Đám hạ nhân bưng bộ y phục mới, nhẹ bước nhanh chóng lui ra ngoài. Hà Thành chờ sẵn tại chỗ, thấy chủ tử đã đổi lại vương bào thường ngày, lúc này mới tiến lên.
“Điện hạ.” Y cung kính hành lễ.
Chỉ liếc mắt một cái, liền có thể nhận ra từ đêm qua đến nay, chủ thượng đối với “trò chơi” này xem như là vừa lòng.
Chỉ là khi trở về vương phủ, Lâm Kính liền không còn tồn tại.
Vốn dĩ cũng chỉ là một màn diễn trò, một vở kịch, cái tên kia cũng là hợp lại từ tên thật và tự của ngài ấy mà thành. Điện hạ nhà y tên thật một chữ Lẫm, tự Bá Kính.
Phụ nhân kia xuất thân hèn mọn, gặp được một phen cơ duyên, tương lai tốt nhất cũng chỉ là vào cung làm phi. Chủ tử ngày đêm lao tâm vì quốc sự, ngẫu nhiên tiêu khiển một lần thì có gì đáng kể chứ.
Đợi thêm một thời gian nữa, ban đêm không còn khó ngủ, chuyện nơi đây tự nhiên cũng có thể kết thúc.
Nam nữ vui thú, vốn chỉ là một đêm ảo mộng, triều chính mới là việc trọng yếu nhất.
“Điện hạ, nghịch đảng trong kinh thành về cơ bản đã điều tra rõ ràng, nên bắt giữ đều không sót một ai. Chỉ là đêm qua, Đoan Vương điện hạ có phái sứ giả đưa tới một phong mật thư.” Hà Thành cung kính bẩm báo.
Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị này, Đoan Vương từ đầu đến cuối không hề nhúng tay, lúc này tự nhiên cũng không bị liên lụy. Khi lão Đoan Vương còn sống, huyết mạch này vốn là nhàn vương, nói ra thì với vương phủ bọn họ cũng coi như có chút giao tình.
Từ khi kinh thành bắt đầu tịch thu gia sản các thế gia, thần phủ, trong triều tìm đủ mọi cách gửi thư tới vương phủ, hoặc vòng vo dùng đủ loại biện pháp, mong cứu được thân bằng cố hữu, chưa từng dứt đoạn.
Lần này đến lượt Đoan Vương, đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Tông Lẫm ngước mắt liếc qua: “Gã muốn gì?”
Hà Thành rũ mắt: “Nói ra thì, cũng là vì Nhất Tâm Tướng quân phủ Hứa gia.”
“Ồ?” Ánh mắt hắn khẽ nheo lại.
“Trong thư, Đoan Vương điện hạ nói rằng trước khi Trần Vương khởi binh, gã đã hoàn tất nghi thức nạp sính với nữ nhi Hứa gia, Hứa tam nương, chỉ vì nàng ta là trắc phi, lại không muốn lộ ra, nên người biết trong kinh rất ít.”
Hà Thành nói tiếp: “Đoan Vương điện hạ rất coi trọng vị trắc phi chưa nhập môn này, nói Hứa tam nương vẫn ở trong khuê các, hẳn là vô lực tham dự đại sự mưu nghịch này. Mong điện hạ sau khi điều tra kỹ, nếu Hứa tam nương thật sự vô can, thì miễn cho nàng ta khỏi hình phạt nặng như lưu đày khổ dịch.”
Tông Lẫm chậm rãi ngồi xuống, châm trà: “Tội thần chi nữ, gã còn muốn nạp vào hậu trạch?”
Hà Thành gật đầu: “Nhìn thì đúng là ý này.”
Chỉ là trắc phi muốn nhập hoàng gia ngọc điệp, Hứa tam nương sau này e là khó có được danh phận trắc phi thực sự. Trừ phi Đoan Vương nguyện ý vì nàng mạo hiểm cầu thêm lần nữa, mà cho dù có cầu, cũng chưa chắc đã thành.
“Tùy gã.” Tông Lẫm nhấp một ngụm trà nhạt.
Hà Thành trầm ngâm cân nhắc một lúc, lại nói: “Phía Thừa Ninh Bá phủ trước đó cũng có gửi thư, Thừa Ninh Bá hy vọng được cầu kiến điện hạ, cũng là liên quan đến Hứa gia.”
Nếu đã nhắc đến Nhất Tâm Tướng quân phủ, vậy chi bằng nói cho hết.
“Là vì thứ nữ của ông ta.” Tông Lẫm đáp nhạt.
