tinh Lạc cuối cùng cũng khẽ nghiêng mặt qua.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Trình Thư Dục thề rằng cậu đã bắt trọn được sự ngạc nhiên vui mừng rõ rệt từ đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy.
Nhưng rất nhanh sau đó, Giản Tinh Lạc khẽ cau mày, kín đáo phẩy tay ra hiệu cho cậu đừng đứng đó nữa.
Kỹ năng nhìn sắc mặt người khác của bạn học Trình lúc này bỗng nhiên ngoại tuyến một cách có chọn lọc, cậu mặt dày tựa vào hành lang tiếp tục nhìn anh chằm chằm.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Giản Tinh Lạc chưa bao giờ thấy buổi giám thị nào dài đằng đẵng như lần này.
Cuối cùng, tiếng chuông tan học cũng vang lên.
Thí sinh kiên trì đến cuối cùng trong phòng thi không còn nhiều, Giản Tinh Lạc lần lượt thu lại bài thi, sau khi thu dọn xong đang định rời đi thì đột nhiên phát hiện một nữ sinh ở hàng cuối cùng đang ôm bụng gục mặt xuống bàn.
“Bạn học, không khỏe ở đâu sao?” Anh đi tới, lịch sự gõ gõ lên bàn.
“A…” nữ sinh khẽ rên một tiếng, ngẩng lên một khuôn mặt đỏ bừng, “Em không sao đâu, thầy Giản…”
Giản Tinh Lạc nhìn cô: “Em chắc chắn là không sao chứ?”
“Thì… là…” Khuôn mặt nữ sinh càng lúc càng đỏ, “Cái đó…”
Một giây, hai giây, ba giây…
Cái mạch phản xạ dài dằng dặc của thầy Giản cuối cùng cũng có tác dụng: “À… tôi hiểu rồi.”
Anh quay lại bục giảng, cầm lấy chiếc áo khoác mỏng để một bên rồi quay lại chỗ nữ sinh, bình thản đưa cho cô.
“Thầy Giản, thế này thì ngại quá…” Nữ sinh vừa thẹn thùng vừa hốt hoảng, “Vậy vậy vậy… hay là thầy Giản để lại cho em phương thức liên lạc đi—”
“Dùng của tôi đi.” Trong phòng học đột nhiên vang lên một giọng nói êm tai khác, Giản Tinh Lạc vừa quay đầu lại đã thấy bạn học Trình đang một tay nắm lấy cổ áo sau, lột chiếc áo phông đang mặc trên người ra.
“Trình Thư Dục!” Anh giật nảy mình, “Em làm cái gì thế hả?”
“Học theo thầy Giản làm việc tốt mà.” Trình Thư Dục vô tội nhìn anh, “Cái áo phông này của em chỉ đáng giá 20 tệ thôi.”
Nói xong liền ném chiếc áo phông vẫn còn hơi ấm cơ thể cho nữ sinh kia.
Giản Tinh Lạc bị thao tác này của cậu làm cho nghẹn lời, lẳng lặng đặt chiếc áo phông lên bàn nữ sinh, sau đó giũ chiếc áo khoác trong tay ra, che lại khối cơ ngực và cơ bụng săn chắc của bạn trai nhỏ nhà mình.
Lúc này mắt nữ sinh kia đã nhìn đến đờ đẫn luôn, nhất thời quên sạch mọi sự ngại ngùng, trên đầu chỉ có mấy chữ lớn màu đỏ rực điên cuồng xoay vòng: “Có biến!”
Rời khỏi phòng thi, quay lại văn phòng, Giản Tinh Lạc cất bài thi vào tủ hồ sơ, sau đó không nói một lời nào mà ngồi xuống ghế.
Trình Thư Dục kín đáo chốt cửa văn phòng lại, sau đó đi tới trước bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt tối tăm, giọng điệu oán trách: “Anh lúc nào cũng như vậy.”
“Gì cơ?” Giản Tinh Lạc ngơ ngác, mớ cảm xúc đang nhen nhóm cũng bị đánh tan sạch.
“Lúc nào cũng vô tình làm mấy việc dễ khiến người ta hiểu lầm.” Trình Thư Dục nhìn chằm chằm anh, gằn từng chữ một.
Thầy Giản nổi tiếng gần xa là người không nể tình riêng, nhưng điều mâu thuẫn là anh từng vô tình làm rất nhiều việc nhỏ giúp đỡ người khác, ví dụ như hôm nay cho nữ sinh gặp sự cố mượn áo khoác, ví dụ như thuận tay giải vây cho Lâm Bạch bị bắt nạt, lại ví dụ như năm đó…
Những hành động ấy chắc chắn không để lại chút dấu vết nào trong lòng anh, nhưng đối với người được giúp đỡ thì sao?
