Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn

Chương 30: Chương 30: Hồi kết

05/02/2026 14:55
Chế độ tối

Dường như lại quay về bảy năm trước, về vùng biển sâu khi ấy.

Thời Tiên khóc đến mức không thể thở nổi, cô nhìn thấy chính mình nhảy xuống từ trên bong tàu, nước thủy triều dần dần nhấn chìm cả mũi và miệng cô. Vì đuối nước nên Thời Tiên không ngừng giãy giụa, nhưng cơ thể cô vẫn cứ mặc nhiên chìm xuống dưới.

Một bản thể của cô chìm vào đáy biển, bản thể còn lại thì trôi dạt trên mặt biển, hôn mê sâu, được xe cứu thương đưa đến bệnh viện. Cô nhìn thấy rất nhiều người: A Minh, bác sĩ riêng, mẹ Trương, bạn cùng phòng đại học, thầy hướng dẫn ở tòa soạn và cả đàn anh… Gương mặt họ đầy vẻ bi thương. Thời Tiên trên giường bệnh mặt mũi tái mét, đôi môi nứt nẻ, cả người không còn chút sức sống, chỉ có nhịp tim đập máy móc là minh chứng duy nhất cho dấu hiệu sinh tồn.

“Sao có thể sẩy chân ngã xuống biển được chứ ——” 

“Bác sĩ, cầu xin ông hãy nghĩ cách được không? Chẳng lẽ cả đời cứ như vậy, không bao giờ tỉnh lại nữa sao?!”

Tin về cái chết của Tống Hoài Lễ, Thời Tiên luôn từ chối tin vào điều đó. Ngôi nhà của họ trở nên vắng vẻ lạnh lẽo, thiếu đi hơi người. Thời Tiên thầm nghĩ nhất định sẽ có ngày anh quay trở lại, mọi đồ vật trang trí vẫn duy trì dáng vẻ như cũ không hề di chuyển vị trí, ngay cả cuốn sách anh đặt trên bàn đang đọc dở vẫn dừng lại ở đúng trang giấy năm ấy.

Cô nghĩ, anh chỉ là tới nơi khác dưỡng bệnh thôi, đợi bệnh khỏi rồi nhất định anh sẽ về. Anh đã hứa với cô rồi mà, phải không? Anh sẽ không nuốt lời đâu.

Năm hai mươi tư tuổi, cô còn trẻ như vậy. Khi ấy một mình ngồi tàu ra khơi, không may gặp phải ngày mưa bão, tất cả mọi người đều nghĩ đó là một tai nạn.

Người trong phòng bệnh đang khóc đến xé lòng, còn Thời Tiên ở dưới biển nhìn tất cả mà chẳng thể làm gì được. Cô nỗ lực vươn tay ra, muốn phát ra dù chỉ là một âm thanh yếu ớt nhỏ bé nhất, nhưng đáng tiếc mọi thứ đều vô vọng.

Cảnh tượng trong phòng bệnh xa dần, Thời Tiên không ngừng rơi xuống, nước mắt và biển cả mênh mông hòa làm một. Những dòng suy nghĩ hỗn loạn bay tán loạn, cô bị đuối nước, sắp không chịu đựng được nữa rồi. Trên đỉnh đầu là bầu trời xanh thẳm, Thời Tiên ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn nó ngày càng trở nên mờ mịt. Cô mệt mỏi quá, mặc cho tâm trí dần dần chìm đắm, tách rời khỏi cơ thể.

Thời Tiên cảm thấy cơ thể từng đợt lạnh buốt, ngay lúc ý thức sắp tan biến, cô thoáng thấy trong biển dường như có thứ gì đó xuất hiện. Từng đợt sóng cuộn trào xô tới, chiếc vòng tay hoa linh lan phát ra tiếng kêu không thành lời, sợi dây chuyền ngọc lục bảo tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, chiếc thuyền vỏ ốc màu hồng cũng trôi dạt theo làn nước.

Đó là những món đồ rất quen thuộc. Thời Tiên biết, đó là những kỷ vật cũ thuộc về mình. Suốt những năm qua, chúng vẫn lặng lẽ trôi nổi nơi biển sâu, mười mấy năm trời xuân thu không người nhận lại.

Không khí bị ép ra khỏi lồng ngực, Thời Tiên run rẩy đưa đầu ngón tay ra, do dự và chậm rãi chạm về phía đó.

“Đing.”

Những gợn sóng theo động tác đó lan tỏa ra từng vòng, Thời Tiên cảm thấy có thứ gì đó đột ngột cuốn lấy cô, giúp cô có thể hít thở trở lại. Lúc này, trong nước dần hiện ra một dải sáng màu xanh lục bảo, giống như một sự dẫn dắt nào đó, trôi về phía vùng biển xa hơn, sâu hơn.

