Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn

Chương 5: Chương 5: 2015

05/02/2026 14:54
Chế độ tối

Học kỳ mùa thu trôi qua rất nhanh, Thời Tiên cuối cùng cũng bắt đầu quen với cuộc sống trong khuôn viên trường Thanh Hoa. Tuy nhiên, có một điều cô không ngờ tới, mùa đông ở Bắc Kinh sao mà lạnh đến thế. Mặc mấy lớp áo len, cộng thêm cả áo khoác phao mà vẫn không ăn thua, gió lạnh rít từng hồi, cái rét như thấm tận vào da thịt.

Thời Tiên không còn làm những công việc bán thời gian cần lao động chân tay nữa. Ngược lại, cô giúp người ta soạn thảo báo cáo, văn bản trên mạng, dùng kiến thức để đổi lấy tiền bạc. Hiệu suất và số tiền kiếm được nhờ đó cao hơn trước rất nhiều.

Cô cũng thường xuyên liên lạc với mẹ Trương, biết cuộc sống của bà mọi chuyện đều ổn thỏa, Thời Tiên mới yên lòng. Cô cũng lục tục tích cóp được một ít tiền, nói muốn gửi về cho mẹ Trương, nhưng bị bà nghiêm giọng từ chối.

Dù vậy, mẹ Trương vẫn nhắc nhở cô: “Nhà cô ruột con từ lúc con đi đến giờ chưa lúc nào để yên đâu, trong thời gian đó còn đến chỗ ta làm loạn hai lần, nhưng ta không nói gì hết.”

Thời Tiên hiểu ý tứ trong lời bà nói, với tính cách của Viên Chí Thành và Thời Hạ Lan, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ từ phía nhà trường tra ra nơi cô đến, không chừng còn tìm đến tận Bắc Kinh. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện phải tốn kém công sức, trước mắt xem ra khả năng này không lớn.

“Mẹ Trương, con làm phiền mẹ quá.” Thời Tiên áy náy nói.

“Không có, chuyện đó có đáng gì đâu.” Giọng mẹ Trương bỗng cao lên: “Còn con kìa, học hành có mệt không, có vất vả lắm không con?” Hôm nay là trận tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh, những bông tuyết lả tả rơi, chóp mũi Thời Tiên lạnh đến đỏ ửng, cô quấn chặt cổ áo bông, ngoan ngoãn trả lời: “Con không mệt ạ.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Cúp điện thoại, Thời Tiên thấy trên thao trường trắng xóa một màu, dăm ba nhóm sinh viên đang đắp người tuyết. Tuyết xốp và mềm, họ đuổi bắt nhau chơi ném tuyết. Thời Tiên chăm chú nhìn một hồi, chợt thấy túi áo rung nhẹ.

Là Biển của cô. Anh nói: Bắc Kinh trời lạnh, nhớ mặc thêm quần áo vào.

Vừa nhìn thấy tin nhắn của anh, Thời Tiên đã quẳng hết phiền não ra sau đầu. Cô cười híp cả mắt, báo cáo với anh: Em mặc tận năm lớp đây này, ấm lắm rồi ạ.

Nhớ đeo khẩu trang chống gió. Anh dặn dò như một người bề trên.

Sao anh biết mũi cô đã lạnh đến mất cả cảm giác rồi nhỉ? Thời Tiên nghe lời anh, kéo khăn quàng lên một chút, chỉ để lộ đôi mắt đen láy tròn xoe.

Chủ quan Thời Tiên cho rằng lúc anh gửi câu nói này chắc hẳn đang mỉm cười, cô hỏi: Chỗ anh thời tiết có tốt không ạ?

Lần này đợi khoảng năm phút, anh hồi âm: Giống em.

Bên má Thời Tiên hiện ra lúm đồng tiền nhỏ. “Giống em”, cảm giác có một sự trùng hợp và duyên phận khiến người ta vui vẻ, điều này tốt hơn bất kỳ câu trả lời nào khác.

Thời Tiên: Vậy anh cũng phải mặc thêm áo vào đấy. Đừng để bị lạnh. Đồng thời trích dẫn lặp lại lời anh: Nhớ đeo khẩu trang chống gió.

