Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 22: Tôn ma ma bị mắng!

05/02/2026 15:02
Chế độ tối

Sắc trời mới vừa rạng, Tôn ma ma liền đi đến Tĩnh Tư viện.

Ngoài bà ta, còn có bốn nha hoàn chọn từ Cẩm Thúy viên đang theo sát phía sau.

Đêm qua, cùng đại phu nhân nói chuyện dạy dỗ đại thiếu phu nhân, nên sáng sớm bà ta đến ngay, thuận tiện đưa bốn nha hoàn này qua hầu hạ.

Trong đó có một nha hoàn tên là Bích Nguyệt, thừa dịp người khác không chú ý, tiến lên mấy bước, nhỏ giọng hỏi: "Ma ma, mẫu thân ta nói, lần này ta vào Tĩnh Tư viện hầu hạ, nhất định có thể vào trong chính phòng hầu hạ đại thiếu gia, có thật vậy không?"

Tôn ma ma khẽ liếc cô ta, trên mặt lộ ra một tia đắc ý.

"Đó là đương nhiên."

Đại thiếu phu nhân vừa mới gả vào Quốc Công phủ, chỉ mang theo hai người hầu, một nha hoàn câm, một ma ma lớn tuổi. Hai người này đều khó sai khiến, bên người nàng thiếu người dùng, nay chọn nha hoàn đưa vào Tĩnh Tư viện hầu hạ, đương nhiên có cơ hội vào chính phòng hầu hạ.

Mẫu thân của Bích Nguyệt là người biết xử sự, hai đêm trước bày một bàn tiệc mời Tôn ma ma uống rượu, đến nửa đêm tiệc mới tàn. Lúc gần đi còn lặng lẽ nhét vào tay bà ta một miếng bạc nặng, nói: "Ma ma, nhi nữ ta ở Cẩm Thúy viên chỉ trông vườn, suốt ngày ôm một sân hoa cỏ, đến bóng chủ tử còn không thấy. Con bé lanh lợi, nếu về sau tiền đồ có biến chuyển, ta sẽ đến tạ ơn ngươi!"

Nghĩ vậy, Tôn ma ma lại liếc nhìn Bích Nguyệt, áo sam trắng, ngực nở, mặt tròn trắng như tuyết, mày lá liễu, giọng nói mềm mại, trông tướng mạo cũng lanh lợi, bà ta bèn mỉm cười.

Bà ta cười, Bích Nguyệt cũng yên tâm vài phần, khẽ nói lời cảm tạ, thấy phía trước đã tới Tĩnh Tư viện, cô ta cố ý chậm vài bước, cùng các nha hoàn khác trước sau bước vào sân.

Hương Thảo mới từ phòng trà trong viện bưng ra một ấm trà nóng, ngẩng đầu thấy mấy người Tôn ma ma, không khỏi dừng bước.

Nàng vẫy tay ra hiệu, trong miệng ê ê a a mấy tiếng, hỏi nhiều người đến viện làm gì, Tôn ma ma không trả lời, chỉ nghiêm mặt hỏi: "Nha đầu, đại thiếu phu nhân dậy chưa?"

Hương Thảo ngẩn ra, hiện tại sắc trời mới rạng, còn sớm, đại tiểu thư còn đang ngủ!

Nhưng nhìn dáng vẻ Tôn ma ma đến không có ý tốt, không rõ sáng tinh mơ đã có chuyện gì, cô không gật cũng không lắc, chỉ giơ ấm trà, ý bảo vào chính phòng dâng trà.

Tôn ma ma thấy vậy thì cho là Khương Ức An đã rời giường, liền nghiêm túc nói: "Ngươi lập tức vào trong báo với đại thiếu phu nhân, nói lão thân mang nha hoàn đến ra mắt, bảo nàng mau ra."

Dứt lời, Tôn ma ma không đứng nữa, ngồi xuống ghế đá trong viện chờ.

Hương Thảo bưng trà vào phòng, vào cửa liền đóng lại, ngăn ánh mắt lạnh lùng dò xét của Tôn ma ma.

