Trong nhà có chuyện gì, những người đàn ông đều thống nhất giấu Trần Túng, luôn nghĩ rằng cô không đủ sức để gánh vác. Mãi rất lâu sau này, khi vấn đề nợ nần của bố đã được giải quyết hoàn toàn, ba bố con và chú Kim, chú Vương uống rượu với nhau, Trần Túng mới khéo léo gợi chuyện, qua vài lời ngắn ngủi mà mơ hồ đoán được đại khái.
Sau khi biết được quyết định của dì Khâu, bố không tiết lộ với Trần Túng, chỉ gọi điện thoại bảo Tử Dạ về nhà một chuyến, nói rằng anh đang ở một bước ngoặt quan trọng của cuộc đời, chú Kim và chú Vương đều muốn nói chuyện với anh về tương lai của anh.
Ban đầu bố chỉ kéo Tử Dạ, chú Kim và chú Vương lại với nhau, hỏi anh về dự định sau khi tốt nghiệp. Anh nghiêm túc nói mình đã đi phỏng vấn một số công việc liên quan đến mảng viết lách và tư vấn. Trong đó có một vị trí consultant đào tạo ngôn ngữ cho cấp quản lý của một tập đoàn đa quốc gia, lương cao nhất, có thể thử làm trước.
Chú Kim nói, Tử Dạ vẫn muốn làm công việc liên quan đến chữ nghĩa.
Tử Dạ không phủ nhận.
Chú Vương hỏi, Tử Dạ có nghĩ đến việc học lên cao hơn không? Cháu có thiên phú và nền tảng, rất thích hợp với con đường nghiên cứu học thuật.
Chú Kim nói, nếu các chú không hiểu chuyện, không có quan hệ thân thiết với cháu, nhất định cũng sẽ hy vọng cháu hy sinh tương lai của mình để giúp chú Trần vượt qua khó khăn này. Nhưng tiếc quá, tiếc quá… mọi việc cháu nên đặt bản thân lên hàng đầu.
Tử Dạ nói thật:
– Điều khiến cháu mơ hồ nhất chính là bản thân mình… Mọi người luôn nói cháu có thiên phú. Có thiên phú mà không làm nên sự nghiệp, thì thà sớm chấp nhận mình là một người bình thường còn hơn.
Nói chuyện tới đây, trong lòng bố đã nắm được đôi chút, còn Tử Dạ cũng lờ mờ đoán ra.
Chú Kim, chú Vương và bố đã uống rất nhiều rượu. Hai người vừa đi, bố đã cau mày nhưng lòng lại lo lắng, còn chưa kịp nhắc đến dì Khâu đã rưng rưng nước mắt.
Bố còn chưa nói gì, Tử Dạ đã lên tiếng hỏi:
– Có phải mẹ sẽ không về nữa không ạ?
Bố vừa khóc vừa gật đầu:
– Mẹ cháu không được tự do, chú không yên tâm.
Không giữ được dì Khâu, cũng chẳng giữ nổi Tử Dạ. Nếu ở lại, với tình hình hiện tại của anh, cũng chỉ làm lỡ dở tương lai của anh mà thôi. Chỉ cần có bất kỳ cách nào, bố cũng muốn Tử Dạ ở lại. Đáng tiếc, bố không thể giữ lại.
Cha ruột con ruột nào có hận thù qua đêm? Bên đó đã cúi đầu, đưa ra cành ô liu, đương nhiên có những nguồn lực tốt hơn dành cho anh, điều mà bố không thể cho.
Tử Dạ gần như lập tức hiểu được những giọt nước mắt của bố. Anh luôn tự làm tổn thương bản thân và người khác vì khả năng thấu hiểu vượt trội. Thà rằng anh ngu ngốc một chút, cố chấp đòi ở lại thì tốt biết mấy? Bố nhất định sẽ không nỡ để anh đi.
Nhưng rốt cuộc anh đã hiểu được cái khó xử và sự bất lực của bố.
Tử Dạ cũng rất rõ, lúc này chỉ có anh đi, may ra mới thực sự giúp được bố, tốt cho tất cả mọi người.