Ánh sáng trên đầu rực rỡ, vùng biển tối tăm bỗng trở nên sáng bừng. Dường như ánh mặt trời ở ngay phía trước. Trong lòng Thời Tiên bỗng dâng lên một luồng sức mạnh, cô bắt đầu dốc sức bơi về phía ánh sáng rực rỡ kia. Dải sáng liên tục thay đổi lộ trình, Thời Tiên đi theo nó, đuổi theo dấu vết của cực quang.

Không biết đã qua bao lâu, nghe thấy tiếng sóng triều dâng cao, Thời Tiên thấp thoáng nhìn thấy một bờ biển khác trong làn nước. Cô sắp kiệt sức rồi, nhưng vẫn ngoan cường cử động chân tay, từng chút một tiến gần về phía đó. Đời người giống như một loài cá, dẫu là ngược dòng cũng phải dốc hết vốn liếng để bơi về phía thượng nguồn.

Bờ biển ngày càng gần, tầm nhìn của Thời Tiên càng lúc càng rung chuyển mơ hồ, oxy mất đi nhanh chóng. Vào khoảnh khắc ý thức sắp biến mất, cô cảm thấy mình được một luồng sức mạnh dịu dàng nào đó trong biển bao bọc lấy và đẩy lên trên, cả người nhô lên khỏi mặt nước. Từng luồng không khí lớn bao quanh lấy cô.

Thời Tiên tỉnh lại từ trong nước, tóc mai bết dính ướt át, lồng ngực phập phồng th* d*c dữ dội. Trước mắt chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ là một màu trắng xóa mờ mịt, bên tai vang lên tiếng máy móc ồn ào, tiếng tim đập rất nhanh. Cô không ngừng hít vào, thở ra, cả người run rẩy.

Bất chợt, một khuôn mặt hiện ra trước mắt. Thời Tiên ngẩn ngơ hồi lâu mới bàng hoàng nhận ra đây là A Minh. A Minh từ bao giờ đã trở nên già nua thế này? Bên tóc mai anh ta đã điểm vài sợi tóc bạc, gương mặt đầy vẻ phong trần, đuôi mắt cũng hằn lên những nếp nhăn nhẹ.

Cô muốn nói chuyện, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không phát ra được âm thanh nào.

“Cô Thời, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.” A Minh khóc.

Thời Tiên nằm trên giường không thể cử động. Nước mắt cô đã sớm cạn khô, cô đờ đẫn nhìn trần nhà trắng toát của bệnh viện, không nói thêm lời nào nữa. Hình ảnh Tống Hoài Lễ nắm tay cô cầu hôn sống động như vậy, dường như thực sự vừa mới xảy ra vào ngày hôm qua.

Bảy năm thời gian, chớp mắt tựa mây khói. Ký ức lơ lửng trước mắt, chỉ còn lại giấc mộng đẹp đẽ tựa hoa trong gương, trăng dưới nước theo đúng ý nguyện của cô. Điều gì là thật? Điều gì là giả? Thời Tiên không cách nào phân biệt, cũng chẳng muốn phân biệt nữa.

Cô chọn dùng bảy năm này để bù đắp cho những ngày tháng trước kia không thể ở bên cạnh anh. Từ năm hai mươi lăm tuổi đến năm ba mươi hai tuổi của Tống Hoài Lễ, nỗi nuối tiếc treo lơ lửng trong tim Thời Tiên, đến đây cuối cùng cũng đã viên mãn.

“Anh A Minh, có thể đỡ em dậy không?” Giọng Thời Tiên khàn đặc, A Minh cẩn thận đỡ cô ngồi dậy, đưa nước ấm cho cô uống. 

Thời Tiên không muốn uống nước. Cô nói: “Đưa em đi thăm anh ấy đi.”

Họ lái xe đến một nghĩa trang có phong cảnh tuyệt đẹp ở Bắc Kinh. A Minh đợi cô bên ngoài, Thời Tiên một mình đi vào trong. Vừa mới tỉnh lại, cơ thể cô còn rất yếu nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi.

Thời Tiên dễ dàng tìm thấy bia mộ của anh, nó không quá phô trương mà nằm dưới một gốc cây đa tán rộng. Thời Tiên nhìn thấy trước mộ đặt những bông hoa tulip và hướng dương tươi mới. Trên bia mộ ngoài tên ra thì không viết thêm bất cứ điều gì, trải qua bao nhiêu năm đã phủ đầy bụi đất, đến cả cái tên cũng sắp nhìn không rõ nữa rồi.

