Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức

05/02/2026 14:58
Chế độ tối

Tiếng thông báo vừa dứt, toàn bộ khu ghế xem đều đồng loạt đứng dậy, cung nghênh thân vương giá lâm.
Người Hứa phủ dĩ nhiên cũng theo quy củ lễ nghi mà đứng lên. Trang Ninh Uyên đưa tay cho đại nha hoàn bên cạnh đỡ, thong dong rời khỏi chỗ ngồi, cùng mọi người trong phủ đứng về phía treo mành ngăn, chờ các thân vương đi ngang qua, rồi cúi đầu hành lễ.
Nhưng vừa đứng yên, nàng ta chợt cảm nhận được bà tử bên cạnh khẽ kéo ống tay áo mình một cái, động tác rất nhẹ.
Trang Ninh Uyên hơi nhíu mày, quay đầu nhìn lại, liền thấy Lệ Lan Tâm vẫn còn ngồi tại chỗ, cúi đầu, sườn mặt tái nhợt đến lạ, tựa như đang thất thần.
Mà vương giá đã sắp đến ngay trước mặt.
“Lan Tâm, Lan Tâm!” Trang Ninh Uyên hạ thấp giọng gọi nàng.
Bên cạnh, Lê Miên cũng gấp gáp thì thào: “Nương tử? Nương tử! Mau đứng dậy đi, phải hành lễ đó!”
Nói xong liền vội vàng vỗ nhẹ lên tay người đang hồn vía treo ngược kia.
Lệ Lan Tâm giật mình run lên, cuối cùng cũng hoàn hồn. Nàng ngẩng đầu, hoảng hốt liếc nhìn xung quanh, thấy người Hứa phủ ai nấy đều đang lo lắng nhìn mình, liền cuống quít đứng dậy.
Nàng cúi thấp đầu, bước từng bước nhỏ, nép về phía sau Trang Ninh Uyên cùng đám nha hoàn bà tử của đại phòng, chỉ để lộ nửa thân người.
Trong lòng Trang Ninh Uyên dâng lên một cảm giác khác thường, nhưng nàng ta cũng không nói gì.
Dù sao Lệ Lan Tâm vốn chưa từng trải qua những trường hợp như thế này, có lẽ là quá căng thẳng, hoặc cũng có thể sợ bản thân sơ suất lễ nghi.
Suy nghĩ vậy cũng có thể hiểu được.
Rất nhanh, ba vị thân vương đã bước đến trước khu ghế của các nàng. Thấy nha hoàn đại phòng phía trước vì uốn gối mà váy rũ xuống, Lệ Lan Tâm liền theo đó hành lễ.
Khoảnh khắc trước còn bị không khí sôi sục của mã cầu hội hun đúc nhiệt huyết, đến lúc này đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một thân lạnh lẽo.
Giờ đây nàng mới thật sự cảnh tỉnh: nàng chỉ là rời khỏi Bách Hoa viên, nhưng vẫn còn ở trong hành cung. Chỉ cần còn ở đây, nàng chưa bao giờ là an toàn tuyệt đối. Mỗi một vị thân vương, nàng đều nên tránh thật xa.
Người nàng gặp trong Bách Hoa viên khi nãy, nàng không biết hắn là ai, cũng  không thấy rõ dung mạo, không nghe ra giọng nói, càng không biết hắn đứng trong bóng tối nhìn nàng bao lâu, rốt cuộc mang ý đồ gì.
……
Không, nàng cũng không còn là thiếu nữ chưa trải sự đời. Kỳ thực trong lòng đã mơ hồ cảm nhận được vài phần ý vị khó nói.
Nhưng nàng không muốn nghĩ tiếp. Biết đâu chỉ là nàng đa tâm mà thôi.
Cẩn thận nghĩ lại, nàng ăn mặc giản dị, không son không phấn, lại là quả phụ. Trương thị còn thường chê nàng cử chỉ thô kệch. Những vương hầu kia quen nhìn đủ loại mỹ nhân, cao thấp béo gầy không thiếu, sao có thể để mắt đến nàng.
Dù thế nào đi nữa, nàng tốt nhất vẫn không nên có thêm nửa điểm tiếp xúc với người kia. Chỉ riêng cảnh hắn chặn nàng bên hồ lúc ấy, đối với nàng đã là quá nguy hiểm.
