Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 20

05/02/2026 14:57
Chế độ tối

Nói là họp lớp cấp ba, thực chất chỉ là một bữa tiệc xã giao mượn cớ mà thôi.

Thẩm Phi Hàng đã đặt trước một nhà hàng đặc sản địa phương trong sơn trang. Khi cả nhóm bước vào phòng bao, đã có hai người đến sớm hơn.

“Uầy! Thầy Giản đến rồi!” Hai người đó vốn đang tán gẫu, thấy có người vào liền đồng loạt dồn ánh mắt lên người Giản Tinh Lạc, nhiệt tình đứng dậy chào hỏi.

“Đã lâu không gặp, chào mọi người.” Giản Tinh Lạc đáp lại đơn giản, Thẩm Phi Hàng kịp thời tiếp lời, thực hiện đủ một bộ combo bắt tay, ôm vai và đùa giỡn.

Thầy Giản nhân cơ hội chọn một chiếc ghế rồi ngồi xuống, cậu nhóc đi theo sát nút cũng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, dính lấy anh không rời, còn chủ động ân cần rót nước nóng cho anh.

“Ồ?” Lão Cao, lớp trưởng năm xưa, lén nhìn mấy lần cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi, “Thầy Giản, người cậu dẫn theo đây là…?”

Trông có vẻ như chưa thành niên, chắc chắn không cùng lứa tuổi với bọn họ.

“Học trò của tôi.” Giản Tinh Lạc dùng ánh mắt ngăn cản cậu nhóc đang hăm hở định cướp lời, “Hôm nay tình cờ gặp, mọi người cứ chơi việc của mọi người, không cần để ý đến cậu ấy.”

“Anh ơi~” Trình Thư Dục gọi anh một tiếng khe khẽ, nghiêm túc đính chính: “Rõ ràng là em cố ý đợi anh từ sáng sớm mà.”

Lúc này thì lại chịu thừa nhận rồi cơ à.

Không lâu sau, cửa phòng bao lại bị đẩy ra, nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay cuối cùng cũng lộ diện.

Thẩm Phi Hàng nhanh chóng đón tiếp, “Lão Tạ, chỉ đợi mỗi cậu thôi đấy!”

Tạ Chu lại ngay lập tức hướng ánh mắt về phía Giản mỹ nhân đang thờ ơ ngồi tại bàn, sau đó mới mỉm cười chào hỏi khách sáo với Thẩm công tử.

“Đúng rồi, hôm nay tôi còn dẫn theo hai người bạn, mọi người không phiền chứ?” Giọng điệu của Tạ Chu khá tùy tiện.

“Không phiền đâu, tôi và A Lạc cũng dẫn theo ha ha—” Nụ cười của Thẩm Phi Hàng bỗng khựng lại, một tiếng “cái đệch” ngậm trong miệng suýt chút nữa thì thốt ra ngoài.

Kẻ đi vào lại là thằng cháu Trình Hạo, bên cạnh còn dắt theo một người mà anh ta không quen.

Giản Tinh Lạc không nhịn được mà nhíu mày, nhưng cậu nhóc bên cạnh đột nhiên giơ tay ôm lấy vai anh, ghé sát vào tai anh thì thầm: “Anh ơi, em kể cho anh nghe một bí mật này nhé…”

Cùng lúc đó, mặt Trình Hạo đen lại trong nháy mắt.

Chết tiệt! Lạc Lạc vẫn còn qua lại với thằng con hoang đó!

Thẩm Phi Hàng cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn trở mặt ngay tại chỗ, duy trì nụ cười giả tạo, “Nào, chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp.”

Trong số những người có mặt ở đây, có người biết chuyện như Dung Tịch thì mang tư thế xem kịch vui, có người không biết nhưng cũng cảm nhận được những luồng sóng ngầm đang cuộn trào trên bàn ăn.

Bữa cơm này khiến Giản Tinh Lạc cảm thấy rất khó chịu.

