“Tôi nhớ ra rồi, có chuyện như vậy thật.” Giản Tinh Lạc tìm thấy đoạn ký ức này, nhưng cảm xúc vẫn chẳng có chút dao động nào, “Lúc đó tôi chỉ thấy bọn họ ồn ào thôi, cậu không cần nghĩ nhiều đâu.”
“Phải rồi…” Lâm Bạch thất thần tiến lên một bước, đứng song song với anh, “Anh chỉ thuận tay giúp đỡ em, thậm chí còn chẳng thèm nhìn em lấy một cái…”
Nhưng nó đã thay đổi cả cuộc đời em.
Giản Tinh Lạc im lặng một lát, quyết định đi về thôi.
“Thầy Giản, anh— A!” Lâm Bạch vô thức muốn níu kéo anh, không ngờ quay người quá vội, chân trượt một cái.
Giản Tinh Lạc phản xạ có điều kiện đưa tay ra kéo cậu, nhưng Lâm Bạch vẫn rơi “tõm” một tiếng xuống hồ sen.
Và cảnh tượng này, vừa khéo bị Trình Hạo đi ra tìm nhìn thấy.
“Giản Tinh Lạc… cậu đang làm gì thế?” Trình Hạo mang vẻ mặt không thể tin nổi, “Cậu đẩy Lâm Bạch xuống đó?”
Giản Tinh Lạc: “… Có thời gian đứng đó diễn trò kinh ngạc, chi bằng cứu người trước đi.”
May mà nước trong hồ không sâu, Lâm Bạch cũng biết bơi, Giản Tinh Lạc chuyển tay kéo người lên ngay.
“Tiểu Bạch, em không sao chứ?” Trình Hạo cuối cùng cũng hoàn hồn, sải bước lao lên, ôm chặt lấy Lâm Bạch đang ướt sũng.
“Em không… khụ khụ… em không sao…” Lâm Bạch vừa ho vừa xua tay, “Không phải thầy Giản… khụ khụ…”
“Em còn nói đỡ cho cậu ta nữa?” Trình Hạo giận dữ không thèm nghe, hay đúng hơn là bao nhiêu uất ức từ nãy đến giờ đều tìm được chỗ trút, hắn nhìn chằm chằm vào người đang mang vẻ mặt lạnh lùng kia, “Giản Tinh Lạc, tôi không ngờ cậu lại — lại có thể làm ra loại chuyện này!”
“Tôi làm ra chuyện gì?” Giản Tinh Lạc thấy thật khó hiểu, nhịn không được mắng một câu: “Đồ b*nh h**n.”
Anh mắng xong quay người định đi, lại bị Trình Hạo chộp lấy cổ tay, “Tôi đã giải thích rất nhiều lần rồi, giữa tôi và Tiểu Bạch chỉ là bạn tốt của nhau, tại sao cậu phải đẩy em ấy xuống nước?”
“Em đã nói không phải—”
Trình Hạo hét lên, “Em đừng có giúp cậu ta nói dối, Lâm Bạch! Anh nhìn thấy hết rồi!”
“Trình Hạo, anh bình tĩnh lại cho em!” Không ngờ Lâm Bạch còn hét to hơn, “Em đã nói không liên quan đến A Lạc cơ mà!”
“Chuyện này em đừng quản — A Lạc?” Trình Hạo sau đó mới phản ứng lại, “Vừa rồi… em gọi cậu ta là cái gì?”
“Em đã nói với anh từ trước rồi, em có người mình thích, đó không phải lời bịa đặt để lừa anh đâu.” Lâm Bạch bình tĩnh lại, khuôn mặt không cảm xúc có vài phần thần thái của thầy Giản, “Người em thích, từ đầu tới cuối vẫn luôn là Giản Tinh Lạc.”
Trình Hạo như bị sét đánh ngang tai, chết lặng ngay tại chỗ.
Cách đó không xa, Trình Thư Dục với khuôn mặt hơi ửng hồng vì rượu đã dừng bước, ánh mắt thuần khiết vô hại đột nhiên trở nên u ám.
Dẫu cho thầy Giản đã quen với việc bị người ta theo đuổi tỏ tình từ nhỏ đến lớn, nhưng cảnh tượng máu chó trước mắt này thực sự vẫn làm anh kinh ngạc.
Người trong lòng của bạn trai cũ lại đi tỏ tình với người làm “thế thân” là anh, kịch bản này hình như hơi khác so với những gì anh tưởng tượng…
Nhưng Giản Tinh Lạc vẫn nhanh chóng lấy lại tinh thần, dứt khoát rút tay của mình về: “Hai người cứ thong thả mà trò chuyện, thứ cho tôi không tiếp.”
“Thầy Giản!”
“Lạc Lạc!”
Hai người kia đồng thanh gọi một tiếng.
Đúng lúc này, Giản Tinh Lạc phát hiện ra chú chó con đang đứng cách đó không xa, anh vô thức khẽ thở phào nhẹ nhõm.
