Đến khu phố nơi Tú Phô tọa lạc, dọc đường đi qua, đã có gần một nửa cửa hàng đóng kín, trên phố vắng lặng hẳn đi.
Nhưng cái vắng lặng lúc này còn xem như là may mắn. Các cửa hàng gạo, tiệm rau, cửa hàng tạp hóa, tiệm thịt… mấy ngày nay đều chen chúc người với người, chuyện xô đẩy, đánh nhau xảy ra không ít.
Lệ Lan Tâm dẫn Lê Miên rảo bước từ cửa sau đi vào. Thợ thêu đều đã nhận tiền về nhà, trong cửa hàng lúc này trống trải, chỉ còn Thành lão tam trông coi.
Hàng tồn đã bán đi tám chín phần, Lệ Lan Tâm cũng không định để Thành lão tam vì chút hàng còn lại mà tiếp tục ở lại cửa hàng.
“Lão tam.” Nàng cất tiếng gọi.
Thành lão tam quay đầu, vội vàng vén rèm từ quầy đi vào trong phòng: “Nương tử, ngài tới rồi!”
Chưa kịp để nàng mở miệng, Thành lão tam đã lộ vẻ khó xử, giành nói trước:
“Dạo này người mua quần áo, mua vải càng lúc càng ít, chỗ hàng còn lại trong cửa hàng sợ là…”
Lệ Lan Tâm khoát tay, ra hiệu cho ông ta ngồi xuống: “Không sao, bán không được thì thôi, hôm nay chúng ta đóng cửa hàng.”
“Hôm nay đã đóng cửa sao?” Thành lão tam sững sờ, “Nhưng hàng trong cửa hàng còn chưa bán hết mà.”
“Số còn lại, ông cứ mang về cho người trong nhà dùng, còn dư một ít ta mang về hẻm Thanh La,” Lệ Lan Tâm nói, thấy đối phương có vẻ muốn từ chối, nàng liền nói tiếp.
“Lão tam, lúc này đừng có khách sáo nữa. Mấy ngày nay ông ra đường chẳng lẽ không nhìn ra trong thành đã bắt đầu loạn lên rồi sao? Chỉ là chút vải vóc thôi, mang về đi. Hôm nay đóng cửa hàng, ông cũng mau về nhà đi.”
Đã nói đến mức này, Thành lão tam cũng không tiện chần chừ nữa, chỉ đành lấy hết số hàng còn lại bày ra. Ông ta vốn định chỉ chọn mấy thứ kém kém, nhưng Lệ Lan Tâm thở dài, tự tay giúp ông ta lựa chọn.
Thành lão tam “ai nha” một tiếng, vừa định ngượng ngùng nói thêm gì đó, Lệ Lan Tâm đã liếc mắt ra hiệu cho Lê Miên. Lê Miên lập tức đẩy Thành lão tam ra ngoài, thu dọn mặt tiền cửa hàng.
Lệ Lan Tâm động tác nhanh nhẹn, sắp xếp đồ đạc gọn gàng, hễ là vải vóc còn tốt đều cho vào rương của Thành lão tam.
Chân cẳng Thành lão tam không tiện đi lại nhiều, ngày thường chủ yếu đánh xe bò, trên xe đặt một chiếc rương rất thuận tiện.
Số còn lại không nhiều, bèn gói thành tay nải, lát nữa các nàng mang về hẻm Thanh La.
Thành lão tam bị què một chân, không cưới vợ. Khi còn theo quân ở Tây Nam, trong lúc binh hoang mã loạn đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi là dân chạy nạn, trong nhà còn một người mẹ già.
Một mình ông ta gánh một già một nhỏ, thỉnh thoảng còn san sẻ giúp đỡ mấy huynh đệ cũ cũng vì bị thương mà giải ngũ. Cuộc sống tuy chưa đến mức thiếu ăn, nhưng quả thực chẳng dư dả.
Khi đồ đạc đã chia xong gần hết, bên ngoài mặt tiền cũng đã đóng cửa, Lê Miên cùng Thành lão tam vòng về cửa sau để vào trong tiệm. Những vật dụng quan trọng trên quầy cũng đều đã mang theo, lát nữa cùng nhau đem đi.
Lệ Lan Tâm đậy nắp rương, lại tháo từ bên hông xuống một túi tiền, đưa cho Thành lão tam:
“Lão tam, cửa hàng đóng rồi, không biết bao giờ mới mở lại được, số bạc này ông cầm lấy.”
Chẳng cần cân trên tay, chỉ liếc mắt nhìn qua, Thành lão tam cũng biết bên trong nhất định có không ít tiền.
