“Về không em?” Đại Nha đang buộc bó củi dưới đất hỏi cô em gái đang đứng ngây người.
“Về ạ.” Nhị Nha hoàn hồn, thấy Đại Nha đã nhặt được một bó củi trong lúc mình vào thôn, cô nàng kéo tay chị gái định cõng củi lên, nói: “Không mang đi, chúng ta ra ngoài thị trấn nhặt sau, ở đây xa quá, cõng về mệt chết mất.”
“Chị không thấy mệt.” Đại Nha không chịu đi, cô ấy tiếc bó củi không nỡ vứt.
“Củi này không tốt, khô quá đốt nhanh hết, lại còn nhỏ, khói trắng nữa.” Nhị Nha chuyển sang vẻ mặt chê bai, Đại Nha không dám bướng bỉnh nữa vì cô ấy sợ nhất bị người khác chê trách.
“Vậy thì không lấy nữa, về nhà chị nhặt củi to.” Cô ấy nói.
“Vâng, đi thôi, về rồi em cũng nhặt cùng chị, cõng hai bó về là đủ dùng hai ngày.” Nhị Nha kéo tay cô ấy đi tiếp, thấy sắc mặt em gái tốt hơn Đại Nha mới yên tâm.
“Chị không hỏi em vào thôn làm gì à?” Nhị Nha gợi chuyện.
“Em vào thôn làm gì thế?” Đại Nha hỏi theo lời cô nàng.
“Về việc đi học của em.”
“À.” Đại Nha không hỏi thêm nữa.
Nhị Nha nhìn tính cách lầm lì như con lừa của chị mình, thở dài nói: “Chị, sau này em đi học xa thì chị tính sao? Bị người ta bắt nạt đến chết chắc cũng không biết phản kháng, đến khóc cũng chẳng biết đường mà khóc.”
“Chị trông Tiểu Hổ, đợi em kiếm được tiền rồi đưa chị đi khám bệnh.”
Nhị Nha quay sang nhìn chị trân trân rồi thốt lên một tiếng: “Em cứ tưởng chị ngốc thật, hóa ra chị vẫn nhớ à?” Bình thường trông cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, khờ khờ dại dại.
“Em định không giữ lời à?” Đại Nha nắm chặt tay cô nàng cuống quýt hỏi.
“Chắc chắn giữ lời mà, vậy chị ở nhà chăm sóc Tiểu Hổ, đợi em kiếm được tiền em sẽ đưa chị đi khám.” Nhị Nha khẳng định, cảm nhận được lực tay của chị gái lỏng ra, cô nàng cười khổ một tiếng. Xem đi, những người như bọn họ đều có một loại trực giác, ai tốt với mình đều biết rõ, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, bám vào rồi là không muốn buông.
Thím Tô với cô nàng là như vậy, cô nàng với Đại Nha cũng như vậy, chỉ không biết Tiểu Hổ là kiểu tâm lý nào, chắc không giống cô nàng và Đại Nha, thằng bé là con út, lại là con trai nên chưa bao giờ phải chịu ngược đãi hay uất ức gì.
Hai người đi đến rìa thị trấn, nhặt những cành cây to buộc thành bó cõng về nhà. Tiểu Hổ ra mở cửa bảo: “Bố mẹ với anh cả anh hai đều chưa về ạ.”
“Được rồi, vài ngày nữa chị mua kẹo cho.”
Lúc này, nhà bên cạnh vang lên tiếng reo hò của Tiểu Viễn và Bình An, tiếp đó là giọng nói hiền từ và chậm rãi của bà ngoại Tiểu Viễn, nghe rất dễ chịu.
“Chị Nhị Nha.” Tiểu Viễn sang gõ cửa, ló đầu nhìn vào trong.
“Chỉ có ba chị em chị ở nhà thôi.”Nhị Nha nói với Tiểu Viễn đang hớn hở.
Nghe vậy Tiểu Viễn mới đưa bàn tay đang giấu sau lưng ra, tay cậu chàng cầm một gói giấy vàng lớn: “Này, mẹ em gửi cho chị đấy.”
“Thím Tô về rồi hả?” Cô định bước chân ra ngoài.