Không ai có thể dễ dàng quên được gương mặt này, đặc biệt là sau khi nếm trải sự dịu dàng nhưng vô tâm ấy. Lâm Bạch có thể vì thế mà âm thầm dõi theo bắt chước thầy Giản suốt bao nhiêu năm, vạn nhất… vạn nhất lại xuất hiện thêm một người giống như cậu ta nữa… thì sao?
Giản Tinh Lạc chớp chớp mắt, dường như mơ hồ hiểu được ý của cậu: “Anh không có ý định để lại phương thức liên lạc cho cô bé đó.”
“Vấn đề cốt lõi không phải ở đó.”
Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Trình Thư Dục nản lòng trước.
Cậu đưa tay bóp nhẹ cằm Thầy Giản, cúi người áp sát rồi đặt xuống một nụ hôn: “Thôi bỏ đi, đây chính là người em yêu mà.”
Trong đôi mắt trong veo hiện lên một tầng sương mù mờ mịt, Giản Tinh Lạc vẫn chưa hiểu rõ vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.
Nhưng bạn trai nhỏ không để anh có thời gian suy nghĩ kỹ, con sói con vòng ra sau lưng anh, xoay chiếc ghế lại một vòng, rồi nhấc bổng anh lên đặt lên bàn làm việc.
“Hửm?” Anh theo bản năng ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của Trình Thư Dục, “Lại sao nữa đây?”
Trình Thư Dục ngẩng mặt lên, kề sát tai anh thì thầm: “Thầy ơi, từ lần đầu tiên em bước vào văn phòng của thầy, em đã tưởng tượng trong đầu cảnh đè thầy lên cái bàn này rồi làm cho thật…”
Những từ ngữ th* t*c bạo dạn tựa như những đốm lửa, khiến vành tai Thầy Giản nóng bừng như bị thiêu đốt: “Cái đó chó má này… không được nói…”
Cái bàn làm việc này tuy có tuổi đời khá lâu nhưng vẫn còn chắc chắn, kết quả là bị con sói con làm cho xê dịch cả vị trí.
Giấy tờ trên bàn rơi lả tả như tuyết, Giản Tinh Lạc bấu chặt lấy bờ vai rắn chắc của bạn trai nhỏ, ý thức mơ màng nghĩ: Thế này vẫn còn chưa thực sự vào nữa, nếu thực sự đến ngày đó, anh hoàn toàn không dám nghĩ sẽ là cảnh tượng chấn động đến mức nào…
Cuối tháng bảy, toàn thể sinh viên trường đại học A chính thức bước vào kỳ nghỉ hè, nhưng kỳ nghỉ hè của thầy Giản lại không đến như mong đợi.
Hay nói đúng hơn, nghỉ hè mới là thời điểm vàng để các giáo sư hoàn toàn vùi đầu vào đề tài và luận văn của mình.
Mà với tư cách là chiêu bài sống của trường đại học A, những lời mời hội thảo học thuật gửi đến thầy Giản cứ chất thành từng xấp, thế là bạn học Trình lại một lần nữa trở thành cô vợ nhỏ tội nghiệp bị bỏ lại trông nhà.
Và dường như đã mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế với những “bất ngờ đặc biệt”, mỗi lần Giản Tinh Lạc đi công tác về, anh đều nhắn tin báo trước cho bạn trai nhỏ đang đợi ở nhà.
Nhưng thỉnh thoảng cũng vì quá bận mà quên mất, lòng dạ như mũi tên mong ngóng trở về nhà.
Ví dụ như hôm nay, anh phong trần mệt mỏi đẩy cửa nhà ra, đập vào mắt đầu tiên là một đôi giày da nam lạ lẫm.
Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy như mình bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, suýt chút nữa đã không thở nổi.
“Anh?” Lúc này Trình Thư Dục vừa hay từ trong thư phòng đi ra, vừa nhìn thấy người mình mong nhớ bấy lâu đột nhiên trở về, lập tức hóa thân thành con sói đói hung mãnh, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lao tới, ôm chầm lấy anh vào lòng.
Cơ thể cứng đờ của Giản Tinh Lạc bỗng chốc mềm nhũn.
“A Lạc, cậu về rồi đấy à?” Thẩm Phi Hàng không biết từ đâu chui ra, “Tôi đã bảo mà! Trình Thư Dục, cái thằng nhóc con này lại đang lừa tôi!”
“Em ấy không lừa cậu, là tôi kết thúc hội nghị sớm nên về thôi.” Giản Tinh Lạc xoa xoa con sói con đang dụi tới dụi lui trên người mình, “Buông anh ra trước đã nào.”
“Ưm ưm~ không muốn đâu~” Trình Thư Dục như lắp một đoàn tàu hỏa trong miệng, kêu vù vù hừ hừ, nhất quyết không chịu buông anh ra, “Nhớ anh chết đi được, không ôm anh là em chết mất…”
Thầy Giản bóp gáy cậu, cưỡng ép kéo cậu ra một chút: “Có thể đừng hở ra là treo chữ chết trên miệng được không hả?”