Ông ta lập tức đẩy ra: “Nương tử, vải vóc ngài cho, ta mặt dày mới dám nhận, chứ số bạc này thì không thể lấy được! Ngài đã trả công cho ta rồi!”
Lệ Lan Tâm không để đối phương từ chối, đặt thẳng túi tiền lên rương, sắc mặt nghiêm lại:
“Bảo ông cầm thì cầm. Ta hỏi ông, mấy hôm trước ta dặn ông nhân lúc cửa hàng gạo với chợ thức ăn còn chưa tăng giá quá cao, mau mua thêm về nhà, ông có mua chưa?”
“Mua! Có mua!” Thành lão tam lớn tiếng đáp.
“Mua bao nhiêu? Đủ ăn mấy ngày?”
“Ách…” Thành lão tam câm nín.
Lệ Lan Tâm thở dài, trừng người này một cái: “Ông đó, càng vào lúc này càng không thể tiết kiệm kiểu đó. Không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho người già trẻ nhỏ trong nhà. Hôm nay chúng ta vừa đi mua gạo thịt, đắt đến không chịu nổi. Ông cầm số bạc này, mua thêm đồ về cho gia đình, rồi mang biếu mấy nhà huynh đệ cũ của mình nữa.”
Những lão binh ấy đều từng theo Hứa Du năm xưa, nàng giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu.
Thành lão Tam sững người, ngay sau đó nước mắt trào ra, ông ta gật đầu thật mạnh, thu bạc lại.
Thu xếp xong xuôi mọi thứ thì đã là giờ Mùi. Lệ Lan Tâm thúc giục Thành lão tam mau đi mua đồ, nhưng ông ta còn lưu luyến lẩm bẩm hồi lâu, mãi mới đánh xe bò, lảo đảo rời khỏi phường thị.
Lệ Lan Tâm treo chiếc khóa lớn lên then cửa sau của tiệm, bước ra con hẻm nhỏ, cuối cùng còn ngoái nhìn tấm biển cửa hàng treo cao kia một cái, rồi dẫn theo Lê Miên trở về nhà.
……
Cuối hạ, ban đêm đã bắt đầu phảng phất gió lạnh.
Giữa đêm khuya vắng lặng không tiếng động, không hề báo trước, mưa rả rích từ trên trời trút xuống, mỗi lúc một nặng hạt. Những giọt mưa trắng xóa như hạt ngọc rơi liên hồi, nảy lên trên khung cửa sổ.
Sau rèm trướng sẫm màu, người đang nằm yên trên giường bỗng giật mình tỉnh giấc, toàn thân run lên.
Lệ Lan Tâm mở to mắt ngồi dậy, ngẩn ngơ rất lâu mới hoàn hồn, nhớ lại giấc mộng vừa rồi. Trong mơ, nàng vốn đang đi bình thường trên đường lớn, đột nhiên không biết từ đâu vươn ra một bàn tay, đè lên thắt lưng nàng, ép nàng đổi hướng.
Nàng không nhìn rõ người phía sau là ai, chỉ như bị ma xui quỷ khiến, bị dẫn đến bên một vách núi sâu hun hút. Tựa như trúng mê hồn thuật, nàng nghiêng người thò nửa thân ra ngoài, dưới chân gần như đã rời khỏi mặt đất…
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng từ trong mộng giật mình tỉnh lại.
Lệ Lan Tâm ngồi lặng hồi lâu mới lấy lại tinh thần. Không hiểu giấc mộng này rốt cuộc ứng nghiệm điều gì, mà nàng cũng chẳng biết giải mộng, liền lắc đầu, không nghĩ thêm nữa.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa không nhỏ. Lệ Lan Tâm vén màn giường xuống đất, khép chặt cửa sổ lại.
Vừa định quay về ngủ tiếp thì cửa phòng bỗng “bang bang” rung lên, dọa nàng giật mình.
“Nương tử, nương tử!” Giọng Lê Miên hốt hoảng vang lên bên ngoài.
Lệ Lan Tâm khoác vội áo mỏng, cầm đèn dầu chạy ra phòng ngoài, mở cửa: “Sao vậy?”
Nhưng nàng còn chưa kịp nghe Lê Miên nói hết, vừa bước ra khỏi phòng, những tiếng kêu thảm thiết hỗn loạn hòa trong mưa gió cùng tiếng vó ngựa dồn dập không chút gì che chắn đã ập thẳng vào tai.
Sắc mặt nàng lập tức biến đổi.