“Chưa, cái này mẹ gửi về thôi.” Tiểu Viễn cười tít mắt. “Mẹ em không về, tết này bọn em sang Đông Bắc, sau tết trước khi khai giảng mới về. Đợi bố em về là bọn em đi luôn.”
“Thảo nào bọn em vui thế.” Nhị Nha nhận lấy gói giấy, ấn đầu Tiểu Hổ vào trong rồi hỏi: “Đông Bắc tốt không em?”
“Cực kỳ tốt luôn.” Tiểu Viễn gật đầu lia lịa, đưa đồ xong cậu chàng định đi ngay, ở trường đã gặp, về nhà lại là hàng xóm, thi thoảng vẫn chạm mặt nên cậu chàng cũng không định trò chuyện nhiều với Nhị Nha.
“Em về dọn đồ đây, chị Nhị Nha, chúc mừng năm mới chị trước nhé.” Cậu xhàng oa đầu Tiểu Hổ một cái rồi vui vẻ quay người về nhà.
Lời chúc năm mới chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng, Nhị Nha nhìn cánh cửa trống huơ trống hoắc, trong lòng đã có quyết định.
Gói kẹo, socola, hạt phỉ và bánh quy đó được ba chị em ngầm hiểu với nhau, giấu kỹ trong căn buồng nhỏ của hai chị em, Tiểu Hổ cũng chen vào ngủ giữa hai chị để tối đến lén lút ăn đồ ngon mà không bị phát hiện.
Trước khi viên kẹo cuối cùng được ăn hết, khoảng sân nhỏ yên tĩnh hơn một tháng qua của nhà hàng xóm lại nhộn nhịp trở lại, đầu tiên là ông bà cụ dắt hai con chó về thị trấn, trong sân bắt đầu có tiếng đập chăn màn. Tiếp đó là Tiểu Viễn, Bình An cùng bố Bình An trở về, trong sân vang lên tiếng chó sủa hưng phấn, tiếng trò chuyện của hai ông bà cụ cũng nhiều hơn. Hai ngày sau, bố Bình An đi làm, Tiểu Viễn và Bình An đi học, Nhị Nha lại sang dắt xe đạp một mình đến trường.
Khí hậu mùa xuân ấm áp hơn, những ngón tay của Đại Nha và Nhị Nha không biết từ lúc nào đã hết sưng, chỉ còn lại những vết chai cứng và lớp thịt màu nâu xám minh chứng cho những gian khổ đã qua. Sau một mùa đông tự học, Nhị Nha vốn âm thầm tích lũy đã vươn lên năm người đứng đầu toàn khối trong kỳ thi giữa kỳ lớp 10. Người chú họ kỳ lạ hồi cuối năm lại ghé thăm, sau đó Nhị Nha được bố đưa đến đồn công an đổi tên, Trương Nhị Nha trở thành Trương Bảo Chi.
Từ đầu đến cuối Nhị Nha không nói một lời, cũng không dò hỏi thêm tin tức gì, chỉ là khi bố vào phòng cất sổ hộ khẩu, cô nàng liền theo vào, tay cầm một tờ đề thi rút đại ra nói: “Bố, bố ký tên vào đây cho con với, thầy giáo bảo phải có chữ ký phụ huynh.”
“Được, để bố ký.” Bố Nhị Nha ép sổ hộ khẩu dưới đáy hòm đựng quần áo bông, không mảy may để ý, hãnh diện nhận lấy tờ đề rồi ký tên thật lớn đè lên phần điểm số.
Sau đó Nhị Nha xin Tiểu Viễn một cái phong bì mẹ cậu chàng gửi về, hỏi: “Tiểu Viễn, địa chỉ của mẹ em có cố định không? Cứ gửi theo địa chỉ này là chắc chắn đến tay thím ấy chứ?”
“Vâng, có thể, chị định gửi thư cho mẹ em à? Thế chị đưa đây em gửi cùng luôn cho.”
“Không, chị xem thế thôi để phòng hờ, vớ iại hai ba tháng nữa em cũng đi rồi.” Nhị Nha nhìn chằm chằm địa chỉ trên phong bì, nhẩm đọc trong lòng.
“Thế cũng được, chị cứ cầm phong bì đi, khi nào cần gửi thì điền theo địa chỉ này.”
Ngày hôm sau, Tô Du đi làm, hai đứa trẻ đi học, Ninh Tân cắt một miếng thịt và đi bộ đến Đại đội Tân Hà.