So với hai cái thứ gây đau đầu sau lưng kia, vẫn là cậu nhóc này ngoan ngoãn, hiểu chuyện và đáng yêu hơn.
Ngay từ giây trước khi thầy Giản ngước mắt lên, Trình Thư Dục đã khôi phục nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Cậu sải đôi chân dài tiến tới đón anh, cố ý phàn nàn: “Anh đi nhanh quá, chớp mắt một cái đã không thấy đâu rồi.”
“Là do cậu đi quá chậm.” Giản Tinh Lạc đính chính, “Chúng ta đi chỗ khác thôi.”
Phía sau lại truyền đến tiếng cãi vã kịch liệt của hai người kia, nhưng thầy Giản hoàn toàn không có hứng thú, thậm chí còn thấy bọn họ đúng là một đôi trời sinh.
Sau khi trở lại phòng bao, không lâu sau Trình Hạo cũng đen mặt trở về, giọng điệu cứng nhắc giải thích rằng Lâm Bạch đã về khách sạn nghỉ ngơi trước. Những người còn lại cũng không hỏi han gì thêm.
Ăn trưa xong, Thẩm Phi Hàng đề nghị chơi vài ván bài. Thầy Giản không chơi bài nên nhường chỗ cho Trình Thư Dục.
Nhưng cậu nhóc dường như không thường xuyên đánh bài, đặc biệt là trên bàn bài còn có một Trình Hạo chuyên nhắm vào cậu mà đánh, cái thế trận đó hệt như kiểu giết địch một ngàn, tự tổn hai ngàn cũng chẳng hề hấn gì.
Cậu nhóc cứ thua bài suốt, thua nhiều quá liền quay đầu nhìn thầy Giản bằng ánh mắt tha thiết, giọng điệu vô thức mang theo chút nũng nịu: “Anh ơi, em lại thua nữa rồi~”
“Không sao, thua bao nhiêu cứ tính cho tôi.” Giản Tinh Lạc cười khẽ một tiếng, thản nhiên nói: “Thua được thì chịu được.”
“Chậc chậc chậc!” Dung Tịch liên tục tặc lưỡi, nửa đùa nửa thật trêu chọc: “Anh Giản, anh thế này là nuông chiều quá mức rồi đấy? Ai không biết còn tưởng đây là ‘người tình nhỏ’ anh nuôi bên ngoài!”
Lời vừa dứt, phòng bao tức khắc trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày, định mở miệng thì đã bị cậu nhóc cướp lời trước.
“Sao thế, anh Dung Tịch ghen tị à?” Trình Thư Dục cười híp mắt, giọng điệu nghe không ra chút gì gọi là ngượng ngùng hay mất tự nhiên.
Thực ra Dung Tịch vừa nói xong cũng thấy hơi hối hận, lúc này liền mượn bậc thang leo xuống luôn: “Phải đấy phải đấy, ghen tị chết đi được! Anh Giản, hay là anh thu nhận cả em luôn đi?”
“Dung Tịch!” Thẩm Phi Hàng nổi giận: “Câm miệng, đánh bài của cậu đi!”
“Ha ha ha ha ha!” Những người khác không nhịn được bật cười, bầu không khí lập tức dịu đi.
Nhưng đúng lúc này, Trình Hạo đột nhiên đập tay xuống bàn, đứng bật dậy suýt chút nữa làm đổ ghế: “Không đánh nữa!”
“Lão Trình, đừng kích động thế chứ.” Tạ Chu thong thả thưởng thức từng màn kịch hay: “Hay là chúng ta ra ngoài vận động chút đi?”
Thế là chiến trường chuyển sang sân tennis ngoài trời.
“Khởi động chút đi.” Trình Hạo kéo vợt tennis đi về phía giữa sân, “Ai muốn thử trước nào?”
Dù lời là hỏi mọi người, nhưng ánh mắt hắn lại chỉ thẳng vào Trình Thư Dục.
Trình Thư Dục vừa mới thay một bộ áo thun và quần thể thao, trên chiếc trán đầy đặn thắt một dải băng xanh, trông càng thêm trẻ trung đẹp trai, tràn đầy sức sống.
Nhưng cậu lại ôm lấy cánh tay thầy Giản lắc lắc: “Anh ơi, em không biết đánh tennis, anh dạy em được không ạ?”
Giản Tinh Lạc khẽ hất cằm: “Nếu muốn đánh, lát nữa tôi chơi cùng cậu.”
“Cái cậu kia kìa, có dám lên không?” Trình Hạo đang khởi động, cố ý dùng giọng điệu khinh khỉnh khiêu khích Trình Thư Dục.
“Nói em ạ?” Trình Thư Dục cười híp mắt đứng thẳng người: “Được thôi, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”
Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày, kín đáo lắc đầu với cậu. Trình Hạo có tố chất vận động tốt, kỹ thuật tennis cũng khá, không chừng gã sẽ nhân cơ hội này làm cậu nhóc mất mặt.