“Thế thì em muốn anh hôn một cái~”
Thẩm Phi Hàng: … Sao có thể có người đàn ông làm nũng tự nhiên đến mức này được nhỉ? Quan trọng nhất là, A Lạc vậy mà lại chịu chơi cái trò này?
“Trình Thư Dục, cậu cũng quá coi tôi là người nhà rồi đấy?” Thẩm công tử bị ép ăn một họng cơm chó, giọng điệu chua loét, “Được rồi đấy, tôi với A Lạc còn có chuyện cần nói.”
Con sói con vẫn không chịu buông tay, cứ dính lấy Giản Tinh Lạc mà cọ tới cọ lui.
Giản Tinh Lạc bất lực dỗ dành: “Ngoan, lát nữa cho hôn.”
“Dạ!” Chú sói đã được vuốt lông thuận chiều lập tức biến thành chó con ngoan ngoãn, xách vali của Giản Tinh Lạc vào phòng ngủ dọn dẹp đồ đạc.
“Chuyện gì mà phải đích thân đến tận nhà chặn tôi thế?” Giản Tinh Lạc ngồi xuống sofa, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Thẩm Phi Hàng nghiêm túc: “Tôi cãi nhau với lão già nhà tôi rồi, quyết định tự mình ra ngoài làm riêng.”
Giản Tinh Lạc liếc anh ta một cái, anh ta lập tức kêu lên: “A Lạc, ánh mắt đó của cậu là sao? Cậu không tin tôi à?”
“Gầm gừ cái gì đấy?” Trong phòng ngủ truyền ra tiếng của Trình Thư Dục, “Làm thầy Giản của chúng em sợ là em không để yên cho anh đâu!”
Thẩm Phi Hàng: “Hả? Rõ ràng là tiếng của thằng nhóc cậu còn to hơn mà?”
“Cậu muốn làm riêng, tôi không phản đối.” Giản Tinh Lạc vắt chéo chân, đưa chủ đề quay lại quỹ đạo, “Chỗ tôi chỉ có thể cho cậu hai triệu thôi.”
Tiền anh không phải không có, nhưng có những khoản anh sẽ không động vào.
“Cảm ơn người anh em.” Thẩm Phi Hàng khẽ cụng vai anh, “Nhưng vấn đề lớn nhất hiện nay là lão già nhà tôi rất thâm độc, cứ đi rêu rao bóng gió ở bên ngoài, làm bao nhiêu đường làm ăn của tôi đều bị chặn đứng hết rồi.”
Giản Tinh Lạc nheo mắt lại: “Cách đây không lâu tôi vừa mắng thẳng mặt Tạ Chu là đồ không biết xấu hổ.”
Thẩm Phi Hàng: …
“Những người tôi từng đắc tội, chính bản thân tôi cũng đếm không xuể, nên mảng quan hệ ngoại giao cậu đừng hòng trông chờ gì ở tôi.” Giản Tinh Lạc thẳng thừng đâm thủng ảo tưởng của anh ta.
“Oa…” Thẩm Phi Hàng ngửa mặt lên trời than dài, “Lão già là muốn ép chết tôi đây mà!”
Giản Tinh Lạc suy nghĩ một chút: “Hay là cậu đi tìm Trình Hạo thử xem? Tuy rằng tôi với hắn đã trở mặt, nhưng các cậu ít nhiều cũng—”
“Anh ơi, anh ăn tối chưa ạ?” Lúc này, một cái đầu xù lông đột nhiên ló ra từ phòng ngủ.
Bị cậu ngắt lời như vậy, Giản Tinh Lạc không tiếp tục nói nữa.
“Không sao, tôi sẽ tự mình nghĩ cách khác.” Thẩm Phi Hàng quay sang an ủi thằng bạn nối khố, “Trời không tuyệt đường người, tôi không tin cái thành phố A lớn thế này lại không có ai chịu hợp tác với tôi.”
Giản Tinh Lạc vỗ vỗ vai anh ta, chân mày vẫn khẽ nhíu lại.
“Anh ơi~” Trình Thư Dục chậm rãi đi tới, kéo dài giọng gọi anh, “Em nấu gì đó cho anh ăn nhé.”
“Anh không đói.” Giản Tinh Lạc chỉ vào vị trí bên cạnh, “Qua đây nghỉ ngơi một lát đi.”
Đôi mắt Trình Thư Dục lập tức sáng rực lên, lạch ba lạch bạch chạy tới, nhảy lên sofa rồi ngồi xếp bằng bên cạnh anh, cằm tựa lên vai anh, cứ như thể trên vai anh mọc ra một con sói con vậy.
