Nàng nói xong, trong phòng liền yên tĩnh suốt một lúc lâu.
Qua hồi lâu, mới nghe Trang Ninh Uyên lên tiếng, giọng nửa tin nửa ngờ: “…… Thái giám bên cạnh Tấn Vương?”
Lệ Lan Tâm cúi đầu. Nàng cũng biết, lời này đổi lại là ai nghe cũng không thể lập tức tin ngay, nhưng lời đã nói ra như nước đổ đi, chỉ có thể cắn răng tiếp tục bịa:
“Phải. Trước khi Tấn Vương đến hành cung, phủ Tấn Vương từng đặt ở Tú Phô của ta hai bộ thêu phẩm. Qua lại nhiều lần thì quen biết, tiểu thái giám kia lại là đồng hương với ta, vẫn gọi ta một tiếng tỷ tỷ.”
Trang Ninh Uyên không nói gì, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng.
Lệ Lan Tâm càng nói càng trôi chảy, dần lấy lại vẻ bình tĩnh:
“Thật sự đó, đại tẩu. Nếu không thì hôm nay ta cũng đâu thể ngồi ở đây. Không lâu sau khi tướng quân phủ bị xét nhà, quân binh trong thành liền cầm danh sách đến lục soát hẻm Thanh La, còn nói mọi người đều đã bị áp giải đi, chỉ có bọn hạ nhân là bị giam lại trong nhà chờ xử trí.”
“Vốn dĩ ta cũng phải bị tống vào đại lao chờ thẩm tra. May mắn thay do ta quen tiểu thái giám kia, mà hắn lại quen biết với đại thống lĩnh Hà Thành của phủ Tấn Vương, cho nên hắn đã giúp ta một phen, ta mới có thể nhanh như vậy được thả ra.”
Những lời này nửa thật nửa giả, nhưng các mấu chốt đều khớp với nhau.
Lệ Lan Tâm quanh năm ru rú trong nhà, chỉ lo kinh doanh cửa hàng thêu trong kinh thành, ngoài giao thiệp làm ăn thì hầu như không tiếp xúc với người khác, càng không thể biết chuyện nội bộ trong vương phủ.
Thế nhưng nàng lại nói được tên họ của vị đại thống lĩnh của phủ Tấn Vương, mức độ đáng tin lập tức tăng lên vài phần. Huống chi hiện giờ nàng bình an vô sự, đủ chứng minh tai họa xét nhà kia nàng quả thực đã tránh thoát.
Nếu không có người ra tay giúp đỡ, trải qua đại nạn khiến toàn bộ họ Hứa sụp đổ này, một phụ nhân cô thân thế cô như nàng tuyệt đối không thể dễ dàng thoát thân, ít nhất cũng không thể nhanh như vậy đã ra khỏi ngục tối.
Trong lòng Trang Ninh Uyên đã có chừng mực, lấy lại bình tĩnh, vội hỏi: “Vị công công kia… có chịu giúp không?”
“Hắn sẽ giúp.” Lệ Lan Tâm đáp ngay.
Trước đó Lâm Kính đã nói sẽ đi dò hỏi tin tức của Hứa phủ, chỉ là mấy ngày nay có lẽ quá bận nên chưa quay lại.
Nàng do dự một chút, vẫn bổ sung thêm: “Chỉ là… đại tẩu cũng biết, chuyện lớn thế này, dù là người thân cận nhất bên cạnh chủ tử, cũng chưa chắc đã dò được thánh ý thực sự. Nếu như… vẫn không có kết quả thì…”
Lâm Kính đúng là thân vệ của Tấn Vương, nhưng rốt cuộc cũng không phải là chính Tấn Vương.
Dù ở gần nước nhưng có khi vẫn chẳng vớt được trăng trên trời.