Vì vậy anh chỉ gật đầu:
– Cháu biết rồi.
Anh là một Tử Dạ đa sầu, ít nói, một Tử Dạ ngoan ngoãn. Anh lại một lần nữa không tranh cãi về điều mình thật sự muốn..
Ngay cả chú Kim khi nghe tin anh sẽ đi, cũng nói:
– Đến đó, cháu sẽ có phát triển tốt hơn.
Tử Dạ cũng chỉ đơn giản lặp lại:
– Cháu biết rồi.
Chú Kim nói không sai, không lâu sau khi anh về Hồng Kông, “Tỳ Xá Xà Quỷ” ngay lập tức được giải thoát, trong lần tái bản, trên bìa sách có một dòng chữ lớn giới thiệu: “Đây là một cuốn sách đầy phẫn nộ và sức sống tuổi trẻ.” Lời giới thiệu này đến từ Trần Kim Sinh, người đã giữ im lặng suốt nhiều năm trước những tranh cãi xoay quanh tác phẩm này, thể hiện sự hài hước và độ lượng của một người cha, không chấp nhặt những lời châm biếm, mỉa mai trong quá khứ. Vài cuốn sách bị tồn đọng của Tử Dạ, bao gồm cả “Đại d*c v*ng của con người” cũng lần lượt được xuất bản trong vài tháng, vô cùng thuận lợi. Một khoản tiền bản quyền khổng lồ, thể hiện sự công nhận tài năng của anh từ phía nhà xuất bản vì nể mặt bố anh. Anh gửi tất cả vào một tấm thẻ, và trong một lần về nhà, anh đã đưa tấm thẻ đó cho Trần Tự Cường. Tử Dạ có ý tốt của anh, bố cũng có ý đồ của ông. Số tiền đó bố giữ lại cho Tử Dạ, ngay cả khi khó khăn nhất, bố cũng chưa từng động đến. Bố sợ một ngày nào đó vào ban đêm, Khâu Nga Hoa lại như nhiều năm trước, cùng đường mà dẫn Tử Dạ quay về. Và bố luôn mong chờ ngày đó đến… Bố phải giữ lại một chút gì đó để họ ứng phó khẩn cấp chứ.
Lúc đó, bố đã nghĩ rất lạc quan, dì Khâu không được tự do, nhưng anh thì vẫn có thể thường xuyên về thăm nhà. Trong nửa năm đó, anh quả thực vẫn giữ liên lạc, ban đầu thì nhiều, sau đó có lẽ vì bận học lại, bài vở bận rộn nên dần dần ít đi.
Mọi chuyện trên đời cũng không phải lúc nào cũng thăng trầm, biến động lớn. Sự sum họp và chia ly, đa số thời gian đều xảy ra trong những khoảnh khắc nhỏ nhặt.
Trong thời gian Tử Dạ viết luận văn, vào tháng Năm, anh thường xuyên đi lại giữa trường học và Hồng Kông. Trần Túng lúc đó đang vò đầu bứt tóc với các thí nghiệm vật lý và cơ học, cũng không nói chuyện được với anh nhiều. Mãi đến khi bố gọi điện thoại nói cho cô biết tin Tử Dạ tốt nghiệp sẽ về Hồng Kông phát triển.
Lúc đó Trần Túng không hiểu được sự bất lực trong thế giới của người lớn, cũng không có sự quan sát tinh tế về cuộc sống, cô chỉ lo giận dỗi với bố và Tử Dạ. Sau khi cúp điện thoại, cô gửi tin nhắn riêng cho cả hai:
– Con sẽ không thèm nói chuyện với hai người nữa.
Đêm hôm sau, một số điện thoại Hồng Kông lạ gọi video đến. Trong video, Tử Dạ đang đi dạo trên phố. Trần Túng nằm trên giường ký túc xá hậm hực đắp mặt nạ, giả vờ không nhìn anh, nhưng thực ra là đang nhìn anh. Cô nhìn anh đi dưới một bầu trời chật hẹp và dài, nhìn anh len lỏi giữa dòng người đông đúc. Cô nhìn anh bước vào một siêu thị sáng đèn ven đường, rồi anh xoay camera về phía các quầy hàng.