Biển đáp: Anh rất ít khi ra ngoài trời.

Thời Tiên sững người, thắc mắc gõ chữ: Tại sao? Có liên quan đến nghề nghiệp không ạ? Sau đó cô lại xóa nửa câu sau, chỉ để lại hai chữ: Tại sao?

Đến tận bây giờ, Thời Tiên vẫn chưa hỏi tên anh. Về tất cả những gì thuộc về anh, hay bất kỳ thông tin nào ngoài đời thực, cô đều không muốn biết. Thậm chí biết dù chỉ một phân một li cũng là sự phá hủy đối với hình tượng cụ thể mà cô đã xây dựng trong đầu.

Lần này mãi đến tận lúc tối muộn Thời Tiên về ký túc xá vẫn không nhận được tin nhắn của anh.

Kể từ khi quen biết hơn nửa năm nay, tuy số lần không nhiều nhưng thỉnh thoảng anh lại có tình trạng như vậy, đột nhiên biến mất, như thể trên đời này không có người này vậy, bặt vô âm tín. Nhưng cách vài ngày sau nhắn tin lại, Thời Tiên sẽ thấy anh vẫn luôn dừng chân tại đó chờ cô.

Điều này đôi khi khiến Thời Tiên không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, nhưng mối quan hệ này vốn dĩ đã không thể nắm bắt, cũng không thể định nghĩa. Cô coi anh là một người trưởng thành thân thiết, một người có thể dựa dẫm, chỉ cần anh còn hồi âm, cô cũng không muốn vướng bận vào những câu hỏi thế này thế kia nữa.

Sau học kỳ hè năm 2015, Thời Tiên đã trở thành một trong những sinh viên có thành tích học tập xuất sắc nhất khoa.

Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ đầy thực dụng, khó tránh khỏi việc nhìn vào những hào quang này. Một vài người bạn trước đây vốn chẳng mấy khi trò chuyện với Thời Tiên cũng bắt đầu dần trở nên thân thiết với cô hơn. Dù trong những mối quan hệ đó, Thời Tiên thường ở thế bị động, nhưng mọi thứ đều đang chuyển biến theo quỹ đạo tốt đẹp hơn.

Việc tham gia vào ban văn nghệ đã giúp Thời Tiên được rèn luyện rất nhiều. Học kỳ mùa thu năm thứ hai sẽ tổ chức cuộc thi Tiếng hát của trường, vòng chung kết diễn ra vào khoảng tháng mười một, nên từ tháng bảy, các thành viên trong ban đã bắt đầu bận rộn.

Để một đêm diễn văn nghệ thành công cần rất nhiều yếu tố: địa điểm, ánh sáng, sân khấu, khách mời, thiếu một thứ cũng không được. Những buổi họp và tập luyện dày đặc đã tạo nên một tình đồng chí gắn bó, tình cảm giữa các thành viên trong ban văn nghệ thậm chí còn thân thiết hơn cả bạn bè trong lớp của họ.

Dưới sự sắp xếp khẩn trương, cuộc thi Tiếng hát của trường thành được ra mắt rầm rộ. Lần này họ mời được cả ca sĩ đoạt giải Kim Khúc của làng nhạc Hoa ngữ về ngồi ghế giám khảo. Thời Tiên thuộc nhóm ánh sáng, nghe theo sự điều phối của tổng chỉ huy, Lục Dịch Niên đã trúng cử chức trưởng ban, cũng là người chịu trách nhiệm lớn nhất cho cuộc thi lần này.

Toàn thể thành viên đã dành bốn tháng để chuẩn bị cho giải thi đấu lớn này, bao gồm nhiều lần thử giọng, tổng duyệt sân khấu, khớp đội hình, cùng với việc liên hệ tài trợ và trao đổi về thiết bị âm nhạc tại hiện trường.

Từng giây từng phút thần kinh đều căng như dây đàn, cho đến khi người dẫn chương trình đọc xong lời kết và bước xuống sân khấu, mọi người mới chợt thả lỏng. Bỏ qua những trục trặc nhỏ nhặt thì đây là một buổi biểu diễn văn nghệ gần như hoàn mỹ. Địa điểm liên hoan mừng công vẫn được chọn tại nhà hàng gần trường, lần này họ uống cả rượu trắng.