“Không sao đâu anh, coi như học hỏi chút ý mà!” Trình Thư Dục không mấy bận tâm.
Trình Hạo cười lạnh, để xem tao có hành chết mày không.
Thế nhưng, mười mấy phút tiếp theo, tất cả những người có mặt đều được chứng kiến thế nào mới gọi là thực sự “hành chết” đối phương.
“Ui chao! Hình như em dùng sức hơi mạnh rồi!” Chú chó con kêu lên một tiếng kinh hãi, trơ mắt nhìn quả bóng tennis xoay tròn tốc độ cao lao thẳng vào mặt Trình Hạo, đập trúng một cú khiến hắn hoa mắt chóng mặt.
“Em xin lỗi, em xin lỗi, hình như em thực sự không biết đánh tennis thật rồi…” Vừa xin lỗi vừa vung vợt, rồi quả bóng lại một lần nữa chuẩn xác đập trúng đầu đối thủ.
Trình Hạo ban đầu là không thể tin nổi, sau đó thì luống cuống chạy khắp sân, về sau chỉ có thể chật vật né tránh, khuôn mặt sắp bị bóng tennis đập cho sưng vù.
Giản Tinh Lạc đứng xem bên cạnh suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
“Tiểu Dục, được rồi.” Ước chừng Trình Hạo sắp đến mức lật mặt phát điên công khai, thầy Giản khẽ cao giọng: “Lại đây nghỉ ngơi một lát đi.”
“Vâng ạ, anh!” Trình Thư Dục quay đầu nhe răng cười với anh.
Thiếu niên dưới ánh mặt trời tràn trề sức sống, cơ bắp cánh tay sau khi vận động nổi lên cuồn cuộn, những giọt mồ hôi chảy dọc theo gò má xuống chiếc cằm xinh đẹp, hừng hực hormone như muốn bùng nổ, nhưng nụ cười lại rạng rỡ và tươi đẹp đến lạ.
Trong khoảnh khắc này, trái tim Giản Tinh Lạc bỗng nhiên mất kiểm soát, đập mạnh vào lồng ngực một cái.
“Xin lỗi anh Trình Hạo nhé, đều tại kỹ thuật đánh bóng của em tệ quá… Hay là để anh Phi Hàng đánh với anh vậy!” Trình Thư Dục lại xin lỗi lần nữa, đôi mắt chó con lấp lánh ánh nhìn hối lỗi, “Hy vọng anh không trách em ạ.”
“Không sao đâu, anh Trình Hạo của cậu đại lượng lắm, không chấp nhặt chuyện nhỏ này đâu.” Thẩm Phi Hàng cũng nhìn ra uẩn khúc, hả hê cầm vợt tiếp chiêu, “Phải không, Trình Hạo?”
“Mày… mày…” Trình Hạo ôm mặt nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn Trình Thư Dục hận không thể xé xác cậu ra, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể rủa thầm: “Thằng con hoang, mày cứ đợi đấy cho tao…”
Hắn không muốn mất mặt trước Lạc Lạc, nhưng món nợ này hắn nhất định sẽ trả!
Trên sân thay hai người khác tiếp tục đánh. Trình Thư Dục quay lại bên cạnh thầy Giản, nhắm trúng chai nước anh đang uống dở: “Anh ơi, em khát quá~”
“Đây.” Giản Tinh Lạc thẩn thờ, không suy nghĩ gì liền đưa chai nước khoáng cho cậu.
“Ực ực” hai cái, cậu nhóc thỏa mãn: “Cảm ơn anh ạ!”
Nói xong, cậu lại sáp tới gần, thì thầm bên tai Giản Tinh Lạc: “Anh ơi, vừa rồi em trả thù cho anh đấy.”
Chàng trai đang hừng hực hơi nóng bất thình lình áp sát, thầy Giản vô thức né sang một bên, sau đó như để che giấu, anh đưa tay xoa xoa gáy cậu: “Làm tốt lắm.”
Trình Thư Dục lập tức cười rộ lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui sướng khi được khen ngợi, thấp thoáng sau lưng hệt như có cái đuôi nhỏ lại mọc ra, đang đắc ý vẫy qua vẫy lại. Thầy Giản nhìn cậu, cũng vô thức mà mỉm cười theo.
Đàn ông đều là loài động vật ưa tranh giành chiến thắng, trận bóng đánh tới tận sẩm tối mới tạm thời kết thúc.
Trong bữa tối, Lâm Bạch đã trở lại, những người đàn ông trên bàn ăn ai nấy đều có tâm tư riêng, đương nhiên không tránh khỏi những đợt sóng ngầm. Thầy Giản vốn không thích xã giao, chịu đựng nửa ngày đã là giới hạn, nghe thấy mấy người thảo luận lát nữa đi đâu chơi, anh liền đề nghị mình sẽ về khách sạn nghỉ ngơi trước.