Quay đầu nhìn lại, là gương mặt Lê Miên cũng trắng bệch như giấy.
“Nương tử, ta… ta đi tiểu đêm, sau đó… sau đó liền nghe thấy… bên ngoài có phải là…”
Lệ Lan Tâm lập tức nắm chặt tay nàng, siết đến phát đau: “Đừng sợ, đừng sợ...”
“Ngươi vào phòng ta ngồi yên trước đã.”
Dứt lời, nàng không để đối phương phân trần, đẩy Lê Miên vào trong phòng.
Xoay người đi về phía bên phải. Ở góc phòng có để dù giấy, Lệ Lan Tâm khép chặt áo ngoài, trước tiên vòng sang phòng hai nha đầu ở. Đẩy cửa nhìn vào, thấy Tỉnh Nhi vẫn ngủ say, nàng mới yên tâm, rồi men theo hướng âm thanh ngày càng rõ mà đi.
Cuối cùng, nàng dừng lại trước cửa sau của tòa nhà.
Nhà các nàng là căn nhà hai gian, tuy có cửa sau nhưng quanh năm không mở. Sau cánh cửa ấy chỉ là một lối nhỏ hẹp lát đá xanh, chỉ đủ cho một người nghiêng mình đi qua, vừa trơn vừa khó đi, sơ sẩy một chút là trượt ngã. Bên cạnh lối nhỏ ấy còn nối liền với một nhánh sông nhỏ dẫn từ kênh đào chính của kinh thành.
Bởi vậy con đường này thực chất không thể đi lại được, cửa sau cũng gần như vô dụng.
Lệ Lan Tâm đứng sau cửa, không mở ra, mà nghiêng sang một bên, vươn tay chậm rãi kéo hai viên gạch lỏng lẻo trên tường.
Qua khe hở nhỏ trên vách, nàng cẩn thận nhìn ra ngoài.
Đêm tối mịt mùng, thị lực nàng cũng không tốt, nhưng bên kia bờ sông nhỏ đối diện, trong màn mưa đêm lại bừng sáng dị thường bởi rất nhiều ánh lửa. Hẳn là người cầm dù che đuốc, soi sáng cả một đoạn bờ sông.
Dưới ánh đuốc rực cháy hai bên bờ, có vô số bóng đen đang phủ phục trên mặt đất.
Không bao lâu sau, những ngọn đuốc đồng loạt lay động, ánh lửa chập chờn dữ dội. Những bóng đen nằm rạp kia bị người ta đá mạnh, từng kẻ một rơi tõm xuống dòng sông.
Mùi máu tanh nồng bị nước mưa xối rửa, từng đợt từng đợt theo gió thổi qua bờ.
Lệ Lan Tâm đột ngột đưa tay che miệng, thân thể mềm nhũn, chiếc dù giấy trong tay rơi nhẹ xuống đất.
……
Đại doanh quân Tây Bắc.
Trong trướng sáng đèn, sát khí nặng nề.
Hà Thành vội vàng bước vào đại trướng, quỳ xuống đất bẩm báo: “Điện hạ, Trần Vương đã khởi binh!”
Tông Lẫm đứng bên sa bàn, rũ mắt: “Ừ. Đứng lên đi.”
“Điện hạ, vậy chúng ta…”
“Chưa phải lúc.” Tông Lẫm cắt lời hắn.
Hà Thành khẽ hé miệng: “… Vâng.”
Ngoài trướng, tiếng mõ báo canh vang lên khắp doanh trại.
Hà Thành quay đầu liếc nhìn ra ngoài, rồi lại quay về, chăm chú nhìn chủ tử trước mặt.
Một lúc lâu sau, y dè dặt nói: “Điện hạ, hôm nay… ngài nên nghỉ sớm một chút.”
“Còn… đừng dùng dược an thần nữa được không? Y quan nói, thứ đó dùng nhiều sẽ tổn thân hại thần kinh.”
Rời kinh vào mùa đông đã lâu, mấy ngày nay điện hạ đều không ngủ ngon.
Nếu không phải điện hạ theo lão Vương gia rèn luyện từ nhỏ, thân thể cực kỳ cường kiện, đổi người khác e là đã gục rồi.
Tông Lẫm lạnh lùng liếc y một cái, Hà Thành lập tức căng mặt, sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Cút.”
Giọng nói lạnh băng. Hắn lại quay về nhìn sa bàn.
“… Vâng.” Hà Thành tự biết mình lắm lời, đành cúi đầu đáp, ủ rũ rời khỏi đại trướng.