“Để tôi suy nghĩ thêm đã.” Anh xoa xoa cái gáy có cảm giác rất tốt của chú chó con, cân nhắc nói: “Hay là tôi quay về…”
“Anh Phi Hàng muốn làm kinh doanh mảng gì thế ạ?” Trình Thư Dục đột nhiên nghiêng đầu hỏi một câu.
“Ăn uống và giải trí.” Thẩm Phi Hàng thuận miệng đáp.
“Ồ…” Trình Thư Dục như đang suy nghĩ điều gì, “Vậy anh có biết dưới trướng tập đoàn Tần Thị có các sản phẩm liên quan không?”
“Tần thị? Họ Tần nào… Ý cậu là Tần Chấn Vân?” Thẩm Phi Hàng ngẩn người, “Nhà họ Tần khởi nghiệp từ ngành ăn uống mà, hiện giờ bọn họ vẫn là boss lớn của ngành ăn uống giải trí ở thành phố A, sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này?”
Trình Thư Dục chớp chớp đôi mắt to tròn, sau đó rũ mi xuống, khẽ nói: “Nếu anh thực sự cần, em có thể làm cầu nối cho anh và Tần thị.”
“Á đù! Thật không?” Thẩm Phi Hàng nhảy dựng lên, “Ơ khoan đã, tại sao cậu lại quen người nhà họ Tần?”
Im lặng vài giây, Trình Thư Dục vùi mặt vào lòng thầy Giản: “Mẹ em họ Tần.”
Thẩm Phi Hàng đờ người ra vì kinh ngạc.
Bàn tay đang v**t v* cậu của Giản Tinh Lạc cũng khựng lại.
Đêm khuya, vạn vật tĩnh lặng.
“Em cũng mới biết thời gian gần đây thôi anh ạ.” Trình Thư Dục vòng tay ôm Giản Tinh Lạc từ phía sau, bám lấy anh giải thích: “Người nhà họ Tần tự tìm đến đây.”
“Nhưng em chưa hề nhắc với anh một lời nào về chuyện này cả.” Giản Tinh Lạc vẫn còn có chút tức giận.
Trình Thư Dục dính lấy hôn lên cổ anh: “Vì gần đây anh thực sự quá bận rộn, chuyện nhỏ này em không muốn làm anh phải lo lắng.”
Giản Tinh Lạc sợ nhột né tránh một chút, nghiêng mặt lườm cậu: “Em cảm thấy đây là chuyện nhỏ à?”
Những gia tộc hào môn thế gia này làm bất cứ việc gì cũng không bao giờ là không có lý do, biến mất bao nhiêu năm rồi đột nhiên xuất hiện, chắc chắn là mang theo mục đích nào đó.
“Thật ra… em vốn dĩ không muốn bàn luận những chuyện này với anh.” Giọng Trình Thư Dục chùng xuống, “Con riêng, con của kẻ thứ ba, những danh xưng này đã đè nặng lên đầu em gần 20 năm rồi. Người khác nhìn em thế nào không quan trọng, nhưng em không muốn anh nảy sinh—”
“Em đang suy nghĩ vớ vẩn cái gì thế?” Giản Tinh Lạc không khỏi nhíu mày, “Sự ra đời của em không phải do em quyết định, bất luận thế hệ trước đã xảy ra chuyện gì cũng không liên quan gì đến em.”
“Anh ơi…”
“Nghe cho kỹ đây, Trình Thư Dục.” Giản Tinh Lạc thoát khỏi vòng ôm của cậu, xoay người quỳ ngồi trước mặt bạn trai nhỏ, nghiêm túc nhìn cậu: “Bất kể người khác nghĩ gì, anh vẫn rất cảm ơn vì sự xuất hiện của em.”
Cảm ơn em đã đến bên cạnh anh.
Trong hơn mười năm ở nhà họ Trình, Trình Thư Dục chưa bao giờ được thừa nhận trong bất kỳ dịp chính thức nào, nay đã được nhà họ Tần nhận lại.
Đúng vào dịp sinh nhật 19 tuổi của Trình Thư Dục, nhà họ Tần đã chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật long trọng cho vị thiếu gia mới trở về này, mời giới danh lưu các ngành cùng tham dự.
Điều này cũng có nghĩa đây không chỉ đơn thuần là một bữa tiệc sinh nhật, mà còn là một cơ hội giao thiệp tuyệt vời.
Sáng sớm tinh mơ, Giản Tinh Lạc đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Anh mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Trình Thư Dục, lấy giúp anh cái điện thoại…”
Nhưng vị trí ấm áp thường ngày khi chạm tay vào lại thấy lạnh lẽo, tâm trí Giản Tinh Lạc lập tức tỉnh táo lại.
Bạn trai nhỏ của anh hôm qua đã về nhà họ Tần rồi.
Anh khẽ thở hắt ra, nén lại cảm giác hụt hẫng bất chợt dâng lên trong lòng, đưa tay lấy điện thoại.
Nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi đến, anh đã vô thức nở nụ cười.
“Anh ơi!” Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng gọi trong trẻo, ngọt ngào lại có chút vội vã, “Em không làm phiền anh ngủ chứ ạ?”
Giản Tinh Lạc liếc nhìn thời gian, cố ý giả giọng ngái ngủ: “Hửm? Bây giờ mới mấy giờ hả, em nói xem…”
“Xin lỗi anh mà~” Con sói con lập tức xin lỗi, xin lỗi xong lại vô cùng thành thục làm nũng bán thảm, “Nhưng mà em nhớ anh quá, em muốn nhanh nhanh được gặp anh mà.”
Giản Tinh Lạc bật cười: “Chẳng phải em mới chỉ rời đi hôm qua thôi sao?”
“Một ngày không gặp như cách ba thu, em đã ba năm chưa được gặp anh rồi!” bạn trai nhỏ nói.
“Nói chuyện hẳn hoi xem nào.” Cảm giác hụt hẫng trong lòng Giản Tinh Lạc quét sạch sành sanh, anh bước chân trần xuống giường đi tới trước cửa sổ, một tay kéo rèm ra.
“Khụ khụ… Em đang rất nghiêm túc mà.” Trình Thư Dục nhấn mạnh một câu, rồi lại hỏi với vẻ đáng thương: “Anh ơi, khi nào thì anh qua đây ạ?”
“Ừm…” Giản Tinh Lạc suy nghĩ một chút, “Chắc là buổi chiều.”
Trình Thư Dục lập tức hét toáng lên: “Không được! Muộn quá!”
“Nhưng tiệc sinh nhật của em tận tối mới bắt đầu cơ mà, anh đi sớm quá cũng không tiện lắm đúng không?”
“Không có gì là không tiện hết, rất tiện, cực kỳ tiện luôn!” Giọng Trình Thư Dục như đinh đóng cột, “Trong vòng ba tiếng nữa không nhìn thấy anh là em về nhà tìm anh đấy.”
Chân mày Giản Tinh Lạc khẽ động: “Được rồi, anh chuẩn bị một chút rồi qua.”
Hai chữ “về nhà” đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong trái tim anh.
Trình Thư Dục mãn nguyện hết sức, ngay cả giọng nói cũng như bay bổng lên: “Trên đường đến nhớ ăn sáng nhé, em đợi anh nhé anh~”
Hai tiếng sau.
Xe của Giản Tinh Lạc dừng trước cổng biệt thự, bảo vệ lập tức tiến lên dẫn đường cho anh.
Khu này là khu biệt thự nhà giàu lâu đời ở thành phố A, những căn biệt thự đơn lập ba mặt hướng hồ, nhưng diện tích của nhà họ Tần vẫn có chút khoa trương, chỉ riêng việc lái xe từ cổng vào gara đã mất tới hai phút.
Giản Tinh Lạc vừa xuống xe, một chú chó con đang tung tăng đã lao tới đón: “Anh ơi, anh ơi~”
Chó con cứ rúc vào lòng anh, khiến anh không kìm được mà bật cười: “Có người đang nhìn kìa…”
“Nhìn thì cứ nhìn thôi.” Trình Thư Dục ngẩng mặt lên, cực lực kìm nén thôi thúc muốn hôn anh: “Anh ơi, mình vào trong thôi.”
Ông cụ nhà họ Tần từng là nhân vật lẫy lừng nhất thành phố A, nay nghe nói sức khỏe không tốt, quanh năm phải ngồi xe lăn, việc quán xuyến nhà họ Tần dần dần chuyển sang tay con trai trưởng, cũng chính là cậu của Trình Thư Dục – Tần Diễn.
Người tiếp đón anh chính là Tần Diễn.
Lần đầu đến thăm không thể đi tay không, Giản Tinh Lạc mang theo trà thượng hạng và nhân sâm để tỏ chút thành ý.
Anh không biết Trình Thư Dục đã giới thiệu anh với người nhà họ Tần như thế nào, nhưng thái độ của Tần Diễn đối với anh rất bình thường, anh cũng cứ thế mà đối đáp lại.
Rất rõ ràng, anh không phải đến để ra mắt phụ huynh, mà là đến để chống lưng cho bạn trai nhỏ.
Quá khứ theo sự xuất hiện của nhà họ Tần cũng dần dần vén mở bức màn bí mật.
Tam tiểu thư nhà họ Tần từ nhỏ cơ thể yếu ớt nhiều bệnh, được nuôi dưỡng trong khuê phòng nên không hiểu sự đời, không ngờ lại bị một gã đàn ông tồi đã có gia đình lừa gạt cả tình lẫn thân, mang thai khi chưa kết hôn.
