Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 161

05/02/2026 15:09
Chế độ tối

Chương 161: Chernobyl E18.

Bóng tối bao la rồi lại chật hẹp ăn mòn nhiệt độ của sa mạc, mồ hôi tích tụ trong đồ bảo hộ từ ẩm ướt trở thành lạnh buốt.

Tiếng vọng của gió, cát và không khí lạnh chẳng biết đã ngừng lại từ lúc nào, một sự im lặng chết chóc kỳ lạ dần dần dôi ra từ xung quanh.

Những hình người đứng trước xe chở nước cứng ngắc như những tác phẩm điêu khắc bằng đất sét, ánh sáng từ đèn pin đông đặc lại, trải lên một lớp băng giá trên mặt kính và kim loại trước mặt họ. Đột nhiên, một trong những chiếc đèn pin chuyển động, giọng nói của Ninh Chuẩn vang lên.

“Tạm thời không cần.”

Cậu cầm đèn pin tiến lên một bước, bộ quần áo bảo hộ dày cộm phát ra tiếng cọ xát rõ ràng: “Nhưng nếu có thể, tôi muốn biết thời gian xuất hiện tiếp theo của ông và điều kiện lấy nước.”

Thái độ của Ninh Chuẩn rất nhã nhặn và lịch sự, như thể cậu không nhìn ra sự quái đản của chiếc xe chở nước này, giống như tự nhiên hỏi giá hàng hóa của một cửa hàng bình thường ở ven đường.

Không khí tù đọng dường như cũng di động trở lại theo sự nhẹ nhàng tự nhiên này.

Lê Tiệm Xuyên không dấu vết điều chỉnh tư thế, ánh mắt chuyển động rơi vào sau lưng Ninh Chuẩn, sẵn sàng phản ứng nhanh nhất trong trường hợp xe chở nước có biến hóa.

Đồng thời, hắn nhận thấy bà Bành đã xuất hiện rất gần trước xe chở nước từ lúc nào không rõ.

Chiếc bình bên cạnh người bà ta nhẹ nhàng đung đưa, hình như bàn tay cầm bình nước đang run lên bần bật rất khó nhận ra.

“Thật khó để gặp được một người lịch sự như cậu ở nơi này.”

Trên ghế lái, người đàn ông trung niên với nụ cười thân thiện vẫn không mở miệng, nhưng giọng nói lại phát ra không chút trở ngại.

Đôi mắt của người đàn ông dường như không chuyển động mà hướng thẳng về phía trước, hơi trợn to phản chiếu ánh sáng đèn pin, mang đến cảm giác đông đặc lạ thường.

Cái bóng mảnh mai của Ninh Chuẩn lộ ra trong lớp ánh sáng đông đặc đó.

Sau khi người đàn ông trung niên lịch sự tán dương, lại tiếp tục nói: “Tôi đánh giá cao phép lịch sự của cậu. Tuy rằng cậu không cần nước của tôi nhưng xuất phát từ phép lịch sự có qua có lại, tôi sẵn lòng trả lời câu hỏi của cậu.”

“Mỗi đêm, xe chở nước của tôi sẽ cung cấp nước cho các sinh vật trên sa mạc này, vì vậy tôi sẽ xuất hiện ở bất cứ đâu trong sa mạc, không có thời gian và địa điểm ấn định. Chỉ cần cậu thừa nhận bản thân đang khát nước không thể chịu nổi thì sẽ có thể gặp được tôi.”

“Tất nhiên, cậu cũng phải biết rằng nước không phải là một thứ không cạn kiệt.”

“Nước trên xe sẽ liên tục giảm, tương ứng, giá của nó cũng sẽ tăng theo.”

Giọng nói của người đàn ông trung niên dừng lại, độ cong khóe miệng dần dần trở nên lớn hơn, lộ ra nướu răng màu đỏ tươi: “Chẳng hạn như bây giờ cậu mua một bình nước đầy có lẽ chỉ cần trả nửa quả thận, như vậy vào lần gặp tiếp theo, giá có lẽ sẽ là toàn bộ ruột.”

Ánh sáng của một vài chiếc đèn pin không hẹn mà gặp cùng rung lên nhè nhẹ.

Như ruồi bọ ngửi được mùi máu tanh vỗ đôi cánh mỏng manh.

“Vậy… nước trên xe này cần dùng bộ phận cơ thể người để mua ư?”

Andrea lên tiếng.

Dường như trong cổ họng đang đè nén tiếng hét kinh hoàng, khiến giọng nói mang một chút sắc bén vặn vẹo.

“Không, quý cô có thể gọi là bất lịch sự này.”