Song chỉ cần có một tia hy vọng ấy thôi, với Trang Ninh Uyên đã đủ khiến nàng ta cảm động đến rơi nước mắt:
“Không sao! Chỉ cần… chỉ cần có một tia hy vọng là đủ rồi.”
“Lan Tâm, ta có chút ngân phiếu và khế ước ở đây. Lát nữa muội về thì mang theo.” Cầu người làm việc, dĩ nhiên không thể đi tay không.
Lệ Lan Tâm sững người, theo bản năng muốn mở miệng từ chối, lại bị Trang Ninh Uyên giơ tay ngăn lại.
Có lẽ vì đã nhìn thấy hy vọng, Trang Ninh Uyên cuối cùng cũng lấy lại được phần nào sự bình tĩnh thường ngày, chỉ là giọng nói vẫn còn khàn:
“Lan Tâm, muội đừng từ chối ta. Nhờ người làm việc, nào có chuyện đi tay không? Muội và vị công công kia tuy có giao tình, nhưng đó cũng chỉ là giữa hai người bọn muội. Vì ta hỏi thăm chuyện của Phúc ca nhi, muội đã phải mạo hiểm như vậy, ta không muốn để muội một mình gánh hết ân tình này.”
“Hơn nữa, hắn nhận đồ rồi mới làm việc, trong lòng ta cũng yên tâm hơn. Ta sẽ chia đồ làm hai phần, một phần để muội giữ, một phần đưa cho vị công công kia.”
Dẫu sao nàng ta cũng từng giúp Trương thị quán xuyến việc nhà nhiều năm, những đạo lý đối nhân xử thế này nàng ta vẫn hiểu.
Lệ Lan Tâm rũ mắt, hơi nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi gật đầu:
“Đại tẩu, phần đưa cho vị… công công kia, ta sẽ mang đi. Còn phần của ta thì không cần.”
Nàng có tay có chân, tuy không giàu sang nhưng cũng chưa đến mức khốn quẫn. Chị em dâu hơn mười năm, chỉ truyền lời giúp đỡ một chút, đâu cần Trang Ninh Uyên phải cho tiền bạc.
Trang Ninh Uyên thở dài, nắm tay nàng vỗ nhẹ: “Khoản tiền này, muội nhất định phải nhận.”
Nói xong, Lệ Lan Tâm ngẩn ra: “A?”
“Là ta hôm nay tâm trí rối loạn, vừa thấy muội liền chỉ lo khóc than chuyện của Phúc ca nhi, việc chính còn chưa nói.” Trang Ninh Uyên cười khổ,
“Ta bảo Thanh Trúc đi tìm muội, thứ nhất là để xác nhận muội có bình an không. Thứ hai, nếu muội không sao, thì mời muội qua đây, cùng bàn xem nên xử lý hậu sự sau khi bị xét nhà thế nào.”
“Tướng quân phủ đã bị niêm phong. Tam nương hiện giờ đang ở ngoại trạch của Đoan Vương điện hạ, dự định chọn ngày rồi từ đó xuất giá luôn. Ta đã gặp nàng ta một lần, nàng ta nói hiện nay ngôi trắc phi thì không với tới được, chỉ có thể tạm làm thị thiếp, nhưng Đoan Vương điện hạ vẫn sẽ lấy quy cách trắc phi để nghênh nàng ta vào phủ, sính lễ không thiếu một phân.”
“Cho nên bây giờ, chỉ còn lại một mình muội, phía ta và nàng ta vẫn còn sức lo liệu. Sản nghiệp, ruộng đất, thôn trang đứng tên tướng quân phủ đều phải sung công, ngay cả tộc trang chôn cất tổ tiên họ Hứa cũng không ngoại lệ. Vì vậy, mồ mả tổ tiên họ Hứa, chồng của ta, đại bá muội, còn cả mộ phần của A Du… đến lúc đó đều phải dời đi.”
Nghe đến việc dời mộ, Lệ Lan Tâm mới thực sự hoàn hồn.