Ngay từ khi âm thầm theo hắn, Thừa Ninh Bá phủ đã từng đề cập chuyện này.
Thừa Ninh Bá phủ trong hàng quan văn uy vọng khá cao. Lần này dốc sức ủng hộ hắn làm Nhiếp Chính Vương Đại Giám Quốc, tương lai lại vì hắn mà tiến cử Đông Cung, đều không thể thiếu phần lực của Thừa Ninh Bá.
Thứ nữ của Thừa Ninh Bá, Trang Ninh Uyên, là trưởng tức đã thủ tiết nhiều năm của Hứa gia. Năm đó Trang gia vốn định làm chủ cho nữ nhi trở về nhà tái giá, nhưng Trang Ninh Uyên không nỡ rời xa phu quân và đứa con còn trong bụng, kiên quyết ở lại. Nay Nhất Tâm Tướng quân phủ Hứa gia đã sụp đổ, Trang gia đương nhiên muốn nhân cơ hội đưa nữ nhi thoát khỏi nhà chồng.
Hà Thành nói: “Điện hạ anh minh. Thừa Ninh Bá nói, thứ nữ của ông ta tuyệt đối không tham dự nghịch án của Hứa thị. Từ sớm khi Khang - Kỳ tranh đoạt, ông ta đã gửi mật thư cho nữ nhi, nói rõ lập trường. Hứa gia từng muốn thông qua con dâu để mượn sức ông ta vì Trần Vương, nhưng đều bị vị thứ nữ nhà họ Trang này khéo léo hóa giải, tránh đi.”
“Trang thị hiện giờ bị giam ở ngục thất nào?” Tông Lẫm hỏi.
“Ngục Đại Lý Tự. Vì có tầng quan hệ của Thừa Ninh Bá phủ, thần đã dặn dò riêng phải đối đãi tử tế với Trang thị, không giam chung với thê nhi của Hứa Trường Nghĩa. Chỉ là Trang thị một lòng nhớ đứa con thơ, ở trong ngục vẫn luôn khóc nỉ non.”
Tông Lẫm thản nhiên: “Cho Thừa Ninh Bá và thứ nữ của lão gặp nhau một lần đi. Đợi sau khi vụ án của Nhất Tâm Tướng quân phủ được thẩm xong toàn bộ thì thả người.”
“Vâng.”
Đúng lúc ấy, nơi cửa có một bóng người gầy gò bước vào.
Khương Hồ Bảo khom người, quy củ hành lễ xong, cười nịnh nọt nói: “Điện hạ, bên phía Lệ nương tử đã chuẩn bị xong cả rồi.”
Lời vừa dứt, trong phòng liền lặng xuống.
Khương Hồ Bảo cúi đầu, thời gian trôi qua từng chút một. Dần dần, khóe miệng hắn ta không kiềm được run lên, mồ hôi lạnh theo đó rịn ra.
Chân mềm nhũn, hắn quỳ sụp xuống đất.
Rất lâu sau, trên cao mới vang lên giọng nói: “Ngươi đã làm gì?”
“Nô… nô tài…” Khương Hồ Bảo nuốt khan, “Nô tài chỉ là… ở trong phòng đó, thả chút… chút miên tình hương…”
“Ngươi rất biết tự tiện làm chủ đấy.” Giọng nói mang theo ý cười.
Khương Hồ Bảo quỳ cũng không vững, cúi rạp người dập đầu: “Điện hạ thứ tội! Điện hạ thứ tội! Nô tài—”
“Bổn vương khi nào nói ngươi có tội?” Một câu nhẹ bẫng, lại khiến trái tim suýt rơi ra ngoài của hắn ta được kéo về chỗ cũ.
Khương Hồ Bảo đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy chủ tử chống tay nơi ghế, nửa cười nửa không, từ trên cao nhìn xuống.
“Đứng lên đi. Mấy ngày nay ngươi cũng vất vả rồi, lát nữa đi lĩnh thưởng.” Tông Lẫm mỉm cười.
Khương Hồ Bảo nghe vậy mừng rỡ khôn xiết, vội vàng bò dậy, liên tục khấu tạ: “Đa tạ điện hạ! Đa tạ điện hạ!”
Tạ ân xong, hắn ta lại do dự, bất an nói: “Vậy… bên phía Lệ nương tử… Điện hạ, thứ hương kia đã tỏa ra rồi, khi nô tài tới đây bẩm báo, Lệ nương tử lúc này cũng đã ngủ.”
“Thứ hương ấy cũng không quá gắt, chỉ là ít nhiều sẽ phát chút…” Phần sau không cần nói rõ.
