Đêm máu kéo dài trong mịt mù vô tận. Đại quân phá thành, thế công như sấm sét, thẳng tiến vào cung cấm.
Trần Vương thấy đại thế đã mất, vội vã mang theo ngọc tỷ truyền quốc, khoác long bào, cầm chiếu thư đế vị hốt hoảng trốn chạy. Chưa kịp ra khỏi thành đã bị đại tướng Tây Bắc quân mai phục từ sớm chặn đầu, chém chết ngay tại chỗ.
Đầu sỏ phản nghịch đã chết, phản quân trong thành lập tức tan rã. Tàn binh tứ tán chạy trốn, cướp bóc khắp nơi. Trong thành vẫn còn tiếng người ngựa ầm ĩ, hỗn loạn một mảnh. Nghĩa quân thừa thắng truy kích, tiêu diệt nốt dư nghiệt.
Hưng Khánh Cung.
Thuận An Đế được cứu ra từ mật thất giam lỏng đã hấp hối, nằm trên long sàng, sắc mặt đen sạm, môi tím tái.
Toàn bộ Thái Y Viện tụ tập trước long sàng, thấp giọng bàn bạc hồi lâu. Cuối cùng, viện sử bước ra ngoài, hướng về Tấn Vương vẫn chưa cởi huyền giáp cùng các trọng thần trong kinh may mắn thoát khỏi binh họa mà bẩm báo.
Viện sử cung kính hành lễ:
“Khởi bẩm điện hạ, bệ hạ vốn thể trạng hư nhược, lại trúng độc mãn tính, thêm việc bị giam cầm lâu ngày trong phòng ẩm thấp, hiện nay hạ thần chỉ có thể cố gắng giữ long thể không lập tức băng hà. Còn hậu quả về sau thế nào, phải chờ rút được độc căn rồi mới có thể chẩn đoán kỹ.”
Lời vừa dứt, các lão thần đều đấm ngực dậm chân, phẫn nộ dồn cả lên Ngô hậu và Cung Vương đang bị áp giải ngoài điện.
“Lang tâm cẩu phế! Lang tâm cẩu phế!”
“Thân là Hoàng hậu mà lại mưu hại quân vương, cấu kết phản tặc đoạt thiên khí!”
“Hạng âm độc nghịch đảng này phải lập tức tru di!”
Giữa lúc kích động, người đứng đầu giơ tay ngăn lại.
Quần thần lập tức im lặng, đồng loạt nhìn lên.
Tấn Vương thần sắc nghiêm nghị, giọng trầm ổn:
“Ngô thị là chính thê của bệ hạ, kết tóc từ thuở niên thiếu, theo bệ hạ từ khi còn là tiềm long. Sau đó làm mẫu nghi thiên hạ mấy chục năm. Dẫu có cấu kết nghịch đảng, âm mưu hại quân vương, nhưng chúng ta là bề tôi, sao có thể ngay tại đây bàn chuyện chém giết quốc mẫu. Việc ấy là trái nghĩa bỏ lễ, chư công chớ nhắc lại.”
Trọng thần trong điện nhìn nhau, rồi đồng loạt cúi đầu:
“Lời này của điện hạ khiến chúng thần khâm phục.”
Tông Lẫm đứng dậy, giáp trụ va chạm phát ra tiếng trầm vang. Ánh mắt lạnh lẽo, hướng ra ngoài điện:
“Theo ý bản vương, tạm giam Ngô thị cùng thủ lĩnh nghịch đảng Tông Thuận vào thiên lao. Đợi bệ hạ tỉnh lại, sẽ xử trí sau.”
“Còn nhất tộc Ngô thị cùng người trong Cung Vương phủ—”
Quần thần nín thở chờ đợi.
“Dưới mười lăm tuổi, sung quân biên cương, làm khổ dịch.”
“Trên mười lăm tuổi, chém.”
……
Tấn Vương phủ.
Đầu thu, đêm lạnh. Chút hơi nóng cuối hạ đã hoàn toàn tan biến, gió đêm mang theo ý hiu quạnh.
Hỗn chiến của chư vương kết thúc, chủ tử bọn họ tiềm long xuất uyên, một tay định cục kinh đô. Nguyên cả vương phủ từng chìm trong hưng phấn, tiền đồ rộng mở.
Nhưng tất cả đột ngột im bặt từ khi chủ tử hồi phủ.
Mỗi khi đêm xuống, khắp phủ đều nơm nớp lo sợ, không ai dám lơ là.
Lại một trận đồ vật vỡ nát vang lên. Hà Thành đứng canh ngoài cửa, lòng nóng như lửa đốt. Trong phòng lại truyền ra tiếng quát bạo nộ của chủ tử:
“Đem dược an thần tới!”