Mặc dù suốt cả buổi Trình Thư Dục đều chăm sóc anh, ngay cả xương cá cũng tỉ mỉ gỡ sạch, nhưng hai ánh mắt trực tiếp kia vẫn khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

“Nào, tôi kính Thầy Giản của chúng ta một ly.” Tạ Chu bất thình lình giơ ly rượu, chĩa mũi dùi về phía Giản Tinh Lạc đang im lặng, “Sau khi tốt nghiệp còn có thể gặp lại Thầy Giản, quả là vinh hạnh ba đời!”

Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, trong lòng chẳng muốn nhận ly rượu này chút nào.

Chuyện uống rượu, một là tự mình muốn uống, hai là gặp được tri kỷ ngàn ly cũng là ít.

Vài giây sau, nụ cười trên gương mặt Tạ Chu có chút gượng gạo.

“Để em uống thay anh trai cho ạ.” Đúng lúc này, Trình Thư Dục chủ động bưng ly rượu của thầy Giản lên, “Mấy ngày nay dạ dày của anh trai không được tốt, bác sĩ bảo phải kiêng rượu ạ.”

Nói đoạn cậu khẽ ngước mặt, mặt không đổi sắc mà uống cạn một hơi.

Mọi người có mặt nhất thời đều ngẩn ngơ, ngay cả thầy Giản cũng không nhịn được mà liếc nhìn cậu một cái.

Làn da trắng nõn nà thấy rõ sự ửng hồng vì men rượu, nhưng lại khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trông đặc biệt ngoan ngoãn đáng yêu.

“Đệch!” Trình Hạo ngồi đối diện thấp giọng rủa thầm một tiếng.

Mày là cái thá gì chứ? Lấy tư cách gì mà uống rượu thay Giản Tinh Lạc?

Nhưng những người ngồi đây đều là người có máu mặt, hắn không thể mất kiểm soát trước đám đông như vậy, chỉ có thể liều mạng nhẫn nhịn.

Rượu quá ba tuần, thấy chủ đề của cánh đàn ông ngày càng phóng túng th* t*c, thầy Giản cũng ngày càng mất kiên nhẫn, dứt khoát đứng dậy nói: “Xin lỗi, tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút.”

Sau đó anh vỗ nhẹ lên vai chú chó con một cách kín đáo, ra hiệu cho cậu đi ra cùng với mình.

Phía sau nhà hàng là một khu vườn thiên nhiên, Giản Tinh Lạc đi dọc theo con đường lát sỏi, đến trước một hồ sen tràn đầy sức sống thì dừng lại.

“Thầy Giản.” Người đợi được không phải Trình Thư Dục, mà là một giọng nói chẳng mấy dễ chịu truyền đến từ phía sau.

Giản Tinh Lạc quay người, “Tôi muốn yên tĩnh một lát, khó khăn đến vậy sao?”

“Thật sự xin lỗi, thầy Giản.” Lâm Bạch dừng bước chân, nhỏ giọng xin lỗi, “Em không cố ý đến làm phiền anh, nhưng mà—”

“Cậu thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu?” Giản Tinh Lạc dứt khoát nói thẳng ra, “Cậu là người mà bạn trai cũ của tôi… vẫn luôn yêu, cậu nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn bè chắc?”

Lâm Bạch dường như hoàn toàn không hiểu nổi câu nói này, ngơ ngác thốt ra một tiếng: “Hả?”

“Tôi và Trình Hạo đã chia tay lâu rồi, hai người muốn thế nào thì cứ thế ấy đi, đừng có luôn xuất hiện nhảy nhót trước mặt tôi làm tôi thấy khó chịu, có được không?”

“Không phải— Em, anh…” Lâm Bạch cuống quýt đến mức nói năng lộn xộn, “Thầy Giản, anh hiểu lầm rồi, em và Trình Hạo từ trước đến nay chỉ là bạn tốt mà thôi!”