Thời Tiên có thể nhận thấy Lục Dịch Niên đang rất vui. Đây là hoạt động cấp trường đầu tiên do tự tay anh đứng ra tổ chức, nơi khóe mắt chân mày đều tràn đầy ý cười.

Trong phòng đèn thắp sáng trưng, món ngon đi cùng rượu quý, hương thơm ngào ngạt. Mãi đến tận hai giờ sáng, mọi người mới giải tán để về trường.

Có người lúc đến đi taxi nên giờ không có phương tiện, vậy là cả nhóm tự phân chia nhau, những bạn nam có xe đạp sẽ chịu trách nhiệm chở các bạn nữ về.

Thời Tiên vì muốn tiết kiệm tiền nên luôn đi xe đạp công cộng, nhưng lúc này đường xá vắng vẻ, chẳng tìm thấy chiếc nào. Nhà hàng cách trường khoảng một hai cây số, nhìn mọi người lần lượt đều đã tìm được người chở, cô nghĩ nếu chẳng còn cách nào khác thì mình tự cuốc bộ về cũng được.

Chỉ là hơi nguy hiểm một chút.

Trong lúc còn đang do dự, Thời Tiên thấy Từ Diệu Cần chạy đến bên đường, dịu giọng nói với Lục Dịch Niên: “Anh Niên, anh chở em nhé.”

Lục Dịch Niên có dáng người cao ráo, chân dài, một chân đạp lên bàn đạp, một chân chống dưới đất. Anh như không nghe thấy gì, đưa mắt nhìn lướt qua Từ Diệu Cần, dõi theo một vị trí ở phía sau xa hơn: “Thời Tiên, qua đây.”

Thời Tiên hơi ngẩn ra, vài người xung quanh cũng nhìn sang. Sắc mặt Từ Diệu Cần có chút không kìm được, gương mặt vốn rạng rỡ giờ tràn đầy vẻ giận dỗi. Lục Dịch Niên ôn tồn giải thích: “Ký túc xá của Thời Tiên ở vị trí khá xa.”

Nói xong, anh bóp nhẹ chuông xe, mỉm cười nhìn thẳng vào cô: “Ngẩn ngơ gì thế?”

Anh đã hơi say, nhưng đạp xe vẫn rất vững và nhanh. Thời Tiên túm lấy vạt áo khoác của Lục Dịch Niên, gió thổi tung chiếc khăn quàng cổ của cô, không khí lạnh khiến nhịp tim cô đập nhanh hơn.

Lúc lao xuống con dốc lớn trên đường Tân Dân, Thời Tiên cảm thấy mình như sắp bay lên, dưới sự xóc nảy của thân xe, cô buộc phải ôm chặt lấy eo Lục Dịch Niên. Vạt áo thiếu niên bay phấp phới trong tiếng gió rít bên tai, Thời Tiên không kìm được mà nghĩ đến cuộc thi tối nay, hoa tươi, tiếng vỗ tay, những bài hát và một thời thanh xuân cuồng nhiệt.

“Có muốn hét thật lớn một tiếng không?” Phía trước truyền lại giọng nói vút cao của Lục Dịch Niên, hơi mơ hồ lẫn trong gió.

Thời Tiên sững sờ, nhưng theo bản năng lại thấy xao động trước lời đề nghị này.

Trên con đường nhựa mênh mông lúc hai giờ sáng, cô khum hai bàn tay thành hình loa, thốt lên một tiếng “Aaaa —” thật dài.

Cứ ngỡ âm thanh sẽ rất lớn, nhưng thực tế nó còn chưa kịp lan tỏa đã bị vùi lấp trong gió. Lục Dịch Niên cười phóng khoáng: “Xem anh này.”

Anh cũng hét lớn một tiếng, nhưng kết quả cũng giống như cô, chẳng có lấy một tiếng vang vọng. Thời Tiên bỗng thấy hành động này có chút ngốc nghếch đến đáng yêu, cô bật cười thành tiếng.

Đến đoạn đường gần ký túc xá, Lục Dịch Niên dựng xe, tiễn Thời Tiên xuống dưới lầu. Thời Tiên định lên lầu thì bị anh dùng lực nắm chặt lấy cổ tay.

