Từ Bách Trân Quán trở về, chẳng hiểu vì sao Lệ Lan Tâm vẫn luôn không thể buông được chuyện hôm ấy gặp trên phố. Do dự hai ngày, cuối cùng nàng vẫn sai Lê Miên sang Tướng quân phủ đưa tin, muốn gặp Trang Ninh Uyên một lần.
Chỉ là Trang Ninh Uyên phải chăm sóc đứa con nhỏ bên gối, ngày thường còn phải giúp Trương thị xử lý đủ loại việc trong phủ, Lệ Lan Tâm cũng không dám mong có thể gặp ngay, chỉ hy vọng chờ nàng ta rảnh rỗi, chịu gặp nàng một làn là được.
Không ngờ Lê Miên đi sớm về sớm, nói Trang Ninh Uyên vừa hay có thể gặp nàng ngay, bảo nàng lập tức sang phủ, chị em dâu ngồi trò chuyện một chút, tiện thể dùng bữa trưa bên đại phòng.
Lệ Lan Tâm nghe vậy tất nhiên mừng rỡ, lập tức thu xếp xuất phát.
Vào tướng quân phủ, tuy là tới bái phỏng đại phòng, theo lẽ vẫn phải ghé chủ viện trước để thăm hỏi Trương thị.
Không ngờ vừa tới ngoài viện, bà tử từ trong bước ra lại nói Trương thị hôm nay bận việc quá độ, choáng đầu buồn nôn, không tiện gặp người, việc thỉnh an liền miễn.
Lệ Lan Tâm biết mình không nên quản nhiều, nhưng trưởng bối thân thể có bệnh nhẹ, vãn bối sao có thể hoàn toàn thờ ơ, vì thế vẫn theo lễ hỏi han vài câu. Không ngờ bà tử kia tỏ rõ vẻ không kiên nhẫn, chỉ giục nàng mau mau rời đi.
Lệ Lan Tâm cũng không tức giận, hành lễ xong liền đi thẳng về Thủy Vân Viện, nơi đại phòng đang cư trú.
Hạ nhân bên đại phòng thấy nàng tới, thái độ tốt hơn người bên chủ viện nhiều, cung kính nghênh nàng vào trong. Từ sân đi tới chính sảnh, lại vòng qua bình phong rèm châu, nàng liền thấy Trang Ninh Uyên đang ngồi trên chủ tọa, tay lật giở trang sách.
Nghe động tĩnh, Trang Ninh Uyên ngẩng đầu, đặt sách xuống: “Lan Tâm, mau lại đây.”
Nói rồi bước xuống giường thấp, đi nhanh về phía nàng.
“Đại tẩu.” Lệ Lan Tâm lần này gặp nàng ta liền cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với lúc gặp Trương thị.
Vị đại tẩu này tuy tính tình có phần lãnh đạm, nhưng tuyệt đối là người tốt, tâm địa lương thiện. Chỉ vì đại ca qua đời sớm, nên nàng ta càng ngày càng ít nói hơn trước.
Trang Ninh Uyên kéo nàng ngồi xuống, tỳ nữ lập tức dâng trà mới. Nàng ta khẽ phất tay, nữ sử trong sảnh hiểu ý, lần lượt lui ra.
Lệ Lan Tâm cũng liếc Lê Miên một cái, nàng ấy cũng gật đầu, nhanh chóng theo ra ngoài.
“Đại tẩu,” Lệ Lan Tâm quay lại, không muốn vòng vo, nói thẳng, “Ta không nói mấy lời khách sáo, hôm nay tới quấy rầy, thật sự là trong lòng bất an, muốn hỏi chút chuyện.”
Trang Ninh Uyên thần sắc vẫn nhàn nhạt: “Nếu có việc, cứ hỏi là được. Có gì gọi là quấy rầy. Huống hồ hôm nay dù muội không tới, mấy ngày nữa trong phủ cũng sẽ gọi muội sang bàn chuyện lớn.”
Lệ Lan Tâm nhíu mày: “Chuyện lớn? Chuyện gì?”
Trang Ninh Uyên hơi rũ mắt: “…Hôn sự của Tam nương đã định rồi, bát tự cũng đã hợp, thiếp canh đã trao.”
“Cái gì?” Lệ Lan Tâm tròn mắt, khó tin, “Sao lại nhanh như vậy?”
Trước khi đi hành cung, trong phủ quả thật đã bàn tới việc Hứa Bích Thanh đính hôn, nhưng đó cũng là vì nàng ta đã lớn tuổi, cùng lắm sang năm hôn sự phải có kết quả.
