Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 5

05/02/2026 14:57
Chế độ tối

Một năm trước, khi cặp đôi Giản Tinh Lạc và Trình Hạo xác nhận quan hệ, giới đồng tính đã được một phen chấn động.

Công tử ăn chơi Trình Hạo thì không cần bàn tới, đúng chuẩn công sắt với dàn bạn giường thay như thay áo. Còn Giản Tinh Lạc, tuy chưa từng công khai xu hướng tính dục của mình, nhưng với chiều cao 1m8 cùng với đôi chân dài miên man, khí chất vừa cấm dục vừa gợi cảm, khiến bất cứ ai bị anh liếc nhìn một cái cũng không kìm được mà bủn rủn chân tay.

Quan trọng nhất chính là, có một lần một gã cơ bắp to gan lớn mật đã hạ thuốc Giản Tinh Lạc, ai ngờ đến lúc lột đồ ra mới phát hiện, Giản mỹ nhân vậy mà còn lớn hơn gã rất nhiều. Thế là gã lập tức từ 1 chuyển thành 0, muốn đổi cách khác để chiếm đoạt mỹ nhân.

Tất nhiên lần cưỡng ép đó không thành công, nhưng danh tiếng của Giản mỹ nhân từ đó liền vang xa.

Vì vậy, dù chưa ai thực sự nếm trải kỹ năng giường chiếu của Giản mỹ nhân, nhưng theo lời của gã mắt khói, chỉ riêng kích thước đáng tự hào và gương mặt mê hồn đó thôi đã đủ khiến gã xuân tâm nhộn nhạo rồi, chưa kể thầy Giản học vấn cao, ra tay hào phóng, lại còn cực kỳ giữ mình sạch sẽ.

Trong cái giới gay vốn dĩ đời sống riêng tư hỗn loạn, anh chính là hình mẫu ông xã hoàn hảo nhất.

Đáng tiếc đóa hoa trên cao này quá khó hái. Giản mỹ nhân đến bar uống rượu chỉ đơn thuần là uống rượu, ai mà chạm vào người anh được vài cái đã là chiếm được món hời lớn rồi. Các tiểu 0 thậm chí còn bí mật lập một nhóm chat, đánh cược xem rốt cuộc ai có thể đoạt được lần đầu tiên của Giản mỹ nhân, chẳng ngờ cuối cùng lại bị nhị thiếu gia nhà họ Trình hái về nhà.

Mất đi cùng lúc hai mãnh 1, cái giới vốn đã nhiều 0 ít 1 này bị đả kích nặng nề. Nhưng cũng có người khẳng định, hai kẻ làm 1 ở bên nhau sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Quả nhiên, giờ đây cả hai đều đã tái xuất giang hồ.

Nhưng điều khiến mọi người sốc hơn cả chính là, Giản mỹ nhân đêm nay lại trực tiếp dắt một cậu trai trẻ đi.

Dắt người rời khỏi nơi này có ý nghĩa gì, ai nấy đều tự hiểu rõ.

“Đệch đệch đệch! Tao ghen tị đến biến dạng luôn rồi! Thằng nhóc đó là ai? Dựa vào cái gì mà vừa đến đã được anh Giản dắt đi!” Một gã giả gái đứng xem cảm thấy rượu trong miệng cũng chẳng còn vị gì nữa.

Một gã đầu đinh khác tiếp lời: “Lúc nãy tao nghe thấy rồi, thằng nhóc đó nói mình tên là Trình… Trình Thư gì đó…”

Trình Thư Dục rủ mi mắt, để mặc cho thầy Giản với bước chân không mấy vững vàng kéo mình đi về phía trước.

Từ góc độ của cậu, hàng mi dài dày đặc đổ xuống một vùng bóng râm nhỏ trên gương mặt, mỗi khi khẽ rung động lại giống như một chiếc lông vũ, như có như không gãi vào trái tim cậu.

Đôi môi mím chặt cho thấy đối phương đang tức giận, nhưng cậu lại muốn làm một hành động không đúng lúc là…

Cắn một miếng lên đó.

Chính là khuôn miệng xinh đẹp này, vừa nãy đã nói ra những lời đáng yêu đến cực điểm như là muốn ch*ch cậu.

Trình Thư Dục tâm niệm khẽ động, không nhịn được mà nắm ngược lấy bàn tay ấm nóng ẩm ướt, ôm lấy người đang say lảo đảo vào lòng: “Anh ơi, cẩn thận kẻo ngã.”