Tông Lẫm sắc mặt không đổi, rũ mắt, đầu ngón tay nhẹ gõ lên tay vịn.
Đếm nhịp xong, hắn chậm rãi đứng dậy.
……
Trong mộng, hương khí vẫn còn vấn vít.
Đã rất lâu rồi nàng không mộng thấy những giấc mơ mây sâu mưa hận, hồn lạc Vu Sơn.
Mà mộng xuân của nữ tử vốn là chuyện khó nói thành lời.
Nàng vẫn nhớ lần đầu mình có mộng xuân, là sau khi cập kê.
Nàng bị đón từ thôn quê trong núi lên kinh thành, cùng gà trống bái đường, chính thức gả cho Hứa Du, để xung hỉ cho chàng.
Khi ấy Hứa Du bệnh nặng, sau hôn lễ gần nửa năm đều nằm liệt giường.
Y quan nói, dù có cứu được mạng, cũng khó mà đi lại, chuyện phòng the lại càng phải hết sức cẩn trọng.
Mẹ chồng bèn tìm tới những ma ma chuyên dạy việc hành phòng, dĩ nhiên không phải để dạy Hứa Du, mà là dạy nàng.
Nàng còn nhớ, trong nửa năm ấy, khi học những chuyện kín đáo phòng thê, đêm đến liền thường xuyên mơ thấy những giấc mộng không thể nói với ai.
Nhưng rất nhanh, những giấc mộng đó liền không còn nữa.
Bởi vì khi chuyện ấy thật sự xảy ra, đối với nàng mà nói, lại hoàn toàn không giống những gì sách vở miêu tả, nào là ong cuồng bướm loạn, cực lạc mê say.
Nàng vẫn nhớ lần đầu cùng Hứa Du.
Chàng không thể đi lại, mọi thứ chỉ có thể do nàng tự mình gánh vác. Mà nàng cũng nhìn ra được, Hứa Du cũng không hề thích làm việc này với nàng.
Trên gương mặt chàng, nàng thấy rõ sự miễn cưỡng và uất hận. Không phải hận nàng, nhưng bất luận là hận điều gì, chỉ cần nỗi hận ấy tồn tại, chuyện này đối với cả hai người đều là tra tấn.
Nhưng nàng không có lựa chọn. Cha chồng và mẹ chồng đều mong nàng sinh con nối dõi.
Nàng làm theo lời dạy, khiến chàng miễn cưỡng khởi dục, lại theo lời căn dặn, vội vã giúp chàng hoàn thành, không dám để chàng mệt, không dám đè lên người chàng, bởi thân thể chàng quá yếu.
Xong việc, nàng cầm tấm khăn trắng lót bên dưới, chỉnh lại y phục, mở cửa giao cho các bà tử vẫn canh giữ ngoài cửa chính viện.
Nhìn họ cầm khăn lộ nụ cười, nhìn họ vội vàng chạy đi báo tin vui cho mẹ chồng, rồi lại nghe họ ngươi một lời ta một tiếng, tỉ mỉ thuật lại những gì nghe được ngoài cửa.
Trong lòng nàng đương nhiên không dễ chịu, thân thể lại càng không.
Nhưng tất cả mọi người đều nói với nàng, việc này chỉ là vì nối dõi tông đường.
Nàng không dễ chịu, là không thể nói. Nói ra, chính là trái lễ giáo.
Từ đó về sau, cho đến khi Hứa Du qua đời, nàng vẫn tưởng mình đã quên hết những cảm giác xuân triều của thiếu nữ năm xưa.
Thế nhưng lúc này, vì quá lâu chưa từng bị khơi động, cảm giác hoan lãng vừa xa lạ vừa mê mang ấy, lại không hề báo trước mà quay về trong mộng.
Thân thể càng lúc càng nóng, trong mông lung, có một luồng nhiệt mạnh mẽ hơn chậm rãi quấn lấy thân nàng, rồi bế nàng lên.
Nàng khẽ hé môi, muốn gọi một tiếng “Nhị gia”.
Có lẽ nàng thật sự đã làm như vậy, bởi nàng nghe thấy tiếng mình lẩm bẩm.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mây mộng trong mơ hóa thành sóng triều dữ dội, thế giới chợt đảo lộn, nàng bỗng nhiên bị thả xuống, rồi lại lập tức bị phủ trùm lên.
Tựa như có ai đó nghiến răng ghé sát tai nàng nói nhỏ điều gì, nhưng nàng nghe không rõ.
Nàng ngửa đầu, môi thơm thở ra luồng hơi ấm áp.