Cô vén rèm lên, đi đến gian ngoài, gõ sáu tiếng vào cửa gian trong, gọi Khương Ức An dậy.

Cô không nói được, đây là cách đã ước định với đại tiểu thư.

Không lâu sau, gian trong vang lên động tĩnh, Khương Ức An lười biếng ngáp một cái, nói: "Hương Thảo, vào đi."

Hương Thảo vào phòng, thấy đại tiểu thư chưa dậy, liền nhẹ nhàng đặt ấm trà lên bàn.

Khương Ức An vén màn ló đầu ra, đảo mắt quanh phòng một vòng, không thấy bóng Hạ Tấn Viễn. Hương Thảo thấy thế bèn ra hiệu tay: "Đại tiểu thư, cô gia sáng sớm đã ra ngoài, không ở trong phòng."

Khương Ức An còn ngái ngủ, đưa tay vuốt mái tóc đen rối trên trán, mắt dừng trên giường đang hỗn độn chăn gấm.

Đêm qua, nàng mệt, lên giường thay thuốc trị thương cho Hạ Tấn Viễn, chưa nói mấy câu đã ngủ.

Nửa đêm, thấy như có muỗi vo ve bên tai, vì thế mơ mơ màng màng lăn mấy vòng trên giường, cũng không biết có ảnh hưởng hắn ngủ không.

Nàng xốc chăn xuống giường, xỏ giày mềm, đang định ngồi trước gương chải tóc thì Hương Thảo vội kéo tay áo, ý bảo nàng đến cửa sổ nhìn ra ngoài.

Dưới tán hải đường xanh um ngoài viện, Tôn ma ma xắn tay áo, vẻ mặt căng thẳng, ngồi trên ghế đá, bốn nha hoàn đứng sau xếp hàng ngang, ai nấy cúi đầu buông tay, rất cung kính.

Khương Ức An hơi nheo mắt, buồn cười nói: "Sáng sớm, Tôn ma ma tới làm gì? Chẳng lẽ là hôm qua ta tặng công đa một cú đá chân ân cần, bà ta muốn tới quản thúc ta?"

Hơn nữa, dáng điệu kia chẳng phải là giả vờ, vô cùng nghiêm túc, ngồi chờ ngoài viện, như không phân rõ mình là chủ hay tớ, định đến đây trổ oai dạy người.

Khương Ức An vốn định dậy sớm rửa mặt đi tìm Hạ Tấn Viễn, giờ không vội, trước tiên phải tính toán đấu với Tôn ma ma một chiêu.

Nhưng Tôn ma ma là người bên cạnh bà mẫu, không thể nói lời chói tai. Nàng dựa vào sập mỹ nhân suy nghĩ một lúc, bảo Hương Thảo: "Mang cho Tôn ma ma chén trà nhỏ, nói ta đang bận, bảo bà ấy chờ bên ngoài, rồi đi gọi Cao ma ma tới."

Cao ma ma theo của hồi môn đến Quốc Công phủ, vẫn ở hậu viện, vịn cớ đau lưng, tránh bị Khương Ức An sai bảo, nên không đến đến chính viện.

Hương Thảo đem chén trà nhỏ cho Tôn ma ma, rồi men theo hành lang cạnh chính phòng đến hậu viện.

Tôn ma ma nhấp mấy ngụm trà, ngẩng lên đã thấy nha hoàn câm dẫn Cao ma ma của Khương gia đến.

Người này bà ta từng gặp, trước kia theo Giang thị đến Khương gia cầu hôn, bà ta đứng cạnh La thị, là người được coi trọng bên cạnh.

Thấy bà ta tới, Tôn ma ma ngồi ngay ngắn, không nhúc nhích.

Cao ma ma mỉm cười chào hỏi, Tôn ma ma chỉ gật đầu nhẹ, không nói một câu, cúi đầu uống trà.

Cao ma ma nhìn Tôn ma ma, lại liếc mấy nha hoàn phía sau bà ta, nụ cười dần tắt, hừ nhẹ, lầm bầm rồi vào chính phòng.