Để sinh ra Trình Thư Dục, bà đã lén lút bỏ nhà đi, ông cụ Tần trong lúc nóng giận đã cắt đứt quan hệ cha con với bà, từ đó cho đến khi tam tiểu thư qua đời, hai cha con chưa từng gặp lại mặt nhau lần nào.
Không biết có phải do tuổi già sức yếu, sắp phải xuống suối vàng đối diện với đứa con gái ruột đã mất nhiều năm trước hay không, trong lòng ông cụ trỗi dậy sự hối hận và tội lỗi vô hạn, bèn tìm mọi cách để nhận lại huyết thống duy nhất mà tam tiểu thư để lại.
Và thế là mới có màn kịch nhận thân này.
“Nói thật lòng, em không có bất kỳ cảm giác gì với họ cả, đại khái chỉ như người lạ thôi.” Trình Thư Dục nằm nghiêng trên chiếc giường lớn, cùng thầy Giản âu yếm chạm đầu mũi vào nhau, “Người nhà của em trên thế giới này chỉ có mình anh thôi.”
Nhưng chuyện này đối với cậu chỉ có lợi chứ không có hại, nên cậu cũng không ngại diễn cùng họ một màn kịch tình thân lớn lao này, dẫu sao diễn kịch vẫn luôn là sở trường của cậu.
Giản Tinh Lạc nghẹn thở, đưa tay nâng khuôn mặt tuấn tú của đứa nhỏ lên, thì thầm với cậu: “Nếu em không muốn ở lại, anh sẽ đưa em rời đi ngay bây giờ.”
“Bỏ trốn ạ?” Trình Thư Dục cười đến mức đôi mắt cong lại thành hình trăng lưỡi liềm, “Quả nhiên vẫn là anh thương em nhất mà~”
Nói xong liền lật người đè người anh tốt của mình xuống, trước tiên là một nụ hôn sâu nồng nàn đến nghẹt thở.
“Anh ơi, lý do duy nhất em sẵn sàng phối hợp với họ chỉ có một, em muốn lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình.” Một lúc lâu sau, cậu vùi mặt vào hõm cổ ấm áp, “Dù là họ Trình hay họ Tần, thứ gì đáng lẽ là của em thì một phân một ly cũng không được thiếu.”
“Anh hiểu…”
“Quan trọng hơn chính là, em còn phải nuôi anh nữa chứ.”
Giản Tinh Lạc lại bị cậu làm cho bật cười: “Được thôi, vậy thì em nuôi anh đi, ngày mai anh sẽ đi xin nghỉ việc luôn.”
“Thật ạ?” Trình Thư Dục ngẩng mặt lên, “Em tin là thật đấy nhé, nếu anh không nghỉ việc thì em sẽ—”
“Cộc cộc cộc”, một tràng tiếng gõ cửa vang lên, “Thiếu gia, có tiện mở cửa một chút không ạ?”
Mở cửa ra, bên ngoài là quản gia của nhà họ Tần, mang đến một bộ vest may thủ công.
“Ôi, hình như đây là lần đầu tiên em mặc vest tử tế đấy.” Trình Thư Dục đóng cửa lại, “Anh giúp em một tay được không ạ?”
Giản Tinh Lạc chống nửa người trên giường dậy.
Chẳng mấy chốc, trong gương đứng đã xuất hiện một bóng hình điển trai đến nghẹt thở.
Bộ vest đen cắt may vừa vặn làm nổi bật bờ vai rộng eo thon, chất vải đứng dáng càng tôn thêm chiều cao và đôi chân dài, vẻ đáng yêu ngây ngô của đứa nhỏ đã vơi đi phần lớn, thay vào đó là khí chất của một người đàn ông trưởng thành đầy sức hút.
Vest quả nhiên là thứ thể hiện rõ nhất khí chất và sức quyến rũ của đàn ông.
“Phải làm sao đây? Anh ơi hình như em không biết thắt cà vạt…” Vừa mở miệng lại là cái giọng điệu lầm bầm nũng nịu quen thuộc.
Giản Tinh Lạc bật cười, đón lấy chiếc cà vạt, đưa tay nghiêm túc thắt cho cậu.
“Anh đảm đang quá đi~” Con sói con cụp mi nhìn anh cười, “Nghĩ đến cảnh sau này ngày nào anh cũng thắt cà vạt cho em, em cảm thất rất rất rất hạnh phúc luôn.”
“Mơ đẹp nhỉ.” Thầy Giản lườm một cái, “Tự mà học đi nhé?”
“Không muốn học đâu~” Trình Thư Dục cúi đầu, dùng sống mũi cao thẳng cọ cọ vào má anh, “Học được rồi anh sẽ không thắt cho em nữa.”
Trời dần dần chuyển tối, khách khứa bắt đầu lục tục đến đông đủ, tụ tập ở phòng khách thứ nhất và phòng khách thứ hai tầng dưới để trò chuyện xã giao.
7 giờ tối, tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.