“Bố, mẹ, đều ở nhà đấy ạ?”
“Tiểu Ninh về rồi à? Ở lại nhà ăn cơm trưa đi, đã lâu không gặp con.” Ông cụ Tô ngồi ở vị trí cũ dưới mái hiên.
“Con về được ba ngày rồi, bố, mẹ, đến nhà con chơi vài ngày đi?” Ninh Tân đưa thịt cho mẹ vợ, ngồi đối diện với bố vợ xem ông hút tẩu thuốc.
“Không đi, nhà này ở tốt rồi, bố đến nhà con làm gì? Trong thôn có những người bạn già của bố, ở thị trấn không thoải mái chút nào.” Thật ra là vì ông không hợp chuyện với mấy ông cụ ở thị trấn.
Ninh Tân cũng không tránh né, nói thẳng: “Đến nhà khuyên Tô Du đi ạ, cô ấy lại tìm một công việc mới, ở vườn cây ăn quả tại huyện Hàm Sơn. Cô ấy không biết đã ‘lừa’ người ta như thế nào, giờ lại muốn làm kỹ thuật viên cho vườn cây ăn quả, còn đang rục rịch bán công việc cũ đi nữa, con nói cô không nghe, bố, cô ấy nghe lời bố, bố đi nói đi.”
Ông cụ Tô cười lớn, không hút tẩu nữa. Đứa con gái út này càng ngày càng lanh lợi, mới chia tay được bao lâu mà đã nắm được cậu con rể trong lòng bàn tay rồi, ông sống ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên thấy con rể về nhà bố vợ mách tội.
“Con bé có thể ‘lừa’ được thì cứ để nó đổi, người ta ăn cắp tiền bồi thường cái chết của anh em còn không giữ được việc, nó có thể liên tiếp xoay xở được công việc mới, sau này nó không muốn làm ở vườn cây nữa, bán công việc đó đi rồi tìm việc khác cũng không lỗ.” Tô Xương Quốc không làm theo ý con rể, đừng thấy ông về già vẫn chỉ là trưởng thôn, hồi trẻ là vì không có năng lực không có quan hệ, có năng lực ông cũng đã chạy ra ngoài rồi. Khi làm trưởng thôn, ông quản cả đất đai và chuyện nhà của thôn dân, đến giờ vẫn có người tìm ông xử lý các vụ cãi vã mẹ chồng nàng dâu, chị em dâu đánh nhau, hàng xóm xích mích, phiền phức.
“Không phải đâu bố, công việc ở vườn cây sao nhàn nhã bằng công việc trong nhà máy? Bây giờ cô ấy không bị nắng mưa gì cả, người trắng trẻo, đi vườn cây vất vả lắm, theo lời cô ấy nói thì buổi trưa còn không về nhà, trong nhà còn hai đứa trẻ nữa chứ.” Ninh Tân không ngờ rằng chưa khuyên được vợ, đến nhờ cứu viện lại còn phải khuyên cả cứu viện trước, làm sao thành công được đây?
Dư An Tú lúc này ngồi xích lại gần, hỏi con rể: “Bán công việc hiện tại này được bao nhiêu tiền?”
Ninh Tân không nghĩ nhiều, buột miệng nói: “Khoảng một ngàn tệ, bằng hai năm tiền lương, phúc lợi thì chưa tính.”
Ông cụ Tô khẽ liếc nhìn vợ mình, không để ý đến bà, tiếp tục nói với con rể: “Người nhàn hạ lâu sẽ thành vô dụng, bây giờ bố cũng nhàn rỗi, nhàn đến mức càng ngày càng chán, cứ mệt một chút thì tốt hơn, đổ mồ hôi mới có tinh thần, còn về phần con cái, dù sao chúng cũng lớn rồi, không cần dỗ dành, không cần bế bồng, càng không cần cho bú, theo con nói, chỉ là một bữa cơm trưa thôi mà, ăn tạm một bữa cũng không gầy đi được, cùng lắm thì đã có ông bà nội rồi, không muốn ăn cơm trắng thì cầm tiền, vì một bữa cơm của hai đứa trẻ mà cứ bó buộc người ta ở nhà sao? Bố thấy con mười bữa nửa tháng không về nhà, hai thằng nhóc cũng vẫn lớn nhanh khỏe mạnh đó thôi?”