Vừa vào gian trong, Khương Ức An liền từ sập mỹ nhân bước xuống.

Tóc chưa chải, áo ngủ chưa đổi, tóc đen rối, mặt trắng nõn, nàng ra vẻ thấp thỏm nhìn ra ngoài mấy lượt, bối rối kéo Cao ma ma ngồi xuống.

"Ma ma có nghe nói hôm qua ta đạp công đa?"

Cao ma ma nhếch môi, chuyện lớn như vậy, trong một đêm đã truyền khắp Quốc Công phủ, bà ta đã sớm nghe rồi.

Bà ta hắng giọng cười lạnh: "Đại tiểu thư anh dũng như vậy, còn hơn ở nhà. Việc như thế, lão thân không lạ."

Khương Ức An giơ tay, khẽ thở dài, hạ giọng: "Ma ma đừng mỉa ta. Việc ta đã làm, giờ có hối cũng không kịp. Ma ma xem người ngoài kia ——"

Cao ma ma theo hướng nàng chỉ nhìn ra, qua cửa sổ thấy khuôn mặt nghiêm nghị, căng cứng của Tôn ma ma, mày lập tức nhíu lại.

"Ta vừa gả vào phủ đã gây họa lớn như vậy, bà mẫu chê ta không hiểu chuyện, sai Tôn ma ma tới dạy dỗ." Khương Ức An gãi gãi mái tóc rối, sụt sịt như muốn khóc: "Ma ma biết đấy, ta vốn chẳng rành quy củ, đầu óc lại chậm, học gì cũng quên. Nếu Tôn ma ma chỉ phạt ta còn đỡ, e công đa sẽ mượn cớ đuổi ta ra phủ, ta biết phải làm sao?"

Cao ma ma nhíu mày, nhớ tới lời người ta kể Thế tử gia từng tàn nhẫn dặn cô gia hưu đại thiếu phu nhân.

Tuy cô gia đã nói sẽ không hưu thê, nhưng đó cũng chỉ là giữ thể diện cho thê tử, nếu đại tiểu thư lại gây họa, cô gia còn bênh nổi không?

Huống chi...

Cao ma ma thầm cười lạnh.

Đại tiểu thư và cô gia chưa từng động phòng, phòng còn chưa viên, cô gia chỉ sợ chẳng có cảm tình với đại tiểu thư.

Khi đưa đại tiểu thư gả vào Quốc Công phủ, La thị từng đích thân dặn dò bà ta, đại tiểu thư không chừng sẽ bị cô gia khắc chết, nhưng trước đó, ngàn vạn lần không thể để bị hưu, kẻo bôi tro trát trấu vào mặt Khương gia!

Sắc mặt Cao ma ma biến đổi liên tục, lúc cười nhạt, lúc bĩu môi, lúc nhíu mày.

Khương Ức An đợi mãi không thấy bà ta nói, bỗng bật dậy, nói: "Thôi, ta bị hưu thì bị hưu. Ta còn phụ mẫu, đệ đệ cùng muội muội mà nương tựa. Quốc Công phủ cũng không có gì hay, ta đang muốn về nhà mẹ đẻ..."

Chưa dứt lời, Cao ma ma đã vội kéo tay nàng, liên tiếp khuyên nhủ: "Đại tiểu thư đừng gấp, ngàn vạn lần chớ về nhà mẹ đẻ! Có lão thân ở đây, có việc gì lão thân sẽ ra mặt gánh đỡ."

Khương Ức An mỉm cười, vỗ vai Cao ma ma, nói: "Ma ma giúp ta tức là giúp Khương gia. Ngày ta về nhà mẹ đẻ, sẽ bảo phụ mẫu hậu đãi ma ma."

Bên ngoài chính phòng, Tôn ma ma đã cạn chén trà nhỏ, vẫn chưa thấy đại thiếu phu nhân ra.

Lại chờ hai ấm trà, đến lúc mặt trời lên cao, trong viện cũng nóng, vẫn không thấy bóng người!