Tần Diễn đứng trên bậc thang tầng hai giới thiệu với mọi người nhân vật chính tối nay, vị thiếu gia chưa từng lộ diện của nhà họ Tần – Tần Thư Dực.
Thiếu gia họ Tần trong bộ vest thắt cà vạt bước xuống cầu thang xoáy bằng đá cẩm thạch dưới sự chú ý của muôn người, trong đám đông lập tức vang lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc, rồi sau đó bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao.
Có người ngạc nhiên, có người sững sờ vì vẻ đẹp, mà trong đó người sốc nhất phải kể đến Trình Hạo.
“Không ngờ, người nhà họ Tần nhận lại lại là thằng con hoang—” Trình Hạo đã quen thói mắng chửi bẩn thỉu, nhất thời suýt chút nữa quên mất đây là địa bàn của nhà họ Tần.
Lâm Bạch lại dường như không quá bất ngờ, dịu dàng khuyên nhủ: “Nhẫn nhịn một chút đi, có gì về nhà hãy nói.”
Mặt Trình Hạo xanh mét, trong lòng càng thêm ngổn ngang đủ loại cảm xúc, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trình Thư Dục từ một đứa con riêng không thể lộ diện ra ánh sáng, thoắt cái đã biến hình, trở thành vị thiếu gia nhà họ Tần vẻ vang, dưới sự dẫn dắt của Tần Diễn đi chào hỏi giới danh lưu có mặt tại đó.
“Anh Trình Hạo, tối nay những người đến đều là—” Đang nói dở, ánh mắt Lâm Bạch bị một bóng hình quen thuộc thu hút, lập tức quên bẵng mình định nói gì.
Trình Hạo không hiểu chuyện gì: “Sao thế?”
“Không có gì.” Lâm Bạch thu hồi tầm mắt, “Em thấy một người quen, qua chào hỏi chút, anh đợi em một lát nhé.”
Nói xong liền đặt ly rượu xuống, vội vàng đi theo bước chân của Giản Tinh Lạc.
Giản Tinh Lạc đang định ra ngoài hít thở không khí một mình.
Anh vẫn không thích những buổi xã giao như thế này, sau khi chạm mặt Trình Thư Dục một cái liền tiện tay cầm một ly rượu, suốt dọc đường đối phó lấy lệ với những người định bắt chuyện với mình, rồi đi đến khu vườn nhỏ phía sau phòng khách thứ nhất.
Vừa đứng định thần chưa đầy một phút, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói ôn nhu: “Thầy Giản, thật trùng hợp quá.”
Giản Tinh Lạc nghiêng người, liếc nhìn người vừa đến một cái.
Lần trước ở biệt thự suối nước nóng đột nhiên bị tỏ tình, giờ anh có chút không biết nên dùng vẻ mặt gì để đối diện với Lâm Bạch.
“Nếu cậu không đi theo ra đây thì đã không trùng hợp thế rồi.” Anh thu hồi ánh mắt, lạnh lùng đáp lại một câu.
“Thầy Giản.” Lâm Bạch lại gọi anh, rón rén tiến lại gần, “Nếu như, em nói là nếu như… nếu như không có Trình Hạo, anh đối với em có phải sẽ có thêm chút thiện cảm hay không?”
“Chuyện của các người không liên quan đến tôi.” Giản Tinh Lạc xoay người muốn đi vào, “Nói thật, tôi cảm thấy cậu và Trình Hạo khá đẹp đôi đấy, hai người cứ bên nhau cho tốt đi.”
“Giản Tinh Lạc!” Lâm Bạch cao giọng, “Anh thừa biết người em thích là anh!”
“Nên cậu mới biến mình thành bộ dạng của tôi?” Giản Tinh Lạc bắt đầu mất kiên nhẫn, “Lâm Bạch, cậu không cảm thấy là tôi chẳng muốn gặp cậu chút nào sao?”
Cơ thể Lâm Bạch loạng choạng: “Xin lỗi A Lạc… em không cố ý đâu… anh đừng ghét em được không? Là vì em quá thích anh nên mới vô thức bắt chước từng hành động cử chỉ của anh, em thật sự không cố ý.”
“Hãy trở lại làm chính mình đi.” Giản Tinh Lạc thở dài, “Chúng ta không làm bạn được đâu, cậu đừng tìm tôi nữa.”
“A Lạc, anh không thể cho em một cơ hội sao?” Giọng Lâm Bạch nghe như sắp khóc đến nơi, “Em đã thích anh mười năm rồi…”
Cùng là những lời van nài khẩn thiết, Giản Tinh Lạc nhận ra mình chỉ mủi lòng khi đối diện với Trình Thư Dục.
Tuy nhiên, chưa đợi anh lên tiếng từ chối dứt khoát, Trình Hạo đã từ phía cuối hành lang đi ra, sắc mặt vô cùng khó coi: “Lâm Bạch, cậu đã hứa với tôi là sẽ không tìm riêng Lạc Lạc nữa rồi cơ mà.”