Trần Túng không vui, cho em xem cái này làm gì? Cho em xem anh đi chứ.
Cô nghe thấy Tử Dạ nói trong điện thoại:
– Xem có muốn ăn gì không?
Trần Túng nói:
– Em có ăn được đâu, ai thèm chứ?
Giọng Tử Dạ đầy ý cười:
– Cuối tuần anh đến thăm em.
Sự giận dỗi của Trần Túng tan biến ngay lập tức. Cô vẫn còn ra vẻ:
– Vậy anh quay lại, đi lại từ quầy hàng đầu tiên một lần nữa.
Mạng không tốt lắm, thỉnh thoảng bị giật lag, hình ảnh trở nên mờ nhòe không nhìn rõ chữ.
Trần Túng bảo anh đọc cho mình nghe, yêu cầu:
– Em muốn nghe tiếng Quảng Đông cơ.
Tử Dạ nói:
– Anh không biết nói.
– Không biết nói tiếng Quảng Đông mà cũng dám về đó à, – Trần Túng co gối ngồi dậy. – Em muốn uống loại trà chanh Vitasoy phiên bản đặc biệt của Hồng Kông, cả cái bánh nhỏ nhân chảy đó nữa.
Cô muốn sao muốn trăng, kể tên món ăn cũng mất hơn mười phút. Tử Dạ rất kiên nhẫn, đồng ý từng món một. Đến cả bạn cùng phòng cũng ghen tị:
– Bạn trai cậu dịu dàng quá. Cậu tìm ở đâu ra vậy?
Lòng tự tôn của Trần Túng bùng nổ, cô vô cùng đắc ý.
Khoảng thời gian đó Tử Dạ rất bận rộn, vừa bận tốt nghiệp, lại vừa đi lại giữa Hồng Kông và trường của Trần Túng. Mỗi lần đến tìm cô, anh đều mang theo một thùng đồ ăn vặt. Bố thấy thế nói:
– Hay là cháu dọn cả cái siêu thị về đây luôn đi.
Mãi đến kỳ nghỉ hè, họ mới có thời gian hiếm hoi để ngồi xuống trò chuyện. Anh biết bố muốn nghe gì, nên chủ động kể về tình hình gần đây của Trần Kim Sinh và dì Khâu.
– Ông ta đã lớn tuổi, quý trọng danh tiếng, không muốn lại ầm ĩ chuyện ly hôn, chỉ muốn yên ổn hưởng tuổi già. Họ muốn thân thiết với mẹ, mẹ liền nổi cơn điên. Ai cũng không chịu nổi, họ tìm bác sĩ xin giấy chứng nhận bệnh tâm thần, mẹ đã ở bệnh viện mấy tháng, rồi tự mình chuyển đến Thạch Úc sống.
“Họ” ở đây rất nhiên là chỉ Trần Kim Sinh, Tử Dạ không nói thẳng ra, sợ bố nghe xong trong lòng không thoải mái.
– Thật là khó cho mẹ cháu. – Bố nói. Rồi lại hỏi, – Còn cháu, cháu dự định thế nào?
Tử Dạ nói:
– Sau này cháu sẽ học lại khoa Ngữ văn, cần phải chuẩn bị một số kỳ thi.
– Quanh đi quẩn lại vẫn quay về.
Tử Dạ gật đầu, “vâng” một tiếng.
– Không sao, – Bố an ủi anh cũng là an ủi chính mình. – Cháu thông minh, việc gì cũng có thể phát huy tác dụng, mấy năm này không tính là đi đường vòng.
Trần Túng cũng nói:
– Không sao cả, học Ngữ văn là sở trường của anh, mấy năm này viết thêm vài cuốn sách. Chẳng mấy chốc anh sẽ nổi tiếng, cũng chẳng cần để dì Khâu ngày ngày ngóng trông ông ta chết đi nữa.
Bố quát cô:
– Nói cái gì thế.
Tử Dạ lại mỉm cười.
Bố nói:
– Mẹ cháu tự mình trốn đi, có ai làm khó cháu không?