Nếu bị kẻ khác trông thấy, còn chưa biết sẽ sinh chuyện gì. Nhưng mà nếu để Trương thị hay biết, chỉ sợ từ đó về sau nàng sẽ chẳng còn có ngày yên ổn.
Lệ Lan Tâm chìm trong dòng suy nghĩ miên man, hoàn toàn không hay biết có một ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao gió lặng lẽ lướt qua người nàng.
Tông Lẫm nhìn phụ nhân yếu ớt đang cố co mình giữa đám nha hoàn tỳ nữ kia, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Gan nhỏ như vậy, hóa ra là kẻ chẳng có tiền đồ.
E rằng nam nhân trong nhà cũng là loại vô dụng mềm yếu, nên mới dưỡng ra một tiểu phụ sợ phiền phức như thế.
Chẳng lẽ hắn chính là hồng thủy mãnh thú, hay là có khuôn mặt xấu đến không dám nhìn, mà đáng để nàng hai lần liền ngay cả mặt hắn cũng không muốn liếc một cái?
Hà Thành theo sát phía sau, mọi phản ứng nhỏ của chủ tử đều lọt vào mắt. Dọc đường chủ tử vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, vậy mà vừa rồi lại đột nhiên hơi nghiêng đầu sang bên trái.
Hà Thành lập tức cảnh giác, men theo tầm mắt ấy nhìn qua, con ngươi chợt co rút, tim đập mạnh.
Suýt nữa không kìm được biểu cảm trên mặt.
Đợi đi qua khỏi chỗ đó, y mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, nhưng trong lòng vẫn chưa yên.
Chỗ ghế vừa rồi, giữa một đám nữ quyến mênh mông kia, người phụ nhân mặc áo váy nhạt màu, nửa kín nửa hở, mềm mại yếu ớt ấy, chẳng phải chính là người lúc trước hoảng loạn chạy ra từ Bách Hoa viên theo hướng chủ tử đi dạo một mình sao?!
Hà Thành trong lòng chấn động dữ dội, nhìn bóng lưng chủ tử đi trước vài bước, đã khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt không để ý đến xung quanh, không nhịn được nuốt khan.
Chẳng lẽ… điện hạ nhà y là…
Ba vị vương gia bước lên đài cao chủ vị có tầm nhìn tốt nhất để xem thi đấu, theo thứ tự ngồi xuống.
Khang vương tuổi tác lớn nhất, giơ tay vuốt nhẹ chòm râu rậm, khẽ hắng giọng nói: “Đã nhiều năm rồi bổn vương chưa xem đấu mã cầu trong kinh. Lần này nhờ bệ hạ ban ân, theo ý của ngu huynh, chi bằng chúng ta mỗi người góp một phần tiền thưởng, cũng coi như khích lệ sĩ khí, trợ uy phong cho trận đấu.”
Cung Vương thần sắc cung kính, dáng vẻ khiêm nhường, lập tức gật đầu: “Lời Khang vương huynh rất phải, vậy Cung Vương phủ xin góp một tượng Ngọc Quan Âm.”
Khang vương cười lớn, khoát tay: “Hiền đệ keo kiệt quá rồi! Khang vương phủ ta xin xuất một quả cầu ngà voi được chạm khắc bằng kỹ thuật quỷ công (*)!”
(*) Quỷ công: tay nghề tinh xảo đến mức như không phải người làm ra, chỉ có “quỷ thần” mới làm nổi.
Quỷ công thần phủ (鬼工神斧): tay nghề như quỷ thần


Quỷ phủ thần công (鬼斧神工): thành ngữ rất quen, nghĩa là đẹp – tinh xảo đến mức tự nhiên cũng không sánh bằng

Nghe vậy, Cung Vương lập tức phối hợp lộ vẻ kinh ngạc: “Vương huynh quả thực hào khí! Ngay cả bảo vật như thế cũng bỏ được?”
Chất liệu làm cầu ngà voi đã vô cùng trân quý, mà kỹ nghệ điêu khắc của bản thân quả cầu lại càng được xưng tụng là quỷ phủ thần công, trong thiên hạ hiếm có khó tìm.
“Vật ngắm chơi mà thôi, có gì đáng kể.” Khang vương híp mắt cười nhạt, quay đầu nhìn về phía Tấn Vương vẫn luôn lạnh lùng không nói, “Không biết… Thập Thất lang thì sao?”