Tai của Lục Dịch Niên vẫn còn hơi đỏ, nhưng đôi mắt anh lại rất sáng, tựa như ngọn đèn dài dưới phố mưa. Một nụ hôn nhẹ nhàng theo đó rơi xuống trán của Thời Tiên.

Tình cảm thuở thiếu thời đa phần đến và đi không vì lý do gì, cũng chẳng thể truy cứu tận cùng. Chỉ cần có người cùng bạn điên cuồng, cùng bạn cười vui là đã ngỡ rằng sẽ có thể bên nhau mãi mãi.

Thời Tiên không biết yêu đương nên có dáng vẻ thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên cô được một người theo đuổi chân thành đến vậy. Lục Dịch Niên vốn có chút danh tiếng trong trường, cách anh theo đuổi cũng rất đường hoàng và thẳng thắn: dăm ba bữa lại mang bữa sáng cho Thời Tiên, chờ cô đi học sớm, hay thỉnh thoảng lại tạo ra những bất ngờ bằng cách vô tình tặng cô một bó hoa cát cánh xinh xắn.

Ban đầu, đám Diêu Nhạc An và Chử Vân nhìn thấy còn hùa vào trêu chọc, nhưng một thời gian sau cũng thấy quen dần.

Thực ra Thời Tiên cũng có chút mong chờ. Cô mong chờ vừa xuống lầu đã thấy Lục Dịch Niên đợi sẵn ở cửa, mong chờ anh chở cô đi học, cô cũng mong được nhận hoa từ anh, tâm trạng cũng vì sự xuất hiện của anh mà thay đổi.

Thời Tiên không hề bài trừ sự thân mật của Lục Dịch Niên, chỉ là cảm giác này khiến cô có chút mờ mịt và luống cuống, cô không phân biệt rõ được.

Thời Tiên gửi tin nhắn cho Biển: Hình như em đã thích một người rồi.

Lúc này, chủ đề của đoạn hội thoại trước đó vẫn còn dừng lại ở tháng mười. Khi ấy Thời Tiên nói mình có hai môn thi giữa kỳ không tốt, chỉ được khoảng tám mươi điểm, cô rõ ràng đã rất nỗ lực học tập, nên cảm thấy buồn đến phát khóc: Hình như em đang bước vào giai đoạn làm gì cũng không xong rồi, một khi giai đoạn này bắt đầu là sẽ cứ thế trượt dài xuống mất.

Biển đáp: Năng lượng của em là có hạn, việc quá nhiều cũng có thể dẫn đến mất tập trung, nhưng điều đó không có nghĩa là em không thông minh.

Anh thật lòng nghĩ vậy hay chỉ nói lời dỗ dành, Thời Tiên không bận tâm. Cô rất tin tưởng anh.

Anh nói: Em chỉ cần một chút thuốc phép thuật thôi.

Anh hiếm khi nói đùa, nhưng về bản chất, Thời Tiên cảm nhận được anh là một người lạc quan. Cuộc sống đầy rẫy vết thương cần dùng những câu chuyện cổ tích để đối mặt với khổ đau, dùng phép thuật để đánh bại phép thuật.

Hửm? Thời Tiên thậm chí quên cả lau nước mắt, ngẩn cả người.

Biển đáp: Em đã xem Harry Potter chưa? Loại nước may mắn kiểu như Phúc lạc dược ấy, chỉ cần một giọt, trong thời gian ngắn làm việc gì cũng thành công. Thứ như vậy có lẽ sẽ giải quyết được phiền não của em.

Thời Tiên lúc này mới phản ứng lại, anh đang muốn nói rằng cô cần sự tự tin. Nguyên lý của Phúc lạc dược giống như một loại giả dược, con người về cơ bản cần phải tin tưởng chính mình trước thì mới có thể làm nên chuyện.

Anh là một quý ông bí ẩn giàu học thức, hóm hỉnh và tâm lý. Khi trò chuyện với cô, anh luôn đóng vai người lắng nghe, sự điềm tĩnh và thong dong của anh khiến Thời Tiên cảm thấy mọi chuyện ở mức độ nào đó cũng chẳng có gì to tát.