Trương thị suốt một năm qua cũng luôn lo liệu việc này, chỉ nhìn việc bà ta thường xuyên dẫn con gái xuất nhập các buổi hoa hội, nhã tập của các phu nhân quý quyến trong kinh là biết.
Trong phủ vẫn truyền tai nhau rằng Hứa Bích Thanh sẽ gả cho trưởng tử nhà Binh Bộ Thị Lang. Vị thị lang phu nhân kia thường xuyên tươi cười rạng rỡ tới cửa thăm hỏi, Trương thị tiếp đãi lần nào cũng cười đến căng cả mặt.
Thế nhưng thế gia liên hôn, lục lễ (*) xử lý thực sự rất rườm rà long trọng. Trước khi đi hành cung, Hứa Bích Thanh và trưởng tử nhà Thị Lang còn chưa làm lễ nạp thái, cớ sao chỉ trong một tháng đã xong nạp cát rồi?
(*) tam môi lục sính, nghi thức thành hôn của người xưa.
Với mức độ coi trọng nữ nhi của Hứa phụ Hứa mẫu, cách làm này hiển nhiên không hợp lẽ thường.
“Nhà Thị Lang gấp gáp đến vậy sao?” Lệ Lan Tâm không hiểu, “Cha mẹ chồng cũng đồng ý? Đây là đại sự cả đời của nữ nhi mà.”
Trang Ninh Uyên trầm mặc giây lát, ánh mắt thoáng hiện ý khác: “Tam nương… không gả cho nhà Binh Bộ Thị Lang.”
“Hả?”
“Là gả cho Đoan Vương điện hạ.”
Lệ Lan Tâm càng thêm kinh hãi. Đột nhiên xuất hiện một vị Đoan Vương, nhưng nghĩ kỹ lại, nhân duyên hôn sự hẳn đã được trong phủ cân nhắc cẩn thận, nàng liền miễn cưỡng cười:
“Đoan Vương cũng tốt, được làm thân vương phi thì…”
“Không phải thân vương phi.” Trang Ninh Uyên cười khổ, ngắt lời nàng: “Là trắc phi.”
“Đoan Vương đã quá ba mươi, chính phi sớm đã cưới vào cửa từ trước . Tam nương gả qua, chỉ là trắc phi mà thôi.”
Lời vừa dứt, Lệ Lan Tâm rất lâu không nói được gì.
“…Trắc phi?” Nàng gần như không tin nổi.
Hứa Bích Thanh mới mười bảy tuổi, lại phải gả cho thân vương đã ngoài ba mươi, còn không phải chính phi?
“Chuyện này… sao có thể?” Nàng thất thần, “Tam nương còn trẻ như vậy! Cha mẹ chồng sao lại…”
Trang Ninh Uyên lắc đầu: “Việc này là do cha mẹ chồng một tay quyết định. Tam nương tất nhiên không muốn, nhưng cũng không có cách nào. Chuyện này như ván đã đóng thuyền, không thể quay đầu.”
Lệ Lan Tâm cau mày thật chặt, rũ mắt: “Nhưng như vậy thật quá vội vàng… Thời gian còn dài, sao không suy tính kỹ hơn? Huống chi dù là gả cho Đoan Vương, lục lễ cũng làm quá nhanh rồi.”
“Gần đây trong kinh không yên ổn,” Trang Ninh Uyên nói: “cha mẹ chồng lo đêm dài lắm mộng.”
Nghe thấy “trong kinh không yên ổn”, Lệ Lan Tâm lập tức nhớ lại mục đích hôm nay, vội nghiêng người lại gần, hạ giọng: “Đại tẩu, hôm nay ta tới, chính là muốn hỏi chuyện này.”
“Mấy ngày trước ta ra phố mua đồ, phát hiện người đi lại trên đường ít hẳn. Rất nhiều nhà đóng chặt cửa, các cửa hàng đều nói trong thành giới nghiêm…”
“Tỷ đừng cười ta lo xa,” nàng thở nhẹ, “ta chỉ thấy trong lòng không yên, nên mới tới hỏi thăm đại tẩu. Nếu trong kinh thực sự có đại sự, ta cũng tiện sớm chuẩn bị.”
Tiểu thương ngoài phường dù làm ăn lớn đến đâu, chung quy cũng chỉ là bạch thân. Triều đình biến động, dù hỏi cũng khó có tin chính xác. Nghĩ tới nghĩ lui, hỏi Trang Ninh Uyên vẫn là ổn thỏa nhất.