Sắc mặt Tông Lẫm không đổi, chỉ hơi nghiêng mắt ra phía sau liếc một cái.
Hà Thành lập tức hiểu ý, bước lên trước một bước: “Tấn Vương phủ xin xuất một kiện hồ bạch cừu.”
Sắc mặt Khang vương lập tức trở nên khó coi.
《Lễ Ký》 có nói: quân dĩ hồ bạch cừu, cẩm y dĩ tích chi.
Thời cổ, hồ bạch cừu vốn là lễ phục của thiên tử. Ngày nay tuy nghi chế không còn khắt khe như xưa, nhưng đây rốt cuộc chỉ là một trận mã cầu. Theo lý, ông ta là người lớn tuổi nhất trong tông thất, những phần thưởng phía sau không nên vượt qua ông ta quá nhiều.
Vậy mà tên tiểu tử này lại đem hồ bạch cừu ra làm thưởng, rõ ràng là không coi mình ra gì, thậm chí còn chẳng buồn che giấu dã tâm!
“Ngươi…!” Khang vương mặt xanh mét.
“Ai da, Khang vương huynh!” Cung Vương vốn chẳng có phản ứng gì, lúc này lại đột nhiên đứng dậy giảng hòa, “Chỉ là một phần thưởng thôi, hà tất phải tức giận đến vậy?”
Rồi quay đầu nhìn Tông Lẫm, hơi nhíu mày: “Thập Thất lang! Ngươi tuổi còn trẻ mà đã cập quan, sao lại không hiểu quy củ như vậy? Mau mau xin lỗi vương huynh đi. Hơn nữa, áo lông chồn đem ra làm thưởng cũng quá phô trương, vật ấy chi bằng dâng lên cho bệ hạ…”
“Cung Vương huynh,” Tông Lẫm chậm rãi mở miệng, mắt khép hờ, ánh nhìn trầm sâu: “Chỉ là một kiện áo lông chồn mà thôi. Tây Bắc vương phủ ta thứ này không thiếu, nào dám lấy vật thô lậu như vậy dâng lên bệ hạ.”
“Hơn nữa, ta cũng không hiểu Khang vương huynh giận ở chỗ nào. Chẳng lẽ áo lông chồn với vương huynh mà nói quá mức quý hiếm? Nếu vậy, đợi sau này, bổn vương sẽ dâng thêm một kiện để vương huynh mặc cho đủ.”
Dứt lời, sắc mặt hai vị Khang – Cung đều vừa đen vừa xanh. Một người râu ria suýt nữa dựng ngược vì giận, người kia thì dám giận mà không dám nói.
Tông Lẫm dời mắt, nhấc chén sứ trên bàn, nhấp nhẹ một ngụm trà xanh.
……
Xem thi đấu thêm một lúc, Hứa Bích Thanh vẫn cưỡi ngựa tung hoành trên sân, còn Trương thị thì khoan thai đến muộn.
Trang Ninh Uyên cùng Lệ Lan Tâm vội vàng cung kính đón bà vào chủ vị.
Trương thị ngồi xuống, trên mặt hiện rõ nét vui mừng, dường như vừa thương lượng xong chuyện trọng yếu nào đó, khi nói chuyện với hai nàng dâu cũng hiền hòa hơn hẳn.
Ngồi yên xong, bà trước tiên liếc nhìn ái nữ đang tràn đầy tinh lực ở đằng xa một cái, rồi mở miệng nói:
“Sau hội mã cầu còn có du săn đại bỉ, ít nhất cũng phải mấy ngày nữa mới tan. Cha các con là võ tướng, phải lưu lại, không đi dự minh thọ (*) của A Trạm được. Thanh Nhi cùng Trừng Nhi thì tuổi còn nhỏ, lại thích náo nhiệt, nên đã nói từ trước là nhất định phải ở lại xem.”
(*) sinh nhật của người đã khuất.
“Sau khi hội mã cầu kết thúc, ba người họ sẽ ở lại. Ta thì cùng các con về tộc địa, làm pháp sự cho A Trạm và A Du.”
Lệ Lan Tâm cùng Trang Ninh Uyên liếc mắt nhìn nhau.
“Vâng.” Hai người đồng thanh đáp.