“Ưm…” Giản Tinh Lạc lại ngửi thấy mùi hương thanh khiết đó, hiếm khi cơ thể không phản xạ bài xích theo bản năng, nhưng anh vẫn nhíu mày đẩy đối phương ra: “Tôi không say, tôi rất ổn.”

“Vâng…” Trình Thư Dục dường như đã khẽ cười một tiếng, giọng nói nghe thật ngây thơ đáng yêu: “Anh ơi, vậy anh định đưa em đi đâu đây?”

Hai người đi đến một khách sạn gần đó.

Đẩy cửa phòng khách sạn, Giản Tinh Lạc một tay chống lên bàn, tay kia chỉ vào phòng tắm: “Đi tắm rửa cho sạch sẽ đi.”

Trình Thư Dục nhìn anh với vẻ thẹn thùng: “Ai nha, anh nôn nóng thế ạ?”

“Rốt cuộc là cậu có muốn làm không?” Cồn bắt đầu càng lúc càng ngấm hơn, Giản Tinh Lạc chóng mặt đến mức nhìn một thành hai, dần dần mất kiên nhẫn: “Không làm thì cút ra ngoài.”

“Anh ơi, em đâu có nói là không làm đâu.” Cậu nhóc như thể bị giọng điệu của anh làm cho sợ hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới đỡ lấy anh: “Để em đỡ anh ra giường ngồi nhé.”

Lần này Giản Tinh Lạc không từ chối sự dìu dắt của cậu, giọng nói cũng mềm mỏng hơn một chút: “Xin lỗi, tôi hơi đau đầu.”

Những năm qua, đa số những kẻ tiếp cận anh đều có mục đích rõ ràng, lao thẳng vào chủ đề chính mà bám lấy anh, đây là lần đầu tiên anh gặp được một cậu trai ngoan ngoãn khả ái như thế này.

Nhắm mắt nằm vật xuống chiếc giường lớn êm ái, Giản Tinh Lạc cảm thấy đối phương đang chống người ngay phía trên đầu mình, ánh mắt nóng bỏng không thể phớt lờ dán chặt vào mặt anh.

Mùi hương trên người cậu nhóc rất dễ chịu, anh giơ tay xoa xoa cái gáy xù lông: “Đi tắm đi, ngoan.”

Anh không hề hay biết dáng vẻ say rượu này của mình trong mắt Trình Thư Dục trông ngon lành đến mức nào.

Mái tóc hơi ẩm rủ trước trán, gò má trắng ngần ửng lên sắc hồng đào ngọt ngào, những giọt mồ hôi lấm tấm như những hạt sương tinh khiết đọng trên cánh hoa, còn đôi môi mềm mại ướt át khẽ mở ra một chút, như thể đang mời gọi cậu nếm thử vị ngọt.

Ánh mắt thuần khiết vô tội không biết đã trầm xuống từ lúc nào, dán chặt vào phần cổ áo hơi mở.

Một mảng da thịt lộ ra trước lồng ngực trắng nõn pha chút sắc hồng, ngay cả xương quai xanh tinh tế cũng ửng hồng, khiến người ta không khỏi muốn khám phá những nơi khác mà lớp áo sơ mi đang che giấu…

Trình Thư Dục nghe rõ tiếng mình nuốt nước miếng.

“Anh ơi…” Giọng thiếu niên trong trẻo trầm xuống, cậu một tay chống bên cạnh Giản Tinh Lạc, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào gò má nóng hổi: “Anh thực sự… muốn em ạ?”

Giản Tinh Lạc đưa một tay lên gác lên mắt, giọng nói thanh lãnh cũng nhuốm màu men rượu: “Nếu hối hận thì bây giờ có thể đi.”

“Em chỉ sợ anh hối hận thôi.” Trình Thư Dục cười khẽ đáp lại.

Nếu thầy Giản mở mắt ra vào lúc này, anh sẽ thấy đôi mắt đang nhìn mình tỏa ra tia sáng cuồng nhiệt đáng kinh ngạc đến nhường nào.

“Kỹ thuật của tôi không tốt như cậu tưởng đâu.” Dừng lại một chút, Giản Tinh Lạc mượn cơn say buông lời trêu chọc: “Có khi sẽ bị vỡ mộng đấy.”

Cậu nhóc không đáp lời, anh có thể cảm nhận được hơi thở thanh khiết hơi dời ra xa một chút, rồi trượt dần xuống phía dưới…

Bất chợt, Giản Tinh Lạc đưa tay tóm lấy bờ vai hơi gầy.

“Chuyện này thực sự thoải mái đến thế sao?” Anh có chút thắc mắc hỏi.

Trình Thư Dục ngước mặt lên: “Anh ơi?”