Tử Dạ trả lời:
– Không ạ. Cháu chỉ lo việc của mình, không qua lại nhiều với họ.
Trần Túng cũng hỏi:
– Anh sống ở đó có vui không?
Tử Dạ “ừm” một tiếng.
Đó chính là câu trả lời duy nhất mà cô muốn.
Kỳ nghỉ hè cả hai đều rất bận rộn, Trần Túng noi gương Tử Dạ, đăng ký cuộc thi sáng tạo khởi nghiệp mùa hè để lấy thêm tín chỉ tốt nghiệp sớm, cũng không thường xuyên về nhà. Thành phố cô đi học mùa hè đặc biệt nóng, cô đành thuê một căn phòng nhỏ sơ sài có điều hòa bên ngoài, đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi cả sáng lẫn tối để đủ trả tiền thuê nhà. Buổi tối tan học về, cô bật điều hòa và gọi video với Tử Dạ. Tử Dạ cần bổ sung chứng chỉ IELTS, ban đêm phần lớn thời gian đều luyện đề. Trần Túng cũng làm theo anh để có thể tốt nghiệp đại học sớm và thi vào cao học ở Hồng Kông. Đôi khi cô cùng anh làm bài nghe và viết trong đề thi thử, nhưng điểm lúc nào cũng kém hơn anh một điểm. Khi điểm IELTS của Tử Dạ có kết quả, tổng điểm là 8.0. Trần Túng cũng thở phào nhẹ nhõm, vậy thì mình 7.0 điểm, cũng có trường để học rồi!
Tử Dạ thuê chung một căn hộ gần trường với người khác. Tháng đầu tiên nhập học, dù bài vở rất nhiều, nhưng mỗi buổi chiều tan học, anh đều gọi cho Trần Túng, dắt cô đi dạo một vòng quanh trường hoặc thành phố. Biết cô thích Trầm Hương Tiết, anh đưa cô đi lại những con đường xưa của “Nhất Nhị Lô Hương” và “Hương Phiến”, rồi lại dẫn sang “Tẫn Dư Lục”, thường kèm theo vài lời chú giải của riêng mình. Ví dụ như đường Lục Hữu Đường, cũng là “trung tâm cứu hộ tạm thời” trong Tẫn Dư Lục, anh còn hỏi cô:
– Có quen mắt không?
Cô nhìn chằm chằm một lúc, buột miệng nói:
– Nơi quay cảnh kịch yêu nước trong “Sắc Giới”!
Bộ “Sắc Giới” ấy hai người cũng đã xem lại cùng nhau, lúc đó đã có những thảo luận sơ sài về các khả năng của con đường dẫn đến trái tim phụ nữ. Trần Túng mong đợi chuyện này, nhưng khi thực sự ở bên nhau lại không nếm được nhiều vị ngọt. Trong sự hòa hợp giữa đọc và thực hành, chuyện này lúc đó vẫn là một dấu hỏi lớn trong cuộc đời cô.
Anh tiếp tục nói:
– Lúc đó Lục Hữu Đường bị đánh sập mái, nên trong Tẫn Dư Lục, trung tâm cứu hộ mới đặt ở Mai Đường.
Mai Đường ở trong ký túc xá nam sinh. Hôm sau khi đi ngang qua ký túc xá nam sinh, anh lại chụp vài tấm ảnh của nguyên mẫu “màu xám xịt” trong sách gửi cho cô. Nhưng Mai Đường hoàn toàn không xám xịt chút nào, gạch đỏ dùng cả trăm năm rồi mà vẫn chưa phai màu. Trần Túng nghi ngờ anh nhận nhầm kiến trúc, anh đành nói:
– Lần sau em tự đến nhận nhé?
Anh đi trên thung lũng “gập ghềnh” của những tòa nhà tháp dốc đứng trong Lô Hương, nói rằng ngôi trường này giống như một ngôi chùa cổ trong núi sâu. Ngày hôm sau, anh lại kể cho cô nghe về Tôn Trung Sơn, Trần Dần Khác, Chu Quang Tiềm. Giọng nói lưu loát, thường có ý vị, hoàn toàn không nhàm chán.