Người đàn ông trung niên nói, “Chính xác mà nói, tất cả nước trong sa mạc này cần được mua bằng bộ phận cơ thể người. Chỉ là xe chở nước của tôi thích nội tạng tươi mới hơn thôi.”

Câu nói này dường như có nghĩa gì đó.

Lê Tiệm Xuyên nhìn xuống chiếc bình treo bên hông, nói đúng ra thì giếng lấy nước cũng nằm trong phạm vi của sa mạc này.

Andrea có vẻ sợ hãi trước lời nói của người đàn ông trung niên nên không nói thêm gì nữa.

Ánh sáng đèn pin trên kính trước của ô tô hơi chìm xuống, Ninh Chuẩn kéo chiếc khẩu trang hâm hấp mồ hôi xuống một chút, bình tĩnh mỉm cười: “Đây quả thực là một cuộc mua bán công bằng, nội tạng đỏ tươi tanh bẩn, ai mà không thích chứ? Chúng đáng có cái giá đắt đỏ.”

“Tôi biết cậu có thể hiểu được giá trị của chúng mà.” Ánh mắt người đàn ông trung niên lóe lên ánh sáng kỳ lạ, sau đó tiếng động cơ xe chở nước lại vang lên, “Sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đến địa điểm tiếp theo. Thế nên trước khi đi, tôi sẽ xác nhận với mọi người một lần nữa, mọi người có cần nước không?”

Không có ai trả lời.

Lúc này, Evgeni vốn im lặng như người vô hình đột nhiên lên tiếng: “Ốc đảo trên sa mạc đã chết từ lâu. Nếu cần bổ sung nước thì đây là con đường duy nhất của mọi người.”

Tạ Trường Sinh nói, “Đây là con đường duy nhất, nhưng cũng không phải là cơ hội duy nhất.”

Nét mặt của Evgeni dưới lớp băng màu vàng đục chuyển động, liếc nhìn Tạ Trường Sinh.

“Tạm thời không cần, cảm ơn.” Ninh Chuẩn lặp lại câu trả lời trước đó của mình.

Người đàn ông trung niên không hỏi lần thứ ba mà chậm rãi đổi đầu xe sau khi nhận được câu trả lời.

Khí thải và cát bốc lên, xe chở nước chạy đi giống như lúc nó xuất hiện, dùng tốc độ quỷ dị biến mất trước mặt mọi người trong vài giây ngắn ngủi, chỉ để lại đường viền đen mờ ảo chìm vào bóng tối của một cồn cát khác.

Sự đến và đi của xe chở nước mang theo mùi vị hoảng hốt và quái lạ.

Khi nó biến mất hoàn toàn, mọi người giống như thở phào nhẹ nhõm, cử động cơ thể cứng đờ và lạnh lẽo của mình.

Andrea kinh hãi thở ra một hơi nói: “Tôi còn tưởng… sẽ đáng sợ và khó thoát giống như tối hôm qua. Có trời mới biết khi ông ta nói đến chỗ nội tạng, tôi có cảm giác ông ta sẽ xông tới móc bụng của tôi ra… Chúng ta tiết kiệm một chút, một bình nước chắc sẽ đủ thôi, ai lại dùng mấy cái đó đi đổi nước chứ…”

Nói xong, Andrea nghiêng đầu liếc nhìn Ninh Chuẩn như thể đang chán ghét và kiêng dè mấy lời nói về các cơ quan nội tạng của cậu.

Ninh Chuẩn dường như không nhìn thấy động tác của cô ta, cúi đầu vặn nắp bình nước, uống thêm một ngụm nước.

Andrea dừng một chút rồi lại nhìn Evgeni: “Anh Evgeni, đêm nay chúng ta chỉ cần băng qua sa mạc này là có thể đến điểm tiếp tế rồi đúng không?”

Andrea vẫn không thay đổi cái tính tò mò có vẻ khiến Evgeni bận tâm.

Sự suy sụp trước đó chỉ tạm thời dằn lại chứ không thể loại bỏ những câu hỏi của cô ta.

“Đúng thế.”

Evgeni trả lời khẳng định. Đây là chuyện rõ mười mươi.

Tâm trạng của Andrea dường như đã lạc quan lên rất nhiều.

Lê Tiệm Xuyên lại không nghĩ sa mạc này sẽ đơn giản và dễ dàng hơn so với cây cầu và khu tàn tích gương đêm qua, ngược lại, hắn đã ngửi thấy mùi nguy hiểm và khủng khiếp hơn bao trùm ở đây. Cho dù đó là sự thận trọng và né tránh hoàn toàn trái ngược với đêm qua của Evgeni, hay là sự xuất hiện của xe chở nước, tất cả đều tỏ rõ một nỗi kinh hoàng bị đè nén mạnh mẽ.