Bà ta lau mồ hôi trên trán, mặt đen như đáy nồi, lửa giận bốc lên đáy mắt.

Đợi lâu như thế, đại thiếu phu nhân còn không ra, quả thật không để bà ta vào mắt!

Không chờ thêm nổi, bà ta hừ mạnh đứng dậy, định dẫn nha hoàn vào phòng, thì cửa chính bỗng mở, Khương Ức An thong thả bước ra.

Hôm nay, nàng mặc váy áo màu vàng nhạt, tóc vấn búi, trông dịu dàng ngoan ngoãn hơn.

Chậm rãi tới trước mặt Tôn ma ma, nàng tươi cười, hỏi: "Xin lỗi để ma ma đợi lâu. Ma ma đến tìm ta có việc gì?"

Sắc mặt Tôn ma ma càng xám xịt, khóe miệng trễ xuống vài phần.

Đại thiếu phu nhân để bà ta chờ nửa ngày, thật chẳng biết lễ nghĩa!

Nhưng lúc này đã gặp, đại thiếu phu nhân còn mỉm cười nói lời khách khí, bà ta cũng khó mắng thẳng, đành thở dài, trầm giọng nói: "Phu nhân sai ta đến dạy đại thiếu phu nhân quy củ Quốc Công phủ. Ta xem đại thiếu phu nhân cái gì cũng không biết, thật chẳng có phong phạm tiểu thư khuê các! Từ nay, đại thiếu phu nhân phải theo lão thân học quy củ, mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải chú ý, không được hung hãn như hôm qua!"

Khương Ức An mỉm cười, lễ phép gật đầu: "Đa tạ, đã làm phiền ma ma."

Tôn ma ma hơi ngạc nhiên, ngờ vực nhìn nàng.

Nhưng thấy đại thiếu phu nhân vẻ mặt khiêm tốn, không giống giả vờ, bèn hừ lạnh, nói: "Bốn nha hoàn này do đại phu nhân phân đến Tĩnh Tư viện. Đại thiếu phu nhân chưa có đại nha hoàn, cho Bích Nguyệt và Đào Hồng vào chính phòng hầu hạ, làm đại nha hoàn, hai người còn lại làm việc nặng trong viện."

Tôn ma ma ra hiệu xong, Bích Nguyệt và Đào Hồng tiến lên hành lễ.

Khương Ức An nhìn qua rồi cười, nói: "Bà mẫu và ma ma đã chọn, đương nhiên đều dùng được, cứ theo lời ma ma, ta không ý kiến."

Thấy nàng biết điều, sắc mặt Tôn ma ma dịu đôi chút, cất giọng: "Đã vậy, hôm nay ta dạy điều đầu tiên —— quỳ kính trà."

Bà ta ngồi xuống ghế đá, chỉ phiến đá xanh bên cạnh: "Ta thấy chỗ này hợp để học quy củ. Đại thiếu phu nhân quỳ xuống đi? Trước tiên quỳ nửa canh giờ."

Khương Ức An vẫn ung dung, nói: "Ma ma đừng vội. Ta cũng mang ma ma nhà mẹ đẻ đến học cùng, phải được bà ấy đồng ý."

Vừa dứt, Cao ma ma đã từ trong phòng bước nhanh ra, vừa đi vừa lớn tiếng nói: "Bắt đại tiểu thư nhà ta quỳ? Tôn ma ma, bà nói đùa sao! Đại tiểu thư trước khi gả vào Quốc Công phủ đã học quy củ lễ nghi rồi! Nói vậy là coi Khương gia không biết dạy nữ nhi, vào Quốc Công phủ còn phải lĩnh giáo bà mới thành ư?"

Tôn ma ma nhíu mày, sắc mặt tối sầm, nhìn Cao ma ma, nói: "Đây là ý của đại phu nhân, lão thân chỉ làm việc, mong ma ma phối hợp, chớ làm khó."