Tú phường của nàng vốn là buôn bán nhỏ, tuy có chút vốn liếng, nhưng cũng không chịu nổi tổn thất lớn. Có thể tránh sóng gió bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu.
Nếu lệnh giới nghiêm còn kéo dài, việc kinh doanh chỉ càng ngày càng tiêu điều. Khi đó, nàng sẽ cho thợ thêu nhanh chóng hoàn thành các đơn hàng còn lại, thanh toán tiền công, tạm thời đóng cửa tiệm, hàng tồn thì giảm giá bán gấp.
Còn nàng cùng hai nha hoàn ở hẻm Thanh La, so với Tướng quân phủ càng bất tiện, phải sớm tích trữ nhu yếu phẩm, tránh để giá cả leo thang.
Trang Ninh Uyên trầm ngâm giây lát rồi nói: “Lan Tâm, những lời ta nói với muội, chỉ nên để trong lòng, đừng nói lại với ai.”
Lệ Lan Tâm cảm thấy tình thế vi diệu, lập tức gật đầu mạnh.
“Trong cung xảy ra chuyện,” Trang Ninh Uyên hạ giọng, “tháng trước bệ hạ đi săn ở hành cung, ngã ngựa bị thương. Trở về cung dưỡng thương, nhưng không hiểu sao thương thế ngày càng nặng. Hiện giờ… e là không ổn.”
“Trong phủ gấp gáp định hôn sự cho Tam nương, cũng là vì lo nếu có quốc tang, mọi chuyện sẽ khó xử.”
Nàng ta cau mày, giọng trầm xuống: “Muội cũng biết, năm nay các phiên vương vào kinh vì chuyện gì. Nay long thể bệ hạ sinh bệnh, triều đình đã bắt đầu tranh đoạt. Giới nghiêm chỉ là khởi đầu, phía sau e rằng…”
“Muội nên sớm tính toán, hạn chế ra ngoài, trong nhà cũng phải trông coi cửa nẻo cẩn thận.”
Trang Ninh Uyên không nói quá sâu, nhưng ý tứ đã đủ rõ, kinh thành sắp đổi gió.
Thuận An Đế bệnh nặng, triều đình tranh luận người giám quốc ngày càng gay gắt. Ban đầu chia làm hai phái: một phái chủ trương “không chính lập trưởng”, đẩy Khang vương, tông thất lớn tuổi nhất, làm Thái Tử giám quốc; phái kia lại nâng đỡ Kỳ vương, lôi kéo đông đảo văn thần, bút chiến kịch liệt, thế lực không hề kém cạnh.
Chưa kịp phân thắng bại, trong cung lại truyền ra tin Thuận An Đế trúng độc do người ám hại.
Hoàng hậu đích thân ra tiền triều xác nhận việc này, nói kẻ hạ độc là lão thái giám hầu hạ lâu năm tại Trường Sinh Điện, người đã bắt được, chứng cứ xác thực, nhưng tra tấn nhiều lượt vẫn không chịu khai ra kẻ sai khiến.
Tin này vừa ra, triều đình sôi sục. Hai phe Khang – Kỳ công kích lẫn nhau, đấu đá kịch liệt. Đúng lúc ấy, phe võ tướng nhẫn nhịn bấy lâu cũng bước ra.
Trần vương, đất phong gần kinh thành nhất, nắm trong tay một nửa binh lực phòng vệ, không nói hai lời lập tức phong tỏa kinh thành. Dù đây là hành vi đại nghịch, nhưng Trần vương nắm binh quyền, lại treo danh “thanh quân trắc”, trong lúc nhất thời không ai làm gì được.
Ba vương tranh đấu, cục diện càng hỗn loạn.
Đến lúc này Trang Ninh Uyên mới biết, Hứa phủ đã sớm đứng về phía Trần vương. Gả nữ nhi cho Đoan vương, chính là để chừa một con đường lui.
Nàng ta không muốn gia tộc bị cuốn vào cuộc tranh đoạt giữa các đảng phái nguy hiểm này, nhưng thân phận quả phụ thủ tiết, làm sao lay chuyển được quyết định của cha mẹ chồng. Không những thế, bọn họ còn muốn mượn nàng ta để lôi kéo nhà mẹ đẻ.
Đang lúc tâm thần bất định, đêm đêm trằn trọc, Thừa Ninh Bá phủ, nhà mẹ đẻ, gửi tới mật thư.