“Nếu không làm, người ta có chết không?” Giọng nói say lướt khướt nhuốm màu thất vọng khó tả: “Hồi đó khi theo đuổi tôi, tôi nói tôi không làm người ở dưới, lúc đó anh nói hay biết bao nhiêu… Anh nói điều đó không quan trọng, anh chỉ yêu tôi thôi, anh tin rằng tình yêu có thể giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn…”

Nhưng tình yêu này thật rẻ mạt, không thắng nổi sự hoan lạc nhất thời của thể xác, sự phản bội đến thật dễ dàng.

“Anh ơi.” Trình Thư Dục chống người ngồi dậy: “Anh khóc rồi.”

Một giọt nước mắt tròn trịa lặng lẽ lăn dài từ đuôi mắt đỏ hoe, Trình Thư Dục nhìn chằm chằm vào vệt nước mắt như bị bỏ bùa: “Mặc dù lúc anh khóc trông rất xinh đẹp, nhưng mà…”

Em không thích anh rơi lệ vì người đàn ông khác.

“Đứa nào khóc hả?” Giản Tinh Lạc bỗng nhiên lớn tiếng, thô bạo dùng mu bàn tay lau mắt, mở đôi mắt đào hoa ngấn nước ra, tưởng là hung dữ nhưng thực chất là đang trừng mắt nhìn cậu: “Cút! Cút hết đi! Cái đám họ Trình các người không có thằng nào tốt đẹp cả!”

“Anh mắng đúng lắm, họ Trình đúng là không có ai nào tốt đẹp, ngoại trừ em ra.” Trình Thư Dục cũng không nổi giận, đôi mắt chó con tròn xòe cong lên: “Chỉ có em là khác biệt thôi, anh tin không ạ?”

Giản Tinh Lạc nỗ lực suy nghĩ xem câu này có ý gì, nhưng bộ não trì trệ nhất thời không phản ứng kịp, đành mặc kệ.

Anh chống nửa thân trên ngồi dậy, nhìn đối phương qua tầm mắt mờ ảo: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi lăm tuổi rồi, anh.” Cậu nhóc ngoan ngoãn trả lời.

Giản Tinh Lạc lại nổi giận: “Tôi say chứ không có biến thành thằng ngu, nói thật!”

“Được rồi mà~” Trình Thư Dục kéo dài giọng, lần này thành thật đáp: “Hai mươi mốt tuổi.”

“Ừm, thành niên là được.” Giản Tinh Lạc gật đầu: “Giờ đi tắm đi.”

Coi như tự buông thả bản thân một lần vậy, ngủ với em trai của tên ngu ngốc đó cũng không lỗ, tức chết hắn là tốt nhất.

“Xem ra anh vẫn còn muốn em…” Cậu nhóc lại cười vui vẻ: “Nhưng tình trạng của anh, chắc chắn là ổn chứ ạ?”

“Cút.” Giản Tinh Lạc nằm vật lại ra giường, đá nhẹ vào người cậu một cái: “Tắm cho sạch vào, đợi ông đây ch*ch.chết.cậu.”

Trong một khoảnh khắc, Trình Thư Dục cảm thấy một luồng máu xông thẳng lên não.

Cậu quá yêu thích cái cách thầy Giản cao ngạo cấm dục nói ra những lời th* t*c như thế này, đối với cậu nó chẳng khác nào loại thuốc k*ch th*ch mạnh nhất.

Cậu hít một hơi rồi lùi lại, xuống giường đi vào phòng tắm.

Tuy nhiên, mười phút sau, khi cậu đã tắm sạch sẽ quấn khăn tắm bước ra, người trên giường đã ngủ say mất rồi.

Thần tiên đúng là thần tiên, say rượu không quậy phá, không làm loạn, gương mặt lúc ngủ yên tĩnh đẹp như một bức danh họa thế giới.

Trình Thư Dục lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt phóng túng nhìn chằm chằm người đang ngủ say, hận không thể dùng ánh mắt mà nuốt chửng đối phương vào bụng.

Lâu thật lâu sau, cậu đưa bàn tay thon dài trắng trẻo lên, không chút nương tay mà tự bóp mạnh vào cổ mình.

Khi Giản Tinh Lạc tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là thấy mình như vừa bị ai đó đánh.

Đầu đau như búa bổ.

Anh r*n r* một tiếng, từ từ mở mắt ra, lúc này mới phát hiện mình đang ở trong khách sạn.

“Ưm…” Bên cạnh đồng thời vang lên tiếng r*n r* nũng nịu: “Anh ơi, anh tỉnh rồi ạ…”