Cao ma ma cười lạnh, chống nạnh chỉ thẳng vào mũi Tôn ma ma, nói: "Đại tiểu thư còn nhỏ không hiểu chuyện thì nghe bà, chứ ta thì không! Bà tưởng dọa được lão bà tử này ư? Nói gì là ý đại phu nhân! Hôm qua đại tiểu thư đạp Thế tử gia còn chẳng phải vì giúp đại phu nhân hả giận? Đại phu nhân đâu phải người lấy oán trả ơn! Chính mấy hạng điêu nô như bà xúi bẩy, mới làm đại phu nhân hồ đồ! Bà ra đây diễu võ dương oai bắt nạt người, ta không sợ. Chọc ta giận, ta phun cả mặt!"

Tôn ma ma trợn mắt, trừng Cao ma ma, mặt đen kịt, âm trầm như sắp vắt ra nước.

Bà ta là người có thể diện, nha hoàn Nguyệt Hoa viện xưa nay đều cung kính, không ngờ lão nhân theo đại thiếu phu nhân dám chỉ mũi mắng bà ta!

Bà ta cũng chống nạnh mắng lại: "Ngươi chỉ là hạ nhân nhà thường dân, có tư cách gì nói ta? Ta giảng quy củ là do đại phu nhân phân phó! Vào cửa Quốc Công phủ thì theo quy củ Quốc Công phủ! Ngươi mang tiếng của hồi môn, nhưng sống uổng đến tuổi này mà chẳng hiểu nhân tình! Đừng đem thói diễn trò cũ rích vào đây, nơi này không chứa nổi cái thói làm càn của ngươi!"

Cao ma ma nhổ toẹt xuống đất, sấn lên kéo tay bà ta lôi đi, nói: "Thôi bớt lời vô ích! Đi, tới trước mặt đại phu nhân đối chất!"

Tôn ma ma gầy thấp, Cao ma ma béo tròn, bị Cao ma ma nắm chặt vạt áo kéo xềnh xệch, Tôn ma ma vốn không muốn đi, nhưng khó thoát.

"Còn giương cờ hiệu đại phu nhân mà nói phét! Đại tiểu thư nhà ta không nói, chứ ta sẽ hỏi thẳng đại phu nhân: có phải bà được sai nhúng tay chuyện nha hoàn của đại tiểu thư, còn bắt đại tiểu thư quỳ kính trà? Đại tiểu thư ở nhà mẹ đẻ, lão thân còn chưa từng bắt nàng quỳ! Đến lượt bà – một lão bất tử – ngồi đó để nàng lạy? Bà coi thường tôn ti lớn nhỏ, sắp trèo lên đầu chúng ta rồi! Đi, theo ta gặp đại phu nhân!"

Tôn ma ma tránh không thoát, đỏ bừng mặt, Bích Nguyệt, Đào Hồng vội can, Khương Ức An cũng kéo Cao ma ma, dỗ dành: "Thôi thôi, ma ma bớt giận, đừng ầm ĩ."

Cao ma ma quát: "Đại tiểu thư đừng động!" Rồi vừa đẩy vừa kéo Tôn ma ma ra ngoài.

Bốn nha hoàn còn lại đứng trong sân trợn mắt nhìn nhau, chẳng biết nên theo hay ở lại chờ phân phó.

Một tiểu nha hoàn chớp mắt, che miệng: "Trời ơi, người trong viện đại thiếu phu nhân lợi hại quá, đến Tôn ma ma cũng bị mắng!"

Một nha hoàn khác trông có phần ngốc ngốc liền gật đầu như giã tỏi.

Khương Ức An day day thái dương, tỏ vẻ đau đầu, thở dài.

"Cao ma ma tính nóng như pháo, châm một cái là nổ. Ta thật hết cách."

Nàng lầm bầm, người khác không dám chen lời, chỉ Bích Nguyệt ngẩng đầu cười, nói: "Ma ma cũng vì đại thiếu phu nhân."

Khương Ức An liếc nhìn, Bích Nguyệt cười tự giới thiệu: "Nô tỳ vốn trông vườn ở Cẩm Thúy viên, đại phu nhân chọn nô tỳ vào viện hầu hạ thiếu gia, thiếu phu nhân."