Ông cụ Tô không tìm hiểu nhiều về tình hình vườn cây ăn quả nhưng vẫn đứng về phía con gái, vì trước hết ông là bố ruột của Tô Du, chồng cô đến mách tội, trước mặt Ninh Tân ông chắc chắn phải bảo vệ con gái mình, trong lòng không đồng ý thì cũng chỉ mắng riêng cô thôi, Tô Du muốn thay đổi ý định cũng phải tự mình đi thương lượng với chồng, giống như mẹ chồng cùng phe với con trai, ông cũng cùng phe với con gái vậy.
Lý do thứ hai là lúa mạch trong thôn, bây giờ đã bắt đầu chín vàng, quả thực bông lúa tốt hơn những năm trước, Tô Du đã đóng góp một phần không nhỏ. Hơn nữa, cô con gái út này là người thực tế, đi một bước phải nhìn ba bước, không chắc chắn thì cô không dám đổi công việc lung tung, mặc dù dạo gần đây hành động có phần táo bạo, nhưng tính cách được hình thành trong mười hai mươi năm không phải nói thay đổi là thay đổi ngay được.
Hơn nữa, con bé đã lập gia đình rồi, con trai đã gần mười tuổi, đâu còn là cô bé cần bố mẹ đỡ đi nữa, cần gì ông phải dạy cô cách làm việc, công việc bán được hơn một ngàn tệ, dù cô không làm gì cũng có thể sống sung sướng ba bốn năm, huống hồ đi làm ở vườn cây còn có tiền lương nữa.
“Bố không can thiệp vào chuyện của nó, con có thể khuyên được thì khuyên, không khuyên được thì cứ để nó xoay xở, lương của con cũng không thấp, nó bán công việc lại có tiền, dù nó xoay xở một thời gian rồi không làm nữa, nhà con cũng không đến nỗi không có gạo nấu cơm.” Ông cụ Tô rất hào phóng tuyên bố.
Lời này của ông cũng khiến Ninh Tân giật mình, đúng vậy, nếu cô không xoay xở được nữa thì bán công việc đó đi, vừa hay có thể ở nhà sinh con, trước đây anh chỉ tiếc nuối vì mất đi công việc ổn định này, nhưng công việc nhàn nhã này là do Tô Du tự kiếm được, lãnh được mấy tháng lương rồi còn bán được thêm một ngàn tệ, tính thế nào cũng có lời.
“Bố, bố không hổ danh là trưởng thôn sáng suốt, con thấy Tô Du giống bố nhất, dám nghĩ dám làm, chuyện đi vườn cây con còn không biết, hồi tháng trước con đi không thấy cô ấy có ý định này, vừa về đến nơi cô đã tìm được việc rồi, giống bố, can đảm và linh hoạt.” Ninh Tân tỏ vẻ như vừa nhặt được vàng, liên tục cảm ơn bố vợ.
Tô Xương Quốc liếc anh một cái: Lấy con gái của bố đây mà chưa từng thấy con biết ăn nói như vậy.
Ninh Tân nhanh nhẹn bắc thang leo lên mái nhà lợp lại ngói cho bố vợ, ngói bếp đã bị rơi mất đã hai ba tháng, nhưng ông anh vợ nhát gan kia leo lên mái nhà đứng còn không vững, nên cứ để vậy mãi.
“Bố, còn việc gì cần làm nữa không? Ruộng tự canh tác kia có cỏ không? Con đi nhổ cho.”
“Không, cỏ thì bố mẹ vẫn nhổ được, nếu con ở lại ăn cơm thì nói chuyện thêm chút, không thì con về đi, nhưng bố đoán con phải về thôi, nhà con dầu mỡ hơn nhà bố.” Ông cụ Tô nói với vẻ mặt nhàn nhạt.
“He he, con muốn đến đón bố mẹ về nhà ở chơi hai ngày, nếu không thì con đã đạp xe đến rồi, à phải rồi, bố, nhà con mua xe đạp rồi.”
“Việc tốt. Bố và mẹ con đi được, nếu muốn đi thì tự đi thôi, các con tự lo cho cuộc sống của mình cho tốt đi.”