Nếu không có sự cho phép của cô, không một ai trong số họ dám đến quấy rầy anh. Băng qua quãng thời gian dài đằng đẵng, Thời Tiên lặng lẽ ngắm nhìn anh, thật lâu sau mới có thể cất lời: “Nếu con người thực sự có kiếp sau, em vẫn muốn được ở bên anh.”

Xung quanh đều vô cùng yên tĩnh, đang là giữa hè, nhưng di chứng của việc rơi xuống biển vẫn khiến cô cảm thấy hơi se lạnh.

“Dù anh có trở thành dáng vẻ thế nào, em cũng chỉ muốn ở bên anh.”

“Chúng ta không cần quá nhiều tiền, cũng chẳng cầu vinh hoa phú quý gấm vóc lụa là, chỉ cần chúng ta được bầu bạn bên cạnh nhau, dù có phải chen chúc trong một căn nhà thật nhỏ, thật nhỏ, cũng có thể bình ổn hạnh phúc mà đi hết một đời.”

Một giọt mưa rơi xuống, giọt nước nở rộ trên rìa bệ đá, lá hoa tulip khẽ rung rinh trong thoáng chốc. Thời gian trôi qua đã quá lâu rồi, Thời Tiên đưa tay lau đi lớp bụi trên bia mộ, động tác chậm rãi và từ tốn: “Từng vì anh mà em có kỳ vọng với thế giới này.”

“Anh cũng đã hứa với em sẽ đưa em đi ngắm biển. Em vẫn luôn tin rằng anh sẽ thực hiện lời hứa đó.”

Đầu ngón tay miết theo từng nét chữ, dừng lại ở cái tên của anh, giọng nói của Thời Tiên bỗng chốc nghẹn ngào. Từng giọt, từng giọt lệ rơi xuống như mưa, các khớp ngón tay cô trắng bệch. Thời Tiên còn chưa kịp thay bộ đồ bệnh nhân, quần áo đã bị nước mưa làm ướt sũng, nhưng cô hoàn toàn chẳng để tâm.

“Tống Hoài Lễ.”

Một cái tên đã nhiều năm không thốt ra khỏi miệng. Dù chỉ là khẽ niệm thầm trong lòng, trái tim cũng sẽ có cảm giác đau đớn. 

Thời Tiên nhớ đến tiếng thở dài của Lục Dịch Niên trong giấc mơ: “Em vẫn không quên được anh ta.”

Làm sao mà quên được? Làm sao có thể quên cho đành?

Khoảnh khắc nhảy xuống ấy, dòng nước biển mặn chát đã hòa vào xương máu cô, rửa không sạch, bóc không rời, quên không nổi. Dù đã trải qua bao nhiêu thời gian, dù tinh tú đổi dời hay dâu bể đổi thay, anh vẫn là một dấu ấn khắc sâu trong tim cô, một vết sẹo không thể xóa nhòa, mãi mãi được khắc ghi sâu đậm.

Nhớ rằng trên thế gian này từng có một người trân trọng cô như chính sinh mạng của mình.

Cho cô biết rằng, ký sinh giữa nhân này, hóa ra lại tốt đẹp đến nhường ấy.

Trong cơn mưa tầm tã, mọi vết nhơ bụi bẩn đều được gột rửa sạch sẽ. Thời Tiên dựa người, gò má ấm áp áp lên tấm bia mộ lạnh lẽo. 

Mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau, cô dùng giọng nói thật khẽ, thật khẽ gọi anh: “Tống Hoài Lễ.”

Có tiếng gió dịu dàng thổi qua, có lẽ đó chính là lời hồi đáp của anh. Thời Tiên mỉm cười như trút được gánh nặng.

“Em nghe nói con người có kiếp sau.” 

“Nếu anh đã bước lên cầu, nhất định phải ở đó đợi em một lát, em sẽ đi cùng anh.” 

“Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, chúng ta mãi mãi bên nhau.”

Thời Tiên ở lại nghĩa trang hai tiếng đồng hồ để trò chuyện cùng anh. A Minh che ô đi tới tìm cô, cẩn thận khoác lên người cô một chiếc khăn khô: “Nếu để bị lạnh, tiên sinh lại trách tôi chăm sóc cô không chu đáo.”

Phản ứng của Thời Tiên không lớn, A Minh lo lắng nói: “Cô Thời, để tôi đưa cô về nhé.”

Hiếm khi thấy dáng vẻ A Minh khóc, đôi mắt đỏ hoe, Thời Tiên nhìn anh mỉm cười và nói: “Bây giờ em muốn đi ngắm biển.”

A Minh không hiểu, nhưng cô làm việc gì cũng đều có lý do của cô, anh ta định nói lại thôi. Họ ngồi trên xe lao đi trong màn mưa lớn, kịp đến bờ biển khi trời còn sáng. Tiếng sóng vỗ đầy sống động và nồng nhiệt, giống như một bài tụng ca không bao giờ dứt, Thời Tiên nói với A Minh: “Anh A Minh, anh đợi em ở đây nhé. Em đi một lát rồi về ngay.”