Khương Ức An nhướng mày, gật đầu cười.

Tôn ma ma vừa nói để Bích Nguyệt và Đào Hồng làm đại nha hoàn, vậy cứ để họ vào chính phòng hầu hạ.

"Nếu đại phu nhân phái các ngươi tới, về sau ngươi với Đào Hồng ở trong chính phòng hầu hạ, bưng trà rót nước, trải giường gấp chăn, trông nom đồ đạc. Việc khác ta sẽ căn dặn sau."

Bích Nguyệt vừa rồi còn lo lắng, sợ đại thiếu phu nhân đuổi, nay được vào chính phòng, cô ta thở phào, mừng rỡ "vâng" một tiếng.

Còn Đào Hồng thì lặng lẽ cúi người nhận lệnh.

~~~~~

Cao ma ma và Tôn ma ma đi Nguyệt Hoa viện tìm đại phu nhân phân xử thế nào, Khương Ức An mặc kệ. Dù sao bà mẫu tính tình mềm yếu, ghét sinh sự, hai bà lão kia cãi nhau, cuối cùng thể nào bà mẫu cũng chọn tự ôm lỗi, một điều nhịn chín điều lành.

An bài xong bốn nha hoàn mới, Khương Ức An dẫn Hương Thảo ra sân, tìm chỗ khuất bên núi đá, tóm một con mèo hoang đen về.

Mèo hoang không ngoan, nàng nhốt vào lồng, rồi từ tủ lấy một chiếc áo của Hạ Tấn Viễn.

Hắn ưa mặc gấm đen, tủ toàn y phục màu đó, ngay cả tay áo thêu kim tuyến hình đám mây cũng giống nhau. Khương Ức An tiện tay lấy một chiếc, đưa lên ngửi, áo còn vương mùi bạc hà nhè nhẹ.

Nàng ngồi xổm trước lồng, nhẹ khua khua áo trước mặt mèo, con mèo trong lồng lập tức bật nhảy, mắt trợn, chân sau tỳ mạnh, theo hướng áo mà gầm gừ, nhe răng lao tới.

Lồng đóng, nó dĩ nhiên không chạm được áo, Khương Ức An cất áo, sai Hương Thảo đem mèo trả ra ngoài phủ.

Trước đó, nàng nghi Hạ Tấn Viễn "thu hút mèo", giờ gần như đã có kết luận, mùi hương khác lạ trên áo hắn có lẽ là thứ huân hương đặc biệt, dẫn mấy loài thú hoang tìm tới.

~~~~~

Đã gần trưa, Hạ Tấn Viễn vẫn ngồi im lặng trong thư phòng.

Trên án, một vò rượu đã vơi phân nửa, trong phòng phảng phất mùi rượu nhè nhẹ.

Gió lùa mở rộng song cửa, dải đai đen sau lưng hắn phất nhẹ.

Bỗng tiếng cười trong trẻo của nữ tử bên ngoài cửa sổ truyền tới, Hạ Tấn Viễn chợt bừng tỉnh, quay đầu theo tiếng.

Chăm chú nghe chốc lát, tiếng cười lại im, hắn khép môi, nâng bát rượu trước mặt.

Rượu trong veo, lạnh như sương, chua xót mát lạnh, nhưng nơi đầu lưỡi vẫn còn vương vị kẹo hạt thông, nửa vò rượu mạnh nuốt xuống yết hầu, vẫn khó quên dư vị ngọt lành kia.

Một kẻ tàn phế mang nợ lòng như hắn, có tài đức gì mà may mắn thế?

Huống chi, đến gần kẻ mệnh cứng như hắn, sớm muộn cũng sẽ bất hạnh.

Hạ Tấn Viễn mím môi, bàn tay gầy gò xanh xao lần tìm vò rượu, đang định cạn nốt nửa vò, lòng bàn tay bỗng tê rần.

Băng vải nơi vết thương giữa lòng bàn tay lỏng ra lúc nào không biết, đã lặng lẽ quấn lấy ngón tay dài của hắn.