Tổng quản thiện phòng toàn thân run rẩy, vội vàng sai người bưng rượu mới đã chuẩn bị sẵn vào.
Hà Thành mặt đầy tức giận, bước lên định ngăn cản.
“Ai da, đại thống lĩnh của ta ơi!” Tổng quản thiện phòng gần như sắp quỳ xuống, nước mắt nước mũi giàn giụa, “Ngài đừng cản nữa! Điện hạ nổi giận, ngài thì không sao, cái đầu của ta mới là rơi trước đó!”
“Hơn nữa mấy ngày nay điện hạ vừa lo triều chính, vừa lo quân vụ, lại không ngủ yên được. Người sắp chống đỡ không nổi rồi!”
Chưa kịp để Hà Thành nói thêm, trong phòng đã vang lên tiếng quát dữ dội, kèm theo tiếng rút đao lạnh lẽo:
“Thiện phòng chết hết rồi à?!”
Tổng quản bất chấp sắc mặt Hà Thành biến đổi liên hồi, một tay kéo y sang bên, thúc giục gã sai vặt lao vào phòng.
Chỉ chốc lát sau, gã sai vặt mồ hôi lạnh đầm đìa chạy vội ra.
Hà Thành túm lấy hắn:
“Điện hạ thế nào rồi?!”
Gã sai vặt nuốt nước bọt, run giọng:
“Không… không ổn. Tiểu nhân chỉ thấy điện hạ đứng sau án thư, nhìn chằm chằm thứ gì đó trên bàn, sắc mặt cực kỳ đáng sợ. Trong tay còn cầm đao, khắp phòng toàn mảnh sứ vỡ, ngọc nát, gỗ vụn…”
Hà Thành buông tay.
Nhìn gian chính điện sơn son thếp vàng trước mắt, y giơ tay tát mạnh vào mặt mình.
Giá như lúc trước… giá như lúc trước y đừng cố sống cố chết ngăn cản. Ngay từ đầu nên trực tiếp ra tay, dù Lệ nương tử có liều chết không thuận, bọn họ cũng có vô số cách khiến nàng phải ngoan ngoãn nghe lời.
Không khiến người cam tâm tình nguyện thì chiếm đoạt cũng được, ít nhất để điện hạ có nơi phát tiết.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Loạn binh trong kinh kéo dài quá lâu. Nhất Tâm Tướng quân phủ còn chưa bị diệt. Trần Vương chiếm kinh thành, Hứa gia theo phe Trần Vương đương nhiên không ngu. Khi đại quân phá thành, vì dính líu tới hai lần phản loạn, hiện tại chỉ bị vây phủ, chờ xử trí.
Còn Lệ nương tử… lại đã dọn ra ngoài ở riêng. Không ai biết nàng còn sống hay đã chết. Một nhược nữ kéo theo hai nha hoàn, mấy ngày loạn thế, không chết vì binh hỏa thì cũng có thể chết đói.
Dẫu vậy, nơi nàng ở lại sát bên Nhất Tâm Tướng quân phủ, y nhớ rõ, nơi đó chưa từng bị cướp phá.
Nhưng dù người chưa chết, tình thế hiện giờ cũng khó xử hơn xưa rất nhiều.
Điện hạ hiện tại không thể nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến nàng. Nhất là khi y từng thao thao bất tuyệt báo cáo rằng Lệ nương tử thủ tiết trung trinh, một lòng với tiên phu. Điện h* th*n phận cao quý, biết rõ vẫn c**ng b*c một tiết phụ trinh liệt, chuyện ấy rốt cuộc vẫn không thể chịu nổi.
Nhưng bộ dạng hiện tại của điện hạ… thật sự, thật sự quá giống—
Lão Vương gia năm đó, sau khi thái phi qua đời.
Hà Thành nghĩ đến đây càng thêm khó chịu, lại giáng mạnh một cái tát lên nửa mặt còn lại.
Đúng lúc tâm trí rối loạn, từ hành lang phía xa vang lên một giọng mảnh khảnh:
“Hà thống lĩnh.”
Hà Thành ngẩng đầu nhìn lại.
Người đứng dưới hành lang không xa không phải ai khác, chính là Khương Hồ Bảo, con nuôi của tổng quản thái giám Khương Tứ Hải trong vương phủ.
Cũng là một đêm thế này, cũng tại viện của chủ tử, cảnh tượng chẳng khác gì lần Khương Tứ Hải lén tìm y trước kia.
Sắc mặt Hà Thành càng thêm khó coi, nhưng vẫn chưa rời đi.