Trên thư vài dòng, nàng ta nhận ra nét chữ của phụ thân:
“Khang, Trần, Kỳ tam vương đều như đom đóm, chớp mắt lướt qua, không thể làm ánh đèn đêm dài. Trong triều tai họa đã manh nha, binh biến e sắp tới. Ngày sau nếu Hứa thị gặp nguy, con ta phải sớm nghĩ đường lui, thoát thân trở về nhà. Đây là điều cấp thiết, vô cùng cấp thiết.”
—
Hà Thành xoay người xuống ngựa, giao dây cương cho mã phu, rồi bước nhanh vào phủ.
Tấn Vương phủ ở kinh thành đã được mở rộng nhiều lần, tuy không sánh bằng Vương phủ Tây Bắc về diện tích, nhưng cũng là phủ thân vương lớn nhất kinh thành.
Hà Thành tiến vào, từ xa đã thấy chủ tử kéo dây cung tròn như trăng, buông tay b*n r* một mũi tên.
Cung nặng ba thạch rung lên một tiếng trầm đục, mũi tên như lưu quang xé gió, cắm phập vào hồng tâm ở bia gỗ cách xa trăm bước, lún sâu không thấy cán.
Thân vệ chờ sẵn lập tức đổi bia mới, đặt xa hơn một chút.
Tông Lẫm liếc nhìn, tay phải đưa về ống tên, đang định rút thêm một mũi.
“Điện hạ.” Hà Thành tranh thủ tiến lên, hạ giọng, “Khởi bẩm điện hạ, chuyện về người phụ nhân kia đã tra rõ.”
Tông Lẫm khựng tay, rồi vẫn rút tên: “Nói.”
Hà Thành nắm chặt tay, lòng bàn tay hơi ướt: “Phụ nhân đó họ Lệ, tên Lan Tâm. Là thê tử của Hứa Du, con thứ của Tướng quân Hứa Trường Nghĩa, người đã khuất. Tám năm trước Hứa Du qua đời, Lệ nương tử liền thủ tiết cho tới nay.”
Đồng tử Tông Lẫm co lại, cánh tay đang nâng chậm rãi hạ xuống, nghiêng đầu: “Nàng không có trượng phu?”
Khó trách hôm ấy, dung nhan nàng nhạt nhòa thuần tịnh đến vậy.
Ánh mắt hắn khẽ lóe, giữa mày dường như giãn ra đôi chút.
Không phải là không có trượng phu, mà là trượng phu đã chết.
Hà Thành nhắm mắt, không dám thốt ra câu chửi thầm trong lòng, nuốt khan một cái rồi tiếp tục:
“Điện hạ, vị Lệ nương tử này xuất thân bần hàn, song thân đều đã mất sớm, lại không phải người kinh thành. Mười một năm trước, tướng quân phủ vì muốn xung hỉ cho thứ tử trọng thương khó cứu, mới từ lời giới thiệu của một nhà thân thích rước nàng về làm thê tử.”
Y cúi đầu thấp hơn nữa, giọng nói gấp gáp:
“Lệ nương tử quả thực là người trung trinh tiết liệt. Ba năm hơn ở Hứa phủ, nàng tận tâm tận lực chăm sóc trượng phu, mọi việc đều tự tay làm, cẩn thận chu toàn. Sau khi Hứa Du qua đời, nàng lập tức dọn ra khỏi tướng quân phủ, sống một mình, quyết không tái giá, lập chí thủ tiết. Ngày thường không trang điểm phấn son, ăn mặc vô cùng giản dị.”
“Hiện giờ nàng lấy nghề thêu thùa mưu sinh. Tú phô nàng mở, tên gọi được ghép từ họ của nàng và tự của tiên phu. Chưởng quầy trong tiệm cũng là cố nhân của Hứa Du. Trong kinh thành, nàng là khách quen của tiệm hương khói lớn nhất, mỗi tháng đều mua hương nến, vàng mã. Nghe nói mỗi ngày tờ mờ sáng, nàng đều dâng hương cho vong phu trước…”
“Hà Thành.”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên như băng tuyết.
Hà Thành giật mình, lập tức quỳ sụp xuống đất.
“Ngươi muốn nói cái gì?” Tông Lẫm mỉm cười, nhưng trong mắt lại là hàn ý rét buốt của ngày đông.
Thị vệ bốn phía đều rùng mình, lặng lẽ lui xa.
“Điện hạ…” Hà Thành nghiến chặt răng, đột ngột dập đầu một cái, trán lập tức đỏ thẫm, “Thần từ nhỏ theo hầu điện hạ, tuyệt đối không dám vì tư tâm mà cầu xin điều gì. Nhưng hôm nay, xin điện hạ nghe hết lời thần nói. Sau đó, muốn giết hay phạt, thần đều cam tâm chịu đòn!”