Đúng vậy, trên đời này chẳng có khó khăn nào là thực sự, mọi chuyện đều không có gì to tát, cứ để nó ập đến là được.

Suy nghĩ của Thời Tiên không nhịn được mà bay xa: Em mới chỉ xem phần đầu thôi, thích lắm, nhưng điều kiện chỗ em hạn chế… Khi đó là do mẹ Trương mua đĩa DVD cho Thời Tiên xem ở nhà, cô rất hứng thú, nhưng vì nhiều lý do nên chuyện đó cũng trôi vào quên lãng.

Biển không nói gì thêm, anh chỉ hỏi: Có tiện cho anh xin địa chỉ của em không?

Thời Tiên thiên sinh đã có một cảm giác tin tưởng đối với anh. Có lẽ là vì anh là người đầu tiên thực hiện hành vi cứu giúp khi cô đang ở ranh giới cận kề cái chết, giống như đôi cánh tay đã kéo cô lên khi sắp chết đuối, khiến người ta đặc biệt lưu luyến và ỷ lại.

Thời Tiên đã đưa cho anh địa chỉ điểm nhận chuyển phát nhanh tập trung của trường.

Mấy ngày sau, Thời Tiên nhận được một chiếc máy phát DVD mini màu hồng mới tinh, cùng với bộ đĩa DVD tám phần của Harry Potter. Kèm theo một dòng chữ: Tặng A Ngọ. Hy vọng em có thể tìm thấy Phúc lạc dược của riêng mình.

Thì ra nét chữ của Biển là như thế này: phóng khoáng tự nhiên như mây trôi nước chảy, lại như tùng xanh bách biếc, cứng cỏi và thanh nhã. Thời Tiên nâng niu tờ giấy đó trong lòng bàn tay, vuốt đi vuốt lại rồi áp vào lồng ngực, cười như một đứa ngốc.

Chưa chắc món quà đã đắt giá, nhưng tặng quà quan trọng là ở tấm lòng, cô rất thích nó.

Thời Tiên lại nhìn địa chỉ gửi đi, nhưng phát hiện nó đã bị ẩn giấu.

Tim Thời Tiên hẫng đi một nhịp, anh không muốn cô biết anh là ai sao?

Cô suy nghĩ vài phút rồi lại thấy thanh thản. Không sao, như vậy cũng tốt, dù sao cô cũng không quá muốn biết anh là ai.

Anh là ai không quan trọng, quan trọng anh là biển cả của cô. Độc nhất vô nhị.

Hiện tại anh vẫn chưa trả lời, Thời Tiên lại hỏi: Thích rốt cuộc là cảm giác như thế nào ạ? Em không hiểu rõ lắm.

Lúc này cô mới nhận được tin nhắn đầu tiên, Biển hỏi: Đối phương là người như thế nào?

Ngôn ngữ viết có một điểm không hay ở chỗ này. Cảm xúc và ngữ điệu của người gửi đều bị che giấu, chỉ còn lại lớp nghĩa biểu đạt bình lặng.

Thời Tiên thành thật thú nhận: Là đàn anh ở ban văn nghệ của hội sinh viên trường, tụi em cùng nhau tổ chức cuộc thi hát.

Cô đem quá trình quen biết Lục Dịch Niên kể ra ngọn ngành, nói lần phỏng vấn đầu tiên anh đã quan tâm đến cảm nhận của cô thế nào, rồi sau đó vô số lần anh đã lặng lẽ giải vây cho cô ra sao.

Lục Dịch Niên là kiểu người được số phận ưu ái. Gia thế tốt, tính cách cởi mở, đầu óc thông minh, nói là con cưng của trời cũng không quá lời.

Biển hỏi: Ở bên cậu ấy, em có thấy mong chờ không?

Anh không nói rõ là mong chờ điều gì, nhưng Thời Tiên cảm thấy cô có thể đưa ra đáp án: Có ạ.

Biển cũng đưa ra câu trả lời khẳng định: Vậy thì đó là thích.

Thời Tiên nửa hiểu nửa không trả lời: Nhưng mà, lúc đợi tin nhắn trả lời của anh, em cũng thấy mong chờ.