Trong lòng không khỏi thở dài, quả nhiên đại tẩu vẫn là người suy tính chu toàn, đã nghĩ tới cả những chuyện về sau.
Trang Ninh Uyên tiếp tục:
“Những việc này đều tốn không ít tiền bạc và công sức. Năm đó A Du qua đời, theo luật, phần gia sản để lại vốn nên chia cho muội rất nhiều, nhưng đều bị cha mẹ chồng nắm giữ, chỉ để lại cho muội một cửa hàng và một căn nhà.”
“Nay dời mộ, dĩ nhiên không thể để muội bỏ tiền ra. Kinh thành hiện giờ trăm việc đổ nát chờ khôi phục, dù muội có lòng cũng lực bất tòng tâm. Cho nên phần của A Du, để ta và A Trạm lo liệu. Chúng ta cương vị là ca là tẩu, đó là lẽ đương nhiên, muội đừng từ chối nữa.”
Nói đến mức này, Lệ Lan Tâm cũng không còn làm bộ khách sáo.
Những lời Trang Ninh Uyên nói đều là sự thật. Trước khi loạn binh nổi lên, nàng đã hạ giá bán hàng, đóng cửa tiệm, tích trữ không ít vật dụng, lại đưa thêm một khoản tiền cho Thành lão tam. Hiện giờ trong tay quả thực không dư dả để lo thêm chuyện dời mộ.
Huống chi, lùi một vạn bước mà nói, dù nàng có chịu bán cửa hàng đổi tiền, hiện tại cũng không có nơi để bán.
Nhưng việc dời mộ thì không thể kéo dài. Bây giờ đã là giữa thu, cổ ngữ có câu: trời có bốn mùa, vua có tứ chính (*) ; thu đông là lúc thi hành hình phạt. Cha mẹ chồng nàng e rằng cũng chẳng kéo dài được bao lâu, vì thế việc dời mộ tốt nhất nên hoàn tất trước khi sang đông.
(*) Thiên có bốn mùa: xuân – hạ – thu – đông. Vương có tứ chính: bốn phương diện trị quốc căn bản, còn gọi là tứ chính.
Chính đức (lấy đức trị dân)
Chính pháp (pháp độ, luật lệ)
Chính hình (thưởng phạt, hình luật)
Chính giáo / chính lệnh (giáo hóa, mệnh lệnh)
Nghĩ thông suốt, nàng gật đầu.
Trang Ninh Uyên khẽ cong môi cười, rồi sắc mặt bỗng chốc trở nên do dự, như muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói:
“Những việc này tam nương cũng đã biết. Hôm qua nàng ta còn gửi thư tới, nói đã mời mấy vị đạo trưởng tinh thông phong thủy, chọn được vài nơi tốt, muốn ta qua đó bàn bạc xem phần mộ tổ tiên mới nên định ở đâu, cùng những việc rườm rà khác.”
“Nơi nàng ta ở ban ngày không tiện qua lại. Ta vốn định mấy hôm nữa chọn giờ tốt đến đó. Nay đã nói đến chuyện này, mà muội cũng ở đây, Lan Tâm, muội có muốn cùng ta đi gặp nàng ta một lần không? Sang năm, nàng ta hẳn sẽ theo Đoan Vương điện hạ về đất phong.”
“…Nói ra thì, trong thư nàng ta cũng nhắc đến muội, hỏi muội có bình an hay không, cũng muốn gặp muội một lần.” Nói những lời này, Trang Ninh Uyên khẽ nhíu mày.
Lệ Lan Tâm nghe ra ẩn ý trong lời đối phương, cũng có phần kinh ngạc khi Hứa Bích Thanh lại nhắc tới mình.
Hứa Bích Thanh sang năm sẽ theo Đoan Vương về đất phong. Nếu hôm nay nàng chịu đi, vậy lần gặp này e rằng sẽ là lần cuối cùng trong đời nàng gặp Hứa Bích Thanh.