Giản Tinh Lạc khẽ cau mày, “Tôi không có hứng thú với mối quan hệ của hai người.”

Lâm Bạch cuống cuồng tiến lên vài bước, “Thầy Giản, chuyện này thật sự không phải như anh nghĩ đâu!”

“Dừng lại.” Giản Tinh Lạc lùi lại một bước, “Tôi thật sự không có hứng thú.”

“Nhưng mà em—” Cơ thể Lâm Bạch vẫn duy trì tư thế rướn về phía trước, “Giản Tinh Lạc, anh thật sự không nhớ ra em một chút nào ư?”

Nói ra chắc chẳng ai tin, Lâm Bạch của ngày xưa là một kẻ bị bắt nạt cũng không dám nói với thầy cô hay cha mẹ.

Mặc dù gia đình rất giàu có nhưng cậu bẩm sinh nhát gan, tính cách càng yếu đuối dễ bị bắt nạt. Để tóc dài che mặt, đeo balo đi trong khuôn viên trường, hồi học cấp hai, cậu là đối tượng trấn lột yêu thích nhất của đám côn đồ trong trường.

Cậu đã quen với việc nhẫn nhịn, quen với việc nộp tiền cho những kẻ đó để tránh bị đau đớn về thể xác.

Nhưng chính vào ngày hôm đó, cậu quên mang tiền lẻ đi học, bị một nhóm học sinh lớp lớn hơn chặn lại đánh đập trong phòng dụng cụ thể thao cũ nát.

Và rồi giống như tình tiết trong phim thần tượng, thiếu niên Giản Tinh Lạc xuất hiện như một phép màu.

“Này, mấy cậu kia.” Thiếu niên hai tay đút túi quần, thần thái lạnh lùng đầy thiếu kiên nhẫn, “Bắt nạt trẻ con thú vị lắm à?”

“Mày là ai?” Tên cầm đầu hùng hổ quay người lại, vừa nhìn thấy Giản Tinh Lạc, khí thế lập tức xì xuống, “Tao cứ tưởng đứa nào lo chuyện bao đồng, hóa ra là Giản mỹ nhân đấy à.”

Đúng vậy, ngay từ khi còn đi học, danh xưng “Giản mỹ nhân” đã vang xa.

Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, đẹp đến mức vượt qua cả giới tính. Con người luôn thiếu sức đề kháng trước những thứ xinh đẹp, nên dù Giản Tinh Lạc nổi tiếng khó tính, anh vẫn dễ dàng chiếm được cảm tình hơn người bình thường.

Hoặc có lẽ vì danh tiếng của một thiếu niên thiên tài quá lẫy lừng, nhảy vọt mấy lớp để mười lăm tuổi đã học lớp mười một, bất kể hạng người nào trong trường cũng dành cho anh một thứ cảm xúc kỳ diệu, đại loại là cứ mỗi kỳ thi lớn đều phải vái lạy ảnh thẻ của Giản mỹ nhân.

Tóm lại, nhóm người đó đã tha cho cậu.

Ký ức ngày hôm đó quá đỗi hỗn loạn, Lâm Bạch chỉ nhớ đối phương vừa đẹp vừa lạnh lùng, nhưng cả người như được dát một lớp ánh kim ấm áp.

Từ đó về sau, cậu bắt đầu âm thầm đi theo và lén lút quan sát, kéo dài mãi cho đến khi Giản Tinh Lạc được tuyển thẳng vào Đại học A.

Rồi một ngày nọ, cậu đột nhiên biến thành một người khác.

Cắt đi mái tóc che khuất đôi mắt, bắt chước phong cách ăn mặc lạnh lùng tối giản, đứng trước gương luyện tập biểu cảm khuôn mặt và góc độ mỉm cười, điên cuồng học tập như liều mạng. Cậu muốn sống thành dáng vẻ của người mình thầm yêu.

Cũng chính lúc đó, Trình Hạo, người vốn không thích chơi với cậu, bỗng nhiên thay đổi thái độ đối với cậu…