Khương Hồ Bảo lại không tức giận, cũng không nịnh nọt như Khương Tứ Hải. Hắn ta thản nhiên bước xuống hành lang, chậm rãi đi đến trước mặt Hà Thành.
“Hà thống lĩnh,” Khương Hồ Bảo cười nói, “ngài chớ trách móc, tiểu nhân quả thật có chuyện quan trọng muốn cùng ngài bàn bạc.”
Hà Thành lạnh lùng nhìn gã: “Ngươi à? Lần trước cha nuôi ngươi tới, cũng nói có việc lớn muốn thương lượng với ta. Kết cục thế nào, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ta nhớ không lầm thì ngươi còn thay ông ta chịu mười trượng.”
Nụ cười trên mặt Khương Hồ Bảo không hề giảm: “Sao có thể quên được. Mười lăm quân côn của Hà thống lĩnh, tiểu nhân vẫn nhớ rất rõ, thậm chí có thể nói là khắc sâu trong lòng, ngày ngày đều nhớ lại.”
Sắc mặt Hà Thành lập tức trầm xuống: “Ngươi…!”
“Hà thống lĩnh không cần vội tức giận,” Khương Hồ Bảo vẫn cười, “tiểu nhân nói những lời này tuyệt không phải để chọc giận ngài. Trái lại, là thật tâm muốn giúp điện hạ giải ưu.” Đôi mắt hắn ta cong cong, tiến lại gần thêm mấy bước, hạ giọng:
“… Hà thống lĩnh, thứ cho tiểu nhân cả gan. Nếu ta đoán không sai, điện hạ trước kia hẳn là đã để mắt tới một nữ tử. Mà người ấy, e rằng không phải là khuê nữ chưa xuất giá của nhà ai.”
“Tiểu nhân lại mạo muội thêm chút nữa… hẳn là một phụ nhân đã có chồng?”
Ánh mắt Hà Thành trong nháy mắt trở nên sắc lạnh, sát khí bừng lên, tay đã nắm chặt chuôi đao bên hông.
Khương Hồ Bảo hoàn toàn không sợ, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười. Bàn tay giấu trong tay áo, ướt đẫm mồ hôi, siết chặt rồi lại chậm rãi thả ra.
… Hắn ta đã cược đúng.
“Hà thống lĩnh,” Khương Hồ Bảo nói tiếp, “giờ ngài có thể theo ta tới chỗ vắng người, nói chuyện riêng được chứ?”
“Ngài không cần lo lắng. Nếu sau đó ta thật sự có hành vi đại nghịch bất đạo, ngài cứ việc xử trí ta. Ta ở ngay trong vương phủ này, có thể chạy đi đâu được? Ta chỉ là một hoạn quan, cho dù liều chết trốn khỏi kinh thành, thì dưới bầu trời này, nơi nào chẳng là đất của Thiên tử. Huống chi ngài lại được điện hạ tín nhiệm như vậy, muốn bắt ta về giết, cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Hà Thành trầm mặc nhìn tên này một lúc lâu, cuối cùng xoay người đi ra ngoài viện chính: “Theo ta.”
Khương Hồ Bảo cười, lập tức theo sau.
Tới chỗ ngoặt vắng vẻ tránh người, Hà Thành đột nhiên xoay người, bàn tay chớp mắt bóp chặt cổ Khương Hồ Bảo.
“Nói! Ngươi biết chuyện này bằng cách nào?!” Trong mắt đầy hung lệ.
Khương Hồ Bảo không kịp đề phòng, bị bóp đến nghẹt thở, liều mạng giãy giụa cổ tay y: “Ngài… ngài buông tay ra trước đã… ta… ta mới nói được…”
Hà Thành nhìn chằm chằm hắn vài nhịp thở, rồi buông tay.
Khương Hồ Bảo được thở, khom người ho dữ dội một trận, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên:
“Ta… là đoán ra từ lúc ngài bị trọng phạt.”
Hà Thành mở to mắt: “Cái gì?”
Khương Hồ Bảo chậm rãi đứng thẳng dậy, xoa xoa cổ bị bóp đến đỏ thẫm, lại nở nụ cười, đem toàn bộ suy đoán sau ngày hôm đó nói ra.
Hà Thành nghe mà lạnh cả sống lưng, không ngờ bên cạnh Khương Tứ Hải, lão hồ đồ kia, lại nuôi một kẻ tâm tư thâm trầm đến vậy.