Tử Dạ đi từ mùa hè đến mùa thu, đợi đến khi Trần Túng đã khắc sâu vào trong đầu từng chi tiết về nơi anh đi học từ các góc độ lịch sử, địa lý, kiến trúc, anh lại bắt đầu nói về thành phố này, bắt đầu từ tạp chí “Thiết Mã”, rồi đến “Bầu trời sao” của Đới Vọng Thư, sau đó là Trương Ái Linh và Maugham thời kỳ đầu, rồi đến “Tửu Đồ” và “Đối Đảo” của Lưu Dĩ Sưởng.
Trần Túng thích nhất là anh đi lại ở những nơi khác nhau trong thành phố, còn hay hơn bất kỳ chương trình phỏng vấn của học giả nào trên TV.
Những người trên phố ——
– Người Hồng Kông mặc đồ lộn xộn, áo lông vũ bên trên, quần đùi bên dưới, ai cũng đi một đôi dép xỏ ngón.
Thành phố thì sao? Thành phố chính là —”khu rừng bê tông của những tòa nhà bình phong.”
Rừng ngập mặn Mễ Phố, nhớ đến gì không?
– Bạch Lưu Tô và Phạm Liễu Nguyên! – Trần Túng đoạt lời trả lời.
Phố đồ cổ Hà Lí Hoạt ——
– Trùng Khánh Sâm Lâm!
Nếu Tử Dạ là giáo viên, Trần Túng chắc chắn sẽ là học sinh giỏi nhất, mười lần thì chín lần trả lời lưu loát.
Lần sau, lần sau nữa, anh sẽ dẫn em đi thăm các hòn đảo của Hồng Kông. Có một lần chuông tan học reo, Tử Dạ đã tổng kết bài giảng như vậy.
Đến lần sau, lần sau nữa, Tử Dạ, người chưa bao giờ thất hứa, đã thất hứa.
Các cuộc gọi video từ Hồng Kông ít dần từng ngày.
Một tuần chỉ có vài ba lời. Trần Túng gửi một tin, anh chỉ trả lời một tin.
Trần Túng còn chưa hề hay biết, nhưng bạn cùng phòng thì người nào người nấy đều hỏi:
– Hôm nay bạn trai cậu sao lại không gọi điện thoại cho cậu?
Cô vẫn bào chữa cho anh:
– Hiện tại anh ấy rất bận.
Đến lễ Giáng sinh, bạn cùng phòng nói:
– Nghe nói bên đó nghỉ lễ mấy tuần, chẳng lẽ lại không gọi một cuộc điện thoại nào?
Bạn cùng phòng đều nói hai người họ sắp chia tay rồi. Có người có kinh nghiệm nói:
– Thông thường, trong tình yêu xa, một bên đến một nơi mới, rất dễ bị mất phương hướng, rất dễ trở thành như vậy.
Huống hồ Hồng Kông là nơi nào? Trong trường có bao nhiêu người đẹp, có tài có sắc có gia thế, thay lòng đổi dạ là chuyện rất bình thường. Mọi người đều khuyên Trần Túng nên tìm người khác đi.
Đêm Giáng sinh, Trần Túng trốn trong chăn đợi rất lâu, tin nhắn “Giáng sinh vui vẻ” dừng lại ở hộp thoại, cô thầm nghĩ, chỉ cần anh nhắn tin cho em, em sẽ nhắn lại ngay lập tức.
Cô cầm điện thoại ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau tỉnh dậy, tin nhắn đã vô tình được gửi đi, nhưng câu trả lời lại rất nhạt nhẽo:
– Giáng sinh vui vẻ.
Trần Túng nhìn tin nhắn đó và khóc rất lâu.
Lúc đó cô còn rất nhỏ, dễ hỏi những câu hỏi ngốc nghếch, phạm phải những sai lầm mà các cô gái đang yêu dễ mắc phải.
Cô nhắn tin trước: [Em nghĩ anh không hề yêu em.]
Rồi cô gửi một bài văn nhỏ, liệt kê mười chi tiết mà cô cho rằng Tử Dạ không yêu mình như những tội lỗi.