Bình tâm mà xét, trước kia không có chuyện gì, nàng vốn không muốn gặp vị tiểu cô này.
Nhưng hiện giờ, tướng quân phủ đã hoàn toàn sụp đổ. Cha chồng Hứa Trường Nghĩa bị chém đầu, bà mẫu Trương thị mang theo con trai út bị lưu đày, nghĩ tới cũng là dữ nhiều lành ít. Một gia tộc lớn, chỉ trong một đêm đã tan thành mây khói.
Có lẽ vì trong cơn hoạn nạn chỉ còn lại vài người may mắn sống sót để nương tựa lẫn nhau, nên Hứa Bích Thanh mới sinh ra tâm tư khác thường, chủ động hỏi thăm tình hình của nàng.
Rốt cuộc nàng ta cũng chỉ là một cô nương khuê các, nhỏ hơn Lệ Lan Tâm gần mười tuổi. Chỉ sau một đêm, liền trở thành con gái của tội thần, rời xa quê nhà, đi làm thị thiếp cho một vị Vương gia nơi đất phong xa xôi.
Thế sự vô thường, quả thật chẳng dung tình với ai dù chỉ nửa phần.
Lệ Lan Tâm trầm mặc hồi lâu, rồi âm thầm thở ra một hơi, nhẹ giọng nói: “…… Đại tẩu, ta đi cùng tỷ.”
Trang Ninh Uyên cũng khẽ thở dài, bảo nàng chờ một lát, rồi đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài, gọi Thanh Trúc cùng mấy tỳ nữ đang chờ bên ngoài vào.
Vừa rồi khóc quá mức, sắc mặt đều không ổn, còn phải rửa mặt chỉnh trang lại mới tiện ra cửa.
Chừng nửa canh giờ sau, Lệ Lan Tâm theo Trang Ninh Uyên lên một chiếc xe ngựa lớn hơn lúc đến, tuy ngoại hình lại không mấy bắt mắt.
Xe ngựa chạy rất nhanh, mấy nha đầu và bà tử ngồi ở một chiếc xe khác theo phía sau từ xa. Trong đêm tĩnh lặng, tiếng vó ngựa vang lên càng rõ rệt.
Căn nhà Hứa Bích Thanh đang ở cách Thừa Ninh Bá phủ khá xa, đi non nửa canh giờ mới đến nơi.
Căn nhà nằm sâu nhất trong hẻm, cửa đóng chặt, tường viện xây cao. Nha hoàn của Bá phủ đỡ Trang Ninh Uyên và Lệ Lan Tâm xuống xe. Trang Ninh Uyên ra hiệu cho những người khác dừng lại, tự mình bước tới bên cửa nách, giơ tay gõ cửa.
Gõ liên tiếp hơn mười cái, sau cánh cửa mới vang lên tiếng mở khóa, rút then.
Cửa nhỏ hé ra, một bà tử sắc mặt nghiêm nghị thò đầu ra. Nhìn thấy Trang Ninh Uyên, bà ta khẽ run, vội nói: “Trang đại phu nhân.”
Trang Ninh Uyên bình tĩnh đáp: “Tam nương có gửi thư cho ta, mời ta tới gặp.”
Bà tử của Đoan Vương phủ gật đầu, rồi ánh mắt quét sang người đứng phía sau khoác áo choàng, Lệ Lan Tâm.
Lập tức cảnh giác hẳn lên: “Vị này là…?”
Trang Ninh Uyên nói: “Ngươi không nhận ra nàng sao? Đây là nhị tẩu của tam nương. Các ngươi nên gọi một tiếng Lệ phu nhân. Tam nương trong thư có hỏi tới nàng.”
Bà tử lúc này mới yên tâm, lùi người sang một bên: “Hai vị phu nhân mời vào. Di nương nhà ta đã đợi lâu rồi.”