Rượu mạnh vào họng, muốn uống thêm để dập tắt ngọn lửa quấy quá lòng, nhưng hắn lặng người hồi lâu, lại chậm rãi đặt vò rượu về chỗ cũ.

Ngoài thư phòng, Nam Trúc vươn cổ ngó ra ngóng vào, trong lòng sốt ruột.

Sắp tới giờ cơm, thiếu gia chưa về viện, lại còn uống rượu, đại thiếu phu nhân sao chưa tới?

Nào ngờ chẳng thấy đại thiếu phu nhân, hắn lại thấy ở xa xa Cao ma ma và Tôn ma ma giằng co đi ra ngoài viện.

Nam Trúc có dự cảm chẳng lành, vội gõ cửa thư phòng, nói: "Chủ tử, Tôn ma ma tới Tĩnh Tư viện, còn đánh nhau với Cao ma ma. Tiểu nhân không thấy đại thiếu phu nhân đi cùng, chẳng rõ hiện giờ thiếu phu nhân thế nào."

Gần như không chần chừ, Hạ Tấn Viễn lập tức đứng dậy ra ngoài.

Tôn ma ma phụ trách việc dạy dỗ nha hoàn, lần này tới Tĩnh Tư viện, e vì chuyện hôm qua, muốn phạt nương tử hắn.