So với nguy hiểm ở ngoài sáng, cảm giác đi trên một con đường bình thường mà lại giống như đi trong miệng của một con thú khổng lồ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nuốt chửng, còn đáng sợ hơn rất nhiều.

Hắn cảm thấy như thể mình đã bỏ qua điều gì đó.

Đột nhiên, giọng nói trầm thấp của bà Bành vang lên: “Giọng nói của người vận chuyển nước kia không phải phát ra từ trong cơ thể ông ta.”

Lông mày của Lê Tiệm Xuyên khẽ nhúc nhích, cùng vài đôi mắt khác nhìn về phía bà Bành.

“Là từ thùng nước của xe chở nước.” Khuôn mặt bà Bành bị kính và khẩu trang che kín nên không nhìn thấy biểu cảm gì, “Trước đó, tôi còn nghe thấy tiếng khóc của trẻ con.”

Evgeni không có ý định mở miệng.

Ninh Chuẩn nói: “Duy trì cảnh giác.”

Dù xe chở nước không dừng lại quá lâu, nhưng do đã đi bộ hơn nửa tiếng đồng hồ nên cũng đến lúc phải nghỉ chân.

Evgeni để năm nhà nghiên cứu nghỉ ngơi tại chỗ trong khoảng 10 phút trước khi tiếp tục lên đường.

Điều đáng sợ nhất ở sa mạc là bị lạc đường, Evgeni không mang theo bất cứ thiết bị dẫn đường nào. Vì là dân bản địa có tính đặc thù nên anh ta không cần những thứ này mà vẫn có thể xác định rõ phương hướng đi tới.

Có điều, thông qua hai đêm tìm kiếm phương hướng của Evgeni, Lê Tiệm Xuyên đã đoán được không phải anh ta sẽ không lạc đường, cái mà anh ta có thể xác định được không phải là phương hướng, mà là điểm tiếp tế của Chernobyl.

Màn đêm như mực nặng trĩu, càng sâu càng tối.

Bão cát rít gào đã biến mất xuất hiện trở lại trong cuộc hành trình, gọt róc lớp quần áo bảo hộ dày cộm, đóng vai trò như một lực cản trên con đường phía trước. Bãi cát lún ở lòng bàn chân làm mất cân bằng của cơ thể, giống như một con mãng xà trườn bò tới lui.

Đi bộ kiểu này khá mệt.

Nước cũng bay hơi nhanh chóng.

Mặc dù Lê Tiệm Xuyên nghi ngờ nguồn nước trong bình, nhưng hắn sẽ không từ chối uống nó.

Hắn vẫn tính toán thời gian, hắn vừa uống một ngụm nước cách đây mười bảy phút, lượng nước vừa đủ để làm ẩm miệng và thực quản và giải tỏa gần hết cơn khát của hắn. Dựa theo sự hiểu và kiểm soát đối với cơ thể thì lượng nước này có thể duy trì hơn một tiếng.

Nhưng bây giờ cách một tiếng vẫn còn rất xa, cảm giác khô khát kỳ lạ lại ăn mòn cổ họng hắn.

Lượng nước tiêu thụ của cơ thể không tăng đồng đều mà tăng một cách điên cuồng với quy luật khủng khiếp. Nếu họ vẫn đến điểm tiếp tế trước năm giờ sáng như đêm qua thì chắc chắn nước trong chiếc bình này là không đủ.

Nhưng may mắn là thời gian đã đến nửa đêm, sa mạc chết chóc và rộng lớn này vẫn yên tĩnh, không có bất kỳ điều bất ngờ nào xảy ra.

Sau khoảng nửa giờ nữa, họ lại dừng lại để nghỉ ngơi.

Lần này không ai có thể cưỡng lại việc mở nắp bình nước.

Lê Tiệm Xuyên quan sát một lượt, có thể đoán được đại khái lượng nước còn lại trong bình của mỗi người.

Hắn đang ở tư thế dựa lưng vào một gốc cây liễu, đợi Ninh Chuẩn uống xong một ngụm nước rồi mới với tay lấy bình nước của cậu.

Ninh Chuẩn hình như đoán trước được hành động của hắn, bàn tay đeo bao tay trắng xám lạnh buốt đè lại.

“Không cần đâu anh.”

Kính bảo hộ của cậu bị đẩy lên như kính râm, đè ở đỉnh đầu của cậu, khẩu trang bị kẹp dưới cằm, để lộ đôi môi âm ẩm mang theo vết nứt: “Sẽ đổ trên mặt đất, lãng phí lắm.”

“Hơn nữa, so với nước của anh, em muốn uống cái khác hơn.”

Khuôn mặt tựa vào vai Lê Tiệm Xuyên của cậu khẽ nghiêng, giọng nói hơi trầm, nhẹ như thì thầm, đôi mắt hạ xuống một vòng cung nhã nhặn lãnh đạm, nhưng đáy mắt lại nhuộm ý cười quỷ dị.