Trong những ngày Trần Túng cảm xúc dâng trào nhất, Tử Dạ đều không trả lời. Sau đó, bất kể Tử Dạ gửi gì đến, cô cũng không thèm để ý nữa.
Một tháng sau Giáng sinh là Tết Nguyên Đán. Năm đó bố không có thời gian về nhà ăn Tết, chú Kim và chú Vương đi Thái Lan nghỉ mát, Bạch Tiểu Đình vừa hết cữ, ở trong nhà mới, bà ngoại đã mời dì Chu đến nhà giúp chăm sóc cô ấy. Cuối tháng Chạp, Trần Túng về nhà, cả nửa cái Tết đều ở nhà gọi đồ ăn ngoài. Hồng Kông chỉ nghỉ mỗi ngày mùng một Tết, vì Tử Dạ Giáng sinh còn không thể bớt chút thời gian, nên Trần Túng càng không hy vọng anh có thể cho cô nhìn thấy anh vào dịp Tết.
Nhà nhà đều không bật đèn, nhà cũng tối đen, cây cũng tối đen. Ngoại trừ một chút ánh trăng, cả cái sân giống như một ngôi nhà cũ bị bỏ hoang. Trần Túng mở một gói khoai tây chiên, uống ba lon nước ngọt, nằm dài trên ghế sofa trong phòng khách xem chương trình ca nhạc chào năm mới nhàm chán đến cực độ. Xem đến khoảng mười giờ tối, Trần Túng cảm thấy mình ở nhà sắp mốc meo rồi, quyết định ra phòng giặt đun nước tắm, tiện thể ném hết đống quần áo bẩn đã tích trữ gần một tuần vào máy giặt.
Vừa đun nước nóng xong, Trần Túng mò mẫm đi ra ngoài, phát hiện đèn cảm ứng ở cửa sân nhỏ sáng lên, loáng thoáng nghe thấy tiếng bánh xe vali. Một bóng người cao lớn, đen kịt bước vào khung hình, vừa chạm mặt cô đã đứng sững lại đó, bất động. Mãi đến khi đèn tắt, Trần Túng mới hành động trước, quay đầu đi về phòng mình.
Người đó gọi một tiếng:
– Trần Túng ơi.
Trần Túng không thể chịu đựng được nữa, nước mắt tuôn rơi.
Cô đi vài bước, anh theo vài bước. Hai người cứ đi như thế, đèn cảm ứng cứ sáng rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng. Trần Túng không hiểu tại sao cô lại nghĩ đến hình ảnh anh đầy vẻ phong trần, trông cực kỳ mệt mỏi dưới ánh đèn đường. Cô hiếm khi thấy anh lấm lem như vậy… Chuyến về này hẳn là rất vội vàng.
Cô bỗng thấy xót xa vô cớ, bước chân khựng lại, liền nghe phía sau anh buông cả hành lý, nhanh bước lên, ôm chầm lấy cô vào lòng.
– …Anh rất nhớ em. – Đây là lần đầu tiên Tử Dạ chủ động nói những lời như vậy.
Anh trông gầy gò, nhưng vòng tay lại mang đến cảm giác vô cùng an toàn. Còn có một mùi hương độc đáo của Trần Tử Dạ khiến cô vô cùng quyến luyến. Tử Dạ bao bọc cô, nước mắt Trần Túng thấm vào lớp áo, cô lặng lẽ khóc rất lâu, dần dần cô cũng không hiểu tại sao mình lại khóc nhiều đến thế. Dường như Tử Dạ đêm nay khơi gợi nước mắt một cách vô cớ, khiến người ta đặc biệt xót xa. Cái ôm đó cũng đặc biệt dài, không biết chứa đựng cảm xúc gì, dần dần khiến Trần Túng có chút khó thở.
– Anh đã ăn gì chưa? – Cô thều thào hỏi.
– Anh không đói.
– Anh để em đun nước cho anh tắm nhé? – Không đợi anh trả lời, Trần Túng lại chê bai nói, – Mấy ngày không tắm, bẩn thế này.
– Ừ. – Tử Dạ đáp lại, giọng có chút khàn khàn.