Khương Hồ Bảo chắp tay sau lưng, chậm rãi nói: “Hà thống lĩnh, ta trước nay đối đãi với người khác bằng thành ý, cũng mong người khác dùng thành ý đối đãi lại với ta Ta không muốn quanh co với ngài. Ta muốn nhúng tay vào chuyện này, là vì ta mong ngày sau ta và sư phụ ta có thể có một chỗ đứng bên cạnh điện hạ. Nhưng chúng ta làm nô tài, dù có tư tâm, rốt cuộc vẫn là chủ tử tốt thì chúng ta mới sống yên. Cho nên ngài không cần lo ta ôm lòng dạ xấu xa.”
Ánh mắt Hà Thành lạnh lẽo nhìn hắn, không lập tức đáp lời.
Khương Hồ Bảo tiếp tục: “Hà thống lĩnh, mấy ngày nay ngài cũng thấy rồi, điện hạ có đêm nào ngủ yên không? Đại nghiệp sắp định, tương lai điện hạ sẽ là thiên hạ chi chủ, vậy mà lúc này lại vì một phụ nhân mà chịu dày vò. Không nói bản thân điện hạ khó chịu thế nào, cứ kéo dài như vậy, chẳng phải với quốc gia cũng là mối họa lớn hay sao?”
“Đường đường bậc quân vương, tương tư thành chướng, tâm ma khó tiêu. Chúng ta làm nô tài, nếu không thể vì điện hạ giải ưu, giữ mạng này lại còn có ích gì?”
Hà Thành trầm mặc rất lâu, cuối cùng ngẩng đầu lên: “Ngươi có biện pháp?”
“Vậy thì còn cần Hà thống lĩnh đem toàn bộ chuyện liên quan tới người phụ nhân kia kể hết cho ta biết, ta mới có thể nghĩ ra biện pháp được.” Khương Hồ Bảo mỉm cười nói.
“Hà thống lĩnh, các ngươi đánh trận chẳng phải cũng coi trọng ‘biết người biết ta’, thì mới có thể trăm trận trăm thắng hay sao?”
Hà Thành nhắm mắt lại, rất lâu sau mới từ mũi thở ra một luồng trọc khí, rồi ghé sát lại, hạ giọng thì thầm.
Ánh mắt Khương Hồ Bảo xoay chuyển không ngừng, càng nghe, trong lòng từ kinh hãi chuyển sang nghi hoặc, cuối cùng lại hóa thành hưng phấn.
Hà Thành nói xong thì lùi về chỗ cũ, nhìn tên thái giám gầy gò trước mặt đang cười đến mức có phần kích động, trầm giọng hỏi: da“Thế nào, ngươi nghĩ ra cách rồi?”
“Ta đã nói với ngươi rồi, người phụ nhân ấy là tiết phụ, điện hạ không muốn hạ mình cưỡng ép một trinh liệt phụ nhân. Nếu ngươi định trói người về cưỡng đoạt, thì tốt nhất sớm nên từ bỏ ý nghĩ đó đi.”
Khương Hồ Bảo không nhịn được bật cười lớn, nhưng vì đây là mật đàm nên miễn cưỡng ép thấp giọng xuống, nhìn gã đại hán cao lớn trước mặt mà nói:
“Hà thống lĩnh, người trong quân các ngài thô ráp quen rồi, rốt cuộc hiếm khi tiếp xúc với nữ tử, nên không hiểu nữ nhân tâm tư trăm chuyển, cách xử thế lại khác hẳn nam nhân. Ngài điều tra thì có điều tra, nhưng lại quá thẳng thắn, tự cho là đúng mà phán đoán người ta.”
“Sao không thử nghĩ kỹ xem, Lệ nương tử đã yêu sâu đậm tiên phu, lại trung trinh một lòng, thề sống chết không tái giá, phía sau không có nhà mẹ đẻ chống lưng. Sau khi chồng mất, vì sao nàng không tiếp tục ở lại tướng quân phủ? Ở đó vừa có thể thay tiên phu hiếu kính phụ mẫu, lại áo cơm không lo, cớ gì phải dọn ra ngoài, vất vả tự mình kinh doanh?”
“Trừ phi, giữa nàng và tướng quân phủ kia, vốn tồn tại một mối hiềm khích nào đó.”
Hà Thành lập tức sững người tại chỗ.
“Còn về phía điện hạ,” Khương Hồ Bảo mỉm cười nói tiếp, “ngài cứ tạm yên tâm. Đợi ta điều tra thêm một phen cho rõ ràng, rồi sẽ lập kế hoạch sau.”
“Phụ nhân mà, luôn là ăn mềm không ăn cứng. Ta cũng đâu có định hiến cho điện hạ cái hạ sách cưỡng đoạt quả phụ ấy.”