Hai từ khác bị cậu cắn chặt, róc gãi màng tai.

Bóng tối ngăn cản tầm nhìn như có như không của người khác, nhưng ở khoảng cách gần như vậy, Lê Tiệm Xuyên vẫn có thể nhận thức rõ ánh mắt của tiến sĩ Ninh đang nhìn chằm chằm vào đâu.

“Cho em thật, em dám uống sao?”

Hơi thở chạm vào nhau, hơi nóng lên.

Từ lâu đã quen với sự khiêu khích của tiến sĩ Ninh, Lê Tiệm Xuyên thấp giọng cà khịa lại, kiềm chế bản thân mà nắm lấy bàn lạnh lẽo đang đè trên nắp bình, sau đó cúi đầu xuống, đôi môi lạnh lẽo của Ninh Chuẩn cũng đồng dạng áp tới.

Đôi môi hơi ẩm ướt hé mở, ngẩng mặt lên l**m hôn từng chút một, hấp thụ rồi m*t nhẹ.

Không giống như hôn, mà giống như một con vật nhỏ khát nước.

Kể từ khi nếm qua đao thật súng thật, tần suất cợt nhả của tiến sĩ Ninh đã giảm hẳn, so với trước đó như gấp gáp dồn sức đánh thức thứ gì đó thì hiện giờ có vẻ tự nhiên và kín đáo hơn rất nhiều.

Điều này khiến Lê Tiệm Xuyên lờ mờ tìm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ nào đó.

Nụ hôn dịu dàng và ngây ngô thực sự có tác dụng làm dịu cơn khát một chút. Sau khi nghỉ ngơi tại chỗ hồi lâu, Lê Tiệm Xuyên không cảm thấy khát. Nhưng không biết có phải do hắn hao tổn thể lực nhanh đến mức sinh ra ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy cát lún dưới chân dường như thật sự đang chảy, tốc độ càng ngày càng nhanh.

Khoảng vài phút sau, khi cả đội chuẩn bị lên đường trở lại, một giọng nói có phần bối rối đột nhiên vang lên trong bóng tối của những đụn cát đang yên lặng chợp mắt.

“Tôi cảm thấy… hình như không được khỏe cho lắm.”

Lê Tiệm Xuyên khép hờ đôi mắt lập tức nhìn về phía vị trí phát ra giọng nói.

Tầm nhìn của hắn xuyên qua bóng tối khá quen thuộc với hắn, rơi vào người Andrea.

Andrea thiếu đi người bầu bạn cũng hay nói chuyện phiếm và tò mò là Chris không chọn ngồi cùng với hai nhóm người Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh, mà lại ngồi cạnh Evgeni trong bóng tối của cồn cát.

Lúc này, cả người Andrea như bị sâu róm mọc đầy người, đột nhiên vặn vẹo kỳ lạ, vươn tay mò mẫm tới lui chỗ bãi cái mình đang ngồi.

“Có chuyện gì thế?”

Evgeni ở gần Andrea nhất phản ứng rất nhanh, như thể đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng đứng dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm vào cô ta.

Andrea không trả lời ngay, nhưng sau khi mò mẫm thêm vài lần nữa thì giống như muốn đào thứ gì đó ra khỏi bãi cát lún dưới mông mình.

Khả năng nhìn đêm của Lê Tiệm Xuyên đã để hắn nhìn thấy rất rõ ràng chỗ Andrea đang ngồi không có gì bất thường, thứ bất thường là tư thế của cô ta — Từ góc độ của Lê Tiệm Xuyên, cột sống của cô ta cong lên một cách kỳ lạ, có vẻ như có cái gì đó đang phình ra ở sau lưng.

Ngay sau đó, Andrea cũng phát hiện ra vấn đề này.

Cô ta theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng đột nhiên lảo đảo, ngã dựa vào chỗ cát bên cạnh.

Sau đó, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy ở vị trí bên hông bộ quần áo bảo hộ dày đặc của cô ta, khóa kéo bị kéo từ trong ra ngoài, theo sau đó là một cái chân tái nhợt duỗi ra, vững vàng dẫm trên mặt đất.

Cái này cũng không có gì kỳ lạ nếu bỏ qua năm ngón chân thon thả như ngón tay ở bàn chân này và hai bàn chân còn lại của Andrea.

Cùng lúc đó, gò má của Lê Tiệm Xuyên cũng bắt đầu ngưa ngứa kỳ lạ.

Hắn nhận ra điều gì đó, đưa tay lên sờ thì chạm phải một con mắt ướt nhem nứt nẻ.

Hết chương 161