Ban đầu A Minh không mấy yên tâm, nhưng thần thái của cô trông đặc biệt bình thản, bao dung đến mức khiến người ta đủ sức tin phục. Lúc này cơn mưa vừa dứt, chân trời thấp thoáng hiện lên một dải cầu vồng cong cong. A Minh mở cửa xe, tiễn biệt Thời Tiên khi cô đi dọc theo sườn cát xuống phía dưới.

Bên bờ biển có không ít người, Thời Tiên từng bước, từng bước đi chậm rãi dọc theo đường bờ biển, ngẩng đầu nhìn dải cầu vồng ngũ sắc trong màn hơi nước mờ ảo, xuất thần chiêm ngưỡng nhưng đôi chân vẫn không hề dừng lại.

Làn gió nhẹ thoảng qua, trước mắt là biển cả xanh thẳm, cuộc đời thuộc về Thời Tiên và Tống Hoài Lễ bắt đầu không ngừng tua ngược lại.

Năm 2021, Tống Hoài Lễ hoàn toàn không cần đến xe lăn nữa, họ đã tổ chức hôn lễ, mời tất cả người thân và bạn bè đến dự.

Năm 2020, tình trạng đôi chân của Tống Hoài Lễ ngày càng hồi phục, có thể dựa vào sự hỗ trợ của gậy chống để đứng dậy, có thể đi lại như người bình thường.

Năm 2019, Thời Tiên và Tống Hoài Lễ đi du lịch Iceland, Tống Hoài Lễ cầu hôn cô, Thời Tiên đồng ý. Sau đó cô đã đường đường chính chính nói cho bạn bè xung quanh biết, không một ai nghi ngờ quyết định của cô, tất cả mọi người đều mừng cho họ.

Năm 2018, họ biết được dáng vẻ của đối phương. Tống Hoài Lễ đã cùng Thời Tiên trải qua sinh nhật đáng nhớ nhất cuộc đời. Cô hạ quyết tâm phải ở lại bên cạnh anh. Tống Hoài Lễ và Thời Tiên ngồi chuyến tàu K3 tới Đức, bắt đầu tích cực điều trị. Họ hôn nhau bên bờ sông Moscow, xác nhận tâm ý của đối phương.

Năm 2017, Thời Tiên gặp phải những chuyện rất tồi tệ, Tống Hoài Lễ vẫn luôn bên cạnh cô, sau đó cô đã trưởng thành.

Năm 2016, Thời Tiên chính thức tiếp xúc với ngành báo chí, cô tìm thấy một viên kẹo vị đào từ trong túi bộ váy vest công sở mà Tống Hoài Lễ tặng mình. Đó là là Phúc Lạc dược của cô. Anh cùng cô xem bộ phim Your Name, cô tặng anh tấm chăn mỏng họa tiết sóng biển mà anh thích nhất.

Năm 2015, Thời Tiên và Tống Hoài Lễ bắt đầu liên lạc qua tin nhắn và điện thoại, anh tặng cô một chiếc máy phát đĩa DVD màu hồng, dặn dò cô mặc thêm áo khi trời lạnh.

Năm 2014, Thời Tiên tình cờ gọi điện cho Tống Hoài Lễ, anh bảo cô đừng sợ, họ bắt đầu quen biết nhau.

Nếu có kiếp sau. Nếu mọi thứ có thể lặp lại một lần nữa. Thời Tiên không hối hận vì đã gặp gỡ Tống Hoài Lễ, không hối hận vì thấu hiểu nhau, càng không hối hận vì đã yêu nhau. Chỉ là kiếp này họ đều quá khổ cực, nghĩ lại luôn thấy có chút đáng tiếc.

Bên bãi cát có trẻ con đang nô đùa, một gia đình ba người quây quần đắp lâu đài cát, có người đàn ông cõng con gái nhỏ chạy trên bờ biển, cũng có những cặp đôi nắm tay nhau tản bộ. Mưa đã tạnh từ lâu, mặt trời ló rạng, ánh mặt trời rất ấm áp, gió biển thổi từng đợt nhẹ nhàng, mơn man da thịt.

Thời Tiên từ bờ cát đi xuống phía biển, bóng lưng dần dần xa khuất.

A Minh đã đợi rất lâu, đợi mãi cho đến tận lúc hoàng hôn. Ngày hạ chí chưa qua đi, mặt trời vẫn rực rỡ và sáng lòa như thế, nhưng cô đã không quay trở lại nữa.

Hoàn.

——

Chương sau sẽ là góc nhìn của A Minh khi về già.