“Anh bị A Lạc tuyên án tử hình rồi, nhưng dựa vào đâu mà tôi không được tìm anh ấy?” Lâm Bạch đã lấy lại bình tĩnh, “Tôi đâu có phản bội A Lạc.”
“Lâm Bạch, cậu—” Quả không hổ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, Trình Hạo bị một câu nói của cậu ta làm cho tức nghẹn, “Chuyện đó là do Trình Thư Dục gài bẫy tôi!”
Lâm Bạch cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải bản thân anh không kiên định thì người khác gài bẫy anh thế nào được?”
“Hả? Thế còn cậu thì sao?” Trình Hạo hoàn toàn bị cậu ta chọc giận, “Cậu chỉ là một kẻ giả mạo, trong lòng cậu không rõ sao? Ai mà lại đi thích một phiên bản lỗi của chính mình chứ?”
“Trình Hạo, anh câm miệng cho tôi!”
Hai người bắt đầu chế độ đâm chọc lẫn nhau.
Nếu là vài tháng trước khi vừa mới chia tay, có lẽ Giản Tinh Lạc sẽ thấy cảnh chó cắn chó này khá thú vị, nhưng lúc này anh chẳng còn chút hứng thú nào nữa.
Anh cười một cái: “Hai người cứ thong thả mà cãi, tiếng to thêm chút nữa, tốt nhất là để tất cả những người có mặt hôm nay đều nghe thấy.”
Hai người lập tức đồng thanh im bặt.
Giản Tinh Lạc không chút biểu cảm đi lướt qua gã người yêu cũ đang đứng ngây người trên hành lang.
Trái tim vốn đã rách nát đột nhiên truyền đến một cơn đau âm ỉ, Trình Hạo bừng tỉnh, sải bước đuổi theo: “Lạc Lạc!”
“Anh có thể đừng gọi tôi như thế được không?” Giản Tinh Lạc dừng bước, “Anh thật sự muốn mấy chuyện thối nát đó thiên hạ đều biết mới chịu phải không?”
“Lạc Lạc, cầu xin em hãy quay lại đi mà.” Trình Hạo lộ vẻ cầu khẩn, “Mấy tháng qua, ngày nào anh cũng sống như cái xác không hồn, anh thật sự không thể thiếu em.”
Giản Tinh Lạc lạnh lùng cụp mi: “Đó là việc của anh, không liên quan đến tôi.”
“Rốt cuộc phải làm sao em mới chịu quay về bên cạnh anh?” Trình Hạo hết cách, liếc nhìn xung quanh thấy không có ai, vậy mà “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt anh.
Giản Tinh Lạc: “… Anh có bệnh à?”
“Tôi, Trình Hạo xin thề với trời, nếu anh còn phản bội em thêm một lần nữa, anh sẽ—”
“Dừng.” Giản Tinh Lạc ngắt lời hắn, “Rốt cuộc tôi phải nói với anh bao nhiêu lần nữa đây, chúng ta đã kết thúc rồi, kết thúc rồi anh hiểu không?”
Trình Hạo quỳ trên đất, hắn từng tưởng rằng mình chỉ dùng tư thế này khi cầu hôn.
“Giản Tinh Lạc, có phải em chưa từng thích tôi không?” Trong mắt hắn cuối cùng cũng hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày: “Anh muốn nói gì?”
“Nếu từ đầu đến cuối đều là anh đơn phương bám riết lấy em, vậy tại sao lúc đầu em lại đồng ý ở bên cạnh anh?”
“Câu hỏi hay đấy.” Giản Tinh Lạc lạnh lùng nhìn hắn, “Nhưng một kẻ trong thời gian yêu đương luôn coi tôi là kẻ thế thân của Lâm Bạch như anh, có tư cách để biết câu trả lời?”
“Anh không có! Trong lòng anh từ đầu chí cuối chỉ có một mình em mà thôi!” Trình Hạo khăng khăng phủ nhận, rồi lại cầu xin: “Anh phải làm thế nào em mới tha thứ cho anh đây? Anh móc tim mình ra cho em, em có thể hồi tâm chuyển ý không?”
“Anh thừa biết tôi có bệnh sạch sẽ mà.” Giản Tinh Lạc lắc lắc ly rượu trong tay, cười nhạo một tiếng: “Tôi lấy trái tim anh làm gì, có bẩn không cơ chứ??”
“Lạc Lạc, anh—”
Ngay lúc này, con sói con vốn vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối chậm rãi bước ra từ trong góc tối, cánh tay dài mạnh mẽ vòng qua eo Giản Tinh Lạc đầy bá đạo như đang tuyên bố chủ quyền.
“Anh hai, lần đầu gặp mặt em dâu mà đã hành lễ lớn thế này rồi à?”