Trên cao lặng im hồi lâu, chỉ còn tiếng thân tên khẽ cọ vào dây cung.
Hà Thành bỗng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sắc bén như lưỡi đao của chủ tử, run rẩy nhưng vẫn cắn răng nói tiếp:
“Điện hạ hùng tài đại lược, chí hướng thiên hạ, nghiệp lớn còn chưa thành, cớ sao lại vì một phụ nhân mà làm hoen ố thanh danh?”
Tông Lẫm khẽ nhếch môi: “Ngươi cũng nói rồi, chỉ là một phụ nhân thôi. Bổn vương muốn lấy thì đã sao?”
Hà Thành mồ hôi túa ra đầy mặt: “Nhưng phụ nhân ấy là sương thê của thần tử!”
“Đã là sương thê, thì hoàn toàn có thể tái giá.”
“Điện hạ!” Giọng Hà Thành gần như nghẹn lại, hít thở gấp gáp hai lần rồi nói tiếp, “Dù điện hạ muốn nàng, nhưng điện hạ có từng nghĩ qua… nàng có nguyện ý hay không?”
Tông Lẫm hờ hững đáp: “Hôm đó, nàng chẳng phải còn dây dưa với một thư sinh sao.”
Nếu đã từng có dây dưa với nam nhân khác ngoài vong phu, vậy chí thủ tiết e rằng cũng chẳng kiên cố. Nam nữ tình ái, mây mưa hoan hợp, chẳng lẽ hắn còn không bằng một kẻ văn nhân tay trói gà không chặt, cùng cái xác chết ốm yếu đã cỏ mọc cao ba thước kia?
Nghe ra ý trong lời, ánh mắt Hà Thành lập tức sáng lên:
“Điện hạ hiểu lầm rồi! Thần đã tra xét rõ ràng. Người hôm ấy là quan nhỏ mới nhậm chức của Hàn Lâm Viện, tên Tô Triển Văn, vừa vào kinh chưa lâu. Người này từng đến Tú phô của Lệ nương tử, tình cờ gặp nàng, rồi nhất kiến chung tình. Sau đó lại nhiều lần đến tiệm tìm nàng, nhưng vì Lệ nương tử hiếm khi ra ngoài nên hắn ta vẫn không gặp được. Cho đến hôm đó ở bên hồ, Tô Triển Văn mới lần thứ hai gặp được nàng, quấn lấy nàng, nhưng đã bị Lệ nương tử nghiêm khắc cự tuyệt.”
“Nàng còn nói rõ, đời này nhất định vì tiên phu mà thủ tiết trọn đời. Việc này điện hạ có thể cho người tra xét thêm, thần tuyệt không dám bịa đặt!”
Sắc mặt Tông Lẫm trong nháy mắt tối sầm đến cực điểm, khó coi vô cùng.
Hà Thành thấy vậy càng thêm gấp gáp:
“Điện hạ, trong thiên hạ từng có bao nhiêu chuyện cường đoạt trung trinh phụ nhân, khiến đối phương vì thâm tình với tiên phu mà uất ức sinh biến, dẫn đến thảm họa, điện hạ chẳng lẽ chưa từng nghe qua? Hiện giờ thời cuộc hỗn loạn, không nên tự chuốc lấy rắc rối như vậy!”
“Hơn nữa nữ tử trong thiên hạ nhiều không kể xiết, riêng trong kinh thành mỹ nữ đã như sao đầy trời. Điện hạ anh minh, phụ nhân này chẳng qua chỉ là nhất thời bị mê hoặc. Dù điện hạ có động lòng, e rằng cũng chỉ vướng bận trong chốc lát, sau này gặp được giai nhân khác, tất nhiên sẽ quên đi.”
Nói xong, y dập đầu thật mạnh, chờ định đoạt.
“Cút xuống.”
Rất lâu sau, trên cao từng chữ từng chữ nện xuống, như là nghiến răng mà phun ra.
Hà Thành hai tay buông lỏng, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống.
Không dám chậm trễ, y lập tức đứng dậy, lui ra khỏi trường bắn.
Phía sau, tiếng quát lôi đình của chủ tử bỗng vang lên —
“Đem hình nhân tới!!”
Hà Thành run rẩy quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tông Lẫm vung tay kéo cung, sức lực tràn đầy, mũi tên xé gió lao đi.
Ngay tức khắc hình nhân ngoài hai trăm bước bị bắn đến bật tung, tên xuyên thủng đầu, ghim thẳng vào thân cây bên cạnh trường bắn, rung lên dữ dội.