Đáng lẽ hắn nên về Tĩnh Tư viện, nhưng trước cửa lại đổi ý, bảo Thạch Tùng khiêng kiệu tới viện của Giang thị.

~~~~

Bên trong chính phòng Nguyệt Hoa viện, Cao ma ma và Tôn ma ma đều mặt nặng như chì, chờ Giang thị phân đúng sai.

Giang thị ngồi ở trên ghế mà như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

Bà không ngờ sự tình đáng lẽ êm đẹp mà lại thành ra nông nỗi này! May mà con dâu không đến đối chất, chứ không bà cũng không biết nói sao.

Nhưng trước mắt, bà thấy Tôn ma ma không sai, Cao ma ma cũng không hẳn sai, bèn uống hớp thuốc, trấn tĩnh, quyết ôm hết lỗi về mình.

"Đều do ta phân phó không rõ, để ma ma hiểu lầm. Ngồi xuống uống chén trà nghỉ chút đi. Về sau việc như vậy sẽ không xảy ra nữa, ma ma đều bớt giận."

Tôn ma ma xị mặt ngồi xuống uống trà, Cao ma ma ngồi đối diện, sắc mặt cũng khó coi.

Nuốt ngụm trà còn chưa ấm bụng, ngoài viện bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn, không lâu sau, Hạ Tấn Viễn đi nhanh vào.

Hắn rất ít khi ra khỏi viện của mình, nếu không có việc quan trọng càng hiếm tới Nguyệt Hoa viện. Giang thị thấy trưởng tử tới, vừa mừng vừa sợ, hỏi: "Viễn nhi, sao con lại đến đây?"

Hạ Tấn Viễn đứng khoanh tay, rõ ràng là mắt hắn đã bị dải lụa đen che đi, vậy mà giống như rũ xuống quét qua Tôn ma ma, cả người tỏa ra khí lạnh không cho trái ý.

Hắn chưa mở miệng, Giang thị đã thót tim, bà vịn ghế ngồi, nói: "Ma ma, các ngươi về nghỉ trước, có gì để sau hãy nói."

Đại thiếu gia tới lúc này, hẳn có chuyện muốn nói với đại phu nhân, Tôn ma ma và Cao ma ma cũng không quấy nhiễu nữa, "vâng" một tiếng rồi lui.

Chờ hai người đi, Giang thị nhìn sắc mặt trưởng tử như phủ một màn sương, khẽ thở dài, hỏi hắn: "Viễn nhi, con là vì Ức An mà đến phải không?"

Hạ Tấn Viễn mím môi hồi lâu, cất tiếng trầm lạnh, hỏi: "Mẫu thân, nương tử có chỗ nào sai? Sao người bắt nàng học quy củ?"

Giang thị cay mắt, nước mắt chực trào ra nhưng cố nhịn.

Trưởng tử này của bà, từ nhỏ học vấn xuất chúng, được Quốc Công gia yêu thương nhất, ba tuổi đã học vỡ lòng, Quốc Công gia tự mình tập viết, luyện võ cho hắn.

Khi ấy, bà mới sinh con gái lớn Gia Nguyệt, lại đổ bệnh, càng không còn sức chăm nom trưởng tử, liền cho hắn theo tổ phụ quanh năm. Bởi vậy, trưởng tử đối với bà kính trọng có thừa nhưng thân cận thì ít.

Bà tự thấy hổ thẹn, không chăm sóc tốt cho hắn, ngay cả chuyện mắt hắn bị thương, cũng là sau này mới biết.

Mấy năm nay, bà một lòng muốn bù đắp, trước mắt tình mẫu tử vừa ấm hơn đôi chút, chỉ sợ vì việc hồ đồ này, lại thành xa cách.

Giang thị hít mũi, giọng nghèn nghẹn, nói: "Viễn nhi, là mẫu thân không phải. Việc này mẫu thân sai. Đợi nhi tức đến, mẫu thân sẽ tự mình giải thích."

Hạ Tấn Viễn trầm mặc một lúc.

Mẫu thân của hắn quản hạ nhân không nghiêm. Mấy năm nay, Tôn ma ma ỷ được coi trọng, ở Nguyệt Hoa viện nói một là một, bọn nô tỳ đều phải xem sắc mặt bà ta mà làm.

Những chuyện hậu trạch ấy vốn hắn chẳng để tâm, nhưng hôm nay Tôn ma ma quá quắt, đến người của hắn cũng dám khinh.

Hắn trầm giọng, nói: "Mẫu thân về sau chớ dung túng người bên cạnh, kẻo lạnh lòng nương tử."

Giang thị vội đáp: "Viễn nhi à, ta biết. Con yên tâm, về sau ta sẽ không bắt nhi tức học quy củ nữa."

Không ở Nguyệt Hoa viện lâu, Hạ Tấn Viễn vội trở về Tĩnh Tư viện.

Cổng viện mở, trong viện im ắng.

Hắn mím môi, khoanh tay đứng ngoài một lúc.

Từ ngày nương tử vào cửa, viện ngày nào cũng rộn rã tiếng cười, hiện tại yên tĩnh như thế, chắc là nàng uất ức đóng cửa ở trong phòng.

Hắn không biết nàng có trách mẫu thân không, cũng không biết dỗ nàng thế nào.

Cửa chính bỗng kẽo kẹt mở, tiếng Khương Ức An vang ra.

Hạ Tấn Viễn khựng lại, theo bản năng quay về hướng đó.

"Phu quân!"

Nghe nàng gọi, Hạ Tấn Viễn lập tức bước vào viện.

Nhưng chưa đi được mấy bước, một cơn gió vui vẻ ào tới.

Khương Ức An chạy nhanh đến trước mặt, nắm tay hắn kéo vào phòng.

"Phu quân, chàng đi đâu vậy? Ta đợi lâu rồi! Mau, ta có phát hiện mới!"

————————!!————————

Tiểu kịch trường 1:

Hương Thảo hoang mang rối loạn chạy tới, khoa tay múa chân: "Tiểu thư, không xong rồi, Tôn ma ma lại tới nữa!"

Khương Ức An (rất bình tĩnh): Hoảng gì, đóng cổng viện, bảo Cao ma ma ra!

Tiểu kịch trường 2:

Hạ Tấn Viễn (uống rượu một mình, thần sắc cô đơn, suốt ngày buồn khổ): Ta có tài đức gì —

Khương Ức An (đột ngột xuất hiện, rót một chén lớn, vui vẻ cụng): Phu quân, tới, cùng uống. Hôm nay chúng ta cùng uống, không say không về!

Hạ Tấn Viễn (vội ngăn): Nương tử, rượu này mạnh...

Khương Ức An (cúi đầu, ực sạch một chén, đầu lắc lư gục xuống bàn): Sao chàng không nói sớm...